Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 240: LIÊN TỤC KÉO ĐẾN!



Một người độc chiến ba đại thiên kiêu, thủ đoạn đa dạng quỷ dị khó lường...

Chỉ mới bắt đầu, không ai nghĩ đến Lê Vĩ sẽ biểu hiện dáng vẻ cường thế đến như vậy.

Sắc mặt các cường giả của Tinh Linh Tộc trở nên khó coi, tuy nói Tinh Linh Tộc bao gồm rất nhiều chi nhánh, Âm Lôi Tinh Linh vừa rồi chỉ là một trong số ít thiên kiêu của Tinh Linh Tộc.

Nhưng ra tay bắn cung đánh lén không thành, còn bị đoạt mạng trở lại cũng khiến danh dự của Tinh Linh Tộc bị hao tổn.

Mà ở phía hàng ngũ của Cự Ngục Tộc khổng lồ, Cực Ngục Tộc Trưởng hờ hững nói:

“Chỉ bằng vào hư ảnh của Cổ Ngục Man Ngưu, còn chưa đủ hạ thiên kiêu tộc ta!”

OÀNH!

Tầng tầng lớp lớp hàn băng lạnh lẽo bị nghiền nát, Cổ Ngục Man Ngưu như hộ pháp trung thành xuất hiện, hai tay thô bạo ấn đầu Cự Ngục Thiên Kiêu xuống hàn băng lạnh lẽo...

Ở phía đối diện, Dạ Tâm đã như cái bóng tiếp cận tên thanh niên tu sĩ.

Nhân lúc kẻ này tâm cảnh không ổn định, Địa Ngục Hoả bùng cháy phía trên Địa Khuyết, lãnh khốc gặt ngang cổ...

Phốc!

Huyết tinh phun trào, thủ cấp rơi rụng.

Tưởng chừng đã thành công đoạt mạng con mồi, nào ngờ sau khi vừa bị giết... linh lực của kẻ này từ trong cơ thể bất chợt nổ tung.

VÙ VÙ VÙ...

Vô vàn tia Phong Thuộc Tính đổi màu, hoá thành một cơn bão đen kinh khủng, lạnh lẽo và sắc bén cuốn lấy Dạ Tâm.

“Hoá ra là Hàn Phong Tộc!” Ánh mắt không ít người quan chiến loé lên...

Hàn Phong Tộc là chủng tộc đặc thù tại Âm Gian, toàn bộ cơ thể bọn hắn được cấu tạo bởi ngọn gió đen sắc lạnh, khi nhục thân nhân loại bị huỷ diệt, chúng mới thể hiện ra chiến lực thật sự của mình.

Hàn Phong Tộc bản chất là một loại gió sinh ra linh tính, tốc độ nhanh, sức công phá mạnh... chiến lực không tầm thường, nhưng đồng thời cũng là tài nguyên để cường giả chủ tu Phong Thuộc Tính săn lùng.

Luyện hoá Hàn Phong Tộc như sử dụng tài nguyên Phong Hệ cấp cao.

ROẸT ROẸT ROẸT...

Hàn Phong như bão tố xoắn lấy Dạ Tâm, muốn nghiền nát hắn thành từng mảng...

Chỉ là bất chợt, ngọn gió đen lạnh giá bỗng trở nên nóng rực.

Hoả diễm đỏ rực nổ ra, mặt trời cuồn cuộn thiên đốt...

Dạ Tâm cười lãnh khốc, Viêm Dương Đao loé lên ánh mặt trời đỏ rực trong tay, Địa Ngục Hoả kết hợp cùng Danh Khí, lập tức táo bạo và cường đại gấp mấy lần...

Từng ánh đao điên cuồng chém ra, hoả diễm gào thét như một mặt trời bùng cháy bên trong cơn bão...

Nhiệt độ kéo căng xua tan âm hàn của làn gió lạnh, màu đỏ rực cháy đang ăn mòn từng đợt phong hàn...

Hàn Phong không làm ngọn lửa tắt đi, cháy lại thổi ngày một lớn...

Cho đến cuối cùng, ngọn lửa đã hoàn toàn nuốt chửng cơn gió.

