Như thường lệ, Nha Âm Thu hoá thành cái bóng, thần không biết quỷ không hay đột nhập vào Hậu Cung.
Nơi hắn đến lần này là Thanh Cung của Thanh Quý Phi.
Nói đến, Thanh Quý Phi là muội muội của đương triều Quốc Sư, bên ngoài ca tụng nàng là một trong những quý phi được Hãn Đế sủng ái nhất.
KẼO KẸT…
Của cung mở ra, Nha Âm Thu quen tay thắp lên Mê Hồn Hương một cách bí mật…
Trên giường, Thanh Quý Phi vừa được mấy tiểu cung nữ tắm rửa xong, toàn thân toả ra hương thơm ngát.
Mê Hồn Hương lan tràn, ánh mắt nàng trở nên mê mang, dần dần mộng mị, lẩm bẩm nói:
“Đa tạ bệ hạ ân sủng!”
Nha Âm Thu lúc này mới hiện thân, nở nụ cười ôn tồn âm lãnh: “Để Quý Phi chờ lâu rồi, hôm nay trẫm sẽ hảo hảo sủng ái nàng.”
Từng mảng y phục rơi xuống, gậy gỗ xuất hiện trong tay Nha Âm Thu.
Hồi lâu sau, Thanh Quý Phi mê mang ngủ say trên giường, Mê Hồn Hương dần dần tàn lụi.
Nha Âm Thu tranh thủ mặt trời còn chưa ló dạng, thoát ẩn thoát hiện biến mất.
Nhưng lão không hề biết rằng, ngay khi vừa mới rời khỏi, Thanh Quý Phi đột nhiên mở lớn hai mắt.
“OẸ!”
Nàng nôn dữ dội, nôn một cách điên cuồng, phun ra cả máu tươi như hận không thể trút sạch những bẩn thỉu và ghê tởm.
Trong đôi mắt ngọc ngà, chính là một màu đỏ thẳm của hận thù và phẫn nộ.
Toàn bộ quá trình, Thanh Quý Phi cực kỳ tỉnh táo…
Mê Hồn Hương đã sớm không thể ảnh hưởng đến nàng.
Sự thật khiến tâm trí của một vị Quý Phi trở nên vặn vẹo… hận thù sâu như biển lớn.
Hiển nhiên, bột do Thanh Linh Đan được rải khắp hậu cung đã phát huy tác dụng… khắc chế lại Mê Hồn Hương.
Nhớ lại những lần nửa tỉnh nửa mê trước đây, Thanh Quý Phi còn tưởng rằng do Hãn Đế quá mạnh mẽ khiến mình say đắm…
Tất cả, là màn kịch bẩn thỉu, thối tha nhất.
Nếu không phải sợ bị Nha Âm Thu diệt khẩu, vừa rồi Thanh Quý Phi đâu cần phải giả vờ như những lần trước.
“Hoá ra… hoá ra ngay từ đầu, Hãn Đế chưa từng chạm vào ta!” Thanh Quý Phi thở hổn hển, lồng ngực phập phồng:
“Tất cả đều là cẩu thái giám, nhục nhã… đây là sỉ nhục có thể khiến nữ nhân phát điên.”
Khi cảm giác hận thù dâng trào, Quốc Vận tại Thanh Cung đang tách rời khỏi Hãn Quốc.
Vân Khôi công công vô thanh vô thức ẩn trong không gian, nhẹ nhàng thong thả điều động Khống Vận Huyền Thể, đem Quốc Vận này hấp thụ sạch sẽ, biến Quốc Vận của một vị Quý Phi trở thành của chính mình.
Quý Phi là nữ nhân của Hoàng Đế, là thành viên hoàng thất… được kế thừa một lượng Quốc Vận.
Nhưng khi Quý Phi sinh lòng oán hận, xem Hãn Quốc là địch… thì lượng Quốc Vận đó không còn thuộc về nàng, nó sẽ thoát ly.
Lê Vĩ chỉ chờ có thế mà thôi…
Sau khi đoạt hết Quốc Vận xong… hắn đem trả lại Thanh Cung số lượng y hệt như cũ, tránh bị Hãn Đế hay Hoàng Hậu cảm ứng được.
Hiện tại nhìn qua, Quốc Vận tại Thanh Cung vẫn còn.
Chỉ là ngoại trừ Lê Vĩ, không một ai biết được… lượng Quốc Vận này đã chuyển từ Thanh Quý Phi sang tay của hắn.
Từng bước một, chiếm đoạt Quốc Vận một cách thành thục lão luyện.
