Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 241: TRÂU NHÚNG MẺ!



OÀNH OÀNH OÀNH...

Băng sơn bị nghiền nát, từng mảnh băng vụn tung bay đầy trời như thuỷ tinh, hai con quái vật khổng lồ đang kịch chiến, trọng lực trong phạm vi mấy ngàn dặm bị ép chặt, thanh thế vô cùng kinh khủng.

Cổ Ngục Man Ngưu của Lê Vĩ liên tục bị Man Hãm Ngưu đấm lui, sức mạnh của một tồn tại đồng tộc bằng xương bằng thịt vẫn cường đại hơn Âm Lực kết thành.

Trọng Giáp va đập như kim loại vang vọng, Thiên Mệnh Cách – Càng Chiến Càng Hăng phát động toàn diện, sức mạnh của Man Hãm Ngưu trong cuộc chiến không ngừng tăng cao.

ẦM!

Cổ Ngục Man Ngưu bị hắn đạp nằm xuống trên đất, Man Hãm Ngưu ngửa đầu rít gào, cắm đầu húc mạnh.

PHỐC!

Cặp sừng trâu thô bạo xuyên qua như hai lưỡi đao khổng lồ xé toạc.

Cổ Ngục Man Ngưu của Lê Vĩ rú lên một tiếng không cam lòng, hoá thành Âm Lực tiêu tán...

Hiển nhiên, một viên Cửu Giai Yêu Đan cũng khó chống lại Thiên Kiêu hàng đầu của Cổ Ngục Man Ngưu Tộc như Man Hãm Ngưu ở thế hệ này.

Lê Vĩ thấy vậy chép miệng một cái, cũng may là hắn đã bỏ cái giá lớn mua Cửu Giai Yêu Đan vào trong cuộc chiến này, nếu giữ lại viên Yêu Đan như trước... e rằng triệu hoán Cổ Ngục Man Ngưu tiến ra sẽ chỉ làm trò cười cho thiên hạ.

Chất lượng thiên kiêu của Vị Diện Thiên Kiêu Chiến quá cao, mỗi kẻ đều là thiên tài trong thiên tài, thủ đoạn bình thường có thể tung hoành tại Man Di Chi Địa... vào đây đã không thể lật nên sóng gió gì.

Thấy sắc mặt hắn bình tĩnh, Man Hãm Ngưu giận dữ gầm lên:

“Chết đến nơi còn không biết sợ?”

Nói xong, toàn bộ cơ bắp trên người hắn bành trướng, gân xanh cuồn cuộn nổi cộm lên hội tụ về cổ.

Cái đầu của Man Hãm Ngưu to lớn hơn, há ra cái miệng khổng lồ hướng về phía Lê Vĩ gầm thét:

“Hãm Thiên Hống!”

RỐNG!

Một tiếng hống lớn kinh hoàng như đại dư chấn nghiền nát không gian, san bằng băng sơn thành mãnh vụn.

Tiếng hống này mang theo âm ba công phẫn nộ cùng với nghiền ép trọng lực, oanh tạc điên cuồng, có thể nghiền nát mọi chướng ngại vật.

Lỗ tai Lê Vĩ đau nhức kịch liệt, âm ba nghiền nát đã bao phủ đến.

Hắn không lùi, ngược lại chủ động bước lên, thân thể hàng chục trượng sau khi thi triển Thôn Thực Kinh chẳng chút ngại ngần, ngược lại ngửa đầu về phía sau, dồn lực gầm lên.

NGAO!

Kiệt ngạo bất tuần, thô bạo không cách nào hình dung, Lò Luyện Ngục chấn động, Bạo Long Lực bùng nổ.

Hơi Thở Bạo Long tàn bạo bắn ra.’

RĂNG RẮC...

Hãm Thiên Hống bị một tia Bạo Long Lực xé toạc như giấy vụn, âm ba trọng lực cùng lúc tan rã.

Hơi Thở Bạo Long đi từ miệng Lê Vĩ xuyên qua thời không, hung hăng bắn thẳng vào cái miệng đang há to của Man Hãm Ngưu, ầm ầm mà oanh tạc.

PHỐC!

Từ đầu đến cổ cùng lúc nổ tung, bất chấp Trọng Giáp bảo vệ, thân xác không đầu to lớn của Man Hãm Ngưu lảo đảo, ầm ầm ngã xuống.

“Cái gì?”

