Huyền Tà Mạc tuy rộng lớn, nhưng cũng không đến mức có Yêu Thú cấp độ cao như vậy tồn tại nha.
Lê Vĩ không lý giải nổi.
Điều này chỉ có thể chứng minh hiểu biết của hắn vẫn còn quá kém, tu chân giới đầy rẫy những biến cố khó lường, đây xem như là một bài học.
“Không tệ, khả năng phản ứng trước nguy hiểm của ngươi khá nhạy.” Tiểu Đồng tán thưởng nói:
“Ta cố tình không nhắc nhở, kết quả ngươi động não rất nhanh.”
“Con đường này do chính ta bước, cũng không thể việc gì cũng nhờ ngươi.” Lê Vĩ gật đầu.
Chợt hắn hơi đổi sắc mặt: “Tiểu Bối đâu?”
Hắn không thấy Tiểu Bối ở trong áo mình…
“Nó là vật sống, ta giấu vào không gian trong mắt rồi!” Tiểu Đồng đáp:
“Hãy nhớ kỹ, chỉ có ngươi hoặc người chết mới được vào Âm Gian, bất cứ sinh mệnh còn sống nào ở Dương Thế tiến vào, đều phải chịu trừng trị thảm khốc.”
“Phù!” Lê Vĩ hít thở thật sâu:
“Đa tạ ngươi chiếu cố Tiểu Bối, ta sẽ ghi nhớ!”
Không có tâm tình nói nhảm quá nhiều, bởi vì hắn phát hiện bầu không khí xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Một sự âm u, ngột ngạt bao trùm bốn phương tám hướng…
Lê Vĩ đang ở trên một chiếc cầu màu trắng trôi lơ lửng giữa không gian…
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn rốt cuộc hiểu vì sao Tiểu Đồng nói Âm Gian chỉ có ban đêm.
Bởi vì trên bầu trời lúc này tồn tại cả mặt trời và mặt trăng cùng lúc, nhưng mặt trăng lại đỏ như máu, mặt trời lại đen kịt.
“Mặt trời chết!” Trong đầu Lê Vĩ vô thức hiện lên ba chữ này.
Vầng mặt trời trên không vô cùng khổng lồ, nhưng nó không mang đến dù chỉ là một chút ánh dương, ngược lại là hơi thở của sự chết chóc.
Nếu ngay cả mặt trời cũng toả ra bóng tối vĩnh hằng, vậy làm sao tồn tại khái niệm “ban ngày” cơ chứ?
May mắn là ngoài nhật nguyệt… hắn còn chứng kiến những ngôi sao đêm chứa đựng Tinh Thần Lực.
Đáng nói ở chỗ, các ngôi sao ở đây vẫn có màu đen và màu đỏ, kỳ dị vô cùng.
Có chút thận trọng, những ngôi sao này khác biệt so với tinh tú tại Dương Thế…
Lê Vĩ không cảm thụ được quá nhiều Linh Khí ba động, thay vào đó là một loại Hồn Khí âm u tồn tại xung quanh.
Hồn Khí này có màu đen tuyền, trái ngược với Hồn Khí trong suốt, tinh khiết ở Dương Thế mà Lê Vĩ từng tiếp xúc.
“Đây là U Hồn Khí chỉ tồn tại ở cõi U Minh, là chất để ngươi trở thành Minh Tu.” Tiểu Đồng phát ra tiếng cười hưng phấn:
Từ phía sau lưng, một lưỡi rìu nặng nề bổ thẳng xuống đầu hắn.
Thái Cực Bào toả sáng, vòng tròn Thái Cực hiện lên chấn bay chiếc rìu.
Mãnh liệt xoay người, kiếm hiện trong tay, Lê Vĩ hung hăng trảm xuống:
“Hộ Trảm!”
Hàng chục đạo kiếm khí hình thành vòng cung bắn ra.
PHỐC!
Kẻ đánh lén không nghĩ đến nhân loại này phản ứng nhanh như vậy, toàn thân bị chém hàng chục nhát, máu đen phun trào, rống lên giận dữ:
“To gan!”
Lê Vĩ lúc này mới để ý, kẻ đánh lén mình là một tên Ngưu Đầu Nhân, thân người đầu trâu, cơ thể to lớn và lực lưỡng, dù bị chém hàng chục nhát nhưng cũng chỉ để lại vết thương trên da thịt.
