Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 210: DIỄN HƠI ĐIÊN!



“Ý nương nương là hắn?” Nha Âm Thu nhìn sang Lê Vĩ, chân mày hơi nhíu…

Không thể phủ nhận, tiểu tử này diện mạo tuấn lãng phi phàm, tuổi trẻ nhưng tu vi cũng khá…

Nếu hắn quá mức kiệt xuất khó tránh khỏi làm Cực Khang nghi ngờ, trái lại “vừa đủ dùng” như vậy lại càng phù hợp.

“Nương nương nói đùa.” Lê Vĩ vội vàng nói:

“Tiểu tử nhát chết lẫn trốn nên mới sống sót khỏi Kỳ Sơn, đâu phải do bản lĩnh.”

“Hừ, lẫn trốn khỏi một trận hỗn chiến… nơi mà ngay cả Đại Thừa Kỳ cũng vẫn lạc không ít.” Hoàng Hậu nhàn nhạt nói:

“Điều đó thể hiện bản lĩnh và mưu trí của ngươi, còn sống đã là mạnh hơn những kẻ đã chết rồi.”

“Nhưng hắn mang thân tàn khuyết.” Nha Âm Thu nói:

“Cực Khang sẽ không chọn một tên Thái Giám làm truyền nhân, mặt mũi Cực Lạc Đảo biết để ở đâu?”

“Phế bỏ Thôn Âm Bảo Điển!” Hoàng Hậu cười như yêu nữ:

“Diễn một màn kịch Thái Giám tai hoạ hậu cung cho Cực Khang xem.”

“Moá!” Lê Vĩ rùng mình.

Sắc mặt Nha Âm Thu trở nên dữ tợn, lập tức quay sang hướng đan điền Lê Vĩ tung một chưởng.

“Đậu phộng mày!” Lê Vĩ nội tâm thầm mắng, nhưng không dám né tránh.

Ngược lại ngay thời khắc này, Dẫn Truyền Cửu Châm ẩn trong cơ thể hắn nhanh chóng kết thành một tiểu trận, phong toả toàn bộ hệ thống mạch, áp chế đan điền.

PHỐC!

Lê Vĩ ăn một chưởng của Nha Âm Thu, thân thể như diều đứt dây bay ngược, Âm Lực nhanh chóng suy yếu.

Tu vi cũng từ Luyện Hư Kỳ… từng chút từng chút một rơi xuống, Thôn Âm Bảo Điển bị phế bỏ hoàn toàn.

Lúc này nhìn qua, hắn như một phế nhân.

“Xong rồi!” Nha Âm Thu nhìn Lê Vĩ, nhe răng cười:

“Ngươi có thể mọc lại thứ đó… chờ kế này thành, sẽ có thưởng!”

“Làm không tệ!” Hoàng Hậu gật đầu nói:

“Tìm thêm một Quý Phi thất sủng, cùng hắn ném vào!”

Lê Vĩ lườm nàng một cái…

Thực hiện kế hoạch như vậy chẳng khác nào biết được bí mật của Hãn Đế, chỉ có kẻ ngốc mới tin rằng sau khi xong chuyện… mình sẽ được bảo toàn tính mạng, nói không chừng đã bị diệt khẩu.

“Yên tâm đi!” Hoàng Hậu truyền âm:

“Chỉ cần thành công, một viên Tiên Sinh Đan sẽ cho ngươi… đó là phần thưởng của bổn cung, không cần sống kiếp thái giám nữa.”

Lê Vĩ âm thầm hừ lạnh, ta vốn đâu phải thái giám? Còn cần cảm kích nàng chắc?



Thiên lao…

ẦM ẦM!

Hai kẻ như nhộng bị ném thẳng vào trong ngục.

Nữ nhân đã sớm hôn mê bất tỉnh, mà nam nhân càng là thân thể đầy rẫy vết thương, gần như tàn phế, sinh cơ yếu ớt.

