Tinh Thần Luyện Thể Quyết vận chuyển, Lê Vĩ chỉ cảm thấy da thịt bắt đầu nóng dần lên…
Từng tia từng tia sáng hội tụ từ những ngôi sao trên bầu trời, lúc này lại như lít nhít vô số mũi kim xuyên vào da thịt hắn.
Những mũi kim này như xuyên thấu toàn thân, đang khâu vá từ trong ra ngoài khắp toàn thân.
Từng mũi khâu đều rất nóng, rất đau đớn… nhưng lại khiến thân thể hắn mạnh hơn từng chút một.
Lê Vĩ rõ ràng cảm thụ được sự thay đổi trong từng tế bào, chúng dần dần ngưng tụ hơn, cứng cỏi hơn, cường đại hơn.
Không bỏ qua bất cứ ngõ ngách nào, toàn bộ cơ thể đều được ánh sao tẩy lễ.
Tiểu Bối ở bên cạnh chơi đùa, nhìn thấy chủ nhân tắm mình trong ánh sao, thử thò một chi nhỏ vào.
“Chít!” Nó đau đớn kêu lên một tiếng rồi rụt lại, bị đâm thủng một lỗ trên da, trụi cả lông.
Hiển nhiên nó không phải thể tu, không thể gánh nổi lượng Tinh Thần Lực hội tụ mãnh liệt như vậy.
Tiểu Bối có Đại Mệnh Cách - Mỹ Thực Cường Thân, nó lấy ra một xiên cá nướng ăn vào, nhanh chóng làm lành lỗ thủng, ngay cả lông tơ cũng mọc ra trở lại.
“Đây là công pháp luyện thể cao cấp nhất của Tinh Vân Các sao? Thật sự lợi hại.” Lê Vĩ âm thầm thán phục:
“Nếu lần trước Vân Tương Nhi tu luyện môn công pháp này, ta đã khó đánh bại được nàng.”
“Các Chủ mới được phép luyện.” Tiểu Đồng hồi đáp:
“Nàng ta đem truyền cho ngươi đã là trái với luật của Tinh Vân Các, mấy tên Trưởng Lão biết được chắc chắn sẽ làm loạn cả lên.”
“Là nhờ ta cưới được một thê tử tốt.” Lê Vĩ đắc ý.
Hắn vẫn tin rằng nhờ vào Tà Liễu nên Tinh Vân Các Chủ mới để ý đến một kẻ vô danh tiểu tốt như mình.
Chăm chỉ tu luyện, Thể Tu của hắn bắt đầu tiến bộ.
Đêm đầu tiên qua đi, từ Nhất Chuyển Viên Mãn đạt đến Nhị Chuyển Sơ Kỳ.
Năm khối Tinh Thần Thạch chưa dùng được bao nhiêu, vẫn còn rất nhiều.
Chỉ tiếc hạn chế của Tinh Thần Luyện Thể Quyết là chỉ tu được vào ban đêm, ban ngày khi mặt trời lên, ngôi sao không hiện, vô pháp dẫn động Tinh Thần Lực.
“Thật ra có một cách để ngươi liên tục tu luyện mà không bị gián đoạn!” Tiểu Đồng ra vẻ bí hiểm.
“Còn không mau nói?” Lê Vĩ hừ một tiếng.
“Ở Âm Gian luôn là đêm tối, không có ban ngày!” Tiểu Đồng nói ngắn gọn.
“Ồ?” Lê Vĩ hứng thú bừng bừng.
Như vậy chẳng phải chỉ cần tiến vào Âm Gian, là có thể tu Tinh Thần Luyện Thể Quyết đến chán thì thôi?
“Ngươi nghĩ không sai!” Tiểu Đồng xác nhận:
“Tinh Vân Các nếu là thế lực ở Âm Gian, đã sớm vượt qua Thiên Tà Giáo.”
“Có lý.” Lê Vĩ chép miệng.
Phần lớn thủ đoạn của Tinh Vân Các đều được chiếm ưu thế khi chiến đấu dưới ánh sao trong trời đêm, tại một nơi không có ban ngày như Âm Gian, quả thật chính là thiên đường lý tưởng.
Đáng tiếc, Tinh Vân Các là thế lực ở Dương Thế, bọn họ cũng không đủ điều kiện tiến nhập Âm Gian như hắn.
“Lê công tử, phần thưởng của ngươi đã chuẩn bị xong!” Tiếng của Xuân Hoa từ bên ngoài vọng vào.
Lê Vĩ nhanh chóng khoác y phục lên người, mở miệng gọi: “Mời vào!”