Tên này không phải Ngưu Đầu lần trước dẫn tiến hắn đầu thai chuyển thế.
“Ngưu Đầu Tộc và Mã Diện Tộc là hai chủng tộc cấp thấp ở Âm Gian, chuyên làm Binh Tốt cho Diêm Vương Điện!” Tiểu Đồng giải thích.
“Hoá ra là cùng một thế lực!” Lê Vĩ hiểu.
Ngay khi Ngưu Đầu Nhân muốn bạo tẩu, hắn vội vàng lấy ra Diêm Vương Lệnh nâng lên.
Đồng tử trong mắt Ngưu Đầu Nhân hơi co lại, không dám tin nói:
“Làm sao có thể?”
Để trở thành Câu Hồn Sứ Giả, ngươi phải là sinh linh của Âm Gian hoặc Linh Hồn cường đại đã chết được Diêm Vương Điện thu nhận.
Nhưng tên trước mắt rõ ràng là một nhân loại, hơi thở sự sống và khí tức dương gian rất mãnh liệt, sao có thể làm Câu Hồn Sứ Giả?
“Không đúng!” Ngưu Đầu Nhân cảm nhận kỹ càng lại một phen, đã ngửi ra mùi của cái chết hoà lẫn trên hơi thở sự sống từ người Lê Vĩ, nhất thời kinh hô:
“Ngươi là kẻ có thể qua lại giữa hai thế giới, nửa sống và nửa chết?”
Nói đến đây, rõ ràng Lê Vĩ cảm thụ được lòng đố kỵ, ghen ghét và tham lam từ dao động linh hồn của Ngưu Đầu Nhân.
Trong cơ thể, xuất hiện một tia linh hồn màu đen.
Chính là Minh Hồn Lực thu được từ dao động linh hồn ở Âm Gian nhờ vào Đại Tội Thất Hình Quyết.
“Không sai!” Tiểu Đồng hài lòng nói:
“Chờ ngươi thu đủ Minh Hồn Lực, ngươi sẽ ngưng tụ ra linh hồn thứ hai gọi là Minh Hồn, chính thức trở thành Minh Tu!”
“Ngon lành cành đào!” Lê Vĩ nghe vậy vui vẻ.
Người khác chỉ có một hồn, mình có đến tận hai cái, một là Linh Hồn, hai là Minh Hồn…
Khỏi cần nghĩ cũng biết đây là lợi thế cực lớn ở mọi phương diện rồi.
“Vị đạo hữu này, vừa rồi ta tưởng ngươi là nhân loại xâm nhập trái phép nên mới ra tay.” Ngưu Đầu Nhân thay đổi thái độ, trở nên vô cùng thân mật khoác vai Lê Vĩ cười haha:
“Chúng ta không đánh không quen biết, ta tên Ngưu Đầu Mạnh… đạo hữu tên gì?”
Tuy rằng là đầu trâu, nhưng Ngưu Đầu Mạnh cũng không ngu xuẩn chút nào.
Hắn hiểu rằng những kẻ có thể đi lại giữa hai giới như Lê Vĩ thuộc dạng hiếm hoi, có ưu thế vượt trội, không bị những quy tắc ràng buộc.
Hôm nay tuy rằng còn nhỏ yếu, nhưng chỉ cần thuận lợi phát triển, ngày sau chắc chắn sẽ có thành tựu.
Đối với nhân vật như vậy, chỉ nên kết giao, không nên đắc tội.
“Hừ, ngươi đánh lén lão tử một rìu, sao có thể nói bỏ qua dễ như vậy?” Lê Vĩ biểu lộ ghét bỏ nói:
“Đừng khoác vai ta, hôi nách quá!”
Hắn hung hăng vung quyền đem Ngưu Đầu Mạnh đấm văng.
“Ngươi…” Sắc mặt Ngưu Đầu Mạnh tái đi.
Lê Vĩ âm thầm vui vẻ, lại cảm nhận được Minh Hồn Lực tăng thêm một chút từ sự tức giận của tên trâu này.
“Cỡ như ngươi, chỉ xứng làm tiểu đệ của bổn Sứ Giả, hiểu chưa?” Lê Vĩ khinh bỉ nói:
“Còn không mau tạ tội?”