Động tĩnh như vậy, khiến Cực Khang ở ngục giam bên cạnh hơi nhướn mày, nhưng cũng chẳng thèm quá mức chú ý.

“Cẩu nô tài, không ngờ dám giả Thái Giám trà trộn Hậu Cung, còn cấu kết với Ân Quý Phi…” Một ngục tốt oán độc lẫn ghen ghét, nghiến răng nghiến lợi:

“Tội của ngươi, chết mười kiếp cũng không đủ.”

Nam tử vốn trọng thương hấp hối, chẳng hiểu ở đâu lấy ra ý chí, ngẩng khuôn mặt đầy vết sẹo lên, nhe răng cười khoái trá:

“Hahaha, tên chó săn nhà ngươi ghen tị à? Lão tử ngay cả nữ nhân của Hãn Cẩu cũng đã ngủ, cắm sừng lên đầu hắn, còn sợ gì cái chết?”

“Thế nên mới đâu để ngươi chết đơn giản như vậy.” Ngục tốt hài hước cười:

“Các vị tổng quản đã phân phó, mỗi ngày để ngươi sống không bằng chết.”

“Cái rắm!” Nam tử mắng chửi, nước bọt văng tung toé:

“Chấp ba đời nhà các ngươi tra tấn, chỉ cần lão tử rên một cái… lão tử sẽ ngủ thêm một nữ nhân của Hãn Cẩu!”

Khoé mắt không ít phạm nhân xung quanh giật liên hồi…

Tên này thật hảo hán, mặc dù chưa biết việc hắn giả thái giám, ngủ với phi tần có phải sự thật hay không… chỉ riêng việc mở miệng mắng chửi Hãn Đế độc địa, ngậm miệng mở miệng đều là Hãn Cẩu như thế, đã khó tránh khỏi cái chết rồi.

Ẩn trong không gian, ngay cả mí mắt của Nha Âm Thu, Nha Liệt Hàn các loại cũng không ngừng nhảy.

Bọn hắn muốn Lê Vĩ đóng kịch, trở thành tù nhân dụ dỗ Cực Khang… nhưng cũng chẳng ngờ được tên này lại dám mạo phạm bệ hạ đến mức như vậy.

Hơn nữa nhìn hắn chửi rất sảng khoái, chửi rất đã ghiền… hoàn toàn không giống như đang diễn kịch.

“Xuất khẩu cuồng ngôn!” Một ngục tốt nhịn không được lao thẳng vào trong ngục giam, vung chân đá mạnh vào hạ bộ giữa háng Lê Vĩ.

“PHỐC!”

Lê Vĩ phun máu tươi, thanh âm trứng vỡ vang vọng, nội tâm đậu xanh rau muống không ngừng.

Nếu không phải lão tử là Y Sư, có thủ đoạn qua mặt che giấu, lần này đã sớm bị màn kịch của các ngươi chơi chết rồi.

Cảm thấy chưa đủ, mấy tên ngục tốt lại giày vò, đem Lê Vĩ chà đạp thêm một trận…

“Đừng để hắn chết!” Cả đám nhắc nhở:

“Hãy để hắn sống không bằng chết.”

“Hahaha, nếu lão tử sợ… lão tử chính là cháu trai!” Lê Vĩ cuồng tiếu:

“Hãn Đế bại liệt vô dụng, không thoả mãn nổi nữ nhân của hắn… để Quý Phi của hắn chủ động quyến rũ ta, không chỉ một người đâu.”

“Câm miệng!” Lại có công công phẫn nộ, dùng Âm Trảo kéo lưỡi của hắn xuống.

“AAA, Ú Ú, Ớ À…” Lê Vĩ liên tục gào rú không phát ra thanh âm, huyết tanh trong miệng chảy liên hồi, ánh mắt lại tràn ngập khoái ý.

“Tên này biến thái quá…” Cả lũ ngục tốt sợ đến tê dại cả da đầu, vội vàng rời đi.

