Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 200: DƯỚI LÒNG ĐẤT!



Bước qua màn sáng cấm chế gợn sóng, không gian phía sau không phải là một tòa cung điện nguy nga hay một động phủ tu tiên thanh tịnh như nhiều người vẫn tưởng tượng.

Đập vào mắt Vân Linh là một thế giới hoàn toàn khác biệt, bị bao phủ bởi một màu xám xịt của tử khí và hơi lạnh thấu xương tủy.

Nơi này không có linh khí, nồng nặc mùi hôi thối của xác thịt mục rữa hòa trộn với mùi rỉ sét của huyết dịch lâu năm làm nàng nhíu mày.

“Nơi này… không giống động phủ!”

Hóa ra, bên trong lòng Kỳ Sơn là một mê cung khổng lồ, được cấu thành từ hàng trăm, hàng ngàn đường hầm riêng biệt kết nối chằng chịt xuống tận sâu trong lòng đất.

Từ sâu trong những bóng tối của các nhánh đường hầm, những tiếng gầm gừ trầm đục, quái dị bắt đầu vang lên.

ẦM ẦM ẦM…

Tiếng bước chân hỗn loạn, nặng nề vang vọng giữa các thành vách trong mê cung, tạo ra thanh âm như địa chấn.

Trong ánh sáng lờ mờ của thứ khoáng thạch vô danh trên đỉnh vách đá, từng cái bóng quỷ dị lộ diện khiến chân mày Vân Linh chau lại.

Đó là những cương thi! Số lượng của chúng nhiều không đếm xuể, lớp lớp chồng lên nhau, chật kín cả những lối đi rộng lớn.

Điều kỳ lạ là những con cương thi này không hề giống nhau, bọn chúng mặc trên người những bộ trang phục rách nát, mục rữa nhưng vẫn có thể phân biệt rõ ràng sự khác biệt.

Có kẻ mặc chiến giáp nặng nề của binh lính thượng cổ, tay vẫn cầm chặt thanh trường mâu rỉ sét, có kẻ lại khoác trên mình bộ quan phục thêu hoa văn tinh xảo… và chiếm số đông nhất chính là những bộ quần áo thô sơ như dân thường.

Tất cả bọn chúng, bất kể sinh thời là vương hầu tướng tướng hay kẻ hèn mọn, giờ đây đều biến thành những cái xác không hồn, đôi mắt đỏ ngầu quỷ dị, hàm răng nanh sắc nhọn nhô ra khỏi vành môi tím tái.

“Không lẽ là…” Nhịp tim Vân Linh đập nhanh.

RỐNG!

Ngay khi ngửi thấy hơi thở của người sống, vạn tu luyện cương thi lập tức phát điên.

Bọn chúng gầm rú, giẫm đạp lên nhau, điên cuồng lao thẳng về phía kẻ vừa xâm nhập.

Ngay khi chúng vồ đến, trên thân tràn ra một loại dung dịch hôi thối, xanh lục và khó ngửi vô cùng.

“Thi Độc sao?” Bằng kiến thức của mình, Vân Linh không khó nhận ra…

Chiến lực của đám Cương Thi không cao, nhưng Thi Độc của chúng mới là thứ nguy hiểm.

Thứ độc tố này không chỉ tàn phá nhục thân, mà độc hại ở chỗ nó có khả năng cắn nuốt và ăn mòn linh lực một cách mạnh mẽ.

Nếu để Thi Độc xâm nhập, da thịt thối rữa, tu vi bị bào mòn, không chừng sẽ bị biến thành cương thi.

“Động phủ tu chân, không thể có nhiều cương thi như thế được!” Vân Linh lẩm bẩm:

“Càng không ai đem động phủ của mình bố trí thành như vậy.”

Đối mặt với biển xác sống đang dâng lên như triều cường, nàng không còn che giấu tu vi nữa.

ĐÙNG!

Một luồng khí thế long trời lở đất đột ngột bạo phát từ thân hình yểu điệu, không gian vặn vẹo.

Khí thế ấy hóa thành một vòng sóng xung kích vô hình, thô bạo quét ngang qua đường hầm.

"Cút hết!”