Ngưu Đầu Tộc và Mã Diện Tộc chỉ là chủng tộc tầng chót trong Diêm Vương Điện, thuộc dạng lâu la, không cần nể mặt mũi.
Quả nhiên thấy thái độ của Lê Vĩ cứng rắn, Ngưu Đầu Mạnh dù nội tâm rất phẫn nộ, ngoài mặt lại không dám bày tỏ sự bất mãn, chỉ có thể nở nụ cười làm lành:
“Quả thật là tiểu đệ không tốt, mong đạo huynh bỏ qua.”
Minh Hồn Lực đã tụ được một cái chân, Lê Vĩ tạm hài lòng, khoác tay hỏi:
“Ta đang ở đâu?”
“Đây là lần đầu đạo huynh đến sao?” Ngưu Đầu Mạnh hỏi.
“Lão tử hỏi ngươi, ai cho ngươi hỏi lão tử?” Lê Vĩ lạnh lùng nói:
“Cho ngươi biết, ta chính là được Hắc Bạch Vô Thường dẫn tiến vào làm Sứ Giả, tốt nhất nên biết điều đi!”
“Hít!” Ngưu Đầu Mạnh hít một ngụm khí lạnh, thân thể run rẩy.
Ở trong Diêm Vương Điện, Hắc Bạch Vô Thường có địa vị cao hơn Ngưu Đầu bọn họ rất nhiều.
Nếu vị này thật sự cùng Hắc Bạch Vô Thường có quen biết, mình dù không muốn cúi đầu cũng không được.
Hắn cũng không nghi ngờ Lê Vĩ nói láo, bởi vì đối với một vị có thể đi xuyên Âm Dương Lưỡng Giới tự do như vậy, dù là Hắc Bạch Vô Thường cũng phải ao ước.
“Chúng ta đang ở Dẫn Hồn Kiều, là nơi các vị Câu Hồn Sứ Giả trở về từ Dương Thế sau mỗi lần kích phát Diêm Vương Lệnh!”
“Hôm nay là ngày canh gác Dẫn Hồn Kiều của tiểu đệ!”
Lê Vĩ gật gù, hướng tầm mắt về phía trước, một đầu cầu như nối liền với Dương Thế đầy hư vô mờ mịt, một đầu cầu được bao phủ trong sương khói huyền ảo, không nhìn thấy điểm cuối.
“Tiếp tục bước sẽ nhìn thấy Diêm Vương Điện, đó là nơi ngài có thể giao nộp những linh hồn đã bắt được, đổi lấy Diêm Điểm!” Ngưu Đầu Mạnh nói thêm.
“Tốt lắm!” Lê Vĩ gật đầu, thoải mái cất bước.
Không lâu sau, ở nơi đầu cầu còn lại hắn nhìn thấy một tên thân người mặt ngựa cũng đang gác cầu.
Dẫn Hồn Kiều có hai đầu, một đầu là Ngưu Đầu canh, một đầu là Mã Diện gác.
Để tránh tên này hiểu lầm, Lê Vĩ trực tiếp nâng lên Diêm Vương Lệnh.
“Hoá ra là Câu Hồn Sứ Giả, nhìn mặt ngươi rất lạ…” Mã Diện chào hỏi.
“Ta vừa gia nhập không lâu.” Lê Vĩ thoải mái đáp.
Đợi đến gần, Mã Diện ngửi ngửi từ người hắn một phen, nhất thời lại bạo phát cảm xúc ghen ghét, đố kỵ và tham lam.
Minh Hồn trong thân thể mọc ra chân thứ hai…
Lê Vĩ vuốt cằm, rõ ràng mấy tên Tiểu Tốt này chỉ hận không thể trở thành người có thể qua lại giữa hai giới tự do như mình.
“Đương nhiên rồi, chờ ngươi đạt đến một trình độ nhất định, ngươi sẽ hiểu thân phận này có giá trị đến mức nào.” Tiểu Đồng cảm khái:
“Ngay cả một số tồn tại được xem là chí cao vô thượng, cũng không thể tự tiện qua lại giữa Âm và Dương như ngươi.”
Lê Vĩ nhún vai, nếu không bị giết lầm thì hiện tại ta đã là tu sĩ Trúc Cơ duy nhất ở địa cầu, xưng hùng xưng bá, tiền tài, danh vọng, mỹ nữ muốn bao nhiêu có bấy nhiêu… đâu cần phải chật vật lăn lộn ở chỗ này?
