Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 244: TA LÀ DIÊM TỊCH DAO!



“Xem đủ chưa?”

Giọng nói nhàn nhạt của Diêm Vương Công Chúa vang lên.

Thoại âm vừa dứt, Hắc Giáp Cự Tê đã như một pháo đài khổng lồ húc mạnh đến Lê Vĩ.

Thanh Sí Ma Bằng xuyên qua không gian, kéo theo Ma Khí ngút trời vung cánh chém xuống từ trên cao.

Mà ở phía sau, Quỷ Hồn Nhân Tộc đã nâng một thanh Hồn Thương như lưu tinh lao vọt đến.

ROẸT ROẸT ROẸT...

Lê Vĩ còn chưa phản ứng, lại có hơn chục tên Quỷ Hồn hiện thân, Hoả Ngục Xiềng Xích bắn đến khoá chặt lấy hắn, siết lấy tứ chi một cách điên cuồng.

Hắc Giáp Cự Tê sắc mặt hung ác, cái sừng nhọn muốn xuyên thủng...

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Cổ Ngục Man Ngưu sừng sững hiện ra, một tiếng gầm rống như trống trận vang rền, đầu trâu hạ thấp, thô bạo tông mạnh.

ĐÙNG!

Thiên địa chấn động, Minh Lực và Âm Lực thét gào, hai con quái vật như hai chiến hạm tông thẳng vào nhau, độc giác trên đầu Tê Ngưu và song giác trên đầu Cổ Ngục Man Ngưu ma sát ken két...

Thanh Sí Ma Bằng thừa cơ xoáy xuống, còn chưa kịp vung cánh chém ra, một con quái vật khổng lồ khác đã hiện diện sau lưng Lê Vĩ.

THÙM THỤP...

Phá Ngục Tinh Tinh cao hơn trăm trượng, là một con khỉ đột khổng lồ với cặp tay to như cột chống trời nện vào lồng ngực như đang vỗ trống.

Ánh mắt hung tợn của nó khoá chặt lấy Thanh Sí Ma Bằng, hai cánh tay duỗi ra nắm lấy đôi cánh chim của Thanh Sí Ma Bằng, thô bạo xé toạc...

GÁY!

Minh Hồn tan rã, Thanh Sí Ma Bằng gào thét thảm thiết, bị Phá Ngục Tinh Tinh vung lên đập thẳng vào đại địa.

Tại phía sau, Quỷ Hồn Nhân Tộc đang vung Hồn Thương đâm đến như lưu tinh... Dạ Tâm từ trong cái bóng hiện ra nở nụ cười khằng khặc.

Thiên Tàn và Địa Khuyết dung hợp, Tàn Khuyết Nhận vô tình trảm ngang.

Một lưỡi chém mang theo ánh mặt trời rực lửa, khuyết nguyệt đẫm máu băng cắt không gian...

PHỐC!

Hồn Thương tan rã, Dạ Tâm được đà tiến đến, Tàn Khuyết Nhận bổ xuống từ trên cao...

Quỷ Hồn Nhân Tộc buộc phải phân rã thành Minh Lực né tránh.

Mắt thấy Lê Vĩ sắp bị hàng loạt xiềng xích hoả ngục thiêu rụi, từ thân thể của hắn mọc ra vô số rễ cây đầy gai nhọn, quấn lấy từng sợi Hoả Ngục Xiềng Xích...

Xèo xèo...

Thanh âm ăn mòn vang lên, Hoả Ngục Xiềng Xích bị những nhánh cây màu đen ấy thôn phệ, nuốt chửng và tiêu tán.

Chưa dừng lại ở đó, vô số dây leo từ Thôn Linh Ma Thụ như những xúc tua cuốn ra, kéo lấy hàng chục Quỷ Hồn đang điều khiển xiềng xích về chỗ Lê Vĩ.