Một cảnh tượng này, kinh sợ toàn bộ người quan chiến.

Ai cũng biết Cổ Ngục Man Ngưu là chủng tộc cực mạnh chỉ dưới Thần Thú cấp cao, bọn hắn nổi danh với năng lực Trọng Giáp... phòng ngự trong cùng cấp gần như vô địch.

Trong khi Lê Vĩ lại đang vượt cả một đại cảnh giới, dùng tia huỷ diệt xé toạc tiếng hống, sau đó oanh tạc nát bấy mục tiêu.

“Đó rốt cuộc là lực lượng gì?” Đa số người kinh dị tột đỉnh.

“Không lẽ là...” Ngay cả Lâu Ma cũng giật mình, đưa mắt nhìn sang Diêm Vương như chờ xác nhận.

“Đúng là nó rồi...” Diêm Vương vuốt cằm:

“Không ngờ tiểu tử này chẳng những đạt được, còn luyện hoá thành công!”

“Ực.” Lâu Ma nuốt nước bọt, trước đây lão từng ủng hộ đồ nhi của mình đạt được loại huyết mạch đó.

Cũng từng nghĩ nếu Lâu Diễm thu được, mình sẽ đích thân đứng ra hỗ trợ đồ đệ luyện hoá.

Không ngờ lại bị Lê Vĩ đạt được.

“Trấn Ngục Bạo Long... khá táo bạo đấy.” Hắc bào nam tử hứng thú thổi một hơi.

Với thực lực và thân phận của y, loại huyết mạch chủng loài này cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc.

Điều khiến hắc bào nam tử hứng thú là phong cách chiến đấu của Lê Vĩ.

Có thể nói là lúc thì nhanh, lúc thì quỷ dị, lúc thì khống chế, lúc thôn phệ... bây giờ lại bạo tàn và huỷ diệt.

Một yêu nghiệt chiến lực bất phàm không phải chuyện lạ, nhưng một yêu nghiệt sở hữu nhiều loại thủ đoạn chiến đấu, thiên biến vạn hoá trong mọi hoàn cảnh thì rất hiếm hoi.

“CHẾT!” Linh hồn Man Hãm Ngưu thịnh nộ tột đỉnh.

Thiên Mệnh Cách – Càng Chiến Càng Hăng kích phát tối đa, tu vi của hắn kéo căng đến Bát Chuyển Trung Kỳ, Bát Chuyển Hậu Kỳ, Bát Chuyển Viên Mãn...

Không cần đầu, hắn điều khiển cơ thể không đầu của mình cầm lấy hai cái sừng trâu đang cắm trong băng giá kéo lên.

Một chân bước đến, tàn nhẫn vung lên cặp sừng chặt xuống Lê Vĩ.

Lê Vĩ không ngại chút nào, Thiên Tàn và Địa Khuyết ngân vang trong tay, Ma Văn bao trùm hai kiện Thanh Khí, thân thể cao đến đầu gối của Hãm Man Ngưu xông lên, sức mạnh nhục thân cuồng mãnh chém ra nghênh đón.

KENG!

ROẸT!

Sừng trâu và Thai Khí va đập dữ dội đến toé lửa, hai thân ảnh dùng sức đối kháng một cách điên cuồng.

Lê Vĩ tuy rằng chỉ là Thất Chuyển Thể Tu... nhưng hắn có nhục thân của Bạo Long chống đỡ.

Hãm Man Ngưu không chiếm được ưu thế...

“Khằng khặc!” Dạ Tâm cười quỷ dị, xuất hiện ngay tại bả vai của Hãm Man Ngưu, Viêm Dương Đao toé lửa vô tình trảm xuống.

ROẸT!

Một mảng thịt trâu rơi rụng khỏi cơ thể, hoả diễm từ Viêm Dương Đao hừng hực thiêu đốt, trực tiếp nướng lên thơm lừng.

Lê Vĩ há mồm ngậm lấy, ừng ực nhai nuốt tại chỗ.

ẦM!

Cơ thể hắn bỗng nhiên biến lớn, từ mười trượng lên mười hai trượng.

Dạ Tâm tiếp tục vung Viêm Dương Đao cắt xuống từng khối thịt, hoả diễm từ thân đao nướng lên thơm phức.

Lê Vĩ không bỏ sót, Thôn Thực Kinh vận chuyển... cứ thế nuốt sạch vào bụng.

Cơ thể của hắn, tại chỗ to lên 20 trượng.

