Lê Vĩ không biết tình hình ở những nơi khác, lúc này hắn vẫn đang ăn thịt trâu.
Cảm thấy nướng mãi cũng ngán, liền chuyển sang nấu một nồi lẩu, cho thêm các loại nguyên liệu bổ dưỡng từ trong dược điền.
Không thể không nói, Y Sư chi đạo hỗ trợ trù nghệ rất tốt, hắn biết các loại thiên tài địa bảo nào có vị thơm ngon, lại hợp với thịt trâu... cho hết vào nồi lẩu.
Vừa ăn vừa vận chuyển Thôn Thực Kinh.
Sau khi toàn bộ thịt Cổ Ngục Man Ngưu khổng lồ tiến hết vào bụng, chỉ còn lại xương cốt và Yêu Đan... thân thể của hắn đã to cao đến 60 trượng.
“Công pháp này vẫn là phù hợp với Cự Ngục Tộc hơn.” Lê Vĩ chép miệng.
Đổi lại là Cự Ngục Tộc, nếu như ăn sạch Cổ Ngục Man Ngưu... đã sớm to lớn đến trăm trượng rồi.
Nhưng Lê Vĩ là nhân loại, không thể phát huy tối đa tiềm năng của Thôn Thực Kinh... vì vậy càng to lớn càng khó, hiện tại đã rất cố gắng nhưng vẫn còn nhỏ bé hơn tên Cự Ngục Thiên Kiêu trước đó gần một nửa.
Bất quá đối với nhân loại bình thường, thể trạng như vậy đã được xem là quái vật.
Mà Thể Tu của hắn cũng đạt đến Thất Chuyển Trung Kỳ.
Tạm hài lòng, Lê Vĩ giải trừ công pháp, teo nhỏ trở về hình dạng bình thường, đem Nhẫn Trữ Vật của đám thiên kiêu thu thập, tất cả Đoạt Mệnh Ấn và cặp sừng trâu của Cổ Ngục Man Ngưu cũng không bỏ qua.
Cặp sừng này sánh ngang với một cặp vũ khí cấp Bát Tinh đấy, có thể ngạnh kháng trực diện với Thiên Tàn và Địa Khuyết đấy, không xem thường được đâu.
Dọn dẹp xong mọi thứ, Lê Vĩ đem Yêu Đan của Cổ Ngục Man Ngưu làm chất dinh dưỡng ném cho Thôn Linh Ma Thụ.
Tiêu hoá xong viên yêu đan này, quá trình cấy ghép và dung hợp sẽ kết thúc một cách hoàn mỹ.
Bỏ lại một vùng băng sơn tuyết địa đã bị san bằng, Lê Vĩ thi triển thân pháp lao vọt đi...
Chiến trường này rất lớn, có đến hơn ba vạn thiên kiêu tham gia nhưng không phải tuỳ tiện nơi nào cũng có thể gặp phải.
Rời khỏi vùng hàn băng, nhiệt độ trong không khí dần dần giảm đi cái lạnh buốt giá, trở về trạng thái bình thường.
Một điểm chung chính là, nơi này không có linh khí, càng không có các loại hồn khí, tử khí hay thuộc tính nguyên tố.
Điều này đồng nghĩa nếu như ngươi tiêu hao lực lượng trong trận chiến, sẽ không có nguồn năng lượng tự nhiên để ngươi hấp thụ hay phục hồi.
Ngươi chỉ có thể khôi phục từ những thứ đoạt được từ tay con mồi đã nằm xuống.
Là một cuộc sinh tồn săn giết đúng nghĩa.
Có thanh âm chiến đấu từ xa truyền đến, Lê Vĩ nhất thời chú ý... lặng lẽ tiếp cận.
Nhưng hắn còn chưa kịp di chuyển thân pháp, đã cảm nhận được bốn luồng khí tức âm u ập đến từ bốn hướng khác nhau.
HỪNG HỰC...
Hàng trăm sợi Hoả Ngục Xiềng Xích bắn ra, trói chặt lấy toàn thân Lê Vĩ, siết chặt cổ và tứ chi, đem hắn kéo căng như muốn phanh thây thành từng mảnh.
Ánh mắt Lê Vĩ loé lên, nhìn thấy công kích mình là bốn con Quỷ Hồn màu đỏ, trên người thiêu đốt hừng hực Địa Ngục Hoả, trong tay nắm từng sợi xiềng xích...
“Đây là thủ đoạn của Diêm Vương Điện!” Đối với Hoả Ngục Xiềng Xích, Lê Vĩ quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa.
