Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 192: NHA ẢNH ĐÁNG SỢ – CỰC LẠC XOÁ TÊN!



Trong không gian tràn ngập hương vị biển cả của Cực Lạc Đảo, sự tĩnh lặng vốn có đã bị xé toạc bởi một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Cực Khang đứng giữa trang viên, thân hình lão nhân vốn dĩ gầy gò lúc này lại tỏa ra một áp lực nặng nề như thái sơn áp đỉnh.

Ngụm máu đen vừa phun ra đọng lại trên nền đá trắng, bốc lên một làn khói xanh nhạt với mùi tanh tưởi đến rợn người.

Đó là độc tố từ máu của Hãn Đế - thứ kịch độc đang điên cuồng lan tràn và tàn phá thể nội của một vị Độ Kiếp Viên Mãn.

"Sư thúc, ngài đừng cố chấp nữa!"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Cực Nhạc bước ra, phía sau hắn là bốn vị trưởng lão trong Thất Đại Trưởng Lão: Đại trưởng lão, Tam trưởng lão, Ngũ trưởng lão và Lục trưởng lão.

Cả bốn người đều có tu vi từ Đại Thừa Kỳ đỉnh phong đến Độ Kiếp sơ kỳ, ánh mắt họ phức tạp nhưng phần lớn là sự tham lam và kiên định với con đường đã chọn.

Trưởng Lão cũng là nhân vật có dã tâm, bọn hắn cũng muốn đem chí bảo như Tiên Sinh Đan ra để sử dụng.

Tương truyền, tổ tiên lưu lại tận 5 viên Tiên Sinh Đan.

Cực Khang nhìn chằm chằm vào đứa cháu, đứa học trò mà ông từng đặt kỳ vọng, thanh âm khàn đục vang lên:

"Nhạc nhi... ta đã biết bát súp đó có vấn đề, nhưng ta vẫn uống. Ta uống vì muốn cho ngươi một cơ hội quay đầu, nhưng xem ra... dã tâm đã nuốt chửng linh hồn ngươi rồi."

"Quay đầu? Sư phụ ta chết vì sự bảo thủ của ngài! Ta bị kẹt ở bình cảnh trăm năm cũng vì sự bảo thủ đó!" Cực Nhạc gầm lên, gương mặt tuấn tú trở nên vặn vẹo:

"Hôm nay, nếu ngài giao ra Tiên Sinh Đan và nhường ngôi Đảo Chủ, ta sẽ lưu lại một viên Tiên Sinh Đan cho ngài vào tương lai!”

"Nằm mơ!" Cực Khang cười dài, tiếng cười chấn động cả hải dương:

"Tổ huấn đã định, Tiên Sinh Đan là linh hồn của đảo, không phải thứ để thỏa mãn ham muốn cá nhân, các ngươi muốn cường quyền? Muốn trường sinh? Vậy thì bước qua xác ta!"

“Chúng ta ủng hộ Đảo Chủ!” Ba tiếng gầm vang cùng lúc vang lên.

Phía sau Cực Khang, ba vị trưởng lão còn lại xuất hiện.

Bọn hắn trung thành với các đời Đảo Chủ, không bị ham muốn về Tiên Sinh Đan làm cho mờ mắt.

"Nếu đã đến mức này, sư thúc đừng trách, ta chỉ vì lợi ích toàn cục!" Cực Nhạc lạnh lùng hạ lệnh.

Bốn vị trưởng lão đồng loạt kết ấn. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc tối sầm lại.

Đại trưởng lão vung tay, một thanh Trọng Thước mang theo lôi đình vạn quân giáng xuống.

Tam trưởng lão triệu hồi vạn ngàn sợi tơ nước, quấn chặt lấy không gian xung quanh Cực Khang, phong tỏa mọi đường lui.

Ngũ và Lục trưởng lão hợp lực thi triển Thuỷ Hình Trận, biến trang viên thành một đại trận, xuất hiện vô số Thuỷ Quái lao ra.

“Các ngươi hãy quay đầu!” Ba vị Trưởng Lão khác quát lên, mỗi người cũng phát động thế công nghênh chiến.

“Đã quá muộn, tên đã rời dây!” Bốn Trưởng Lão phản bội sắc mặt lạnh lẽo.

Bọn hắn lao vào kịch đấu…

Mà Cực Nhạc, vận khởi tu vi, nhắm đến vị sư thúc của mình.

Cực Khang mặc dù độc phát công tâm, nhưng uy nghiêm của một Độ Kiếp Viên Mãn không phải là thứ dễ dàng bị làm nhục.

Lão hít sâu một hơi, hai tay chắp lại trước ngực, một vòng tròn bát quái màu vàng kim hiện ra dưới chân.

"Cực Lạc Bí Pháp - Cực Lạc Vô Niệm!”