Xuân Hoa yểu điệu bước vào, trên tay còn cầm theo một mâm đồ vật.
“Chít!”
Vừa thấy cái mâm này, ánh mắt Tiểu Bối sáng rực hẳn lên, nước bọt chảy ròng.
Lê Vĩ đưa mắt nhìn, chỉ thấy có hai loại tài nguyên được đặt trên mâm.
Một thứ là quả trái cây màu hoàng kim óng ánh, tròn như quả táo được mạ vàng vậy.
Thứ còn lại là một khối đá nâu kỳ dị, nhìn qua vô cùng sạch sẽ, không có tạp chất nào lẫn ở bên trong.
“Dựa theo ý của công tử, ta đã đem Lô Đỉnh cực phẩm đổi thành hai loại tài nguyên ẩn chứa thuộc tính.” Xuân Hoa giảng thuật:
“Hoàng Kim Quả ứng với Kim Hệ, Thổ Linh Nhũ ứng với Thổ Hệ, đều là Tam Tinh Trung Phẩm.”
“Đa tạ tỷ tỷ, ta rất hài lòng.” Lê Vĩ cảm kích chắp tay, đã hiểu vì sao Tiểu Bối biểu lộ thèm thuồng như vậy.
Ngoài Mỹ Thực Cường Thân, nó còn một Đại Mệnh Cách khác là Nguyên Tố Kỳ Tài, cho phép sở hữu tối đa năm loại nguyên tố thuộc tính.
Hiện tại nó đã có Thuỷ - Phong - Hoả ba loại nguyên tố, nếu được dùng thêm Hoàng Kim Quả và Thổ Linh Nhũ, sẽ hoàn thiện được Đại Mệnh Cách rồi.
Chiến lực và tu vi nhất định đề thăng.
Lê Vĩ từ Xuân Hoa tiếp nhận hai loại tài nguyên, chắp tay nói lời từ giã:
“Nhiệm vụ đã hoàn thành, đã đến lúc ta nên rời đi!”
“Haizz, thanh lâu nho nhỏ này đương nhiên không thể giữ chân được công tử.” Xuân Hoa ảm đạm thở dài:
“Công tử biểu hiện bất phàm, tin tưởng không lâu sau sẽ trở thành đệ tử tinh anh trong giáo, có thể nhận thức ngươi chính là vinh hạnh của Xuân Hoa.”
“Haha, đa tạ khen ngợi.” Lê Vĩ ung dung cười, mục tiêu của hắn đâu chỉ là đệ tử tinh anh đơn giản như vậy.
“Ta sẽ gọi Thành Chủ kích phát Truyền Tống Trận!” Xuân Hoa nói.
“Không cần, ta tạm thời chưa muốn về giáo!” Lê Vĩ lắc đầu:
“Còn ở bên ngoài lịch luyện một đoạn thời gian.”
Hiện tại quay về cũng chỉ để nhận số ít Tà Điểm nhờ hoàn thành nhiệm vụ, chẳng đáng là bao.
Lê Vĩ rời khỏi Đốc Sơn Thành, các vị Kim Đan đều đến đưa tiễn…
Ai có thể nghĩ đến vị đệ tử này chỉ mới đến vài ngày đã giải quyết xong mọi chuyện, hắn đến nhanh mà đi cũng nhanh, khiến các vị danh viện, tiểu thư tại đây ngay cả cơ hội tiếp cận cũng không có.
Mộng ước ôm bắp đùi vị Kim Đan trẻ tuổi, lại là đệ tử nội giáo vô pháp thành hiện thực.
“Nếu hắn ở thêm vài tháng là tốt rồi…” Các gia tộc, thế lực trong thành tiếc hận không thôi.
Đúng lúc này, toàn thành lại nhận được tin tức:
“Đốc Lâm Sơn đã bị san thành bình địa, nội giáo lệnh cho Đốc Sơn Thành dung nhập vào một thành trì cao cấp hơn hoặc tìm nơi khác phát triển, vẫn phụ thuộc vào Thiên Tà Giáo.”
Mệnh lệnh bất ngờ khiến tất cả choáng váng.
Nên biết rằng Đốc Lâm Sơn có diện tích lên đến hàng vạn dặm, toàn thành sinh tồn là nhờ vào săn bắt yêu thú, thu hoạch tài nguyên ở nơi này.
Bây giờ Đốc Lâm Sơn bị diệt, Đốc Sơn Thành chỉ có thể chấp nhận số phận.