Bởi vì hắn cũng thường thi triển chiêu này để đoạt hồn người khác.
Phàm Ăn Hình!
Lê Vĩ cười gằn một tiếng, Đại Tội Thất Hình Quyết triển khai, cơ thể bỗng nhiên phình to, trở nên mập mạp và dữ tợn với cái miệng rộng như chậu máu.
GÀO!
Hắn há miệng hút một cái, thôn phệ dữ dội toả ra, bốn con Quỷ Hồn hú lên thảm thiết liền bị Lê Vĩ phàm ăn nuốt chửng, ừng ực nuốt xuống.
Vẫn còn chưa đủ no, Lê Vĩ đưa mắt nhìn về nơi đang xảy ra chiến đấu...
“Là nàng ta!”
Chỉ thấy một đạo thân ảnh thần bí với Phù Văn toả sáng vây quanh đang kịch chiến hai thiên kiêu khác.
Nàng chính là Diêm Vương Công Chúa, người sở hữu Thiên Mệnh Cách – Ngự Quỷ Sư!
“Hoá ra là thế!” Lê Vĩ đã hiểu.
Trong lúc Diêm Vương Công Chúa chiến đấu, nàng không muốn có kẻ khác can thiệp vào trận chiến của mình, nên mới điều động Quỷ Hồn canh giữ xung quanh.
Bốn con Quỷ Hồn vừa công kích Lê Vĩ thuộc trong số đó...
Bằng vào Thiên Mệnh Cách – Ngự Quỷ Sư, Diêm Vương Công Chúa có thể biến những đối thủ từng ngã xuống dưới tay trở thành Quỷ Hồn trung thành vì nàng chiến đấu, không ngại sinh tử.
ROẸT!
Quả nhiên khi bốn con Quỷ Hồn vừa bị cắn nuốt chưa lâu, lại có hàng chục Quỷ Hồn từ trong bóng tối xuất hiện.
Bọn chúng gào rú ghê rợn, thân thể thiêu đốt lửa địa ngục, hoá thân thành vô số sợi Hoả Ngục Xiềng Xích như thiên la địa võng giăng kín bát phương, chụp xuống đầu Lê Vĩ.
Nhưng hành vi của chúng lại khiến một con quái vật càng tham ăn.
Ở trạng thái Phàm Ăn, Lê Vĩ cái gì cũng thèm, đặc biệt nhất là những thứ liên quan đến linh hồn.
Hắn vung tay chụp lấy Hoả Ngục Xiềng Xích, kéo thẳng chúng nó nhét vào trong miệng, hàm răng sắc nhọn cứ thế nhai rơm rốp phát ra những tiếng ma sát kẽo kẹt như kim loại cạ vào nhau...
Lửa địa ngục hừng hực thiêu đốt cơ thể hắn, nhưng Lê Vĩ cũng là một trong những kẻ tinh thông loại hoả diễm này... dùng chính ngọn lửa của mình đồng hoà Địa Ngục Hoả từ đám Quỷ Hồn, kéo ngược chúng nó vào miệng và ăn tươi nuốt sống.
“Moá! Tên này sao cái gì cũng ăn vậy?” Cảnh này khiến không ít cường giả quan chiến bên ngoài phải chửi thề.
Trước đó Lê Vĩ ăn thịt trâu thì cũng thôi, bây giờ nay cả xiềng xích, địa ngục hoả do Quỷ Hồn tạo thành mà hắn vẫn ăn một cách ngon lành.
Hơn nữa hình thù của hắn càng thêm quái dị, vừa to xác, vừa mập vừa dữ tợn...
“Thú vị, đây chẳng phải trạng thái thèm ăn của Đại Tội Thất Hình sao?” Hắc bào nam tử ngồi trên bảng đen, gật gù cảm thán:
“Năm đó Quỷ Cốc Tử bằng vào một chiêu này, ăn tươi nuốt sống hồn phách mấy chục tỷ sinh linh của một Đại Đạo Thống, thật hoài niệm...”
Lê Vĩ vừa ăn Quỷ Hồn, vừa xem Diêm Vương Công Chúa chiến đấu...
Đối thủ của nàng là hai tên thiêu kiêu tu vi Đại Thừa, không hề yếu chút nào.
Hai tên thiên kiêu đang vây hãm Diêm Vương Công Chúa có hình thái cực kỳ dị hợm, hiển nhiên không thuộc về Nhân tộc.