“Không xong!” Hàn Phong Tộc sợ hãi quá đỗi, từng luồng Phong Thuộc Tính còn lại tách ra, hoá thành một ngọn lốc nhỏ đào tẩu.

Địa Khuyết loé lên, năng lực của khí linh Khuyết Nữ kích hoạt.

Dạ Tâm hoá thành một ánh trăng máu biến mất.

Một lần nữa xuất hiện, khuyết nguyệt vô tình đã truy tung ngọn gió, từ trên cao thô bạo bổ xuống.

“A!”

Hàn Phong Tộc rú lên thê thảm, phong thuộc tính bị bổ đôi...

Địa Khuyết tham lam hấp thu, cắn nuốt lấy từng luồng linh lực dồi dào, trực tiếp biến thành chất dinh dưỡng.

Đoạt Mệnh Ấn bay ra giữa không trung, vừa vặn rơi vào lồng ngực của Lê Vĩ.

“NẰM MƠ!”

Tiếng gầm như trống trận vang rền vọng lên.

Cự Ngục Thiên Kiêu sắc mặt dữ tợn, thi triển Cự Ngục Bí Pháp:

“Luyện Huyết Thuật!”

Sùng sục...

Máu khắp toàn thân của hắn sôi trào dữ dội, thân thể bỗng nhiên bừng cháy như biển lửa, thiêu đốt hàn băng xung quanh thành hơi nước bốc lên nghi ngút.

Lượng máu trong cơ thể Cự Ngục Thiên Kiêu được tính bằng tấn, khi tất cả đốt lên, một nguồn sức mạnh khổng lồ được giải phóng, lan tràn khắp thể nội...

Từ một Thất Chuyển Thể Tu Hậu Kỳ, trực tiếp đạt đến Bát Chuyển Thể Tu Sơ Kỳ, có thể sánh ngang Đại Thừa cường giả...

Cổ Ngục Man Ngưu chỉ là yêu đan, lại được ngưng tụ từ Âm Lực của một Hợp Thể Kỳ như Lê Vĩ, không phải Cửu Giai Yêu Thú thật sự... không đủ sức mạnh để trấn áp Cự Ngục Thiên Kiêu.

Hắn vùng lên, hai tay nắm chặt lấy song thủ của Cổ Ngục Man Ngưu tách ra, chuyển mình muốn đứng dậy...

“Ta đã nói ngươi nằm!” Lê Vĩ nhàn nhạt lên tiếng.

“Cuồng vọng!” Cự Ngục Thiên Kiêu cười gằn:

“Một chân của ta, có thể đạp ngươi như kiến hôi!”

Hắn xoay người, đạp thủng tầng tầng băng phong, thân thể to lớn muốn trỗi dậy.

Nhưng chính thời khắc tưởng chừng thành công, khoé môi Lê Vĩ lại nhếch lên một tia tà mị...

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...

Từ dưới lòng đất sâu thẳm, vô số cái rễ cây như những con giao long đen kịt chẳng biết từ đâu ra...

Chúng nó như những sợi dây thừng dài và chắc khoẻ, điên cuồng trói chặt tứ chi, kéo lấy tay chân, siết ngang hông, quấn quanh cơ thể, cường thế kéo Cự Ngục Thiên Kiêu xuống tầng tầng băng sơn lạnh lẽo...

ẦM!

Thân thể to lớn của Cự Ngục Thiên Kiêu vừa mới ngóc đầu, lần nữa đã bị kéo ngược trở lại, ầm ầm ngã vào trong băng.

“Thứ quái quỷ gì?” Cự Ngục Thiên Kiêu vừa sợ vừa giận gào lên, tiếng gầm của hắn xé toạc bầu trời nhưng ẩn trong đó là sự hoang mang tột đột.

“Liệt Không Phủ ra cho ta!”

Trong lúc nguy cấp, Cự Ngục Thiên Kiêu gào thét, một thanh Bát Tinh Cực Phẩm Vũ Khí xuất hiện.

Đây là một lưỡi búa khổng lồ nhưng có thể tự bay giữa không trung, với khả năng xuyên qua cả không gian, nó trợ giúp chủ nhân nhắm vào những sợi dây thừng khó chịu kia mà bổ xuống.