Hắn vẫn ngồi trên đất, thân thể vẫn to lớn và mập mạp, tay vẫn cứ túm cổ từng tôn Quỷ Hồn mà nhai nuốt.

Hồn Tu của hắn sắp đột phá Trung Kỳ...

ẦM!

Hắc Giáp Cự Tê như đạn pháo bị húc văng, thân thể khổng lồ chấn động đại địa, rốt cuộc không trụ nổi trước Cổ Ngục Man Ngưu...

Ba tôn Quỷ Hồn đều hoá thành Minh Lực, một lần nữa ngưng tụ trở lại phía sau lưng Diêm Vương Công Chúa.

Nàng đứng trên đỉnh đầu của Hắc Giáp Cự Tê, Quỷ Hồn Nhân Tộc xách trường thương đứng bên trái như hộ vệ trung thành, trên cao là Thanh Sí Ma Bằng giang rộng đôi cánh...

Ở phía đối diện, Lê Vĩ ngồi trên đất gặm nhấm Quỷ Hồn, phía sau là Cổ Ngục Man Ngưu và Phá Ngục Tinh Tinh như hai đại hộ pháp vệ thần hai bên trái phải, Dạ Tâm đứng trên bả vai của Cổ Ngục Man Ngưu, tay cầm Tàn Khuyết Nhận âm lãnh nhìn chằm chằm đối thủ.

Bên dưới cái bóng của Diêm Vương Công Chúa, hàng trăm, hàng nghìn Quỷ Hồn cất tiếng rít gào như oán than, khổ hận... quỷ bí khó lường.

Dưới cái bóng của Lê Vĩ lại là những chiếc rễ cây chằng chịt, thân cây dữ tợn, tán cây khổng lồ bao trùm vạn dặm...

Trận hình song phương đều khủng bố dị thường.

Ánh mắt cả hai chạm nhau, từng tia từng tia chiến ý hừng hực thiêu đốt.

VÈO!

Một nhánh xương cốt trong suốt hoà vào màn đêm đột ngột xoắn ra, như mũi khoan cắm thẳng xuống đầu Lê Vĩ.

Tại phía đối diện, Vô Ảnh vô thanh vô tức xuyên qua hư không, mũi nhọn chỉ cách đỉnh đầu Diêm Vương Công Chúa trong gang tấc.

Hai người vẫn ung dung bình thản, sắc mặt không chút biểu tình...

Chỉ là đều ăn ý khựng lại một nhịp, nhánh U Minh Cốt kia chưa khoan xuống, mà Vô Ảnh cũng chưa thật sự cắm vào.

Phần phật...

Bỗng nhiên, hàng loạt Phù Văn mang theo lực lượng cuồng bạo xuất hiện xung quanh Lê Vĩ, chuẩn bị kích nổ một cách huỷ diệt.

Trận Văn toả sáng, một toà Sát Trận phong thiên toả địa chẳng biết hình thành từ khi nào, bao vây toàn bộ trận hình của Diêm Vương Công Chúa vào bên trong, có thể kích hoạt bất cứ lúc nào.

Tĩnh...

Vẫn là sự tĩnh lặng...

Chẳng những sự tĩnh lặng bao trùm chiến trường của hai tuyệt thế thiên kiêu, mà sự tĩnh lặng còn lan toả ra khắp bên ngoài Vạn Tiên Tử Tràng...

Ánh mắt không ít lão quái vật, Độ Kiếp Kỳ, Cửu Chuyển Minh Tu các loại cường giả đều phải co lại trước màn tranh phong đang diễn ra trước mắt.

Minh tranh ám đấu!

Bất phân thắng bại!

Kỳ phùng địch thủ!

Theo đúng nghĩa đen, cách nói nào cũng là chuẩn xác trong hoàn cảnh này...

“Diêm Vương Điện, đi ra hai nhân vật bất phàm!” Một vị Trưởng Lão đến từ Thuỷ Ngục Tộc ghen ghét nói.