Kẻ đứng bên trái thân hình cao lớn, làn da thô ráp như vỏ cây cổ thụ, trên đầu mọc ra bốn chiếc sừng dài uốn lượn, tản phát ra từng luồng khí lôi đình màu tím đen.
Hắn là Lôi Hoang, thiên kiêu của Man Lôi Tộc, tu vi Đại Thừa Sơ Kỳ.
Bản mệnh công pháp Cuồng Thiên Lôi Quyết, mỗi thế công đánh ra sát phạt cuồng bạo, lôi đình mang theo sức mạnh hủy diệt, có thể dễ dàng đánh nát một ngọn núi lớn.
Kẻ đứng bên phải thì hoàn toàn ngược lại, thân hình gầy gò như bộ xương khô, khoác một tấm trường bào màu xanh lục.
Hắn tên Ảnh U, đến từ U Ảnh Tộc, thiên sinh có khả năng hoà quyện vào bóng tối, tu luyện Toái Ảnh U Thuật, am hiểu ám toán và hành thích.
Hai tên này tiến vào chiến trường không lâu liền kết minh với nhau, phối hợp theo kiểu một tấn công chính diện và một thừa cơ ám sát, đã thành công diệt sát hai thiên kiêu khác, cướp được Đoạt Mệnh Ấn của bọn chúng.
Không ngờ lần này đá phải thiết bảng, đụng trúng Diêm Vương Công Chúa.
“Bạo!”
Lôi Hoang rống lên một tiếng như sấm rền, song quyền nện mạnh vào nhau, từng đạo thiên lôi hóa thành hai con cự long lao thẳng về phía mục tiêu.
Sức mạnh lôi điện càn qua mặt đất, xới tung đại địa, uy thế kinh người.
Cùng lúc đó, bóng dáng của Ảnh U đột ngột biến mất.
Trong hư không, hoá thành tàn ảnh xuất hiện từ nơi hiểm hóc, mang theo đoản đao tẩm kịch độc hành thích vào các tử huyệt của nàng.
Đứng trước đòn công kích gọng kìm đầy hung hiểm của hai tên thiên kiêu, Diêm Vương Công Chúa không thấy rõ thân hình, Phù Văn quanh thân không có dao động.
Nàng khẽ nâng bàn tay ngọc ngà lên, khẽ điểm một cái.
VÙ VÙ VÙ!
Xung quanh thân thể nàng, vô số phù văn chói sáng.
Âm Ti Phù Thể thao túng vạn phù chỉ với một ý niệm.
Chỉ trong một cái chớp mắt, hàng vạn Phù Văn ngưng tụ thành một bức tường phòng ngự khổng lồ.
ĐÙNG!
Hai con lôi long của Lôi Hoang nện dữ dội vào bức tường phù văn, lôi quang bắn ra tung tóe, triệt tiêu toàn bộ sức mạnh lôi đình.
Cùng lúc đó, đoản đao của Ảnh U từ trong bóng tối đâm mạnh vào sau gáy Diêm Vương Công Chúa.
Nhưng khi mũi đao còn cách da thịt nàng ba tấc, một luồng bạch quang âm lãnh bỗng nhiên thấu mà ra...
KENG!
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên.
Mũi đoản đao cấp bậc cao giai của Ảnh U đâm trúng gáy nàng, không những không đâm thủng được mà còn bị chấn ngược trở lại, lưỡi đao xuất hiện vết nứt vỡ.
"Cái gì?! Thể chất gì mà cứng đến như vậy?!" Ảnh U kinh hãi thốt lên, thân hình vội vã lùi lại, lẩn trốn vào không gian.
Hắn không biết rằng, Diêm Vương Công Chúa sở hữu Thiên Mệnh Cách – U Minh Cốt.
Khung xương cốt đặc thù trong người nàng đã được tôi luyện đến mức cực hạn, cứng cáp không thua gì một kiện Tạo Hóa Danh Khí.
"Chơi đùa như vậy là đủ rồi."
Giọng nói của Diêm Vương Công Chúa lạnh lùng vang lên, như vọng ra từ chín tầng địa ngục.
Mặt đất dưới chân nàng đột nhiên nứt toác ra, từng luồng Minh Lực phun trào, ba đầu cự thú khổng lồ giáng lâm.
Đầu tiên là một con Hắc Giáp Cự Tê cao mười mấy trượng, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy sừng dày đặc, ánh mắt trống rỗng cháy rực đốm lửa xanh.
