Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 191: TẠI CỰC LẠC ĐẢO!



Đại Hằng Hải…

Đây là vùng biển lớn nhất của thế giới này, là vùng hải vực chắn giữa hai đại khu lớn nhất thế giới gồm Huyền Binh Đại Lục và Man Di Chi Địa.

Nếu Huyền Binh Đại Lục là nơi phát triển của nền văn minh tu luyện vũ khí, Man Di Chi Địa là nơi tu đạo căn bản… thì Đại Hằng Hải lại tiếp giáp và giao thoa giữa hai hệ thống tu luyện này.

Ở Đại Hằng Hải, ngươi có thể nhìn thấy những kẻ chủ tu vũ khí… đồng thời cũng có thể thấy những kẻ ưa dùng chiêu thức, pháp bảo.

Đại Hằng Hải rộng lớn không thua gì hai đại khu kia, đủ loại chủng tộc từ nhân loại, yêu thú cho đến những giống loài đặc biệt.

So với Man Di Chi Địa hay Huyền Binh Đại Lục, Đại Hằng Hải còn có mạng lưới phân chia thế lực phức tạp hơn nhiều, ngư long hỗn tạp, quy luật sống còn cá lớn nuốt cá bé vẫn luôn tồn tại.

Đương nhiên, đây cũng là chiến trường chính giữa các cường giả đỉnh cấp của hai đại khu nếu muốn tranh phong.

Muốn nhìn cường giả đỉnh cấp của Huyền Binh Đại Lục cùng Man Di Chi Địa kịch chiến, hãy đến Đại Hằng Hải… nơi có tỷ lệ xảy ra những cuộc chiến theo kiểu như vậy.

Thế lực cường đại do nhân tộc làm chủ ở Đại Hằng Hải cũng có rất nhiều.

Tiêu biểu trong số đó, không thể không kể đến Cực Lạc Đảo ở vùng ven bờ Man Di Chi Địa, tiếp giáp một phần với địa phận Thiên Nguyên.

Gắn với truyền thuyết về Tiên Sinh Đan, Cực Lạc Đảo luôn là miếng mồi hấp dẫn trong mắt những kẻ có dã tâm.

Tuy nhiên, các đời Cực Lạc Đảo Chủ đều có tu vi Độ Kiếp Viên Mãn… Phó Đảo Chủ thường là Độ Kiếp Hậu Kỳ, dưới trướng còn có Thất Đại Trưởng Lão, tu vi yếu cũng là Đại Thừa Kỳ, đệ tử đông đảo, thiên tài lớp lớp.

Thế nên, việc vuốt râu hùm Cực Lạc Đảo không hề dễ dàng… nhất là khi trong tay Đảo Chủ cất giữ Tiên Sinh Đan, chẳng khác nào có mấy cái mạng.

Nếu Cực Lạc Đảo luôn đoàn kết một lòng, e rằng khó có Cửu Tinh Thế Lực nào đủ khả năng lật đổ.

Bất quá… trên thế gian này không có gì là vĩnh viễn, thứ dễ thay đổi nhất chính là lòng người.

Trong một đại điện khang trang, sắc mặt của Phó Đảo Chủ - Cực Nhạc biểu lộ tái xanh, giận dữ vỗ bàn:

“Sư thúc thật không nói đạo lý!”

“Ca ca, ngươi đừng nóng giận như thế!” Ngồi ở đối diện, một thiếu nữ mặc váy xám tựa khói sương, diện mạo mỹ lệ bất đắc dĩ lên tiếng khuyên can:

“Sư thúc chỉ là tuân theo tổ huấn mà thôi, ngài cũng không làm gì sai cả.”

Nàng chính là Cực Lạc Thánh Nữ - Cực Tịnh, muội muội của phó đảo chủ Cực Nhạc.