Thủ đoạn của Diêm Vương Công Chúa và Lê Vĩ tầng tầng lớp lớp, không ai chịu thua ai... giao phong ngoài sáng, ngầm xuất thủ một cách lặng lẽ.

Bất cứ ai chỉ cần hơi chút sơ hở hay yếu thế, đều sẽ chuốc kết cục thê thảm.

Nhưng không, cả hai đều là yêu nghiệt hàng thật giá thật.

U Minh Cốt đụng độ Vô Ảnh, Âm Ti Phù Thể thao túng Phù Chú định bạo tạc sao? Người kia liền dùng Trận Pháp...

Thậm chí dù là phần lớn lão quái vật, cũng không biết toà Sát Trận kia được lập xuống từ khi nào...

“Miễn cưỡng...” Hắc bào nam tử ngáp một cái.

Diêm Vương và Lâu Ma nhìn nhau, vừa mừng vừa lo...

Mừng vì chiến lực hai thiên kiêu khiến mình nở mày nở mặt, nhưng lo vì sợ bọn hắn sẽ phân định sinh tử.

Dù sao thì ở Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, nơi bất chấp mọi giá để được khắc tên, liên quan đến cả tương lai và tiền đối... đừng nói chỉ là người cùng thế lực, cho dù huynh đệ ruột thịt cũng có thể xuống tay.

Rất nhiều cao tầng các thế lực cầu nguyện cho hai thiên kiêu của Diêm Vương Điện lưỡng bại câu thương, thậm chí là đồng quy vu tận thì càng tốt.

Bọn hắn gà nhà đá nhau, tạo cơ hội cho những thiên kiêu khác có cơ hội vượt mặt...

“Haha, chỉ kẻ hèn yếu mới có tư duy như vậy.” Tiếng cười sang sảng vang lên, tại Thiên Ma Hoàng Triều, Ma Hoàng ngạo nhiên nói:

“Thái Tử của trẫm, Ma Vô Thần sẽ cùng lúc đánh bại chúng!”

“Khanh khách!” Minh Chủ Địa Yêu Minh là một mỹ phụ kinh diễm bát phương, nở nụ cười hứng thú:

“Tiểu Công Chúa của chúng ta cũng rất muốn tranh phong cùng Diêm Vương Công Chúa.”

“Dẹp hết các ngươi!” Bắc Minh Lão Côn lớn tiếng tuyên bố:

“Hậu bối Minh Côn Tộc cân hết!”

Một số thế lực, chủng tộc khác cười nhạt...

Các ngươi cứ mạnh miệng, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu... vẫn còn không ít ngoạ hổ tàng long chưa thể hiện đâu.

...

Ánh mắt vẫn bình thản nhìn đối phương, Lê Vĩ ợ một tiếng, rốt cuộc thành công đột phá Cửu Chuyển Hồn Tu Trung Kỳ.

Hắn nhìn đối diện, vỗ vỗ cái bụng tròn vo, tươi cười liếm môi:

“Vẫn còn Minh Tu chưa tiến cấp, không biết công chúa có thể cho thêm chút dinh dưỡng?”

Diêm Vương Công Chúa phất tay, U Minh Cốt thu hồi, Phù Văn tan biến... ngay cả những tôn Quỷ Hồn cũng trở về dưới bóng.

Lê Vĩ nhún vai, kết thúc trạng thái Phàm Ăn, Vô Ảnh hoà vào không gian, hai con quái vật như hộ phán tiêu tan, Song Cực Trận Đồng khép lại giải trừ Sát Trận...

Dạ Tâm cười khằng khặc một tiếng, ẩn vào bóng tối.

Cảnh này khiến không ít kẻ thất vọng, hiển nhiên hai tuyệt đại thiên kiêu của Diêm Vương Điện không có ý định nội đấu.

Lê Vĩ suy nghĩ đơn giản, mình dù sao cũng từ Diêm Vương thu được nhiều lợi ích, nhờ Diêm Vương Điện mới có ngày hôm nay...