Nhưng có vẻ, thù hận của Thanh Quý Phi không đơn giản như vậy…
Nàng lấy ra một khối Truyền Âm Ngọc, truyền âm cho ca ca của mình, cũng chính là Quốc Sư đương triều, nghiến răng nghiến lợi đem mọi chuyện vừa xảy ra kể lại một lần:
“Ca ca, ngươi phải làm chủ cho ta… Hãn Đế là một tên liệt dương, một kẻ bệnh hoạn để Thái Giám nhúng chàm chính Hậu Cung của hắn.”
Nghe thấy lời này, Lê Vĩ vội vàng tiến vào Chiến Giới Châu.
Xuyên toa không gian, rời khỏi hoàng cung, xuất hiện ngay tại Phủ Quốc Sư…
Phủ Quốc Sư gần nhất đang đắm chìm trong bầu không khí tang thương khi thiên tài hàng đầu, thiếu chủ Thanh Thành vẫn lạc tại Kỳ Sơn.
Bây giờ chính Quốc Sư lại nghe thấy tin tức động trời như thế từ muội muội Thanh Quý Phi của mình.
Ngay lập tức, Quốc Vận tại Phủ Quốc Sư cũng đang thoát ly Hãn Quốc.
“Ngon lành!” Lê Vĩ vừa kịp đuổi đến, nhanh chóng nhảy ra ngoài, vận chuyển Vận Mạch tiếp tục làm việc.
Rốt cuộc, hắn lại nuốt gọn một nửa Quốc Vận tại Phủ Quốc Sư… lại đem trả về chỗ cũ.
Quốc Vận sang tay thành công.
“Hắc hắc, chỉ riêng Hậu Cung hỗn loạn này… một lượng Quốc Vận của Hãn Quốc đã thuộc về ta!” Lê Vĩ cười tủm tỉm:
“Cứ tiếp tục như thế…”
Từng đêm từng đêm, hắn sẽ từ mỗi vị Quý Phi khác nhau thu thập Quốc Vận.
Đến thời khắc mấu chốt, sẽ có tác dụng…
Làm xong tất cả, Lê Vĩ như u linh biến mất.
Mọi chuyện, cứ diễn ra theo đúng tính toán…
…
Tuy rằng rất muốn phẫu thuật cấy ghép Nha Thao, nhưng Lê Vĩ còn phải chuẩn bị các Y Cụ cần thiết, ngoài ra màn kịch Hoàng Hậu bố trí cũng sắp bắt đầu, hắn không muốn bỏ lỡ.
Vẫn là ẩn mình trong Chiến Giới Châu, lặng lẽ theo dõi toàn cục…
Màn đêm buông xuống, hắn nhìn thấy đại tổng quản Nha Âm Thu cùng đám công công áp giải một thiếu nữ…
Thiếu nữ này thân mặc áo trắng nhuộm máu, da thịt trắng nõn đầy rẫy các vết thương, mái tóc dài rối loạn, trên khuôn mặt mỹ miều đã xuất hiện vết sẹo, đôi mắt thanh xuân trong trẻo nay cũng đục ngầu.
Không cần phải nói, đây chính là “Cực Tịnh”.
Mà nơi Cực Tịnh bị áp giải đến chính là thiên lao… địa bàn của Nha Ảnh.
Lê Vĩ âm thầm theo sau, chỉ thấy thiên lao rộng lớn như một mê cung, bên trong có rất nhiều nhà ngục được phân chia thành từng tầng riêng biệt, mỗi tầng có một cách tra tấn, giam cầm khác nhau.
Tầng nào cũng có cường giả của Nha Ảnh trấn giữ…
Nha Âm Thu và đám công công đi đến đâu, Nha Ảnh cung kính hành lễ đến đó.
Mãi đến tầng thứ chín, cũng là tầng cao nhất của thiên lao…
Trong nhà ngục do Trận Pháp kết thành, bên trong là xiềng xích phủ đầy gai nhọn đang xích lấy một lão già tóc trắng, diện mục kiên định, khí khái phi phàm.
Chỉ bất quá giờ đây lão già yếu ớt như đèn dầu trong gió, thương thế nặng nề như có thể nằm xuống bất cứ lúc nào.
Hiển nhiên, lão già này chính là Cực Lạc Đảo Chủ - Cực Khang, từng là Độ Kiếp Viên Mãn cường giả, hơn nữa còn đang mang theo Tiên Sinh Đan trong truyền thuyết… thứ có thể giúp Hãn Đế giải trừ kịch độc.
Dù bị tra tấn đến mức biến dạng, ánh mắt của lão vẫn kiên định, không có chút dao động nào.