Kế bên là một con Thanh Sí Ma Bằng dang rộng đôi cánh che khuất bầu trời, và một tên cường giả Nhân tộc Đại Thừa Kỳ mặc chiến giáp rách nát, tay cầm trường thương.
Đây chính là thành quả từ Thiên Mệnh Cách – Ngự Quỷ Sư của nàng.
Ba con Quỷ Hồn này, lúc sinh thời đều là những thiên kiêu danh chấn một phương, sau khi bại trận và chết dưới tay nàng, linh hồn liền bị Minh Lực đồng hóa, biến thành những Quỷ Hồn trung thành vĩnh viễn, không ngại sinh tử, chiến lực còn lưu giữ được hơn một nửa thời đỉnh cao.
Lê Vĩ ở đằng xa vừa bắt vừa nhai mấy con Quỷ Hồn đang lao đến, vừa híp mắt nhìn xem trận chiến, vuốt cằm:
"Không hổ là ái nữ của Diêm Vương, ba loại Thiên Mệnh Cách bổ trợ cho nhau một cách hoàn mỹ! nhưng đó chưa phải tất cả, nàng còn mạnh hơn nhiều lắm.”
Rõ ràng so với những Quỷ Hồn đang dây dưa với hắn, ba con Quỷ Hồn mà nàng vừa triệu hồi mới thật sự cường đại.
Quỷ Hồn của Diêm Vương Công Chúa cũng phân biệt cấp độ khác nhau, có yếu có mạnh, ngưng thực chẳng khác nào vật sống.
Dù sao thì Minh Hồn vốn cứng cáp không thua gì nhục thân bình thường.
Lúc này trên chiến trường, Diêm Vương Công Chúa đã phát động phản công.
"Giết!"
Nàng ra lệnh một tiếng, ba đầu Quỷ Hồn khủng bố lập tức lao đến.
Hắc Giáp Cự Tê nện bước chân nặng nề, thân thể như pháo đài húc thẳng về phía Lôi Hoang.
Thanh Sí Ma Bằng vỗ cánh, tạo ra vô số Hồn Phong Đao càn quét không gian, chém thẳng vào nơi Ảnh U đang ẩn thân.
Quỷ Hồn Nhân Tộc chẳng hề thua kém, nâng lên một thanh Hồn Thương dài ba mét tấn công Ảnh U, thương ảnh đầy trời.
“Không xong!” Ảnh U biểu lộ nghiêm nghị, hắn nhận ra thực lực của Thanh Sí Ma Bằng và Nhân Tộc Quỷ Hồn này khi còn sống không kém gì mình.
Vậy mà chúng lại bị bắt làm Quỷ Hồn nô lệ?
“Mơ tưởng!” Lôi Hoang gầm lên, cảm nhận được áp bách cực đại từ đối thủ.
Không dám giữ sức, lập tức thi triển át chủ bài hung hãn nhất:
“Ma Lôi Chi Thể!”
Toàn thân Lôi Hoang phình to lên gấp đôi, bốn chiếc sừng trên đầu gãy lìa, hóa thành bốn luồng lôi đình thuần túy cắm thẳng vào lồng ngực hắn.
Da thịt hắn chuyển sang màu tím, gân mạch nổi lên như hình xăm từng đạo tia chớp vặn vẹo khắp cơ thể.
Lúc này Lôi Đình của hắn đã được chuyển hoá thành Thiên Ma Lôi, uy lực dữ dội.
"OÀNG!"
Lôi Hoang đấm thẳng một quyền vào đầu Hắc Giáp Cự Tê.
Sức mạnh của quyền này quá mức kinh người, trực tiếp đánh nát nửa thân hình của con cự tê quỷ hồn, lôi điện rít gào làm tiêu tán một lượng lớn Minh Lực.
Nhưng còn chưa kịp vui mừng, Diêm Vương Công Chúa đã xuất hiện ngay trước mắt gã từ bao giờ như u linh...
Nàng không dùng vũ khí, chỉ đơn giản là tung ra một chưởng duy nhất.
Trên năm ngón tay ngọc ngà, Phù Văn quấn quanh, đồng thời xương ngón tay lấp lánh ánh bạch quang của U Minh Cốt.
U Minh Cốt được Phù Văn gia trì, nguy hiểm tăng đến tột đỉnh.
Lôi Hoang hoảng hốt, triệu hoán một tấm Bát Tinh Đại Thuẫn nghênh đón. RĂNG RẮC...
