Ngay khi Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao vừa mới liên thủ, cả hai còn chưa kịp đồng hành...
Dị biến đột ngột phát sinh.
OÀNH!
Bầu trời rung chuyển, chiến trường bỗng nhiên chấn động khiến toàn bộ thiên kiêu giật mình.
Chưa ai kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một đạo thanh âm hờ hững, vô tình cất giọng tuyên bố:
“Một tháng sau, 1000 toà Thiên Kiêu Thành hàng lâm ngẫu nhiên ở bất cứ đâu trong chiến trường, chỉ kẻ mạnh đã cướp được 10 Đoạt Mệnh Ấn mới đủ tư cách vào thành, kẻ ngoài thành sẽ phải đối mặt với thiên phạt dữ dội!”
“Hít!”
Lời vừa nói ra, tất cả thiên kiêu đều hít một ngụm lãnh khí.
Vị Diện Thiên Kiêu Chiến xem ra không đơn giản chỉ là một cuộc săn giết hỗn loạn đơn thuần, mà còn có những giai đoạn khác nhau nhằm thúc đẩy cuộc sinh tồn trở nên khốc liệt.
Rõ ràng, quá trình thiết lập Thiên Kiêu Thành này trực tiếp đập tan ý định tìm nơi nào đó lẫn trốn và ẩn nấp đến giai đoạn cuối cùng.
Một tháng sau, những kẻ không sở hữu nổi 10 Đoạt Mệnh Ấn từ tay đối thủ sẽ không đủ tư cách vào thành, sẽ phải đối mặt với thiên phạt, kết cục thê thảm.
Đây là thúc ép tất cả thiên kiêu phải tham gia chiến đấu, không được phép hèn nhát lẫn trốn chờ đợi thời cơ.
“Moá, may mà lúc đầu ta không vào Chiến Giới Châu!” Lê Vĩ âm thầm chửi thề.
Vị Diện Thiên Kiêu Bảng là Tiên Bảo cao cấp, e rằng thiên phạt của nó có thể đánh nổ cả Chiến Giới Châu của hắn.
Ngay khi hắn cảm thấy may mắn, vô số thiên kiêu ở khắp nơi cũng đậu đen rau muống trong lòng.
Bọn hắn hiển nhiên có cùng ý nghĩ giống Lê Vĩ lúc đầu, dự định lẫn trốn chờ người khác đại chiến đến giai đoạt sau cùng đến kiệt lực mới nhảy ra thu lưới.
Nào ngờ luật chơi mới vừa ra đã đạp nát toàn bộ ý đồ... sao có thể không sốt ruột?
Nhất là những kẻ ngay cả một cái Đoạt Mệnh Ấn cũng chưa thu được, chỉ còn một tháng ngắn ngủi để chúng giữ mạng...
Trong lúc nhất thời, bọn hắn như ong vỡ tổ điên cuồng lao ra, lùng sục con mồi, bằng mọi giá cũng phải hoàn thành điều kiện.
“1000 toà thành cho mấy vạn thiên kiêu, kiểu gì cũng xảy ra trường hợp rất nhiều thiên kiêu hội tụ vào một thành.” Diêm Tịch Dao tràn ngập hứng thú:
“Hỗn chiến trong thành chắc chắn xảy ra, đây là lúc kẻ mạnh tự đào thải lẫn nhau, thật tàn khốc!”
“Không sai!” Lê Vĩ tán thành gật đầu:
“Những kẻ vào thành đều đã từng diệt được 10 đối thủ ngang tầm, đến lúc chọn ra thiên kiêu trong thiên kiêu.”
“Ngươi đạt bao nhiêu Đoạt Mệnh Ấn rồi?” Diêm Tịch Dao hỏi.
“Không tính của ta, thì có bốn cái!” Lê Vĩ hồi đáp.
Cự Ngục Tộc, Hàn Phong Tộc, Lôi Âm Tinh Linh và Cổ Ngục Man Ngưu.
Hô hấp Diêm Tịch Dao cứng lại, nàng vốn nghĩ trong thời gian ngắn mình lấy một địch ba, đoạt được ba cái Đoạt Mệnh Ấn đã là tốt lắm rồi.
Không ngờ Lê Vĩ càng ghê tởm hơn, nhiều hơn mình một cái.