“Tổ huấn? sư tổ đã viên tịch từ lâu rồi… còn tuân theo tổ huấn của ngài ấy làm gì?” Cực Nhạc biểu lộ âm trầm:

“Nếu như được Tiên Sinh Đan, thực lực của ta đại tiến, đến khi đó Cực Lạc Đảo hoành hành hải vực, có bao nhiêu thế lực xứng tầm với chúng ta?”

“Nếu không vì hai chữ tổ huấn này, sư phụ cũng sẽ không chết… ta thấy sư thúc là tham quyền cố vị thì đúng hơn!”

Cực Tịnh bất đắc dĩ thở dài… cũng chẳng biết phải nói gì cho phải.

Cực Lạc Đảo Chủ - Cực Khang chính là sư thúc của huynh muội hai người, tu vi Độ Kiếp Viên Mãn, là người cất giữ Tiên Sinh Đan.

Phó Đảo Chủ trước đây, cũng là sư phụ của Cực Nhạc và Cực Tịnh năm xưa khi tuổi thọ gần cạn, cần một viên Tiên Sinh Đan để tiếp tục sống… nhưng Cực Khang vẫn giữ vững lập trường, tuân theo tổ huấn, không đem Tiên Sinh Đan ra sử dụng.

Kết quả sư phụ vẫn lạc vì hao hết tuổi thọ… Cực Nhạc lên kế thừa vị trí Phó Đảo Chủ, đã sớm bất mãn trong lòng.

Mà hiện tại, Cực Nhạc tu vi đã kẹt ở Độ Kiếp Hậu Kỳ, đụng phải bình cảnh đã hơn trăm năm chưa có dấu hiệu đột phá.

Cực Nhạc cầu khẩn một viên Tiên Sinh Đan để có thể tăng tỷ lệ đột phá, trở thành Độ Kiếp Viên Mãn.

Chỉ là Cực Khang vẫn dựa vào tổ huấn: “Trừ khi nào Cực Lạc Đảo lâm vào thời khắc diệt vong, tuyệt đối không dùng đến Tiên Sinh Đan!”

Rõ ràng trong thế lực của mình có tài nguyên giúp mình đột phá, trở thành cường giả đỉnh cấp… nhưng lại không thể sử dụng.

Cực Nhạc làm sao có thể cam tâm?

Lần này hắn vừa đến thuyết phục sư thúc, lại một lần nữa bị đối phương từ chối, không nhịn được tức giận trước mặt muội muội.

Cực Tịnh cũng chẳng biết làm sao, nàng đứng ở giữa rất khó xử.

Một bên là ca ca, một bên là sư thúc…

Cực Nhạc muốn đột phá tu vi, để Cực Lạc Đảo càng thêm cường đại, danh vọng Đại Hằng Hải.

Mà Cực Khang thì tuân theo lời truyền của tổ huấn năm xưa…

Tuy nói Cực Khang cổ hủ, nhưng lời của tổ tiên để lại sao có thể nói đổi là đổi?

“Được rồi, ta cần ra ngoài giải khuây!” Cực Nhạc lắc đầu:

“Muội trông coi các đệ tử đi!”

Nói xong, xé rách không gian rời đi.

Rời khỏi Cực Lạc Đảo khoảng nhìn dặm, Cực Nhạc sắc mặt trở nên lạnh lẽo, trầm thấp mở miệng:

“Giấu đầu lòi đuôi, các ngươi rốt cuộc là ai?”

Hiển nhiên hắn không thật sự giải khuây, chỉ là vừa phát hiện có kẻ theo dõi.

Phần phật…

Ống tay áo tung bay, hai luồng khí tức khuếch tán…

Hai thân ảnh khoác áo choàng chậm rãi hiện thân, uy thế của Độ Kiếp cường đại không thua Cực Nhạc quá nhiều.

“Các vị là…” Cực Nhạc nhíu mày, không ngờ đến kẻ bí mật theo dõi lại có tu vi cao như vậy, còn có tận hai người.

“Nhị Tổng Quản Nha Ảnh – Nha Liệt Hàn!”

“Tam Tổng Quản Nha Ảnh – Nha Bạch!”