ROẸT!

Hàng chục rễ cây bị chém đứt, nhưng ngay sau đó lại có hàng trăm rễ cây khác từ bóng tối hiện ra, siết lấy Cự Ngục Thiên Kiêu như chưa từng có...

Liệt Không Phủ liên tục bổ xuống, nó chém đứt trăm sợi dây thừng thì lại có ngàn sợi trói chặt chủ nhân, nối liền không dứt.

“Đó rốt cuộc là thứ gì?”

Bên ngoài, Cự Ngục Tộc Trưởng và vô số người giật mình.

Với kiến thức của bọn hắn, vậy mà cũng chưa nhận ra thứ gì đang vây khốn lấy Cự Ngục Thiên Kiêu.

Thân thể ngoại cỡ vốn là ưu thế cực mạnh giờ đây trở thành yếu điểm, khi càng to càng dễ dàng bị loại rễ cây màu đen kia khống chế.

“Hoá ra là Bồ Ma Thụ đã biến dị!” Hắc bào nam tử ngồi trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng gật gù:

"Có tiềm năng phát triển đấy!”

Nhưng ác mộng chỉ mới bắt đầu...

Cảnh tượng tiếp theo khiến vô số người tê dại cả da đầu.

Bởi vì từ vô số rễ cây đang siết lấy thân thể Cự Ngục Thiên Kiêu, bỗng nhiên trồi lên lít nha lít nhít hàng triệu cái gai nhọn...

Những cái gai nhọn này ẩn chứa vô số cái gai con bám ở bên trên, chúng nó như những mũi khoan, hung hăng cắm vào nhục thân của Cự Ngục Thiên Kiêu...

“KHÔNG!”

Cự Ngục Thiên Kiêu rú lên thảm thiết, chỉ là hắn vừa mở miệng, hàng loạt rễ cây đã thừa cơ cắm thẳng vào trong miệng của hắn, gai nhọn xuyên qua đầu lưỡi, đi thẳng vào cổ họng, cứ thế tàn nhẫn xuyên thủng vào bên trong, ký sinh vào nội tạng, xương cốt...

Hai mắt Cự Ngục Thiên Kiêu muốn lồi cả ra ngoài, tơ máu căng đầy, sợ hãi và tận cùng của ác mộng đang bao phủ tâm trí hắn.

Lê Vĩ nhàn nhạt nhìn lấy cảnh này, Dạ Tâm ẩn dưới cái bóng của hắn cùng nhau thưởng thức...

Trong đan điền của hắn, Thôn Linh Ma Thụ đang duỗi ra một nửa thân cây dưới, dùng rễ cây để nuốt chửng và tiêu hoá con mồi.

Phía bên trên, cái khuôn dược liệu đã tiêu hao hơn một nửa, quá trình cấy ghép cùng Thao Thiết Ma Thân vẫn đang diễn ra...

Khi tất cả gai nhọn hoạt động cùng lúc, thôn phệ chi lực bắt đầu hấp thụ và tước đoạt sự sống của Cự Ngục Thiên Kiêu... chuyển hoá thành chất dinh dưỡng dồi dào cho Thôn Linh Ma Thụ.

Theo nguồn năng lượng phong phú tiến vào qua từng gai nhọn, từng rễ cây... Thao Thiết Ma Thân dần dần hoà hợp hoàn mỹ, các vết cắt gọn, cấy ghép trước đó đang tự chữa lành, keo dính như Cực Phàm Nhũ cũng đang phát huy tối đa tác dụng của nó.

“Ác quá...”

Khung cảnh bên ngoài khiến cả những lão quái vật cũng cảm thấy sống lưng tê buốt, hai chân run rẩy.

Bởi vì bọn hắn tận mắt chứng kiến, Cự Ngục Thiên Kiêu đang sống sờ sờ đang bị rút đi...

Cơ bắp mất hết, huyết tinh khô cạn, thịt tan biến, ngay cả da cũng đang khô héo và rút đi.

Thậm chí xương cốt của Thể Tu cũng là chất bổ dưỡng, tuỷ bên trong đó cũng không thể bỏ qua...