ẦM!

Sức mạnh đề thăng, Thiên Tàn và Địa Khuyết bùng phát dữ dội, tác động vào cặp sừng trâu, một hơi đẩy lùi Hãm Man Ngưu trượt dài trên băng.

“KHỐN KIẾP!” Linh hồn của nó rống giận, sát khí ngút trời.

Vừa đau đớn, vừa nhục nhã...

Trong chiến đấu, đối phương trực tiếp nướng thịt của nó, biến thành mạnh hơn.

Bên ngoài, sắc mặt cao tầng Cổ Ngục Man Ngưu trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm Diêm Vương Điện.

Diêm Vương cũng phải âm thầm cười khổ, đây cũng là lần đầu lão thấy kiểu chiến đấu như vậy.

“Thiên phú kẻ này quá đáng sợ, nhanh thế đã nắm giữ Thôn Thực Kinh của Cự Ngục Tộc rồi sao?” Hàng loạt lão quái vật âm thầm đánh giá.

Việc Diêm Vương Lệnh có thể bắt hồn, đoạt ký ức... bao gồm các thủ đoạn chiến đấu không phải điều gì xa lạ ở Âm Gian.

Trước đó Lê Vĩ bắt giữ linh hồn Cự Ngục Thiên Kiêu, nên khi thấy hắn biến lớn... đều vô thức cho rằng hắn vừa tiếp nhận được khẩu quyết đã có thể tinh thông và áp dụng vào thực chiến.

Nhưng không ai biết rằng, Lê Vĩ tu luyện Thôn Thực Kinh từ lâu... nó là chiến lợi phẩm hắn thu được trong Cửu Chiến Di Tích.

Chỉ là vừa lúc mang ra sử dụng mà thôi.

Man Hãm Ngưu vùng vẫy giãy dụa điên cuồng, Thiên Mệnh Cách – Càng Chiến Càng Hăng đang giúp nó đề thăng chiến lực, ẩn ẩn có xu thế đột phá Cửu Chuyển.

Đáng tiếc dù nó lợi hại đến đây, thì giờ đây vô vàn cái rễ cây màu đen phủ đầy gai nhọn lại như ác mộng tìm đến.

Khoá chặt lấy thân thể Man Hãm Ngưu, siết chặt, quấn chặt, gai nhọn cắm vào, tham lam cắn nuốt.

Ở bên trên, Lê Vĩ và Dạ Tâm phối hợp gọt xuống từng mảng thịt trâu, bắt đầu nướng lên...

Man Hãm Ngưu trải qua lăng trì khi còn lại linh hồn ý thức, dù không còn đầu, nhưng cơ thể nó co giật, gân xanh căng cứng, cố gắng vùng vẫy đủ thấy thống khổ đến mức nào.

“Phiền toái quá!” Lê Vĩ lắc đầu, đem Diêm Vương Lệnh bắt giữ hồn phách của nó. Man Hãm Ngưu rốt cuộc không còn động đậy, nhưng càng nhiều hơn là sự giải thoát...

Lê Vĩ cảm thấy thiếu thiếu, thế là từ trong Chiến Giới Châu chọn ra vài loại linh dược có mùi vị đặc thù, tại chỗ bào chế ra một chén nước chấm vị như cơm mẻ.

Tại chỗ vừa nướng vừa ăn, hương thơm ngào ngạt, ngon lành cành đào...

“Tu luyện thì tu luyện, nhưng thưởng thức ẩm thực không thể sai vị!” Lê Vĩ rung đùi đắc ý:

“Chuẩn bài rồi!”

Cơ thể của hắn đang ngày càng to hơn...

Ba mươi trượng rồi!

Bên ngoài chiến trường, không ít nữ tu sĩ sắc mặt tái đi, quay đầu nôn khan.

Dù các nàng tu vi cao thâm, tâm cảnh vững vàng... cũng khó có thể nghĩ ra cách vừa chiến đấu vừa thịt đối thủ như vậy.

“Khinh ngưu quá đáng!” Cổ Ngục Man Ngưu Tộc Trưởng rốt cuộc không nhẫn nổi, như phát điên ngửa đầu gầm vang:

“Diêm Vương Điện, các ngươi bồi dưỡng ra một con hung thú đội lốt người!”