Tổn thất lớn như vậy, nhận được chút bồi thường và lợi thế là điều đương nhiên chẳng phải sao?
Bước ra khỏi màn sương đen, chân thoát Dẫn Hồn Kiều… một toà đại điện cổ kính, uy nghiêm, điêu khắc các loại cổ ngữ, văn tự huyền bí hiện ra.
Ở ngay cửa vào, có hai pho tượng chó rất lớn.
Không phải chó thường, mà là chó ba đầu với hình thù dữ tợn và dũng mãnh, linh vật canh cổng địa ngục.
Diêm Vương Điện!
Lê Vĩ than thở không thôi, sự bề thế của Diêm Vương Điện so với Thiên Tà Giáo không kém chút nào, chắc hẳn cũng là thế lực hàng đầu ở đây rồi.
Hắn đem Diêm Vương Lệnh treo ở trước ngực để chứng minh thân phận, lúc này mới cất bước đi vào Diêm Vương Điện.
Nói đến đây không phải lần thứ nhất Lê Vĩ đến nơi này, trước đó đã bị Hắc Bạch Vô Thường giết lầm một lần, linh hồn được trực tiếp đưa đến trước mặt Diêm Vương.
Còn hiện tại, Lê Vĩ sau khi tiến vào… liền hứng thú quan sát xung quanh.
Cảnh tượng bên trong Diêm Vương Điện khiến hắn kinh dị.
Nơi này như có cả một phương thế giới chứa đựng bên trong, có rất nhiều loại kiến trúc, tuỳ tiện quét qua đều có thể thấy Ngưu Đầu - Mã Diện canh gác ở khắp nơi.
Thu hút sự chú ý của hắn là một toà đài cao, đường kính lên đến mấy ngàn dặm…
Ở trên đài, liên tục có các linh hồn được truyền xuống thông qua một trận pháp màu đen to lớn.
Đứng ở xung quanh có các lão già hình thù kỳ dị, cả khuôn mặt chỉ có một con mắt tròn vo nằm giữa, đang nhìn chằm chằm vào trận pháp.
“Đó là Nhập Tử Đại Trận!” Tiểu Đồng giải thích:
“Linh hồn của những kẻ đã chết ở Dương Thế sẽ được Nhập Tử Đại Trận câu thông, dẫn dắt tiến vào Diêm Vương Điện…”
“Mấy lão già kia đều là người của Âm Dương Thị Tộc, sở hữu Âm Dương Nhãn nhìn thấu thiên phú và tiềm năng của các linh hồn.”
“Các linh hồn ưu tú, có tài năng sẽ được tuyển lại, làm đệ tử bồi dưỡng cho Diêm Vương Điện, tương lai phải cống hiến cho nơi này.”
“Thì ra là vậy!” Lê Vĩ bừng tỉnh, không ngờ sau khi đã chết ở Dương Thế… ngươi vẫn còn một cơ hội được tiếp tục phát triển ở Âm Gian.
Đương nhiên, đó là chỉ khi ngươi có thiên phú lọt nổi ánh mắt của Âm Dương Thị Tộc.
Từ đợt linh hồn đầu tiên có hàng nghìn rơi xuống, đám lão già Âm Dương Thị Tộc sau khi quan sát đều lắc đầu, bĩu môi chê bai.
Ngay lập tức, một đám Ngục Tốt, Đầu Trâu Mặt Ngựa, Âm Sai tiến đến, thi triển Xích Hồn trói chặt vào cổ của tất cả linh hồn này, dẫn dắt bọn chúng như tội phạm rời đi.
“Những kẻ không có tiềm năng và giá trị sẽ bị đưa vào trong ngục!” Tiểu Đồng nói thêm:
“Chờ ngày xét xử, luận tội rồi quyết định có được phép đầu thai chuyển thế hay không, nếu đầu thai thì sẽ vào cửa nào, có thể là Nhân Môn, Súc Sinh Môn, Quỷ Môn… vân vân.”
“Mỗi ngày có nhiều kẻ chết như vậy, Diêm Vương xét xử hết sao?” Lê Vĩ khoé miệng co giật:
“Chẳng phải bận rộn đến sứt đầu mẻ trán?”