Hai kẻ thần bí tự động giới thiệu.

“Nha Ảnh!?” Sắc mặt Cực Nhạc trở nên bất thiện:

“Nha Ảnh duỗi ma trảo đến tận Đại Hằng Hải rồi sao?”

Dù là tại Đại Hằng Hải, danh tiếng của Nha Ảnh cũng chẳng phải tốt đẹp gì…

“Điều đó không quan trọng!” Nha Liệt Hàn cười tủm tỉm:

“Quan trọng là… chúng ta có thể giúp ngươi giải quyết Cực Khang!”

Cực Nhạc phất ống tay áo, giận dữ nói: “Xằng bậy, cảm tình giữa ta và sư thúc rất tốt, các ngươi đừng ở đây khích bác ly gián!”

“Hắc hắc!” Nha Bạch nở nụ cười âm hiểm:

“Cảm tình tốt đến mức, ngươi đã bí mật cấu kết được bốn trong số bảy vị trưởng lão, muốn phản bội Cực Khang!”

“Ngươi…” Thân thể Cực Nhạc run lên, sát ý loé lên trong mắt:

“Chó săn của Nha Ảnh nằm vùng Cực Lạc Đảo sao?”

“Chẳng có chó săn gì cả, đích thân mỗ nằm vùng!” Nha Bạch nhếch mép:

“Thế nên ngươi không cần che giấu ý đồ!”

Tam Tổng Quản của Nha Ảnh phụ trách đối ngoại, chuyên tìm kiếm các tài nguyên có khả năng giải độc cho Hãn Đế.

Mà Tiên Sinh Đan chính là lựa chọn số một, vậy nên Nha Bạch vẫn luôn lén lút hoạt động tại Cực Lạc Đảo.

Với tu vi của hắn, trừ phi đích thân Đảo Chủ dò xét… bằng không khó có kẻ nào đủ tư cách phát hiện.

“Ta không hiểu các người nói gì!” Cực Nhạc tiếp tục giả ngu, muốn xoay người rời đi.

“Đây là cơ hội hiếm có!” Nha Liệt Hàn hờ hững nói:

“Cực Khang là Độ Kiếp Viên Mãn, nếu không có trợ lực từ chúng ta… ngươi đừng vọng tưởng đạt được Tiên Sinh Đan!”

Sắc mặt Cực Nhạc biến ảo liên tục, đang đấu tranh tâm lý…

Hắn cũng biết lời của Nha Liệt Hàn là đúng.

Cực Khang rất cường đại, dù Cực Nhạc đã cấu kết thành công với vài vị trưởng lão muốn dùng Tiên Sinh Đan… vẫn khó để chống lại đối phương.

“Chúng ta không cầu gì nhiều, chỉ cần một viên Tiên Sinh Đan là đủ!” Nha Bạch thừa cơ nói vào:

“Mà ngươi… chẳng những có thể trở thành Đảo Chủ, báo thù cho sư phụ… mà còn có thể đạt được tất cả Tiên Sinh Đan.”

Tim của Cực Nhạc đập thình thịch, ánh mắt lấp loé: “Tu vi của hai vị cũng không cao hơn ta, dù ba người liên thủ cũng khó chống nổi sư thúc!”

“Thế nên phải dùng đến thứ này!” Nha Liệt Hàn cười tủm tỉm, từ trong ống tay áo lấy ra một lọ dung dịch.

Dung dịch này nhìn qua vô cùng bình thường, loãng như nước lã, không có bất cứ khí tức hay mùi vị nguy hiểm nào.

Nhưng ít ai biết, nó chính là máu của Hãn Đế đang trúng độc.

Một loại độc khiến Độ Kiếp Viên Mãn sống dở chết dở, cần đến nguồn Quốc Vận khổng lồ để kéo dài sự sống.

“Đây là gì…” Cực Nhạc hỏi, với tu vi của hắn… vậy mà cũng không nhìn ra bình dung dịch này có chỗ nào bất thường.