“Buồn cười, rõ ràng là con trâu điên nhà các ngươi chủ động tấn công!” Lâu Ma khinh bỉ nói:

“Không từ thủ đoạn tại Vị Diện Thiên Kiêu Chiến... chỉ có kẻ hèn mới không chấp nhận thua cuộc!”

“Từ cổ chí kim, kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn có quyền!” Diêm Vương vuốt râu, ung dung nói:

“Trong Tu Chân Giới, kẻ đứng đầu chuỗi là kẻ mạnh!”

...

Thiên kiêu chiến trường, góc cực nam...

Nơi này không có băng sơn vạn trượng, cũng chẳng có những bông tuyết vụn bay đầy trời...

Nơi này chỉ có hỏa diễm, hỏa diễm vô tận dâng trào như đại dương cuồng nộ.

Đây là một vùng biển lửa cổ xưa tồn tại từ thời kỳ viễn cổ... nhiệt độ nơi này kinh khủng đến mức thiêu cháy cả không gian, ăn mòn lực lượng tự nhiên, chỉ còn lại thô bạo của hoả diễm không ngừng thiêu đốt.

ÙNG ÙNG ÙNG!

Sóng lửa cao hàng trăm trượng ầm ầm vỗ vào không trung, phát ra những tiếng nổ trầm đục.

Giữa tâm bão của biển lửa ấy, một bóng người đang chắp tay đứng thẳng.

Hắn mặc một trường bào màu hắc kim, trên vạt áo thêu những đồ đằng Ma Quái dữ tợn ẩn hiện.

Gương mặt hắn khôi ngô nhưng lạnh lùng đến cực điểm, đôi mắt hoàn toàn là một màu đen kịt, không có lòng trắng, giống như hai vòng xoáy thâm uyên có thể nuốt chửng linh hồn của bất kỳ kẻ nào dám nhìn thẳng vào đó.

Thiên Ma Thái Tử — Ma Vô Thần.

Trên đỉnh đầu hắn, một đạo linh lực như câu thông cùng trời cao, ẩn ẩn có Ma Lôi ngưng tụ...

Đây chính là biểu hiện của Đại Thừa Kỳ, có thể phần nào câu thông cùng thiên kiếp.

Không chỉ có vậy, xung quanh thân thể hắn còn có Ma Minh Hồn Lực luân chuyển, dấu hiệu điển hình của một Ma Hồn đạt đến Bát Chuyển Minh Tu.

"Khí tức thật mạnh, không hổ là nhân vật hàng đầu trong thế hệ trẻ tuổi của Thiên Ma Hoàng Triều!”

Từ ba hướng khác nhau của biển lửa, ba đạo độn quang mang theo thanh thế long trời lở đất ầm ầm hạ xuống, chia ba góc bao vây lấy Ma Vô Thần.

Kẻ đi đầu bên trái là một gã đại hán cao ba trượng, toàn thân bao phủ bởi những chiếc vảy màu xanh lam đậm, trên trán mọc ra một chiếc sừng lôi điện lấp lánh.

Hắn là Thiên Kiêu của Thủy Kình Tộc — Kình Ba, tu vi Bát Chuyển, nhục thân mạnh mẽ có thể tay không xé rách pháp bảo.

Kẻ ở giữa là một nam tử gầy gò, sắc mặt tái nhợt như xác chết, sau lưng mọc ra một đôi cánh dơi khổng lồ màu đỏ ngòm, trên đao phong của đôi cánh liên tục nhỏ xuống những giọt huyết dịch ăn mòn không gian.

Thiên Kiêu của Huyết Biên Bức Tộc — Huyết Nhai, tu vi Đại Thừa Sơ Kỳ, nổi danh với tốc độ quỷ dị và thiên phú huyết ma thị huyết. Kẻ cuối cùng bên phải là một tồn tại toàn thân bọc trong một bộ chiến giáp màu hoàng kim chói lọi, khí cơ sắc bén đến mức cắt rách hỏa diễm xung quanh.

Thiên Kiêu của Kim Cang Tộc — Cang Kinh, thực lực không hề thua kém.

Ba tôn vị diện thiên kiêu, mỗi một kẻ đều là tồn tại đi ngang đi dọc bốn phương, lúc này lại chọn cách liên thủ để vây sát một mình Thiên Ma Thái Tử.

Bọn hắn hiểu rằng, để có thể bước lên đỉnh cao trên bảng, cần loại bỏ những kẻ mạnh, không để chúng có cơ hội phát triển và trưởng thành hơn trong cuộc sinh tồn này.