“Ai nói với ngươi buộc phải Diêm Vương xét xử?” Tiểu Đồng cười lạnh:
“Bọn chúng sẽ do Âm Quan xử trí, Âm Quan giỏi nhất là phân thân, số lượng lại đông, bao nhiêu cũng xử được.”
Lê Vĩ gật gù… vậy ra do bản thân mình ngày trước là trường hợp đặc biệt nên mới được gặp đích thân Diêm Vương.
Đã hiểu ra đại khái, hắn lại bước qua chỗ Nhập Tử Đại Trận… quả nhiên chứng kiến có rất nhiều ngục giam dựng ở hai bên, trong ngục giam giữ vô số linh hồn.
Có lệ hồn, có quỷ hồn, có yêu hồn, có ác hồn, cũng có linh hồn nhân loại lương thiện.
Mặc kệ ngươi khi còn sống bản lĩnh bao nhiêu, thân phận như thế nào… tiến vào nơi đây là chúng sinh bình đẳng.
Không có giá trị để Diêm Vương Điện đặc cách thu nhận, vậy ngoan ngoãn ở trong ngục, chờ được gọi tên.
“Đối với những kẻ khi còn sống làm ra chuyện ác tày trời, dính vào nhân quả, nghiệp báo nặng… ngay cả cơ hội đầu thai chuyển thế cũng không có.” Tiểu Đồng giảng thuật:
“Chúng có thể sẽ bị tra tấn vĩnh viễn, bị làm nô lệ cho tu sĩ ở Âm Gian, hoặc trở thành chất dinh dưỡng để Minh Tu thôn phệ, tóm lại không có kết quả tốt lành, số mệnh do Diêm Vương Điện định đoạt.”
“Vậy nếu ta chết một lần nữa ở Dương Thế, linh hồn ta sẽ đi về đâu?” Hắn thăm dò hỏi.
“Ngươi là trường hợp đặc biệt, nếu chết ở Dương Thế… ngươi vẫn sẽ là Câu Hồn Sứ Giả thuộc về cõi Âm, không còn là người ở Dương Thế, không được xuất hiện dưới ánh mặt trời, chỉ được hoạt động vào đêm, mất đi các ưu thế và sự tự do đang có.” Tiểu Đồng nói:
“Còn nếu chết ở Âm Gian, ngươi sẽ tan biến hoàn toàn.”
Lê Vĩ rùng mình, chết kiểu nào cũng bất lợi… tốt nhất là đừng chết.
Hắn muốn tìm nơi giao nộp linh hồn để nhận thưởng, chợt bên tai nghe tiếng gọi:
“Lê Vĩ đâu? đến lượt ngươi!”
Âm thầm giật mình, Lê Vĩ quay người…
Chỉ thấy một tên Ngục Tốt tay nắm xiềng xích, kéo ra một luồng linh hồn đi ra từ ngục lao.
Linh hồn này cúi thấp đầu, sắc mặt ảm đạm, hai mắt trống rỗng vô thần, thất thểu để Ngục Tốt kéo đi.
Lê Vĩ toàn thân chấn động…
Bởi vì linh hồn này chính là hắn.
Không, nói cho chuẩn thì đó là linh hồn của tên chủ thể ở Man Di Chi Địa, kẻ đã bị Bổ Âm Tông hút khô.
Sau khi hắn bị rút khô đến chết, Lê Vĩ mới từ luân hồi nhập vào.
Vậy mà cùng tên?
Rốt cuộc đã hiểu vì sao người khác xuyên không, trọng sinh hay nhập xác các loại đều sẽ được kế thừa tất cả trí nhớ và lai lịch chủ cũ thân thể… nhưng Lê Vĩ lại mờ mờ mịt mịt, ngoại trừ một chút ký ức hoang đường ở Bổ Âm Tông, hoàn toàn không biết gì cả về nguồn gốc thân thể.
Hoá ra vì linh hồn chủ thể đã được dẫn vào Diêm Vương Điện rồi, còn chẳng có thiên phú hay tiềm năng gì, đang chờ ngày xét xử.
Ban đầu hắn cũng không bận tâm, bây giờ lại gặp “chính mình” ở đây.
Nếu vận mệnh đã sắp đặt, Lê Vĩ cũng không ngại tìm hiểu một chút.