Hắc Phù quyến rũ như đoá hồng gai nhìn Tần Thuỷ Dao xinh đẹp xuất trần, đem những gì mình vừa tìm hiểu được nói ra:
“Ứng Khang này là đệ tử tinh anh của Nguyên Đường, có tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ, chủ tu Phong Thuộc Tính, sở hữu một kiện Tứ Tinh Thượng Phẩm Pháp Bảo là Ngự Phong Hồ Lô, ở trong hàng ngũ Nguyên Anh cũng có danh tiếng nhất định.”
“Nguyên Anh Hậu Kỳ à?” Ánh mắt Tần Thuỷ Dao có chút dao động:
“Tiểu tử này…”
Nàng quả thật có chút bất ngờ.
Lê Vĩ vậy mà có được thực lực diệt sát Nguyên Anh Hậu Kỳ?
Nhớ trước đây lần đầu gặp mặt, hắn còn chưa đột phá đến Kim Đan, cái gì cũng ngây thơ không hiểu.
Biến hoá to lớn như vậy, thật sự chỉ mới vài năm trôi qua hay sao?
Rất nhiều tu sĩ, cả đời không nhìn thấy ngưỡng cửa Nguyên Anh, càng đừng nói đến việc giết được Nguyên Anh Hậu Kỳ có Pháp Bảo.
Hết sức rõ ràng, tiến bộ của Lê Vĩ có thể xưng là thần kỳ, dù là Tần Thuỷ Dao cũng cảm thấy không bằng.
“Chẳng trách được sư tôn coi trọng.” Tần Thuỷ Dao lấy ra một khối Ngọc Bội tín vật của mình đưa cho Hắc Phù, thản nhiên nói:
“Đến Nguyên Đường một chuyến, nói với Đường Chủ không cần bận tâm cái chết của Ứng Khang, hắn chết vì trêu vào người không nên trêu, đơn giản thế thôi!”
“Muội hiểu rồi!” Hắc Phù cung kính tiếp nhận Ngọc Bội, quay người rời đi.
Đại Sư Tỷ đã nói như thế, Nguyên Đường chắc chắn sẽ để cái tên Ứng Khang đi vào dĩ vãng, không dám đào sâu hay tìm hiểu.
Ở một Tà Giáo, cá lớn nuốt cá bé, kẻ có chỗ dựa luôn được hưởng đặc quyền.
Ứng Khang nói rất đúng, chỉ tiếc là cả thực lực và chỗ dựa của hắn chỉ là tôm tép.
Đúng lúc này, Truyền Âm Ngọc của Tần Thuỷ Dao lại phản ứng.
“Hắn lại có chuyện gì?” Tần Thuỷ Dao nghi hoặc, nhưng vẫn truyền Linh Lực vào.
“Sư tỷ, vừa đạt được chút tin tức!” Thanh âm của Lê Vĩ truyền ra:
“Hãn Quốc lên kế hoạch…”
Hắn đem những gì biết được từ chỗ Lý Nhất kể lại một lần.
“Cái gì? Ngươi ngay cả Hư Vô Dâm Tặc cũng diệt được rồi?” Tần Thuỷ Dao thanh âm hơi cao.
Lê Vĩ chép miệng, Hư Vô Dâm Tặc chính là cách gọi của người khác đối với Lý Nhất.
Bởi vì cái tên này là một dâm tặc chuyên hãm hại nữ nhân, hơn nữa mỗi lần bị truy sát đều bốc hơi như hoà tan vào hư vô nên mới được gọi là Hư Vô Dâm Tặc.
Chỉ có Lê Vĩ hiểu rõ, chẳng có cái gì gọi là hư vô cả, con hàng này đơn giản là trốn vào Âm Gian tạm thời mà thôi.
Danh xưng Hư Vô Dâm Tặc không chuẩn, gọi là Nhập Âm Dâm Tặc có vẻ hợp lý hơn.
Tần Thuỷ Dao bị Lê Vĩ đưa đi từ hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Nên biết rằng theo tin tức của nàng, ngay cả một số tu sĩ cấp Hoá Thần đi truy sát cũng không bắt được Hư Vô Dâm Tặc, kết quả Lê Vĩ lại thành công rồi.
Tên sư đệ này, ẩn tàng bí mật sao mà nhiều như vậy?