“Ngươi thiếu sáu cái, ta thiếu bảy cái!” Diêm Tịch Dao kiên quyết nói:
“Tranh thủ thôi, không còn nhiều thời gian!”
Lê Vĩ gật đầu, trong một tháng... bọn họ phải săn được 13 cái Đoạt Mệnh Ấn.
Bất quá ở thời điểm này, việc tìm kiếm con mồi tin rằng sẽ không quá khó khăn.
Bởi vì khi hai người xem những kẻ khác là con mồi, hai người cũng sẽ trở thành con mồi trong mắt phần còn lại...
Săn hoặc bị săn, vào thành hoặc thiên phạt.
Ép tất cả phải hiện thân và chiến đấu, không còn chơi trò ẩn nấp kéo dài thời gian được nữa.
Một tháng này, đã định trước máu nhuộm càn khôn.
...
VÙ VÙ VÙ...
Giữa một vùng hoang mạc hoang vu, Lê Vĩ và Diêm Tịch Dao đang triển khai thân pháp lao đi một cách quỷ mị, linh thức của cả hai chia ra quét ngang quét dọc, dò thám tìm kiếm mục tiêu.
Cả hai đều tâm cao khí ngạo, không muốn chờ đợi Đoạt Mệnh Ấn tự tìm đến.
"Không phải mùi máu bình thường, mà là thứ mùi thối rữa và oán hồn... kẻ đến chẳng muốn che giấu đây mà, hai ta đã thành con mồi trong mắt người khác rồi.”
Diêm Tịch Dao cũng dừng bước, thân hình yểu điệu lơ lửng giữa không trung, vạt sa y màu đen tuyền khẽ lay động dưới lớp Phù Văn huyền bí.
Đôi mắt nàng khẽ chuyển, nhìn chằm chằm vào khoảng hư không vặn vẹo phía trước, lạnh lùng lên tiếng:
“Tưởng ai xa lạ, hoá ra luôn là đám bại tướng Luân Hồi Cung!”
“Luân Hồi Cung!” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên.
Hắn hiện tại không còn ngây ngô như ban đầu, cũng hiểu biết thêm không ít thế lực tại Âm Gian.
Luân Hồi Cung cũng hoạt động giống Diêm Vương Điện, bắt giữ linh hồn đưa vào Luân Hồi... hai thế lực xem như đối thủ cạnh tranh.
Bất quá nội tình của Luân Hồi Cung thường kém hơn Diêm Vương Điện một chút, trong các trận tranh đoạt linh hồn, đa phần là Diêm Vương Điện chiến thắng.
Nên Diêm Tịch Dao mới nói rằng Luân Hồi Cung là bại tướng.
KHẰNG KHẶC KHẶC...
Một chuỗi tiếng cười quỷ dị đột ngột từ bốn phương tám hướng truyền đến, phảng phất như có những con ác quỷ đang cào cấu vào màng nhĩ.
Không gian phía trước rạn nứt, năm đạo hắc quang mang theo sát khí nồng nặc như đại dương dâng trào hạ xuống, khóa chặt năm góc, chặn đứng đôi nam nữ.
Năm tên nam tử có dung mạo giống nhau như đúc, sắc mặt tái xanh, trên trán mọc ra một chiếc sừng, răng nanh bén nhọn lộ ra ngoài môi.
“La Sát Ngũ Tử!” Diêm Tịch Dao thốt ra bốn chữ, đồng thời truyền âm cho Lê Vĩ:
“Năm đứa con trai Đại Trưởng Lão Luân Hồi Cung — La Sát Cơ.”
Tất cả đều là Đại Thừa Kỳ và Bát Chuyển...
Bằng vào mâu thuẫn và thù địch giữa Diêm Vương Điện và Luân Hồi Cung, không khó hiểu vì sao La Sát Ngũ Tử săn lùng Diêm Vương Công Chúa.
Về phần Lê Vĩ ở cạnh, chỉ là vật tặng kèm... không được bọn hắn chú ý cho lắm.
Bởi suy cho cùng, trước khi tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến... đa số chỉ nghe nói thiên kiêu của Diêm Vương Điện là Lâu Diễm mà thôi.
Lê Vĩ vuốt cằm, trước đây từng có người tung hô Diêm Vương Điện có Lâu Diễm, Luân Hồi Cung có La Sát Ngũ Tử...