Các vị Kim Đan đưa mắt nhìn nhau, nghĩ đến việc Lê Vĩ có thể an toàn trở về từ vùng rừng núi đã bị huỷ diệt một cách bí ẩn, trong lòng cả đám đều rung sợ:
“Hắn chắc chắn không phải đệ tử bình thường.”
…
Sau khi rời thành, Lê Vĩ một đường hành tẩu về phía Bắc, tư thái không nhanh không chậm.
Hắn muốn rời khỏi phạm vi địa bàn của Thiên Tà Giáo, tiến vào những địa điểm loạn lạc tại Hỗn Vực, nơi mạnh được yếu thua được thể hiện một cách trần trụi.
Chỉ có ở tại nơi như vậy mới tồn tại số lượng lớn oán hồn, lệ hồn… tranh thủ bắt thêm một mớ để xuống Diêm Vương Điện lãnh thưởng.
Tiểu Bối ngủ say trong áo hắn, đang tiêu thụ lực lượng từ Hoàng Kim Quả và Thổ Linh Nhũ.
Nó có Hải Khiếu Kinh, đan điền to hơn người thường, tốc độ hấp thụ tài nguyên cũng nhanh hơn.
Tu vi của Tiểu Bối tăng lên từng chút một.
Đúng lúc này, gió nhẹ thổi qua… một làn hương thơm ngọt ngào lướt vào trong mũi.
Thân ảnh nữ tử thần thái kiều mị đến tận xương tuỷ bỗng nhiên xuất hiện trước mặt.
“Hắc Phù, đã lâu không gặp!” Lê Vĩ giả vờ không biết nàng từng theo mình, mỉm cười chào hỏi.
“Lê công tử, Tần sư tỷ nhờ ta giao thứ này cho ngươi!” Hắc Phù lấy ra một khối ngọc, ánh mắt phức tạp nhìn hắn.
Nam nhân này suýt chút nữa đã là người đàn ông của nàng, căn cứ vào những biểu hiện gần đây của hắn, tuy rằng chưa có tình cảm đậm sâu gì… nhưng Hắc Phù cảm thấy không quá tệ.
Nếu không nhờ hắn, có lẽ nàng đã bị thanh trừng cùng phe phái của Cốt Giang rồi.
“Là thứ gì thế?” Lê Vĩ hứng thú, Tần Thuỷ Dao mang gì cho mình?
“Truyền Âm Ngọc cao cấp!” Hắc Phù giải thích:
“Ngươi chỉ cần đem linh lực truyền vào, có thể truyền âm trao cho Tần sư tỷ bất cứ lúc nào.”
“Tuy nhiên khoảng cách truyền âm càng xa, tiêu hao linh lực sẽ càng nhiều, nên thận trọng một chút khi sử dụng.”
“Đồ tốt!” Lê Vĩ ánh mắt toả sáng.
Đây là “đặc quyền” được liên lạc riêng với Tần Thuỷ Dao sao?
Xem ra Tà Liễu đã nói gì đó, Tần Thuỷ Dao không thể thông qua Hắc Phù đi theo hắn được nữa, liền dùng Truyền Âm Ngọc để trực tiếp giao lưu với hắn.
“Cầm lấy đi!” Hắc Phù đưa Truyền Âm Ngọc, nhẹ cắn cánh môi thủ thỉ:
“Ngươi cố gắng tu luyện, Nguyên Âm Tố Linh Thân vẫn giữ lại cho ngươi.”
Lê Vĩ âm thầm buồn bực, một mỹ nhân nhi đang ở trước mặt của ngươi, còn có Thể Chất đặc biệt chờ ngươi tiếp nhận.
Kết quả ngươi chỉ có thể nhìn, không thể ăn…
“Khụ khụ.” Hắn ho khan một tiếng:
“Ý tốt của nàng, ta xin tâm lĩnh… cứ tuỳ duyên đi.”
Lê Vĩ nhận lấy Truyền Âm Ngọc, Hắc Phù than nhẹ một tiếng: “Hẹn ngày gặp lại.”
Nói xong, nàng đã hoá thành một luồng hắc ảnh tan biến mất dạng.
Lần này Hắc Phù đã không tiếp tục theo hắn, nàng muốn về giáo tu luyện, nhanh chóng đột phá Luyện Hư.
Tu vi nàng càng cao, Nguyên Âm Tố Linh Thân mới càng giá trị, nam nhân sẽ càng trân trọng.
Để thử nghiệm, Lê Vĩ đem linh lực truyền vào Truyền Âm Ngọc.
“Nhận được rồi?” Rất nhanh, giọng nói trong trẻo như nước của Tần Thuỷ Dao phát ra từ khối ngọc.