“Khụ, kệ cái tên đã chết ấy đi!” Lê Vĩ ho khan một tiếng:
“Về âm mưu của Hãn Quốc với Tinh Vân Các…”
“Chuyện này nói không chừng là một cơ hội tốt để dọn sạch chó săn Nha Ảnh trong địa bàn Thiên Tà Giáo và Tinh Vân Các!” Tần Thuỷ Dao sắc mặt nghiêm nghị, lạnh lùng như băng sương:
“Ta sẽ tìm sư tôn báo cáo, ngươi cứ tiếp tục nằm vùng cùng bọn chúng đi, khi cần thiết… hãy lập tức truyền âm!”
“Báo cho thê… khụ khụ, báo cho Giáo Chủ?” Lê Vĩ vội vàng đổi lời thoại:
“Có dùng đao mổ trâu giết gà không?”
Hắn cảm thấy loại chuyện như này tuy rằng không nhỏ, nhưng còn chưa đến mức cần nhân vật cấp Giáo Chủ ra tay.
Tuỳ tiện cử một vị Trưởng Lão là đủ rồi.
“Chỉ có sư tôn mới có thể lập tức liên lạc với Tinh Vân Các!” Tần Thuỷ Dao hồi đáp:
“Dù người sẽ không đích thân ra tay, nhưng sẽ có an bài.”
“Vậy được rồi!” Lê Vĩ không dị nghị, cắt đứt truyền âm.
Tần Thuỷ Dao xoay người đứng lên, váy trắng tuyết nhẹ bay, như tiên tử không nhiễm bụi trần hướng về Thiên Tà Chủ Điện.
…
“Hạn chế của Nhập Âm Độn Pháp là không thể di chuyển, bị khoá kín trong một vùng không gian.”
Trong động, Tiểu Đồng nói: “Thật ra đây không phải hạn chế, mà nó là cơ chế bảo vệ người thi thuật.”
Lê Vĩ nghe hiểu, sinh linh ở Dương Thế không được quyền xâm nhập Âm Gian trái phép, một khi bị phát hiện sẽ lập tức tiêu tùng.
Thế nên người dùng Nhập Âm Độn Pháp phải ở yên, không được động đậy… bằng không sẽ chết rất thảm.
Nhưng đối với Âm Dương Sứ Giả như Lê Vĩ, hắn không gặp hạn chế này.
“Chỉ cần thành thạo Nhập Âm Độn Pháp, ngày sau qua lại giữa Âm Dương lưỡng giới thuận tiện hơn nhiều, không cần dùng đến Diêm Vương Lệnh!” Lê Vĩ vui vẻ vô cùng.
“Đương nhiên, Nhập Âm Độn Pháp này rất diệu dụng.” Tiểu Đồng nói:
“Vận khí của hai tên họ Lý này không tồi đâu.”
Lê Vĩ gật gù, Lý Nhị thì phát hiện thi thể Yêu Thú Ngũ Giai, Lý Nhất thì tìm được Nhập Âm Độn Pháp… quả nhiên không thể xem thường chúng sinh trong thiên hạ.
Chỉ hai tên Thái Giám là chó săn đã có khí vận tốt như vậy, nếu đụng phải nhân vật như thiên chi kiêu tử chân chính thì sao?
Chẳng trách Tiểu Đồng đã nói hắn đừng nên kiêu ngạo, thiên hạ ngoạ hổ tàng long, mình vẫn chỉ là phận sâu kiến.
Không suy nghĩ nhiều nữa, Lê Vĩ bắt đầu tu luyện Nhập Âm Độn Pháp.
Hắc Huyền và Bạch Trinh canh gác hai bên trái phải như hai nữ cận vệ.
Nhập Âm Độn Pháp này có liên quan đến Âm Dương, nên Lê Vĩ tu luyện cũng vô cùng nhanh chóng, nhất là khi hắn đã có kinh nghiệm qua lại giữa hai giới.
Hơn mười ngày, hắn đã thành thạo Nhập Âm Độn Pháp, hơn nữa còn không cần ở yên tại chỗ.
“Lão tử chính là bất tử!”
Lê Vĩ ngửa đầu cười to, sau này gặp kẻ địch mạnh đánh không lại, cứ trốn vào Âm Gian… ai có thể làm gì được ta?
“Ảo tưởng, gặp phải thực lực tuyệt đối, ngươi ngay cả cơ hội thi triển Độn Pháp cũng không có.” Tiểu Đồng khinh bỉ nói.
“Thực lực tuyệt đối thì còn nói làm gì?” Lê Vĩ bĩu môi, nội tâm vẫn vui mừng.
Vốn hắn còn định sau khi đột phá Nguyên Anh, Mệnh Cách tiếp theo mở ra, sẽ ưu tiên những loại Mệnh Cách có khả năng giữ mạng.