Hiện thời Lâu Diễm đã chết, hắn cũng muốn tiễn Ngũ Tử theo cùng.
Một kẻ đứng ở vị trí trung tâm, ánh mắt dâm tà, đầu lưỡi liếm mép nhìn Diêm Tịch Dao, khàn giọng nói:
"Diêm Tịch Dao, không ngờ công chúa cao cao tại thượng của Diêm Vương Điện lại đi cùng một kẻ vô danh. Hôm nay, năm huynh đệ ta sẽ lột da rút hồn các ngươi, đoạt lấy Đoạt Mệnh Ấn, làm bàn đạp bước vào Thiên Kiêu Thành!"
Kẻ vừa lên tiếng là La Nhất – Sát Hồn, lão đại của La Sát.
Bốn kẻ còn lại lần lượt là La Nhị — Phệ Huyết, La Tam — Hắc Cốt, La Tứ — Ám Ảnh, và La Ngũ — Liệt Tâm.
La Nhất bước ra một bước, cốt đao trong tay vạch một đường thành vòng tròn, cười hắc hắc:
"La Sát Tử Pháp — Ngũ Liên La Trận, khởi!"
Khí tức của năm anh em nhà họ La trong nháy mắt dung hợp làm một.
Giữa trán bọn hắn có năm dấu ấn hiện ra, liên kết với nhau, tăng cường chiến lực, cộng hưởng giữa chiến trường.
La Tứ — Ám Ảnh thân hình nhoáng một cái, triệt để tan biến vào hư vô.
Sức nặng của bóng tối trong phạm vi vạn dặm đột ngột tăng lên gấp trăm lần, không gian biến thành hắc ám đen kịt, vô số bàn tay hắc ám đang dùng sức kéo căng.
Đây là Bát Tinh Vũ Kỹ - Thủ Ám Trọng Trường, tăng trọng lực trong bóng tối, một khi bị định trụ, tốc độ sẽ giảm xuống tới mức tối đa.
Lê Vĩ nhàn nhạt cười, Tiểu Càn Khôn bành trướng, Thời Không Cốt kích hoạt, thao túng thời không, triệt tiêu hoàn toàn trọng lực bóng tối mà La Tứ vừa thi triển.
“Lợi hại đấy!” Diêm Tịch Dao tán thưởng nhìn hắn.
“Hừ, chưa xong đâu!”
Hai tiếng quát lạnh vang lên.
La Nhị — Phệ Huyết và La Tam — Hắc Cốt đồng thời xuất chiêu.
La Nhị phun ra một ngọn thác huyết dịch màu đỏ thẫm mang theo tính chất ăn mòn cực mạnh:
Huyết Hà Táng Thi.
Huyết dịch cuồn cuộn tạo thành dòng sông lớn như trường hà, cứ thế ập xuống...
La Tam vung tay triệu hoán ra hàng vạn chiếc răng nanh sắc nhọn chẳng khác răng cưa, từ dưới đất trỗi dậy như núi đao.
Màn phối hợp của La Sát có thể nói là thiên la địa võng, vừa có khống chế tuyệt đối của hệ bóng tối, vừa có công kích diện rộng của huyết độc và nanh cốt, lại thêm La Nhất phụ trách liên kết thực lực của các huynh đệ, sẵn sàng ra tay tung đòn trí mạng khi con mồi lộ sơ hở.
"Phối hợp rất tốt, nhưng trước mặt bản công chúa, chút trò vặt này vẫn chưa đủ nhìn!"
Diêm Tịch Dao tóc dài nhẹ bay, đôi mắt bừng tỉnh...
Thiên Mệnh Cách — Âm Ti Phù Thể phát động toàn diện trong một ý niệm.
Vô vàn Phù Văn tím đen từ thân thể nàng phun trào ra, không cần kết ấn, lập tức ngưng kết thành năm bức tường phù chú bao bọc xung quanh hai người.
Âm Ti Vạn Thiên Phù — Ngũ Phương Tuyệt Bích!
ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG!
Huyết hà chôn xác và núi răng oanh tạc lên bức tường phù chú, phát ra những tiếng nổ điên cuồng.
Dư ba lật tung hoang mạc, lộ ra những rãnh như vực sâu.