“Vừa được Hắc Phù đưa.” Hắn cười nói:
“Sư tỷ có lòng, ta xin đa tạ vậy.”
“Bồi dưỡng ngươi đến Hoá Thần là nhiệm vụ của ta.” Tần Thuỷ Dao bình thản đáp:
“Từ nay các Nhiệm Vụ trong giáo của ngươi sẽ do ta trực tiếp truyền đạt, phần thưởng cũng sẽ có cách đưa đến tay ngươi.”
“Ngon luôn.” Lê Vĩ vui vẻ, khỏi cần quay về Nhiệm Vụ Điện.
“Nhiệm vụ sắp tới của ngươi là săn lùng và tiêu diệt toàn bộ thái giám của Nha Ảnh ở bất cứ đâu.” Tần Thuỷ Dao nói:
“Cứ liệu sức mà làm.”
“Ồ?” Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé, tuy giọng điệu của nàng rất bình thản, hắn vẫn ngửi thấy mùi sát khí nồng đậm.
“Nha Ảnh dám cắm răng vào giáo ta, phải nhổ tận gốc rễ bọn chúng.” Tần Thuỷ Dao lạnh lùng nói tiếp.
“Tận gốc rễ?” Lê Vĩ sửng sốt:
“Gốc của chúng ở tận Hãn Quốc xa xôi.”
“Yên tâm, Giáo Chủ không bỏ qua đơn giản như vậy.” Tần Thuỷ Dao hồi đáp:
“Ngươi cứ tiêu diệt càng nhiều, dùng mạng của chúng đổi thành Tà Điểm.”
“Hiểu!” Lê Vĩ gật gù.
Hắn cũng rất phản cảm hành vi của Nha Ảnh, nhất là lũ này toàn kẻ điên, tâm tính vặn vẹo và biến thái.
Nha Ảnh dám cắm răng vào Thiên Tà Giáo là chủ động gây sự và khiêu khích trước, nếu bên mình không cứng rắn một chút, chẳng phải sẽ bị thiên hạ xem thường sao?
Đương nhiên với tu vi hiện tại, Lê Vĩ còn chưa đủ tư cách đối đầu với cao tầng trong Nha Ảnh, thậm chí là lực lượng tinh nhệ của chúng cũng chưa đánh nổi.
Nhưng đám râu ria, lâu la bên ngoài thì vẫn giải quyết được…
Nha Ảnh ưa thích trốn trong tối cắn lén, vậy thì Lê Vĩ sẽ là ác mộng bóng đêm của chúng.
Lục lọi ký ức của tên lâu chủ giả mạo lần trước, khoé môi treo nụ cười tà:
“Bắt đầu từ các ngươi vậy.”
Bên trong Nha Ảnh cạnh tranh cực kỳ tàn khốc, Thôn Âm Bảo Điển của chúng cho phép thôn phệ lẫn nhau, kẻ này cướp đoạt tu vi cả đời của kẻ khác là chuyện không hề hiếm lạ.
Thế nên từ trước đó, tên lâu chủ giả mạo đã nhắm đến hai con mồi cũng thuộc dạng bị Nha Ảnh nuôi thả bên ngoài, chỉ là chưa có cơ hội ra tay.
Vừa vặn hai tên này cũng đang nằm vùng bên trong địa bàn của Thiên Tà Giáo, Lê Vĩ có thể săn lùng chúng.
Không chần chờ, hắn thay đổi lộ tuyến, dồn linh lực vào hai chân chạy như bay.
Cảm Hồn liên tục thi triển, hy vọng tìm thấy có oan hồn nào thất lạc.
Tiếc là trừ những trường hợp đặc thù, bằng không oan hồn bình thường sau khi chết sẽ được tự động dẫn tiến vào Âm Gian, không cần Câu Hồn Sứ Giả đi bắt nên Lê Vĩ không thu hoạch được gì.
Ban ngày di chuyển, ban đêm lại hấp thụ ánh sao rèn luyện cơ thể.
Một tháng trôi qua, năng lượng của năm khối Tinh Thần Thạch rốt cuộc cạn kiệt.
Bất quá, Lê Vĩ đã đột phá đến Tam Chuyển Thể Tu.
Hồn Tu Tam Chuyển - Thể Tu Tam Chuyển - Kim Đan Trung Kỳ.
Còn Minh Tu, hắn vẫn chưa nhập đạo.
“Chít!” Tiểu Bối sảng khoái thò cái đầu nhỏ ra ngoài.
Tuy rái cá thường thích sống ở gần nước, nhưng nó đã có Hoả Linh Căn, không sợ không khí oi bức tại nơi đây.