Không lâu sau, Nha Âm Thu bước đến, khí thế Độ Kiếp Kỳ ép thẳng đến.
“Hự…” Cực Khang rên một tiếng, buộc phải ngẩng đầu lên, cất giọng cười khàn đầy khinh miệt:
“Nha Âm Thu, nghĩ đến lũ thái giám các ngươi tu luyện cả đời đạt đến Độ Kiếp Kỳ… nhưng để chứng minh giá trị, vẫn phải phò tá một tên Hãn Đế bại liệt vô dụng, thật sự đáng thương hơn đáng trách.”
“Yêu ngôn hoặc chúng!” Nha Âm Thu hừ lạnh:
“Bệ hạ là chân mệnh thiên tử, nắm cả thiên hạ hàng tỷ sinh linh trong tay, Tiên Sinh Đan chỉ là công cụ để củng cố quyền lực, nếu bệ hạ bại liệt vô dụng… vậy một lão già bị nhốt ở đây như ngươi tính là thứ gì?”
Cực Khang không thèm nói thêm lời nào, hiển nhiên lười tranh luận với một tên thái giám.
Tu vi cao, mất đầu vẫn có thể mọc lại…
Nhưng Nha Ảnh chủ tu Thôn Âm Bảo Điển, cả đời đã định chỉ có thể là thái giám mà thôi.
Trừ phi phế công tu lại từ đầu, nhưng có tên Nha Ảnh nào dám sao?
“Hắc hắc, lão già cứng đầu… mỗ biết ngươi không sợ chết, nhưng có món quà này cho ngươi!” Nha Âm Thu vỗ vỗ tay.
Bộp bộp…
Từ phía sau, mấy tên công công áp giải “Cực Tịnh” bước đến.
Vừa nhìn thấy cảnh này, đôi mắt bình thản hững hờ của Cực Khang mãnh liệt co rút lại, đồng tử thắt chặt, toàn thân run rẩy:
“Tịnh Nhi…”
“BỐP!” Nha Âm Thu hung hăng tát vào mặt Cực Tịnh một cái, nắm tóc nàng xách lên, hướng Cực Khang cười nhe răng:
“Lão cẩu, ngươi có thể không sợ mất mạng… nhưng ngươi không muốn nhìn thấy tia hy vọng duy nhất của Cực Lạc Đảo bị huỷ diệt chứ hả?”
“Không thể nào… không thể…” Cực Khang không còn điềm tĩnh, gầm lên như dã thú:
“Tịnh Nhi đã được truyền tống đi xa, các ngươi không thể tìm thấy nàng… là giả, chắc chắn là giả!”
“Giả hay không, tự ngươi nhìn…” Nha Âm Thu cười gằn, một tay đẩy vào thể nội của Cực Tịnh.
Lão đem lực lượng và cả linh hồn của nàng rút ra ngoài, chính là lực lượng đặc biệt của Cực Lạc Đảo, linh hồn diện mạo giống bản thể như đúc…
“Lão già, ngươi nên biết rằng nanh vuốt của Nha Ảnh trải rộng khắp thiên hạ, muốn tìm đứa cháu gái có nhan sắc tuyệt trần này của ngươi… quá đơn giản.”
“Khốn nạn, khốn nạn…” Cực Khang gào thét:
“Các ngươi muốn gì? Đừng hại Tịnh Nhi!”
Cực Tịnh là hy vọng duy nhất, cũng là hậu bối mà Cực Khang yêu thương nhất…
Lão thà đánh đổi mạng sống, cũng không muốn Cực Tịnh xảy ra sự cố nào.
“Chúng ta có thể ký giao ước… chỉ cần lão giao ra Tiên Sinh Đan, Cực Tịnh và lão sẽ được an toàn rời đi.” Nha Âm Thu cười quỷ dị:
“Ngược lại, hậu quả tự gánh lấy… không ai biết vị cô nương này có thể trải qua những giày vò biến thái của Nha Ảnh hay không.”
“Súc sinh!” Cực Khang rít lên, bàn tay bấm thẳng vào da thịt.
“Thế nào đây?” Nha Âm Thu lãnh khốc hỏi.
“HAHAHA!” Bỗng nhiên, Cực Khang ngửa đầu cười gằn:
“Lão phu làm sao tin được đám tiểu nhân các ngươi? Lão phu đã suy nghĩ lại rồi, thà rằng cùng Tịnh Nhi vẫn lạc, cũng không để cẩu Hãn Đế được như ý nguyện.”