Thế nhưng dưới năng lực chưởng khống phù văn đạt đến độ lô hỏa thuần thanh của Diêm Tịch Dao, toàn bộ lực lượng hủy diệt kia đều bị các ký tự phù chú chuyển hóa, đồng hóa thành âm lực bổ sung ngược lại cho phòng ngự.
"Cái gì?!" La Nhị và La Tam giật mình, không ngờ đòn hợp kích của bọn hắn lại bị một mình nàng dễ dàng đỡ được.
Nhưng ngay lúc này, La Ngũ bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Diêm Tịch Dao như một bóng ma.
Trong tay hắn cầm một chiếc gương vỡ nát tỏa ra ánh sáng lục nhạt quỷ dị — Ảo Hồn Kính.
"Trúng chiêu của ta đi, Tiểu Thần Thông – Phá Tâm Thuật!"
Một đạo ánh sáng huyền ảo chiếu thẳng vào gáy Diêm Tịch Dao, đây là Tiểu Thần Thông cực kỳ quỷ dị và khó lường.
Đạo quang mang này không tổn hại nhục thân, nhưng lại có khả năng cưỡng ép kéo hồn của tu sĩ ra khỏi cơ thể, đưa vào trong ảo cảnh luân hồi, tra tấn đến mức nghiền nát tâm cảnh và ý chí của đối thủ.
Thần sắc Diêm Tịch Dao đột nhiên ngây dại, năm bức tường phù chú xung quanh khẽ lung lay như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
“Haha, công chúa thì sao? Vào trong ảo cảnh luân hồi, ngươi sẽ trải qua muôn vàn cực hình, vạn quỷ lăng nhục!” La Ngũ cười to.
"Chết đi!" La Nhất — Sát Hồn chớp thời cơ nghìn năm có một, thân hình cao lớn vụt tới, thanh cốt đao khổng lồ mang theo Cốt Long Ma Lực thô bạo, tàn nhẫn chém thẳng xuống cổ Diêm Tịch Dao.
"Các ngươi xem ta là không khí?”
Một tiếng gầm tàn bạo, kiệt ngạo bất tuần đột ngột nổ vang như sấm sét giữa trời quang.
Phàm Ăn Hình phát động. thân thể mập mạp bành trướng lên đến ba mươi trượng.
Trong lòng bàn tay, vảy rồng của Trấn Ngục Bạo Long tầng tầng lớp lớp hiện ra, kèm theo đó là vài chục đạo Ma Văn chằng chịt...
ẦM!
Hắn đưa tay trái ra, năm ngón tay thô ráp đầy ma văn trực tiếp bắt lấy lưỡi cốt đao của La Nhất.
KENG!!!
Tiếng va đập như kim loại vang dội khắp chiến trường, tóe lửa rực trời.
Thanh cốt đao có thể ngạnh kháng với linh bảo cấp cao của La Nhất khi chém vào lòng bàn tay Lê Vĩ lại phát ra tiếng ma sát kẽo kẹt, không thể tiến thêm một tấc, thậm chí lớp lân phiến trên tay Lê Vĩ còn chưa rách.
"Nhục thân quái quỷ gì thế này?!" La Nhất trợn tròn mắt, lực lượng đối phương truyền đến qua thân đao lại nặng nề như cả một tòa thần sơn áp xuống, làm xương bả vai hắn như sắp rạn nứt.
Lê Vĩ cười gằn, cái miệng rộng như chậu máu há ra...
Hắn không dùng vũ khí, mà dùng chính ngọn lửa địa ngục hừng hực trong lòng ngực phun ra một tia hủy diệt.
"Hơi Thở Bạo Long!"
Ở trạng thái to lớn của Phàm Ăn với cái miệng rộng, một cột Hơi Thở Bạo Long to gấp hàng chục lần bình thường, uy lực không cần phải nói.
ĐÙNG!
Tia Bạo Long huỷ diệt xuyên qua thời không, hung hăng oanh tạc thẳng vào lồng ngực của La Nhất.
Bộ huyết giáp bảo vệ cấp Bát Tinh trên người tên thủ lĩnh La Sát trước mặt tia sáng này liền nát bấy như giấy vụn.
PHỐC!
Nửa thân người của La Nhất tấc tấc nổ tung thành một làn sương máu.