“Độc!” Nha Bạch thẳng thắng:

“Độc này đủ khiến sư thúc ngươi trọng thương, mặc ngươi bày bố!”

“Các ngươi thật sự chỉ cần một viên Tiên Sinh Đan?” Cực Nhạc lạnh lùng, hiển nhiên còn chưa nguyện ý tin tưởng Nha Ảnh.

Đây là tổ chức âm hiểm, ác độc có tiếng…

“Đương nhiên, chúng ta có thể lập Tuyên Thệ!” Nha Liệt Hàn gật đầu khẳng định.

Nha Bạch đã chuẩn bị sẵn, lấy ra một tấm da dê tẩm máu, bên trên viết:

“Sau khi kế hoạch thành công, bất kỳ kẻ nào thuộc Hãn Quốc ra tay đối phó với Cực Nhạc hay Cực Lạc Đảo sẽ mất sạch đạo hạnh, chết rất thảm!”

Nha Liệt Hàn và Nha Bạch chủ động truyền Hồn Lực vào.

Cực Nhạc suy xét cẩn thận…

Cường giả ở Hãn Quốc, có khả năng đối phó với mình chỉ có Hãn Đế, Hoàng Hậu và ba Tổng Quản của Nha Ảnh.

Tuyên Thệ này bao gồm tất cả thành viên thuộc Hãn Quốc, được thiên địa chứng giám, sẽ có hiệu lực nếu vi phạm.

Tin tưởng dù là bất cứ ai trong số những vị kia, cũng không dám ra tay.

“Được!” Cực Nhạc quyết đoán gật đầu, ánh mắt loé lên tia quyết đoán:

“Vì tương lai của Cực Lạc Đảo, bổn toạ chơi với các ngươi!”

Hắn tiếp nhận bảng Tuyên Thệ và bình dung dịch.

“Hảo hán!” Hai vị Tổng Quản híp mắt cười u ám:

“Cực Lạc Đảo sẽ vì quyết định này của các hạ mà lấy làm vinh dự!”



Cực Nhạc trở về, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một miếng thịt của Thuỷ Giao Long…

Hắn đích thân xuống trù phòng, tự mình chế biến một bát súp giao long lớn.

Linh thức đảo quanh, xác định không có bất cứ ai ở gần, lúc này mới lấy bình dung dịch vô sắc vô vị ra đổ vào trong bát, cẩn thận đóng kín như chưa có gì xảy ra.

Sáng hôm sau, Cực Nhạc đến tìm Cực Tịnh đưa bát súp…

“Ca ca, ngươi hôm nay tâm trạng tốt sao? Vậy mà hầm canh súp đến cho muội?” Cực Tịnh mừng rỡ bưng lên muốn uống.

“Chậm đã!” Cực Nhạc phất tay ngăn cản, giả vờ giận dữ hừ nói:

“Hôm qua cãi vả với sư thúc một phen, thấy mình hơi quá đáng nên chuẩn bị chút súp cho lão!”

Cực Tịnh hạ bát súp xuống, càng thêm vui vẻ nhoẻn miệng cười rạng ngời:

“Sao ngươi không mang đến cho sư thúc?”

“Không thích!” Cực Nhạc hừ lạnh:

“Cứ nói muội nấu là được rồi, ông ta không thích thì đem đổ đi!”

“Hì hì!” Cực Tịnh che miệng cười khúc khích:

“Rõ ràng muốn nhận lỗi, sao còn ra vẻ giận dỗi như trẻ con?”

“Nói nhiều quá, muội thích thì uống hết đi!” Cực Nhạc lườm nàng, thân ảnh biến mất.

“Được rồi được rồi không trêu ca nữa, ta mang đến cho sư thúc là được!” Cực Tịnh hưng phấn vô cùng.

Nàng cho rằng ca ca đã nghĩ thông suốt, nếu có thể cùng sư thúc làm hoà thì tốt biết bao.