Lê Vĩ như chó chết bị ném xuống sàn đá lạnh lẽo, thở hổn hển như chó rách.

Tưởng như hắn có thể chết bất cứ lúc nào… vậy mà nửa ngày sau, tốc độ máu chảy bắt đầu chậm lại, các vết thương thê thảm kết vảy, khí lực trở về.

Lê Vĩ lật đật bò đến bên cạnh Quý Phi đang hôn mê hấp hối, nhanh chóng dùng máu của mình cho nàng uống.

Theo động tác của hắn, sắc mặt tái nhợt của Quý Phi tốt hơn một chút, khí tức yếu ớt cũng lấy lại chút sự sống…

“Haha, diễn kịch cũng khá đấy!” Cực Khang đột nhiên cười gằn.

Lê Vĩ ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo khiến đáy lòng Cực Khang chợt thắt lại, nội tâm giật mình.

Lão đã sống nhiều năm, lại chưa từng nhìn thấy ánh mắt u ám, tăm tối đến vậy.

Cái loại ánh mắt này như từ dưới đáy vực sâu… không thuộc về thế gian.

Một kẻ đã trải qua những chuyện khủng khiếp gì mới có ánh mắt như thế?

Lê Vĩ hướng Cực Khang nâng lên ngón tay giữa, sau đó hất tiểu huynh đệ về phía lão tràn đầy sỉ nhục, ra hiệu cho lão câm miệng lại.

“Ngươi…” Cực Khang suýt chút giận đến thổ huyết, thầm mắng ở đâu ra tên tục nhân, không thèm để ý đến hắn.

Đến ngày thứ hai, cái lưỡi cụt của Lê Vĩ bỗng nhiên hồi phục trở lại… tiếp tục hướng bên ngoài gào rống, chửi bới ầm ĩ:

“Cẩu Hãn Đế, đưa Hoàng Hậu vào đây cho bổn thiếu sủng hạnh, liệt dương như ngươi thật là phí của trời!”

“Moá!” Da đầu cả thiên lao tê dại, con hàng này quá cuồng.

“Tốc độ tự lành thật nhanh, tiểu tử này có thiên phú dị bẩm.” Cực Khang giật mình.

Lão đương nhiên nhận ra Lê Vĩ đã bị phế hết tu vi, yếu ớt như một phế nhân…

Nhưng cũng chỉ với thân thể phàm trần, hắn vậy mà có thể tự khép thương thế một cách tự nhiên mà không cần bất cứ tài nguyên nào hỗ trợ.

“Xem ra có thể chính vì vậy… mà tên này mọc lại đồ chơi, còn ở trong hậu cung nhúng chàm nữ nhân của Hãn Đế.” Cực Khang cảm thấy vui vẻ.

KẼO KẸT…

Mấy cánh cửa nhà ngục được mở ra, ngục tốt đem thức ăn đến cho Cực Khang và Cực Tịnh như thường lệ.

Về phần Lê Vĩ bên kia, lại có một đám chạy vào tra tấn, dùng đủ mọi cực hình, thậm chí tùng xẻo đồ chơi đến biến dạng trước tầm nhìn của Cực Khang.

Ngày qua ngày… mọi thứ cứ lặp đi lặp lại.

Nhưng càng hành hạ, Lê Vĩ càng cuồng, càng mắng tợn hơn: “Lão tử nói sai à? Hãn Cẩu nói không chừng cũng là Thái Giám, các đời Hãn Cẩu đều là Thái Giám… mới có thể nuôi ra lũ quái thai như Nha Ảnh các ngươi, các ngươi chính là Cẩu Sủng của các đời Hãn Cẩu!”

“Tiểu tử này muốn chết!” Ẩn trong không gian, mấy vị cao tầng của Nha Ảnh đều giận đến toàn thân phát run.