Vân Linh lạnh lùng, nâng bàn tay ngọc ngà, năm ngón tay thon dài thò ra khỏi tay áo, hướng về phía trước nhẹ nhàng nhấn một cái.

Ầm!!!

Một chưởng này đánh ra, không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ có linh lực cấp độ cao tinh thuần đến cực điểm hóa thành một đại thủ, nghiền ép không gian mà đi.

Những con cương thi binh lính mặc giáp trụ kiên cố đi đầu, ngay khi chạm phải chưởng lực này, liền như các pho tượng đất ầm ầm vụn vỡ.

Xương cốt vỡ vụn, xác thịt mục nát nổ tung thành những làn sương máu đen kịt.

Chưởng lực đi đến đâu, đường hầm bị dọn sạch đến đó.

Loại Thi Độc màu xanh lục có thể ăn mòn linh lực kia ngay khi vừa bắn đến, đã bị tầng lực lượng hộ thân của Vân Linh quét tan.

Độ Kiếp Hậu Kỳ ở bất cứ đâu cũng là đỉnh tiêm cường giả…

Nàng tự tin, bất chấp động phủ này chứa bí mật gì, tất cả sẽ thuộc về mình.

Vân Linh thi triển thân pháp tiến về phía trước, tốc độ cực nhanh.

Mỗi một bước chân nàng hạ xuống, mặt đất lại hiện ra một đóa hoa sen bằng hào quang trắng muốt, xua tan tử khí.

Cương thi bị tiêu diệt, số lượng kéo ra lại đông đảo hơn, ùn ùn không dứt…

Vân Linh không chút e ngại, đại sát tứ phương, mỗi chưởng đẩy ra là huỷ diệt hàng trăm, hàng nghìn cương thi thành cặn bã. … Trái ngược hoàn toàn với sự ung dung, tự tại của Vân Linh, tại các đường hầm khác, các vị thiên kiêu đỉnh cấp của những đại quốc sau khi tiến vào, lại đang phải trải qua những giây phút cực khổ chưa từng có.

Trong một đường hầm, Hoành Quốc Thái Tử đang gầm thét điên cuồng.

“Hồn Quân Tung Hoành!”

Sau lưng hắn, vị Chiến Tướng Quân Hồn cao trăm trượng tuy đã bị thu nhỏ lại để phù hợp với không gian đường hầm, nhưng chiến ý toả ra vẫn cực kỳ mãnh liệt.

Trường kích trong tay vị Chiến Tướng vung lên, mang theo kình phong xé rách không khí, điên cuồng chém bổ xuống bầy cương thi.

Oanh! Oanh! Oanh!

Mỗi một kích của Hoành Thái Tử đều uy lực vô song, chém bay hàng chục con…

Thế nhưng, số lượng xác sống là quá nhiều, bọn chúng không biết đau đớn, không biết sợ hãi, cứ thế lao vào chịu chết để áp sát hắn.

"Đáng chết! Thứ khói độc này..." Hoành Quốc Thái Tử biến sắc.

Hắn nhận ra rằng, mỗi khi Quân Hồn của mình chém tan một con cương thi, loại Thi Độc màu xanh lục lại bốc lên, bám chặt lấy Quân Hồn của mình.

Quân Hồn cường đại của hắn đang bị mài mòn với tốc độ chóng mặt.

Bản thân hắn phải liên tục vận chuyển công pháp, tiêu hao một lượng lớn linh lực để duy trì bức tường phòng ngự, sắc mặt dần trở nên tái nhợt vì mệt mỏi.

Hoành Quốc Thái Tử cố gắng nuốt một viên Phục Linh Đan, hai mắt đỏ ngầu:

“Làm gì đụng phải khảo nghiệm biến thái như vậy?”

Tại một ngách hầm khác, Thương Nhã công chúa cũng đổ mồ hôi lạnh.

Năm kiện Pháp Bảo cao cấp – từ tấm gương cổ, chiếc đỉnh tím, dải lụa đỏ, phi kiếm pha lê cho đến tòa tháp ngọc – lúc này xoay tròn ở tốc độ cực hạn xung quanh nàng.

"Ngũ Hành Hộ Thân!”