"Ma Vô Thần!" Huyết Nhai khàn giọng lên tiếng, âm thanh như tiếng kim loại cào vào quan tài:

"Ngươi rất mạnh, nhưng ba chúng ta liên thủ, hôm nay là ngày giỗ!”

Cang Kinh hừ lạnh một tiếng, âm ba chấn động làm biển lửa nổ tung: "Đừng nhiều lời, chiến!”

Ma Vô Thần khẽ liếc mắt nhìn ba người, thần sắc không một chút gợn sóng, giống như đang nhìn ba con kiến hôi đang nhảy nhót trước mặt.

Hắn chậm rãi đưa bàn tay thon dài ra khỏi ống tay áo, nhàn nhạt nói:

"Chỉ bằng ba tên a miêu a cẩu sao? Lên đi, miễn cho bổn thái tử lãng phí thời gian."

"Cuồng vọng!"

Kình Ba là kẻ có tính khí nóng nảy nhất, nghe vậy lập tức nổi trận lôi đình, hắn bước ra một bước, hư không dưới chân nổ vang.

Kình Ba ngửa mặt lên trời gầm thét, từ trong miệng hắn phun ra một viên nội đan màu xanh lam nhạt, chính là Hải Ngục Châu — một kiện Bát Giai Đỉnh Phong Pháp Bảo.

Viên châu này vừa xuất hiện, hỏa diễm trong phạm vi mấy vạn dặm thoáng suy yếu.

Lực lượng thủy hệ vô cùng vô tận từ hư không triệu hoán ra, hóa thành một con Thủy Kình khổng lồ dài mười vạn trượng, đuôi cá quật một cái, mang theo vạn dặm sóng thần màu xanh lam lao thẳng về phía Ma Vô Thần.

Cùng lúc đó, Huyết Nhai cũng động, đôi cánh dơi sau lưng hắn vỗ mạnh, thân hình hóa thành một đạo huyết quang quỷ dị biến mất tại chỗ.

"Huyết Sát Bí Thuật — Vạn Bức Phệ Hồn!"

XOẸT XOẸT XOẸT!

Trên bầu trời, vô số con dơi hút máu ngưng tụ từ sát khí và huyết dịch từ hư không lao ra, số lượng nhiều tới mức che trời lấp đất, bao phủ hoàn toàn các góc trốn tránh của Ma Vô Thần.

Mỗi một con huyết bức đều mang theo tiếng khóc than của oan hồn, trực tiếp thọc sâu vào tiềm thức, tấn công hồn phách của Thiên Ma Thái Tử.

Hai vị cường giả với hai chiêu thức khác nhau.. dù là cường giả Đại Thừa Hậu Kỳ gặp phải cũng phải đau đầu đối phó.

Nhìn sóng thần vạn trượng cùng vạn bức phệ hồn đang lao đến, Ma Vô Thần vẫn đứng im bất động.

Chỉ đến khi kịch độc huyết vụ và áp lực thủy triều chỉ còn cách hắn chưa đầy ba trượng, đôi mắt đen kịt của hắn mới bừng lên một tia ma mang thái cổ.

"Chút tài mọn."

Ma Vô Thần khẽ nâng tay phải, năm ngón tay co lại thành trảo, hướng về phía Thủy Kình khổng lồ đang lao tới mà nhẹ nhàng vạch một cái.

"Ma Ý Trảo Thiên!"

ẦM!

Không có ba động linh lực quá mức hoành tráng, nhưng một trảo này vạch ra, không gian trước mặt Ma Vô Thần trực tiếp bị xé toạc thành một cái khe rãnh khổng lồ dài vạn dặm.

Từ trong khe nứt không gian, một bàn tay ma trảo màu đen kịt, che kín Ma Văn, mang theo khí tức hủy thiên diệt địa vươn ra, trực tiếp chộp lấy đầu của con Thủy Kình khổng lồ kia.

PHỐC!

Lực lượng bạt sơn đảo hải của Thủy Kình Tộc trước mặt ma trảo này giống như đậu hũ.

Ma trảo bóp mạnh một cái, con Thủy Kình mười vạn trượng phát ra một tiếng kêu thảm thiết rồi nổ tung thành vô số giọt nước...

Thuỷ thuộc tính chưa kịp rơi xuống đất đã bị hỏa diễm xung quanh thiêu lên, bốc hơi thành những làn khói trắng.

"Sao lại mạnh như vậy?”