Không đến mức hận thù như Lâu Diễm, cũng chẳng cần thiết ra tay với người cùng thế lực.

Dù sao thì có đến một trăm danh ngạch, không nhất thiết phải loại bỏ tất cả đối thủ tại nơi này.

Nhất là khi từ đầu đến cuối, Diêm Vương Công Chúa chưa từng lộ ra sát khí.

“Ta là Diêm Tịch Dao!” Diêm Vương Công Chúa chủ động mở miệng, vẫn là thanh âm thanh lãnh:

“Có hứng thú liên thủ quét ngang hết thảy?”

Vừa rồi giao phong, nàng chỉ muốn xem thử Lê Vĩ có đủ tư cách để kết minh với mình hay không...

Mà biểu hiện của hắn vượt ngoài ý muốn của nàng, đương nhiên đủ tư cách biết tên cũng như liên thủ.

“Thoải mái!” Lê Vĩ mỉm cười đồng ý.

Trước đó tại Vạn Tiên Tử Tràng, hắn đã dùng Thấu Mệnh Nhãn dò xét một lần, biết được Vị Diện Thiên Kiêu Chiến khốc liệt hơn tưởng tượng, nhân vật yêu nghiệt quái thai cũng không hề ít.

Lê Vĩ phải thừa nhận rằng... mình còn chưa đủ tư cách một mình quét ngang hết thảy.

Không cần phải nói đâu xa, chỉ riêng vị Diêm Vương Công Chúa này... dù có thể hạ được nàng, bản thân mình e rằng cũng phải trả giá đắt.

Hai người xuất thân cùng thế lực, Lê Vĩ khá có hảo cảm với Diêm Vương, Hắc Bạch Vô Thường các loại... về tình nghĩa không nên làm căng hay chiến đến mức sống còn với Diêm Tịch Dao.

Huống hồ thứ hắn nhìn trúng không phải nhan sắc, hắn còn chưa thấy được mặt thì nói gì đến diện mạo.

Thứ hắn thưởng thức là thiên phú và tiềm năng phi thường của nàng.

Ba cái Thiên Mệnh Cách phụ trợ lẫn nhau, dù có là một số Tinh Nữ cũng chưa chắc sánh kịp.

Chưa kể Lê Vĩ nhìn xa trông rộng... nếu tương lai mình lên tầng vị diện thứ hai, có được một đồng bạn hay đạo hữu như Diêm Tịch Dao tương trợ cũng tốt hơn độc lai độc vãng.

Sau khi cân nhắc, hắn không cần do dự chấp nhận đề nghị của nàng.

Có ưu thế từ Thấu Mệnh Nhãn, Lê Vĩ luôn muốn tìm kiếm thật nhiều nhân vật đáng gờm về phía mình...

Cơ hội đã đến, đối phương còn chủ động, có lý do gì để từ chối?

Về phần Diêm Tịch Dao lại có cách nghĩ khác.

Nàng thân là Công Chúa của Diêm Vương Điện, tuổi tác lớn hơn, mà Lê Vĩ là thành viên... xem như sư đệ thuộc thế lực của mình.

Thân là sư tỷ, hợp tác cùng sư đệ là hợp tình hợp lý...

“Một đường xông thẳng, gặp đâu giết đó!” Diêm Tịch Dao đề nghị.

“Chốt!” Lê Vĩ vỗ tay tán thành.

Khoé môi hai người nhếch lên, ánh mắt hừng hực hoả nhiệt...

Không cần giao ước, không cần huyết thệ, không cần bất cứ ràng buộc nào.

Chỉ có một loại tin tưởng ngầm giữa cả hai... cũng là sự tự tin vào thực lực của chính bản thân.

Họ đều không sợ người kia phản bội, nếu không cùng đường... tự động phải tách ra.

Đối phương có xứng đáng đồng hành với mình hay không...

Thời gian là câu trả lời tốt nhất!