Chúng nó kết thành một màn chắn ngũ hành, tương sinh tương khắc xoay tròn xung quanh Thương Nhã, liên tục chấn bay và nghiền nát cương thi đang lao đến.

Mặc dù đã tiêu diệt mấy trăm con, nhưng trước mắt Thương Nhã vẫn là cương thi đông như kiến cỏ.

Đám cương thi liều chết xông lên, bám chặt lấy màn sáng Ngũ Hành.

Thi Độc âm trầm xèo xèo ăn mòn lớp phòng hộ, chiếc đỉnh nhỏ ba chân và tòa tháp ngọc Bát Tinh Thượng Phẩm của nàng đang phải gồng gánh áp lực khổng lồ.

“Ngự Bảo Bí Thuật – Bảo Huyết!” Thương Nhã cắn răng, thi triển một môn Bí Pháp. Phốc…

Nàng phun ra tinh huyết lên năm kiện Pháp Bảo.

ONG!

Trong nháy mắt, năm kiện Pháp Bảo như được cường hoá, càng thêm cường đại, cố gắng thủ hộ chủ nhân.

Thương Nhã lại chấp nhận tổn hại nặng nề, triệu hoán thêm hai kiện Pháp Bảo.

Đây là hai cái Chuông, mỗi lần rung chuông sẽ toả ra Lôi Đình với sức công phá cực lớn, liên tục nổ thành từng đợt sấm động oanh tạc cương thi.

“Không còn đường lui!” Thương Nhã bất chấp, cứ thế lao xuống lòng đất.

Chật vật nhất phải kể đến Ngự Cổ Quốc Thái Tử – Cổ Phương.

Hắn vốn dĩ dùng cổ trùng để chiến đấu, nhưng gặp phải lũ cương thi này, thủ đoạn của hắn liền bị khắc chế hoàn toàn.

Bởi vì số lượng Cổ Trùng của hắn… so với sự đông đảo của cương thi, trở nên ít đến đáng thương.

"Bạo Linh Trùng, nổ cho ta!" Cổ Phương hung hãn ra lệnh.

Hàng loạt con Cổ Trùng màu đỏ đang bành trướng cơ thể như những quả bom nhỏ.

BÙM BÙM BÙM…

Chúng nó bay ở phía trước, oanh tạc, mỗi vụ nổ đều có thể kéo theo vài chục con Cương Thi tan xương nát thịt, mở đường cho Cổ Phương.

Nhưng ngay khi lối đi vừa xuất hiện, cương thi liền từ lòng đất lắp kín khoảng trống, liên miên bất tận, nối liền không dứt.

Chiến lực của Cổ Phương vốn không cao, phần nhiều thủ đoạn đều dựa vào Cổ Trùng, mỗi một con đều là tài sản quý giá của hắn.

Chưa biết có thu được gì ở trong này hay không… nhưng liên tục tiêu hao Cổ Trùng đã là đánh đổi khối tài sản khổng lồ rồi.

“Khốn nạn!” Cổ Phương rít lên, gân xanh đầy mặt:

“Đi đến bước này, chỉ có thể chơi đến cùng thôi!”

Nhìn thấy bầy trùng tâm huyết của mình nổ tung, chết đi hàng loạt, tim hắn như rỉ máu.

Đè nén đau xót, Cổ Phương từng bước tiến tới… không còn đường lui.

Tuy nhiên, trong số tất cả các thiên kiêu đang tiến vào, lại có một kẻ vô cùng quỷ dị, trở nên thuận lợi đến mức khó tin.

Hãn Quốc Thái Tử – Hãn Nguyên.

Hắn một thân một mình đi vào một đường hầm độc lập.

Lúc đầu, Hãn Nguyên vẫn vận chuyển Bát Tinh Cực Phẩm Công Pháp - Song Dương Công đến cực hạn, hai vầng mặt trời nhỏ rực cháy trên vai, sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ cản đường, cực kỳ đề phòng lũ cương thi.

Nhưng Hãn Nguyên vẫn tự tin Dương Lực nóng rực, chí dương chí cương của mình có thể thiêu đốt và khắc chế Thi Độc…

Thế nhưng, một cảnh tượng khiến hắn chấn động diễn ra.