Mặc kệ kế hoạch này thành hay không, tên khốn kiếp miệng lưỡi ác ôn này chắc chắn phải biến mất…

Những lời lẽ như vậy, tốt nhất đừng để Hãn Đế nghe được, bằng không sẽ lập tức phát điên.

Đến thời điểm này, Cực Khang đã không còn chút hoài nghi nào.

Dù Hãn Quốc có cử một nội gián hay một kẻ nào đó đến đóng kịch để lừa gạt lão… thì kẻ đó cũng tuyệt đối không dám mở miệng tuôn ra những lời “thật lòng” đến như vậy.

Bởi vì ai cũng biết, ở Hãn Quốc có hai tồn tại tối cao.

Một là Hoàng Thất, hai là Nha Ảnh.

Mà Lê Vĩ lại vừa mắng Hoàng Thất, vừa chửi Nha Ảnh không chút ngại ngần… thậm chí còn tác hợp cho mối quan hệ “đam mỹ” đặc thù của bọn chúng.

Đã buông ra những lời như vậy, kết cục của Lê Vĩ chắc chắn sẽ rất thê thảm rồi…

Dù ngươi có là nội gián hay nằm vùng, cũng tuyệt không thể ngu xuẩn như thế.

Tất cả chứng minh, tên này xem tôn nghiêm toàn Hãn Quốc như cỏ rác.

Lê Vĩ bị xoắn lưỡi, bị loại bỏ cả tứ chi, lăn lộn như sọ dừa…

Nhưng dù là thế, hắn vẫn cố gắng lăn một vòng đến chỗ vị Ân Phi kia, tiếp tục dùng huyết của bản thân kéo dài tính mạng của nàng.

Dù hắn cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng hắn vẫn muốn kéo dài mạng sống cho nữ nhân bên cạnh…

Có thù không đội trời chung với Hãn Quốc, có được khả năng tự làm lành vết thương, còn là một kẻ miệng lưỡi độc địa nhưng chí tình chí nghĩa…

Cực Khang càng xem càng hài lòng.

Mà Cực Tịnh ở một bên cũng dùng ánh mắt khác thường, khâm phục nhìn về phía hắn.

Ánh mắt của nàng lại khiến Cực Khang thấy yên tâm.

Nửa đêm, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng… Lê Vĩ nằm thở hổn hển, mặc cho cơ thể tự làm lành vết thương.

Việc tự chữa thương là một phần trong kế hoạch, phải để Cực Khang thấy được giá trị của hắn…

Trước đó, Nha Âm Thu phải cấp một loại Bát Tinh Tài Nguyên - Sinh Mệnh Thạch giấu trong đan điền của Lê Vĩ nhằm phục vụ cho vở kịch này.

Đương nhiên, Lê Vĩ đã sớm đem Sinh Mệnh Thạch thu vào Chiến Giới Châu… hắn tự chữa thương bằng sức sống mạnh mẽ của Trấn Ngục Bạo Long, không cần tiêu tốn tài nguyên như vậy.

“Tiểu huynh đệ!” Một giọng nói già nua vang vọng trong ý thức.

“Ồn ào! không để lão tử ngủ à?” Lê Vĩ mở miệng chửi ầm lên.

Trong nháy mắt, cả đám ngục tốt và thái giám lao vọt đến.

“Ngươi…” Cực Khang suýt chút thổ huyết, vội vàng ngậm miệng lại.

Tên khốn kiếp này, đáng đời ngươi bị tra tấn…

“Chuyện gì?” Một tên công công quát hỏi.

“Nửa đêm nhàm chán, muốn giao lưu với thân mẫu của Cẩu Hãn Đế!” Lê Vĩ cười dài.

“Khốn nạn, lăng trì hắn!” Cả đám giận dữ xông vào, từng chút từng chút dùng liệt trảo tàn khốc rạch xẻo.

Lê Vĩ lại bị cắt lưỡi, vẫn ú ớ không ngừng…

“Moẹ kiếp, tên này điên thật!” Nha Âm Thu đám người xem cũng rợn cả gai óc.