Minh hồn của hắn kinh hoàng thò đầu ra, muốn thi triển bí pháp độn tẩu về phía bốn huynh đệ, nhưng Lê Vĩ làm sao có thể bỏ qua miếng mồi ngon này?
"Đồ ăn ngon của ta, chạy đi đâu?” Lê Vĩ há mồm hút mạnh, một lực lượng thôn phệ dữ dội bộc phát ra ngoài.
“Dừng tay!” Bốn tên còn lại không còn thời gian tấn công Diêm Tịch Dao, phải chuyển sang giải cứu đại ca.
Nào ngờ đôi mắt thất thần của Diêm Tịch Dao bỗng hiện lên tia hài hước...
Hàng vạn luồng Phù Chú chẳng biết từ bao giờ hiện ra giữa không gian, kết thành xiềng xích đem tứ chi bọn chúng khoá chặt.
“Làm sao có thể?” La Ngũ không dám tin:
“Sao ngươi không trúng Tiểu Thần Thông?”
“Đần độn!” Diêm Tịch Dao khinh miệt cười.
Nếu như có ai đó nhìn xuyên được cơ thể nàng, sẽ thấy toàn bộ hồn phách của nàng đều được Phù Văn bảo hộ.
Người có Âm Tinh Phù Thể, làm sao dễ dàng bị trúng chiêu nhắm vào Hồn đơn giản như vậy?
Từ đầu đến cuối, nàng chỉ đang giả vờ để địch nhân chủ quan.
Lê Vĩ thừa cơ hội, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra, trói chặt lấy hồn của La Nhất kéo về, thèm thuồng nuốt chửng, ừng ực mà nuốt.
"Đại ca!!!" Bốn tên còn lại nhìn thấy La Nhất bị ăn tươi nuốt sống trong chớp mắt, gầm lên đầy thảm thiết. mối liên kết của bọn hắn bị đứt đoạn, khiến cả bốn đứa cùng lúc cắn lưỡi phun ra một ngụm máu già, sắc mặt tái mét không còn chút máu.
"Chơi đùa đã đủ, các ngươi có thể đi rồi!"
Diêm Tịch Dao khẽ nâng tay lên, một thanh âm RẮC RẮC từ sâu trong xương tủy nàng vang lên.
Thiên Mệnh Cách — U Minh Cốt kích phát!
Từ thể nội nhỏ nhắn của Diêm Vương Công Chúa, hàng nghìn nhánh xương cốt phóng thảng lên thiên không.
Vèo vèo vèo...
Chúng nó bay một cách hỗn loạn, mỗi nhánh xương cốt cứng cáp, sắc nhọn... ẩn chứa sát khí kinh hoàng, bao vây bốn tên họ La...
“Nằm mơ!” Bọn chúng không phải đèn cạn dầu, cố gắng thi triển các loại chiêu thức khác nhau.
La Nhị - Phệ Huyết triệu hoán một kiện Bát Tinh Cực Phẩm – Tích Huyết Châu, tuôn ra Huyết Lực nồng đậm cho hắn uống vào và thôn phệ, kéo căng tu vi lên Đại Thừa Hậu Kỳ.
La Tam giải toả toàn thân, biến thành một bộ Hắc Cốt khổng lồ nhằm chống lại U Minh Cốt.
La Tứ thi triển Phân Thân Hắc Ám, biến thành ba người chiến lực không kém gì nhau, hấp thụ bóng tối và hắc ám chi lực xung quanh để tăng cường chiến lực toàn diện.
La Ngũ lại điều động Ảo Hồn Kính, hiến tế Minh Lực, thiêu đốt Minh Hồn để tăng cường sức mạnh, phát động lại Tiểu Thần Thông... lần này quyết tâm đưa Diêm Tịch Dao vào ảo cảnh thống khổ, vạn kiếp bất phục.
Lê Vĩ thấy vậy, đang muốn ra tay tương trợ...
Nhưng cảnh tượng tiếp theo, hắn biết mình không cần nóng vội...
Bởi vì hàng nghìn nhánh xương cốt của Diêm Tịch Dao bỗng nhiên bừng sáng...
Ánh sáng đến từ vô số luồng Phú Văn hiện lên trên những nhánh xương...
Vốn đã không thua gì Danh Khí, giờ đây càng đáng sợ hơn...