Nàng cũng chẳng cần Cực Lạc Đảo xưng hùng xưng bá, chỉ cần bình yên như hiện tại, là nền tảng và chỗ dựa cho các đệ tử là đủ rồi…

Mang theo tâm tình vui sướng, Cực Tịnh cẩn thận nâng bát súp rời đi.

Ẩn trong không gian, ánh mắt Cực Nhạc loé lên sự phức tạp, sau đó là kiên quyết:

“Sư thúc à sư thúc… chờ ngươi nghĩ thông, ta có thể dùng một viên Tiên Sinh Đan cứu ngươi!”

Tại một trang viên yên bình, cảnh xung quanh đẹp tựa như mộng, không khí hoà hợp thiên nhiên, biển cả bao quanh như miền cực lạc…

Cực Lạc Đảo Chủ - Cực Khang khoanh chân ngồi xếp bằng, dáng vẻ như một lão nhân tiên phong đạo cốt, ngũ quan hiền từ, thần thái có vài phần trang nghiêm.

“Mùi gì thơm thế?” Mũi của ông ta khẽ động, liền mở ra đôi mắt đang khép hờ.

Nhìn thấy Cực Tịnh bưng bát súp tiến đến, vô thức nở nụ cười: “Vẫn là Tịnh nha đầu hiếu thảo, nếu ca ca ngươi được nửa phần cũng đủ khiến lão phu an lòng!”

Cực Tịnh cười lè lưỡi, đưa bát súp cho Cực Khang: “Mời sư thúc dùng súp giao long, xem thử có vừa khẩu vị không?”

“Tịnh nha đầu có lòng, sư thúc đương nhiên không chê!” Cực Khang thoải mái tiếp nhận, đưa lên mũi ngửi, hương thơm từ thịt giao long và các nguyên liệu cao cấp hấp dẫn vô cùng.

Ông ta nâng bát uống một ngụm, hai mắt toả sáng: “Ngon lắm, Tịnh nha đầu vất vả rồi!”

“Hì hì, thật ra đây là súp do ca ca hầm cho ngài!” Cực Tịnh hân hoan nói:

“Tên đó rõ ràng muốn nhận lỗi nhưng còn sĩ diện hão, phải nhờ ta mang đến!”

Cực Khang cánh tay run lên, suýt chút hất đổ bát súp.

“Sư thúc sao thế?” Cực Tịnh tròn xoe mắt, có chút hốt hoảng.

“Không… không có gì…” Đồng tử của Cực Khang hơi đục, bờ môi nở nụ cười đắng chát:

“Nếu tiểu tử đó đã có hảo ý, sư thúc ta đành nhận vậy!”

Ừng ực…

Lão ngửa đầu, tu sạch bát súp Thuỷ Giao Long… hít sâu một hơi, cất giọng khàn khàn:

“Tịnh nha đầu, sư thúc có một nhiệm vụ đột xuất muốn phân phó ngươi đi làm!”

“Sư thúc mời nói!” Cực Tịnh nghiêm túc chắp tay.

Cực Khang lấy ra một khối ngọc, đem linh hồn mang theo ý niệm của mình truyền vào đặt trong tay nàng, ung dung nói:

“Hãy rời đi thật xa, sau đó lại tiếp nhận thông tin trong ngọc!”

Nói xong, phát động tu vi Độ Kiếp Viên Mãn đấm vào không gian.

ĐÙNG!

Một vết rách sâu thẳm hiện ra.

Khi Cực Tịnh còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Cực Khang đã tung ra một chưởng, đánh nàng bay vào trong vết rách hư không.

“Sư thúc?” Cực Tịnh ngơ ngác, vô thức nhận ra điều gì…

Đáng tiếc, vết rách đã khép lại triệt để.

“PHỐC!”

Vào thời khắc đó, Cực Khang thổ huyết điên cuồng…

Lão nhắm lại đôi mắt, lau máu nơi khoé miệng, chậm rãi nói:

“Nghịch đồ, còn không mau cút ra?”