Ngay khi Hãn Nguyên vừa bước tới…

Chẳng hiểu vì lý do gì, đám cương thi đột nhiên khựng lại, ánh mắt đỏ ngầu tưởng chừng điên dại của chúng xuất hiện vẻ sợ hãi, tôn sùng cực kỳ phức tạp…

ẦM!

Không có tiếng gầm rú hung bạo, không có thế công bất chấp tử vong.

Con cương thi đại tướng mặc giáp trụ chỉnh tề đi đầu bỗng nhiên buông rơi thanh đại đạo rỉ sét xuống đất.

Thân thể khô héo của nó run rẩy, sau đó... quỳ rạp hai đầu gối xuống nền đá lạnh lẽo.

Theo sau đó, như một hiệu ứng dây truyền, hàng ngàn, hàng vạn con cương thi binh lính, quan lại, thậm chí là cương thi thường dân phía sau, đồng loạt phủ phục xuống đất.

Bọn chúng cúi thấp đầu, trán chạm sát nền đất, hướng về phía Hãn Nguyên mà quỳ bái.

Bọn chúng không hề phát động công kích, thậm chí thứ Thi Độc màu xanh lục xung quanh thân thể bọn chúng cũng tự động thu liễm lại, nhường ra một con đường rộng thênh thang ở giữa hầm.

Cảnh tượng này giống như Đế Vương đi tuần!

"Hửm? Cái này là..." Hãn Nguyên sửng sốt, bước chân dừng lại.

Nhìn vạn quân cương thi đang bái phục dưới chân mình như thể kính ngưỡng một vị thần minh, hoặc một vị hoàng đế tối cao của bọn chúng, Hãn Nguyên khẽ chớp mắt, sau đó trên khuôn mặt liền lộ ra nụ cười ngạo nghệ, ngửa đầu cười to:

"Ha ha ha! Các ngươi biết chọn chủ mà thờ! Bản Thái Tử chính là chân mệnh thiên tử, là người được định sẵn sẽ thống trị thế gian vạn vật!”

Tuy bình thường hắn hành sự điệu thấp và khiêm tốn, nội tâm bí hiểm khó lường… nhưng ngạo khí sâu trong cốt tuỷ của một kẻ mang mệnh cách Đế Vương vẫn luôn tồn tại.

Cả đời chưa từng trải qua cảnh tượng hoành tráng như vậy, Hãn Nguyên làm sao không hài lòng và kiêu ngạo?

Hãn Nguyên hai tay chắp sau lưng, long hành hổ bộ bước đi giữa hàng vạn xác sống đang quỳ lạy.

Hắn không cần tốn một giọt mồ hôi, không cần tiêu hao một chút linh lực nào, cứ thế ung dung tiến thẳng xuống lòng đất, tốc độ nhanh tới mức bỏ xa tất cả những kẻ khác.

Hắn tin chắc rằng, cơ duyên thượng cổ của động phủ này đã hoàn toàn nằm gọn trong túi mình.

Trong khi bên ngoài là những cảnh tượng máu me, chật vật hay quỷ dị, thì ở một tầng không gian hoàn toàn tách biệt, Lê Vĩ và Tà Quỳnh lại đang tận hưởng một chuyến đi không thể thoải mái hơn.

Lê Vĩ điều khiển Chiến Giới Châu, lặng lẽ bay ở phía sau Vân Linh…

“Pháp Bảo thật thần kỳ, tỷ phu ngươi còn giấu bao nhiêu át chủ bài?” Tà Quỳnh mở to đôi mắt quan sát tình cảnh trong Chiến Giới Châu, bị kinh ngạc không nhẹ.

Pháp Bảo Không Gian tuy hiếm nhưng không lạ… nhưng có thể qua mặt được cả Cấm Chế do Độ Kiếp tối đỉnh bố trí thì thật sự khó lường.

“Không có chút bản lĩnh, sao khiến Tà Liễu si mê?” Lê Vĩ rung đùi đắc ý.

Tà Quỳnh bĩu môi, nhưng sau đó lại nhịn không được nở nụ cười.

Tỷ tỷ tìm được một nam nhân thú vị như thế, thân là muội muội… nàng đương nhiên vui mừng.