Khoảnh khắc đó, Cực Khang tiến vào một trạng thái kỳ lạ.

Không còn bất cứ dục niệm hay cảm xúc nào, ánh mắt hờ hững, linh lực cường hoá đến điên cuồng ngăn chặn độc lan khắp toàn thân, nghiến răng gầm thét:

"Dù ta chỉ còn một hơi thở, cũng đủ để dọn dẹp môn hộ!"

Khí tức của Cực Khang kéo căng tột đỉnh, hùng sư về già vẫn là chúa sơn lâm…

Lão vung hai tay, bất chấp độc tố đang tung hoành, sát khí hoành không hoà cùng biển cả, dâng lên vạn trượng sóng thần trấn về phía Cực Nhạc.

“Sư thúc, Cực Lạc Vô Niệm phải trả giá bằng tuổi thọ!”

Cực Nhạc thấy tình hình không ổn, trầm giọng quát lên:

“Cực Hải Ba Ngâm!”

Hai tay kết ấn, sau lưng nước biển sôi trào, biển cả dâng lên như sóng thần, trong đó mang theo tiếng gầm như hải dương phẫn nộ.

OÀNH!

Hai đạo công kích va chạm, Cực Nhạc liên tục lùi hàng trăm bước, khoé môi rỉ máu…

Cực Khang không lùi mà tiến, vẫn cường thế lao lên.

Cực Nhạc sắc mặt tái đi, hắn biết nếu để Cực Khang liều mạng, dù có độc trong người, lão vẫn có thể kéo tất cả xuống mồ.

Nhưng chỉ cần kéo dài thời gian, tránh nặng tìm nhẹ, độc tố sẽ phát tán càng lúc càng dữ dội…

Cực Khang sẽ bại!

Cực Nhạc cắn vào một viên đan dược, tạm thời đề thăng chiến lực, chống lại Cực Khang.

ẦM ẦM ẦM!

Cuộc chiến diễn ra ác liệt đến mức khiến cả Cực Lạc Đảo rung chuyển.

Các đệ tử ở xa chỉ thấy những luồng dư ba công kích chạm liên tục trên bầu trời, mỗi lần va chạm là một vùng không gian bị sụp đổ.

Bọn hắn hoảng loạn tột đỉnh, dù có là thiên tài hay tinh nhuệ đến đâu… trước cuộc chiến của cao tầng, tất cả đều không đủ tư cách trợ giúp, chỉ có thể cầu nguyện.

Cực Khang sắc mặt vặn vẹo, độc tố đen kịt đã lan đến tận cổ, nhưng ánh mắt lão vẫn sáng quắc như sao.

Từ đầu đến cuối, chưa từng có ý dùng đến Tiên Sinh Đan.

Bởi vì dù lão nằm xuống, Cực Lạc Đảo vẫn tồn tại.

Chưa đến hồi huỷ diệt.

Ngay khi Cực Khang chuẩn bị thi triển chiêu cuối cùng để không còn gì phải tiếc nuối, thì một luồng cảm giác lạnh lẽo từ xương tủy ập đến.

XOẸT!

Một bàn tay khô héo, đen kịt như quỷ trảo xuyên qua hư không, đâm thẳng vào bả vai trái của lão từ phía sau.

"Phốc!” Cực Khang phun ra một ngụm máu lớn, Linh Lực trong người vốn đang sôi sục bỗng chốc bị đóng băng.

Nha Liệt Hàn và Nha Bạch bước ra từ trong bóng tối, nụ cười của họ âm hiểm như tử thần.

Nha Liệt Hàn đang duy trì Âm Sát Trảo trên vai Cực Khang, luồng hắc khí từ cánh tay hắn đang điên cuồng thôn phệ sinh mệnh lực của lão đảo chủ.

"Cực Khang đảo chủ, tu vi quả nhiên danh bất hư truyền. Trúng độc cao cấp như vậy mà vẫn có thể đánh lâu như vậy, thật quá bội phục!" Nha Liệt Hàn cười khẩy.

Cực Nhạc đứng sững lại, hơi thở dồn dập.

Hắn nhìn thấy sư thúc mình bị trọng thương đến mức không thể đứng vững, trong lòng thoáng qua một tia hối hận nhưng nhanh chóng bị sự tham lam che lấp.

"Hai vị, theo thỏa thuận, các người chỉ được hỗ trợ, không được giết ông ấy!" Cực Nhạc vội vàng lên tiếng.

Nha Bạch liếc nhìn Cực Nhạc, nhàn nhạt cười: “Yên tâm đi, lão phải sống để còn nôn Tiên Sinh Đan ra chứ!”

Tương truyền, Tiên Sinh Đan được cất chứa trong một chiếc hộp đá được đúc từ Hải Thạch Vạn Năm, chỉ có dùng phương pháp độc quyền của các đời Cực Lạc Đảo Chủ mới có thể mở ra.