Đại Thuẫn bị xuyên thủng dễ dàng, U Minh Cốt chẳng khác nào Danh Khí khảm Phù Văn, Pháp Bảo bình thường khó mà ngăn cản...
Một tiếng xương cốt gãy nát vang lên rõ mồn một, tay của Diêm Vương Công Chúa thấu qua lớp lôi đình phòng ngự, U Minh Cốt duỗi ra cắt đứt đôi tay của mục tiêu, giữa lòng bàn tay là một nhánh xương xuyên thủng cực mạnh.
“PHỐC!”
Máu me đầm đìa, nửa người nát bấy, Lôi Hoang bay ngược ra sau như một diều đứt dây...
"Ngươi..." Lôi Hoang ánh mắt dại đi, đều là thiên kiêu... vì sao có sự chênh lệch như trời và đất?
Ở một hướng khác, Ảnh U cũng rơi vào tuyệt cảnh.
Dưới sự vây khốn của Thanh Sí Ma Bằng và Quỷ Hồn Nhân tộc, Ảnh U liên tục bị trúng đòn.
Trường bào rách nát, trên người đầy rẫy những vết thương sâu, máu đen chảy ròng ròng.
“Tiện nữ, ta cùng ngươi liều!"
Ảnh U ánh mắt hiện lên vẻ điên cuồng độc ác.
Hắn bỗng nhiên thổi bùng toàn bộ tu vi Đại Thừa Kỳ của mình, thân thể căng phồng lên, tản phát ra luồng ánh sáng hủy diệt màu xanh lục hung tợn, muốn thi triển Bí Pháp nào đó.
"Trước mặt ta, ngươi ngay cả tư cách liều mạng cũng không có."
Diêm Vương Công Chúa thần sắc lạnh lùng.
Nàng lật tay một cái, một tấm bùa chú khổng lồ được cấu thành từ hàng triệu Phù Văn xuất hiện trên bầu trời, tỏa ra uy áp như vạn quân...
“Âm Ti Trấn Thiên Chú!”
Tấm bùa chú từ trên trời chụp xuống, bao trùm càn khôn.
Luồng lực lượng đang ngưng tụ, bí pháp đang triển khai trên người Ảnh U đột ngột bị nén ép trở lại.
Toàn bộ kinh mạch, đan điền và cả linh hồn của gã hoàn toàn bị phong ấn bởi những sợi xích phù văn...
Quỳ sụp xuống đất, trợn tròn mắt, cử động một ngón tay cũng không nổi, bị trấn áp cả linh hồn.
Diêm Vương Công Chúa không nói một lời nhảm nhí nào, hai tay khẽ kết ấn, hai luồng Minh Lực quỷ dị bay ra, hóa thành hai bàn tay quỷ chộp thẳng vào đầu của Lôi Hoang và Ảnh U.
"A!!!!"
Tiếng thét thảm thiết vang lên xé lòng.
Hồn phách của hai tên thiên kiêu Đại Thừa Kỳ bị kéo mạnh ra khỏi xác.
Dưới sự đồng hoá của Minh Lực, ý thức kháng cự của bọn chúng nhanh chóng bị xóa nhòa, cặp mắt của hai linh hồn dần mất đi lý trí, thay vào đó là một sự trống rỗng, cúi đầu thuần phục.
Trở thành Quỷ Hồn!
Bịch bịch...
Hai cái xác không hồn ngã gục xuống đất, hai đạo Đoạt Mệnh Ấn trên người bọn chúng bay ra, chuẩn xác nhập vào cơ thể Diêm Vương Công Chúa.
Nàng phẩy tay, thu lấy nhẫn trữ vật của con mồi...
Trận chiến kết thúc nhanh chóng và gọn gàng, thể hiện sự chênh lệch đẳng cấp...
“Đây là chênh lệch giữa thiên kiêu và yêu nghiệt.” Lê Vĩ thầm nghĩ.
Hai tên kia tuổi còn trẻ, tu vi Đại Thừa, lại có thủ đoạn chiến đấu đa dạng, kẻ có Thể Chất hung mãnh, kẻ có khả năng ẩn thân, che giấu hành tung... nhưng như thế là chưa đủ.
Ba vạn chọn một trăm, kiểu gì cũng sẽ có thật nhiều sinh mệnh trở thành đá lót đường cho cường giả thực thụ.
Thành thạo xử lý, Diêm Vương Công Chúa không hề quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt về một hướng cách mình không xa, nơi có một tên mập mạp đang vừa chép miệng vừa nhai nuốt những đốm lửa địa ngục cuối cùng.