Nhưng có Nhập Âm Độn Pháp rồi, không cần dùng Mệnh Cách giữ mạng nữa.
Đến khi đó, chọn Mệnh Cách khác càng thêm cường đại.
Rời khỏi hạp cốc, vừa lúc Truyền Âm Ngọc của Lý Nhị phản ứng, một thanh âm trầm thấp hạ lệnh:
“Toàn bộ Nha Ảnh nghe thấy tin này, tập trung tại chân núi Trường Nhạn Sơn!”
“Đến rồi…” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, lại truyền tin cho Tần Thuỷ Dao.
…
Trường Nhạn Sơn là một dãy núi lớn, cao xuyên thủng chín tầng mây, rừng rậm hiểm trở, địa hình phức tạp.
Sự đặc biệt của Trường Nhạn Sơn nằm ở chỗ, nó là đường ranh giới chắn ngang giữa hai đại thế lực là Tinh Vân Các và Thiên Tà Giáo.
Trong Trường Nhạn Sơn, Yêu Thú hoành hành, nguy cơ rình rập, là một vùng hiểm địa ngăn cách giữa hai thế lực.
Thông thường, việc qua lại giữa hai thế lực thường là sử dụng Truyền Tống Trận… hoặc có cường giả tu vi cao dẫn đội mới dám băng qua, bằng không ngay cả chết thế nào cũng không biết.
Đương nhiên, với thực lực của Thiên Tà Giáo và Tinh Vân Các, nếu như quyết tâm xuất động, san bằng Trường Nhạn Sơn là việc không phải khó khăn.
Nhưng cả hai đại thế lực đều ăn ý giữ lại Trường Nhạn Sơn này xem như là bức tường thành phân tách địa bàn, còn lợi dụng hoàn cảnh ở đây làm nơi lịch luyện cho tu sĩ dưới trướng.
Lê Vĩ cưỡi Thiết Mã chạy đi hơn một tuần không ngừng nghỉ, rốt cuộc nhìn thấy dãy núi hùng vĩ, cao chót vót ở phía xa.
Chim nhạn tung cánh bay khắp trời, chúng là loại yêu thú có số lượng nhiều nhất sống tại nơi này… cũng là một phần của cái tên Trường Nhạn.
Càng đến gần, Thôn Âm Bảo Điển đã tự động cảm ứng được không ít khí tức quen thuộc.
Đều đến từ những kẻ tu luyện Thôn Âm Bảo Điển.
Trong đó, có một cổ khí tức khiến người ta không dâng lên nổi cảm giác kháng cự, vô cùng kinh khủng.
“Cũng nhiều thật, tên Công Công kia đã đến!” Lê Vĩ híp mắt cười tà, thu hồi Thiết Mã.
Hắn phát hiện, có mấy chục tên Thái Giám đã tập trung trong một hang động giữa sườn núi thẳng đứng.
“Bà nó, phiền thật.” Lê Vĩ bực mình chửi một câu.
Tuy hắn có thể nhập vai thành Lý Nhất, nhưng tu vi đâu phải Nguyên Anh, làm sao phi hành lên đó?
Nếu không thể phi hành, chắc chắn sẽ bại lộ sơ hở.
“Công tử đừng lo, có chúng ta ở đây!” Hắc Bạch Song Linh cười khẽ.
Các nàng ở trong ống tay áo của hắn phát lực.
Phần phật…
Ống tay áo tung bay, Lê Vĩ được nâng lên một cách vô hình bay lên giữa trời.
Hắn cũng rất biết cách phối hợp, làm ra tư thế như đang phi hành, hai chân giả vờ đạp không.
Lại thêm ống tay áo bay múa, nhìn qua vô cùng phiêu dật, xuất trần.
Không lâu sau, đã chuẩn xác tiến vào trong động.
“Hắc hắc, cảm giác này không tệ chút nào!” Lê Vĩ cười thầm trong bụng.
Bay trên trời thật sự quá đã ghiền, gió mát vãi.
“Đây không phải Hư Vô Dâm Tặc sao?” Một thanh âm trêu tức vang lên:
“Nghe nói những năm này ngươi hưởng thụ rất đã, có không biết bao nhiêu thiếu nữ thê thảm trong tay.”
Lê Vĩ quét mắt nhìn qua, chứng kiến khoảng 69 tên Thái Giám đứng khắp nơi trong động phủ.