Khó có thể tin, một kẻ lại có thể nhập vai hoàn hảo và đáng sợ vượt mức đến vậy.

Đau đớn đó là thật, mọi thứ diễn ra đều là thật… chỉ có suy nghĩ nội tâm là giả nhưng lại trở thành thật vì Lê Vĩ quả thật chẳng ưa gì Hãn Quốc.

Đổi lại nếu bọn hắn là Cực Khang, e rằng không tin cũng phải tin…

Cực Khang bị Lê Vĩ làm ồn, sợ rằng kinh động đến cường giả, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi ngày tiếp theo.

Bóng tối tìm đến… lần này hết sức cẩn thận, Cực Khang truyền ý niệm, chặn họng từ trước:

“Đừng mở miệng, lão phu có cách cứu ngươi!”

“Tin ngươi cái rắm!” Lê Vĩ hú lên quái dị:

“Cứu cái xxx, cứu được thì ngươi tự cứu trước rồi, cứu lão tử làm chó gì?”

“PHỐC!” Cực Khang phun một ngụm máu, chỉ hận không thể bóp chết con hàng này.

“Tiểu súc sinh, ngươi có cho ai nghỉ ngơi không?” Lại là một đám công công, ngục tốt xông vào.

“Éo thích, lão tử vừa mơ cùng Hoàng Hậu lên đỉnh vu sơn!” Lê Vĩ vui vẻ nói.

“Tìm chết!” Hàng loạt dụng cụ được lấy ra, nhắm vào linh hồn mà tác động…

Mỗi lần ngày càng ác liệt hơn, Lê Vĩ không chút nhíu mày, vẫn cứ là ú ớ bày tỏ địch ý.

“Tên này không sợ đâu, tốt nhất là trút lên đầu Ân Quý Phi cho hả giận!” Một tên công công đề nghị, liền vung chân đạp sang.

Lê Vĩ sắc mặt đại biến, dùng sức vùng lên, dùng thân mình đỡ lấy cho nàng.

PHỐC!

Hắn bị đạp đến lăn lộn mấy vòng… sắc mặt trở nên dữ tợn và phẫn nộ.

Cảm giác như… dù có là một tên điên, một ma đầu nhưng vẫn có nguyên tắc của riêng hắn, thủ hộ nữ nhân của mình.

Đôi mắt của Cực Tịnh càng sáng, Cực Khang cũng âm thầm gật gù…

“Hahaha, tìm được điểm yếu!” Mấy tên ngục tốt cười to:

“Kẻ này nhìn thì cứng đầu, lại luỵ tình quá đấy…”

“Tiểu tử, ngươi tốt nhất câm mồm, bằng không chúng ta sẽ khiến Ân Quý Phi lãnh đủ!” Bọn chúng buông lời uy hiếp.

Lê Vĩ lúc này hai mắt đỏ ngầu, vẫn ngoan ngoãn câm miệng lại…

Cực Khang càng hài lòng trước khung cảnh này… một kẻ không sợ trời, không sợ đất, nhưng sợ nữ nhân bên cạnh gặp tổn thương.

Nam nhân chân chính!

Chờ tất cả rời đi, lão kiên nhẫn truyền âm:

“Tiểu tử… lão phu có cách để ngươi cứu nàng rời ngục!”

Cực Khang cũng rút kinh nghiệm, dùng Ân Quý Phi để thương lượng.

Quả nhiên nghe đến có thể mang theo người ra ngoài, ánh mắt Lê Vĩ loé lên một tia sáng… nhưng vẫn tràn ngập hoài nghi.

“Lão phu vốn là Cực Lạc Đảo Chủ…” Cực Khang lén lút, truyền đạt ý niệm.

Lại không biết rằng, Nha Bạch, Nha Liệt Hàn các loại cường giả đang cười âm hiểm…

Cá đã cắn câu!

Nha Âm Thu phân phó:

“Báo tin cho bệ hạ!”