Chỉ mười phút đồng hồ, một Cự Ngục Thiên Kiêu to hơn ngọn núi đã hoá thành thây khô...

Nhưng từ thây khô, vẫn bị rút tiếp...

Cho đến khi hoá thành một bộ xương rỗng... những cái rễ cây như dây thừng khổng lồ mới chịu rút vào trong bóng tối.

Đoạt Mệnh Ấn bay đến trước mặt Lê Vĩ, hắn nhẹ nhàng bắt lấy, chỉ thấy nó tan biến trước mặt mình, sau đó chảy vào Đoạt Mệnh Ấn giữa lồng ngực như chiến tích.

Trong đan điền, quá trình cấy ghép dung hợp đang gần hoàn thành nhờ nguồn năng lượng dồi dào từ tính mạng Cự Ngục Thiên Kiêu tương trợ.

Hắn chính là tài nguyên đã bị luyện hoá tươi sống...

RỐNG!

Liệt Không Phủ thấy chủ nhân thê thảm, nó như có linh tính tiếp tục bổ xuống đầu Lê Vĩ.

ĐÙNG!

Cùng lúc đó, phía sau vang lên tiếng nổ tung, bầu trời như bị bóng tối bao phủ, một cái Đại Ấn vạn cân nặng nề đập xuống đầu Lê Vĩ.

Lại có kẻ ra tay!

Lê Vĩ sắc mặt hững hờ, thoải mái vung tay hướng lên không trung.

Theo động tác của hắn, cơ thể bỗng nhiên biến lớn...

Một trượng cao, hai trượng cao, năm trượng cao... mười trượng thân cao...

Hắn như người khổng lồ, sức mạnh Thể Tu bùng phát chụp lấy Liệt Không Phủ vào tay, mãnh liệt xoay người, mượn lực đạo của Liệt Không Phủ bổ thẳng vào Đại Ấn!

ĐÙNG!

Không gian kịch chấn, Liệt Không Phủ và Đại Ấn cùng lúc nổ tung...

Hai kiện Bát Tinh Pháp Bảo bị tàn phá mãnh liệt...

Dạ Tâm biến mất tại chỗ, một lần nữa xuất hiện đã ở ngàn dặm, Địa Khuyết hình thành ánh trăng chém xuống:

“Khuyết Nguyệt Trảm!”

Mục tiêu là một con trâu cự đại đứng bằng hai chân, làn da đỏ sậm, hai mắt ngập tràn hung tính, đôi sừng trâu như muốn xuyên thủng bầu trời, cơ bắp như đá tảng... uy thế của nó so với Cự Ngục Thiên Kiêu vừa bị rút cạn còn cường đại hơn.

Đối mặt với Khuyết Nguyệt Trảm, con trâu giận dữ quát tiếng người: “Ngục Giáp!”

Theo thanh âm vang lên, da của nó siết lại, tế bào dung hợp, hình thành một lớp giáp kiên cố màu đỏ bao phủ đầy oai hùng.

KENG!

Khuyết Nguyệt Trảm đánh xuống, lại bị lớp giáp kiên cố này chặn đứng.

“Trọng Ngục!” Con trâu hướng Dạ Tâm gào lên, hai tay vung quyền đấm thẳng, Trọng Lực trong phạm vi ngàn dặm bị nó thao túng, nặng nề đến cực điểm.

ĐÙNG!

Hai đấm đem Dạ Tâm đẩy bay... phải hoá thành Nguyệt Ảnh né tránh dư ba công kích.

“Dám luyện hoá Yêu Đan tộc ta, muốn chết!” Con trâu nộ hống, ánh mắt đỏ như xích hồng nhìn chằm chằm vào hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu phía sau Lê Vĩ.

Hiển nhiên, con trâu này là Cổ Ngục Man Ngưu còn sống hàng thật giá thật...

Nó cảm ứng được khí tức của đồng tộc nên mới lao đến quan sát, bắt gặp cách mà Lê Vĩ sử dụng Yêu Đan của đồng tộc, liền nổi giận tấn công.

Lê Vĩ cười một tiếng, không ngờ mình cũng có ngày này... sử dụng Yêu Đan, bị chính chủ cùng tộc tìm đến hỏi tội rồi.