Kém nhất cũng là Nguyên Anh Sơ Kỳ, có vài tên còn là Hoá Thần Kỳ, Kim Đan trở xuống căn bản không đủ tư cách tham dự kế hoạch này.
Không khí nơi này vô cùng âm tà và quái dị, nặng nề… có cảm giác như lọt vào động thiên thai vậy.
Hơn nữa còn là động thiên thai của một lũ không phải trai.
Phía sau lớp túi da Lý Nhất, trán Lê Vĩ nổi lên gân xanh.
Hắn biết rằng chó săn nằm vùng ở Thiên Tà Giáo và Tinh Vân Các có rất nhiều, nhưng không nghĩ lại nhiều đến vậy.
Mà được vây ở trung tâm, chính là một tên Thái Giám mặc kim bào lấp lánh, hình thể hơi béo ú, làn da trắng bệch như bôi phấn, miệng to son đỏ, kẻ chân mày, tô hoa đỏ giữa trán, tay còn cầm phất trần, trang điểm loè loẹt trông dị hợm vô cùng.
Đáng nói hơn, tên này còn đang ngồi trên lưng một tên Thái Giám lực lưỡng cởi trần, hai chân gác lên ngực một tên khác nằm ngửa dưới đất.
“Quái thú sáu đầu dú!” Lê Vĩ suýt chút ói ra.
Mấy tên thái giám xung quanh cũng chẳng có tên nào giống người bình thường, ánh mắt âm nhu, miệng như rắn độc…
Nghĩ đến mình đường đường một đại nam nhân, lẫn vào ở giữa cái đám vung đao tự cung này, thật sự là bách nhục.
Nhưng vì đại sự, vì tu vi… lão tử nhẫn!
“Nô tài tham kiến Hàn Công Công.”
Đè nén cảm giác tham lam, Lê Vĩ chắp tay cúi người thi lễ.
“Ừm!” Công Công mập quét mắt nhìn hắn, Linh Thức của Luyện Hư Kỳ ập đến.
Cẩn thận vô cùng…
Đáng tiếc, Lê Vĩ nguỵ trang không chút kẻ hở.
Chẳng những có Nhập Thi Thuật đã được Tiểu Đồng chỉ dẫn cải tiến, mà còn tu Thôn Âm Bảo Điển, có Âm Dương Chi Thể chuyển hoá toàn bộ Dương sang Âm.
Không chút sơ suất nào.
“Không tệ, đến đúng giờ!” Hàn Công Công vuốt cằm, lúc này mới cất giọng the thét như heo bị thọt tiết:
“Mục tiêu lần này, là một nữ đệ tử của Tinh Vân Các… dựa theo tình báo nhận được, nàng sẽ tiến vào Trường Nhạn Sơn lịch luyện.”
“Nhưng thân phận của nàng đặc thù, kiểu gì cũng sẽ có cường giả Tinh Vân Các âm thầm bảo vệ.”
“Nhiệm vụ của các ngươi là tạo nên cục diện hỗn loạn, phân tán sự chú ý của cường giả để Ai Gia xuất thủ, bắt sống nàng.”
“Sau khi kế hoạch thành công, chia nhau ra mà chạy… kẻ nào còn sống sót trở về Hãn Quốc sẽ được trọng thưởng hậu hĩnh, địa vị tăng lên ít nhất một bậc.”
Nói đến đây, Hàn Công Công gằn giọng nhấn mạnh: “Nữ đệ tử này có đại tác dụng với Hãn Quốc, chỉ được thành công, không được thất bại…bằng không đừng nói là các ngươi, ngay cả Ai Gia cũng phải dâng đầu lên!”
Nghe thấy lời này, cả đám chó săn không chút do dự cung kính, sùng bái hô vang:
“Nguyện xả thân vì đại nghiệp của Hãn Quốc, nguyện tán thân vì Công Công làm đại sự.”
Lê Vĩ mở miệng hô theo, trong lòng lại nghĩ Công Công sẽ xưng là “Ai Gia” à? Hay tên này có sở thích đặc biệt?
Hắn càng tin tưởng hơn mục tiêu bọn hắn ra tay sẽ là Vân Tương Nhi.
Bởi lẽ chỉ có đồ đệ thân truyền của Các Chủ như Vân Tương Nhi, mới có thể được cường giả Tinh Vân Các âm thầm bảo vệ.
Đương nhiên, tất cả vẫn chỉ là suy đoán…
Nhưng bất kể thế nào, Lê Vĩ đã mặc định cả cái hang động này đều là chất dinh dưỡng.