Đây là lý do bọn hắn phải giữ mạng Cực Khang lại… cũng không sợ Cực Khang lâm trận mang ra sử dụng.

Bởi vì để mở hộp đá, cần mất kha khá thời gian.

Nha Liệt Hàn nâng cằm lão lên, hai mắt híp lại như độc xà: "Tiên Sinh Đan ở đâu? Giao ra, ta cam đoan không động vào Cực Lạc Đảo!”

Cực Khang dù sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ánh mắt nhìn về phía Cực Nhạc tràn ngập thất vọng và chán chường:

“Vốn nghĩ rằng đây chỉ là nội đấu, không ngờ ngươi lại sa đoạ đến mức thế này rồi…”

Ngay cả bảy trưởng lão cũng bị tình huống này làm cho sợ hãi mà dừng tay.

Hiển nhiên, dù là phe nào… cũng không ngờ Cực Nhạc cấu kết với Nha Ảnh.

Đây đã không còn là vấn đề của riêng Cực Lạc Đảo nữa rồi.

Cực Nhạc đã phản bội sư môn.

“Nha Ảnh… các ngươi vì Tiên Sinh Đan, xem ra lời đồn Hãn Đế trọng thương không giả!” Cực Khang cười khoái trá:

“Quên nói cho các ngươi một tin, hộp chứa Tiên Sinh Đan ở tại đan điền của lão phu, liên kết với sinh mệnh và linh hồn… chỉ cần lão phu xảy ra chuyện hoặc động nhẹ ý niệm, nó lập tức tự huỷ, Hãn Đế đừng mơ đạt được dù chỉ một mảnh đan vụn!”

"Cái gì?" Nha Liệt Hàn tức giận, quỷ trảo bóp mạnh thêm một vòng, tiếng xương cốt gãy vụn của Cực Khang vang lên rợn người trong không gian yên tĩnh.

Nha Bạch sắc mặt tái mét, không hổ là lão quái vật… dù thân lâm hiểm cảnh vẫn khó chơi đến vậy.

"Lão già cổ hủ! Cực Lạc Đảo sắp diệt vong đến nơi rồi, tại sao vẫn giữ cái tổ huấn chết tiệt đó?" Cực Nhạc gầm thét.

Cực Khang nhìn thẳng vào mắt Cực Nhạc, ánh mắt chứa đựng sự thương hại sâu sắc, ngửa đầu cười to:

"Nhạc nhi... khi nào Tịnh nhi còn sống, Cực Lạc Đảo vẫn sẽ còn tồn tại... dù các ngươi diệt sạch tất cả mọi người ở đây, thậm chí giết chết lão phu, cũng không lấy được bất cứ một viên Tiên Sinh Đan nào từ lão phu, hahahaha!”

"Khốn kiếp!" Nha Liệt Hàn thu tay lại, Cực Khang ngã quỵ xuống đất, hơi thở thoi thóp nhưng đôi môi vẫn giữ một nụ cười ngạo nghễ.

“Nếu đã vậy…” Ánh mắt Nha Bạch loé lên, chợt nhìn sang Cực Nhạc đầy hiểm ác:

“Mỗ không tin, Cực Khang ngươi có thể trơ mắt nhìn Cực Lạc Đảo tuyệt diệt!”

“Ngươi!” Cực Nhạc rùng mình, trầm giọng uy hiếp:

“Tuyên Thệ đã định, các ngươi không được ra tay với ta, ngược lại ta có thể công kích các ngươi đấy!”

“Ai nói hai ta sẽ ra tay?” Nha Liệt Hàn và Nha Bạch cười nham hiểm, phất ống tay áo.

ẦM ẦM!

Hai cổ quan tài bỗng nhiên hiện ra từ phía sau.

KẼO KẸT.

Từ trong quan tài, hai bộ Cương Thi Thái Giám lạnh như băng vồ ra.

Bọn hắn vậy mà có khí tức của Độ Kiếp Kỳ đỉnh cấp, lập tức hợp lực tấn công Cực Nhạc.

PHỐC!

Cực Nhạc đang bị thương sau khi phải chiến đấu với Cực Khang, vạn phần không nghĩ đến điều này, ăn trọn hai chưởng từ phía sau, thổ huyết trọng thương, thân thể bay ngược đụng nát hàng chục toà kiến trúc.

Một Cương Thi như lưu tinh đuổi theo, túm cổ hắn kéo ngược trở về.

“Cương Thi Cửu Tinh Cực Phẩm?” Ngay cả Cực Khang đang hấp hối cũng phải kinh dị trước thủ đoạn này.