Bất quá hắn không dám xem thường, Tiểu Đồng công nhận Cổ Ngục Man Ngưu là giống loài có khả năng cận chiến mạnh nhất dưới Thần Thú.

Khác với hư ảnh do Âm Lực tạo thành từ Âm Yêu Hộ Thể, đây là Cổ Ngục Man Ngưu bằng xương bằng thịt, chiến lực chắc chắn mạnh hơn.

Nó lại có thân thể Bát Chuyển, sánh ngang với Đại Thừa Kỳ... tu vi cao hơn Lê Vĩ một đại cảnh giới.

Quan trọng nhất chính là, phát sau lưng con trâu này có một tấm bia đá màu đỏ.

Thiên Mệnh Cách – Càng Chiến Càng Hăng: chiến đấu càng lâu, trận chiến càng khốc liệt, sức mạnh càng bùng nổ, khai phát hết tiềm năng cơ thể, cường hoá toàn diện từ tốc độ, sức mạnh, phục hồi.

RỐNG!

Cổ Ngục Man Ngưu của Lê Vĩ gầm lên giận dữ, tay cầm Sơn Thạch Chuỳ lao đến đối diện, cũng phát động Trọng Ngục và Phá Ngục cùng lúc, dùng sức đập ra.

Nó mặc kệ đồng tộc hay cùng huyết mạch, nó là hiện thân từ Âm Yêu Hộ Thể, chỉ trung thành tuyệt đối với chủ nhân.

Con trâu này dám khiêu khích, vậy phải diệt.

“Trở thành tay sai, đây là sỉ nhục!” Con trâu thịnh nộ rít gào:

“Để Man Hãm Ngưu ta lấy lại thể diện!”

Nó chiến vì không muốn Yêu Đan của chủng tộc mình bị luyện hoá, hiện thân của chủng tộc mình như nô lệ của kẻ khác.

“Làm tốt lắm!”

Ngoài chiến trường, tại một phiến sơn nham gồ ghề, chiến kỳ hình đầu trâu tung bay trong gió, cao tầng Cự Ngục Man Ngưu Tộc sảng khoái tán thưởng, không hổ là thiên kiêu tộc ta, tinh thần rất đáng khen ngợi.

Cổ Ngục Tộc Trưởng quét mắt nhìn Diêm Vương, trầm thấp nói:

“Yêu Đan mà tiểu tử kia sử dụng, xem ra chính là Tam Trưởng Lão tộc ta năm đó... Diêm Vương Điện các ngươi thật biết xuất vốn liếng!”

Tại một lần tranh đoạt tài nguyên, Tam Trưởng Lão của Cổ Ngục Man Ngưu Tộc đã ngã xuống trong tay Diêm Vương Điện, Yêu Đan cũng bị lấy mất.

Rõ ràng viên Yêu Đan mà Lê Vĩ luyện hoá, chính là đến từ vị Tam Trưởng Lão đó.

“Thắng làm vua, thua làm giặc mà thôi!” Lâu Ma khinh bỉ đáp, nội tâm lại âm thầm kinh ngạc.

Lão cũng không ngờ Lê Vĩ đủ vốn liếng để đổi viên Cửu Giai Yêu Đan này trong Diêm Các.

Nên biết rằng trước đó, Lê Vĩ từ chối mọi sự hỗ trợ từ lão...

Người ngoài nhìn vào, đều nghĩ rằng Diêm Vương Điện bồi dưỡng Lê Vĩ, cho hắn Danh Khí, cho hắn Yêu Đan...

Nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết, bản sự mà Lê Vĩ thể hiện ra hiện giờ... đều là bản lĩnh của riêng hắn, do tự tay hắn đạt được.

“Không tệ!” Diêm Vương tán thưởng gật gù.

Lão cũng phải thừa nhận, nếu đồ nhi của mình không được bồi dưỡng mà tự thân phát triển... e rằng khó có thể sánh bằng Lê Vĩ.

“Hừ!” Cao tầng Cổ Ngục Man Ngưu Tộc hừ lạnh:

“Hôm nay, để thiên kiêu của chúng ta thay tiền bối báo thù rửa hận!”