Tu vi của Tiểu Bối đạt đến Tam Giai Trung Kỳ, có được Thuỷ - Phong - Hoả - Kim và Thổ… tổng cộng năm loại linh căn, thiên phú rất lợi hại.
Nơi bọn hắn đang đến là một vùng sa mạc được xưng là Huyền Tà Mạc, cũng thuộc phạm vi lãnh địa của Thiên Tà Giáo.
Khác với Đốc Lâm Sơn nho nhỏ, phạm vi Huyền Tà Mạc lớn hơn nhiều, ngư long hỗn tạp, lại do ba thế lực là Sa Gia, Khôi Môn và Hạt Tộc cầm đầu, đều là Nguyên Anh Thế Lực cao giai.
Bọn chúng phân nhau cai quản và khai thác Huyền Tà Mạc, vẫn luôn cạnh tranh rất gay gắt.
Thiên Tà Giáo cũng chẳng quan tâm các ngươi cạnh tranh hay chiến đấu gì, chỉ cần mỗi năm giao nộp đủ tài nguyên lên là được.
Điều đó đồng nghĩa, dù Huyền Tà Mạc do ba thế lực hay một thế lực thống trị, chỉ cần dâng lên đủ lượng… Thiên Tà Giáo sẽ không xen vào tranh đấu của chúng.
Lê Vĩ biết có hai tên chó săn đang ẩn náu trong Sa Gia và Khôi Môn, đó là mục tiêu chuyến đi lần này của hắn.
Về phần Hạt Tộc, bọn họ là Yêu Thú nên Nha Ảnh do nhân loại cấu thành không tiện nằm vùng.
ẦM ẦM ẦM…
Vô cùng đột ngột, cát dưới chân rung động dữ dội, cảm giác như trăm dặm xung quanh đều đang rung chuyển.
Cát như nổ tung, bay loạn tứ phía, một sinh vật nửa thân dưới là bọ cạp, nửa thân trên là người từ dưới cát lao lên như điên.
“Hạt Tộc?” Lê Vĩ nhướn mày.
Còn đang nghĩ rằng vị Hạt Tộc này định đánh lén mình, nào ngờ thấy được vẻ sợ hãi đến cực độ trên mặt của y, đối phương thấy Lê Vĩ còn gào rú theo bản năng:
“Chạy đi!”
Cảm giác nguy hiểm dâng lên, Lê Vĩ không dám xem thường, hai chân dùng sức đạp mạnh vào cát.
Ưu thế của Thể Tu được kích phát, cơ bắp bùng nổ lấy đà, hắn như đạn pháo bắn xa hàng trăm mét.
RỐNG!
Một cái đầu rùa cự đại trồi lên, to hơn ngọn núi nhỏ, há ra cái miệng rộng như chậu máu đớp thẳng vị Hạt Tộc đang sợ hãi kia.
PHỐC!
Vô cùng gọn gàng, Hạt Tộc nặng cả trăm cân đã vào trong miệng, thanh âm nhai nuốt vang vọng bên tai.
Vị này có thực lực Kim Đan Sơ Kỳ, cứ thế trở thành mồi ngon trong bụng, chết oan chết uổng.
Hạt Tộc thường đi theo nhóm, con Cự Quy này trước đó đã ăn không ít rồi, vị cuối cùng muốn chạy cũng không thoát nổi.
“Chít!”
Lê Vĩ cùng Tiểu Bối tê dại cả da đầu, vừa rồi nếu không phản ứng kịp, hắn đã cùng với Hạt Tộc xui xẻo kia rơi vào miệng quái vật rồi.
“Là đầu của Ngũ Giai Yêu Thú Viên Mãn!” Tiểu Đồng lên tiếng.
“Cái gì?” Lê Vĩ trợn mắt há hốc mồm:
“Sao ở đây lại có con quái như vậy?”
Tu vi như vậy ngang với Tần Thuỷ Dao, đủ san bằng tất cả thế lực ở Huyền Tà Mạc.
Không dám chần chờ, hắn xoay người chạy như điên.
Nhưng dưới ánh mắt của Cự Quy, dù là côn trùng cũng không thể lọt, nó đã sớm khoá chặt lấy Lê Vĩ.
RỐNG!
Cự quy gầm thét… thân thể nó di chuyển dưới cát cuốn lên bão cát ngập trời, bốn phía chấn động, không biết thân thể phía dưới của nó to lớn đến mức nào.
Chỉ trong thoáng chốc, cái miệng kia đã tiếp cận phía sau Lê Vĩ, mở ra hết cỡ.