“Còn ngươi… thử tra tấn Tịnh Nhi dù chỉ một chút xem, lão sẽ kéo theo Tiên Sinh Đan cùng huỷ diệt.”
“Khốn kiếp!” Nha Âm Thu chân mày chau lại.
Lê Vĩ cũng âm thầm gật gù, không hổ là lão tiền bối… không dễ bị Nha Ảnh uy hiếp a.
Các ngươi dùng Cực Tịnh uy hiếp ta sao? Vậy ta sẽ dùng Tiên Sinh Đan uy hiếp ngược lại các ngươi.
Để xem bên nào dám đánh cược…
Làm như vậy, vừa có thể câu kéo thêm thời gian, vừa có thể bảo hộ Cực Tịnh.
Hãn Đế cấp thiết cần Tiên Sinh Đan, càng không dám cược độ liều với Cực Khang…
“Ném ả vào ngục đối diện!” Nha Âm Thu lăng lệ nói.
“Tuân lệnh!” Mấy tên công công đem “Cực Tịnh” ném vào nhà lao đối diện với Cực Khang.
Nha Âm Thu mang theo tâm tình phẫn nộ rời đi…
Kế này của Hoàng Hậu, không ngờ vẫn chưa thể thành công.
Chỉ cần Tiên Sinh Đan còn ở chỗ Cực Khang, lão vẫn chiếm quyền chủ động.
…
Vân Ninh Cung.
Lê Vĩ vừa “trùng hợp” đến bái phỏng, lại thấy Nha Âm Thu sắc mặt tối sầm đi vào.
“Thế nào rồi? Cực Tịnh mà bổn cung chuẩn bị cho các ngươi, hài lòng chứ hả?” Hoàng Hậu tuỳ ý hỏi.
Vân Linh không có ở nơi này, hiển nhiên đã hoá thân thành Cực Tịnh bị nhốt trong nhà lao.
Lê Vĩ phối hợp, châm trà rót nước…
“Cực Tịnh hoàn hảo đã qua mặt được Cực Khang… nhưng lão già đó cũng không dễ đối phó.” Nha Âm Thu bất đắc dĩ đem tình hình từ đầu đến cuối kể lại một lần.
“Ồ? Cực Lạc Đảo Chủ này xem ra cũng là một kẻ hào kiệt, không dễ cúi đầu, thuộc lại chỉ ưa mềm không ưa cứng.” Hoàng Hậu cảm thấy hứng thú, nói rằng:
“Hắn sẵn sàng cược cả mạng mình, Tiên Sinh Đan và Cực Tịnh… cũng không muốn để bệ hạ đạt được ý đồ, hận thù rất sâu.”
“Khanh khách!” Hoàng Hậu cười đến run rẩy bầu sữa ngoại cỡ, vui vẻ nói:
“Trả lời thêm câu này, bổn cung sẽ có thưởng.”
Lê Vĩ xem như tin nàng thêm một lần, vuốt cằm: “Tia hy vọng duy nhất là Cực Tịnh bị bắt, trạng thái tổn hại rất nặng, căn cơ cũng bị ảnh hưởng rồi…”
“Nếu ta là một lão tiền bối như Cực Khang, trước khi lâm chung… sẽ muốn tìm một đồ đệ đủ tầm kế thừa sở học cả đời.”
“Ồ?” Lời này khiến Nha Âm Thu cũng phải trố mắt.
Đúng vậy nha, vì sao cường giả sau khi chết thường hay lưu lại truyền thừa? chẳng phải vì muốn tìm truyền nhân, có thể tiếp nối thành tựu của mình hay sao?
Trong hoàn cảnh của Cực Khang lúc này, một truyền nhân phù hợp chính là miếng mồi ngon hấp dẫn nhất.
Ánh mắt Nha Âm Thu kinh dị nhìn Lê Vĩ, tên này tuổi còn trẻ… sao lại có được một tư duy và nhận thức như lão quái vật vậy hả?
“Thông minh đấy!” Hoàng Hậu tán thưởng vỗ tay:
“Cực Khang đang cần truyền nhân, chúng ta liền bố trí một “nhân tuyển” thích hợp đến cho lão!”
“Ai?” Nha Âm Thu nói:
“Với bản sự của Cực Khang, thiên tài thông thường không đủ lọt mắt lão đâu, hơn nữa rất dễ bị lão nhìn thấu mưu kế của chúng ta.”
“Ai nói là thiên tài bình thường?” Hoàng Hậu hài hước nhìn sang “tiểu công công” đang pha trà, nói:
“Thiên tài này… là kẻ duy nhất trong mười Nha Ảnh sống sót từ Kỳ Sơn trở về đấy.”