Bất quá thông qua Chiến Giới Châu, nhìn thấy Vân Linh biểu hiện kinh khủng, Tà Quỳnh vẫn không tin vào mắt mình, ngưng trọng nói:

“Không ngờ thực lực của vị cung nữ này đáng sợ đến vậy, cũng không biết nàng ta có phải át chủ bài của Hoàng Hậu hay không?”

“Sai rồi, Vân Linh chính là Hoàng Hậu!” Lê Vĩ ung dung đáp.

“Cái gì?” Tà Quỳnh nhảy dựng lên.

Với trí tuệ của nàng, cũng hoài nghi mình nghe lầm… làm sao có chuyện hoang đường như thế?

“Nói dễ hiểu hơn, Vân Linh là phân thân của Hoàng Hậu… bọn họ có thể hoán đổi vị trí cho nhau!” Lê Vĩ nhún vai:

“Hoàng Hậu ở trong cung đã trở thành Vân Linh, mà Vân Linh đang ở đây chính là Hoàng Hậu.”

“Làm sao tỷ phu biết chuyện này?” Tà Quỳnh nhìn hắn như nhìn một quái vật.

Nàng ở Hãn Quốc bao nhiêu năm, tiếp xúc với Hoàng Hậu và Vân Linh nhiều lần… nhưng chưa từng phát hiện một chút bất thường nào.

Vậy mà Lê Vĩ chỉ vừa đến trong thời gian ngắn, đã nhìn thấu tất cả, thậm chí ngay cả bí mật lớn như thế của Hoàng Hậu cũng bị hắn phát hiện.

“Bí mật làm nên sức hấp dẫn của một nam nhân!” Lê Vĩ cười tà mị trêu chọc một câu.

Tà Quỳnh ánh mắt phức tạp, không phủ nhận sự thần bí, uyên bác của hắn khiến trái tim nàng đập nhanh một nhịp, vô thức xích lại gần hắn thêm một chút.

Lê Vĩ không nói gì thêm, hắn thúc giục Chiến Giới Châu tăng tốc, vẫn cứ theo sát Vân Linh.

Không biết qua bao lâu sau, không biết có bao nhiêu mảnh vụn thi thể nằm rạp dưới chân Hoàng Hậu…

Sau khi vượt qua những đoạn đường hầm chật hẹp, u tối đầy rẫy xác sống, một luồng ánh sáng đột ngột bừng lên, và bí mật thực sự dưới lòng đất Kỳ Sơn rốt cuộc cũng lộ ra trước mắt…

“Quả nhiên…” Hoàng Hậu cong lên khoé môi.

Ầm!

Một khoảng không gian rộng lớn đến vô biên vô tận mở ra, khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải nghẹt thở vì chấn động.

Đây không phải là một hang động, mà là một phế tích khổng lồ bị chôn vùi sâu dưới lòng đất!

Kỳ Sơn rộng lớn, nhưng phế tích này to hơn cả Kỳ Sơn bên trên…

Hiển nhiên, nó trải rộng từ Kỳ Sơn cho đến cả những khu vực lân cận…

Giữa lòng không gian bao la ấy, một tòa thành trì cổ kính được xây dựng hoàn toàn bằng thứ đá đen huyền vũ đứng sừng sững.

Những bức tường thành cao vút đầy vết rỉ sét của thời gian, những tòa tháp canh, cung điện tráng lệ nhưng tiêu điều, tất cả đều nhuốm màu tang tóc và cổ xưa.

Nhưng điều khiến người ta phải da đầu tê dại chính là quảng trường khổng lồ phía trước thành cổ.

Cương thi tưởng chừng vô cùng vô tận, chính là tại nơi này xuất hiện…

Bên trong Chiến Giới Châu, Tà Quỳnh đưa tay che lấy môi đỏ.

Thông minh như nàng, đã biết mình đang nhìn thấy thứ gì…

Lê Vĩ vuốt cằm, gật đầu đánh giá:

“Một phế tích của Thượng Cổ Tu Chân Quốc… chẳng trách chọn kẻ mang Thiên Mệnh Cách – Trời Sinh Vương Giả!”

Ngay cả hắn cũng không thể phủ nhận, Hãn Nguyên rất thích hợp với truyền thừa của một phương đế quốc…