“Đây là Âm Thi chứ không phải Cương Thi bình thường, nội tình của Nha Ảnh không phải các ngươi có thể tưởng tượng!” Nha Liệt Hàn đắc ý khoe khoang:

“Qua các đời Hãn Đế, từng vị Đại Tổng Quản sau khi chết đều được bảo dưỡng thi thể… thông qua một loại Thi Thuật độc đáo luyện thành Âm Thi cấp cao, chiến lực khủng khiếp.”

“Hắc hắc hắc, chúng ta theo tuyên thệ sẽ không ra tay với ngươi… nhưng Âm Thi vốn đã là vật chết, bọn chúng đâu có sợ mất đạo hạnh hay chết thêm một lần nữa?” Nha Bạch nhìn Cực Nhạc tươi cười quỷ dị, để lộ hàm răng trắng tinh.

“Khốn nạn, khốn nạn!” Cực Nhạc ôm đầu.

Bởi vì hắn nhìn thấy, Nha Bạch và Nha Liệt Hàn đang triệu hoán thêm hàng loạt quan tài.

“Mau dừng tay!” Các trưởng lão hiện tại đã hối hận, liên thủ cùng nhau chống lại Âm Thi.

“Toàn bộ đệ tử nghe lệnh, liều chết cũng phải chiến!” Cực Nhạc gào thét, thanh âm như sấm rền.

Đáng tiếc, tất cả đã quá muộn màng…

Bởi lẽ Nha Ảnh từ trong bóng tối đang dần dần hiện thân.

Mười tên, trăm tên, nghìn tên…

Mỗi kẻ như tử thần đòi mạng.

Bóng đêm âm trầm, cứ thế bao trùm Cực Lạc Đảo.

Cực Khang bị Nha Liệt Hàn kéo căng hai mắt, nhìn lấy từng thành viên của Cực Lạc Đảo bị Nha Ảnh dùng nhiều thủ đoạn tiêu diệt…

Nhưng từ đầu đến cuối, Cực Khang sắc mặt hờ hững, không chút động lòng.

Ngay cả khi những vị Trưởng Lão trung thành bị mang ra tra tấn, cũng chẳng khiến Cực Khang nháy lông mày dù chỉ một chút.

“Moá, lão già này lì lợm thật sự!” Nha Bạch chửi thề.

“Cực Lạc Thánh Nữ đã trốn thoát!” Nha Liệt Hàn nhíu mày nói:

“Lão già này kỳ vọng Cực Lạc Thánh Nữ sẽ gầy dựng lại Cực Lạc Đảo, vì thế thà chết không dùng Tiên Sinh Đan, cố chấp đến cực điểm!”

“Đừng ép lão quá, kẻo lại tự huỷ thì hỏng chuyện!” Nha Bạch bất đắc dĩ, một tay đem Cực Khang đánh cho bất tỉnh.

Cực Nhạc hai mắt rỉ máu, từng sợi tơ máu căng đầy đồng tử, nội tâm hối hận tột cùng.

Hắn không ngờ Nha Ảnh còn có hậu chiêu này…

Bọn chúng dùng Âm Thi, vốn là tử vật ra tay… khiến bản dùng mạng tuyên thệ trở nên không đáng giá một đồng.

Không chỉ Cực Nhạc không ngờ, tin rằng hầu hết người trong thiên hạ đều không ngờ khi chưa trực tiếp đối đầu với át chủ bài của Nha Ảnh.

Nha Ảnh rõ ràng không đơn thuần là một đám điên, sát thủ biến thái… mà là tổ chức đã tồn tại xuyên qua triều đại, có được nội tình hùng hậu khó lường.

Không phải tự nhiên mà khi Hãn Đế dù thân trúng kịch độc, Hãn Quốc vẫn có thể sừng sững nhiều năm.

Càng không phải vô duyên vô cớ mà Nha Ảnh có thể bắt cóc hàng loạt hài tử thiên tài ở khắp nơi, ngay cả tiểu công chúa của Thiên Tà Giáo cũng trở thành nạn nhân của chúng.

“Ngươi trừng cái gì?” Nha Liệt Hàn một quyền đấm cho Cực Nhạc bất tỉnh nhân sự.

Một cái Cửu Tinh thế lực hàng đầu, chỉ vì nội đấu… để Hãn Quốc hiểm độc đắc thủ.

Kết quả, Đảo Chủ và Phó Đảo Chủ bị bắt sống…

Những kẻ khác, không chết cũng trọng thương.

Cực Lạc Đảo, xoá tên khỏi Đại Hằng Hải!

Nhìn Cực Khang và Cực Nhạc mê mang, bị đánh đến mức gần như tàn phế… Nha Bạch hỏi:

“Lão nhị, tính sao đây?”

Nha Liệt Hàn vuốt cằm, từ tốn nói:

“Mang về cho bệ hạ quyết định!”