Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 190: TỪNG BƯỚC MƯU TÍNH!



Mọi chuyện kết thúc, Nha Âm Thu rời khỏi Ngọc Hồng Cung…

Ngọc Liên nằm trên giường, thần sắc vẫn còn mê mang chưa tỉnh.

Một hồi sau, nàng mới có chút thanh tỉnh, nhìn thấy huyết hồng trên giường trắng, gò má đỏ ửng lẩm bẩm:

“Bệ hạ thật là một nam nhân mạnh mẽ, không hổ là Độ Kiếp Kỳ cường giả!”

Hiển nhiên, đã hoàn toàn tin tưởng những gì xảy ra từ Mê Hồn Hương.

Chỉ là sau đó, Ngọc Liên phát hiện một khối ngọc thạch trong suốt ngay bên cạnh giường.

“Hồn Thạch?” Ngọc Liên nhận ra thứ này.

Hồn Thạch là loại ngọc thạch có thể lưu giữ ký ức linh hồn thông qua việc truyền tải Hồn Lực vào trong đó.

Thế nên chỉ những ký ức chân thật mới có thể lưu trong Hồn Thạch, không thể nguỵ tạo.

Cảm thấy tò mò, Ngọc Liên đem linh lực truyền vào Hồn Thạch, tiếp nhận ký ức bên trong.

Chợt, sắc mặt nàng kịch biến, làn da ửng hồng tái nhợt, toàn thân run rẩy… một cảm giác sỉ nhục, phẫn nộ đến tột đỉnh cuồn cuộn dâng lên.

PHỐC!

Ngọc Liên phun máu tại chỗ, đôi mắt đẹp trợn ngược lên tràn ngập tủi nhục, uất hận không thể diễn tả thành lời.

Hiển nhiên… nàng đã chứng kiến lại toàn bộ quá trình Đại Tổng Quản – Nha Âm Thu gây ra.

Nào có chuyện Hãn Đế đến sủng ái? Tất cả đều là một lão thái giám đáng kinh tởm, Mê Hồn Hương và gậy gỗ…

Điều này đối với một nữ nhân bị ép vào cung, ở ngay đêm tân hôn chính là tận cùng nhục nhã.

“Hãn Đế… tại sao ngươi lại nhục ta đến vậy? ta dù sao trên danh nghĩa cũng là nữ nhân của ngươi!” Ngọc Liên tràn ngập hận ý đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Nàng đâu hề biết rằng tình huống tồi tệ của Hãn Đế, chỉ cho rằng cẩu hoàng đế này muốn làm nhục mình theo cách như thế mà thôi.

Khinh thường sủng ái nàng, lại cử một tên thái giám đến lừa gạt.

Giờ phút này, Ngọc Liên đã xem Hãn Đế là kẻ thù…

Mà khi hận thù sinh ra, Quốc Vận tại Ngọc Hồng Cung đã trở nên suy yếu.

Thân là Ngọc Phi của Hãn Đế một cách danh chính ngôn thuận, là thành viên của hoàng thất, Ngọc Liên và Ngọc Hồng Cung cũng được Hãn Quốc phân chia một phần Quốc Vận.

Quốc Vận được ngưng tụ từ lòng tin của mỗi một sinh linh tại Hãn Quốc, là mối quan hệ nhân quả.

Một vị Phi Tử của Hãn Đế, đương nhiên sẽ được tiếp nhận một phần Quốc Vận.

Thế nên khi nội tâm và thái độ của nàng xem Hãn Đế là địch nhân, lượng Quốc Vận này sẽ tự động yếu đi, bị tách ra khỏi tổng thể.

Chỉ chờ có thế, Lê Vĩ ẩn thân tại không gian bên cạnh… vận chuyển Khống Vận Huyền Thể tước đoạt lượng Quốc Vận, thôn phệ nó và biến thành của mình.

Tuy rằng không nhiều, nhưng hắn có thể tích luỹ từng chút một.

Cứ như thế, Quốc Vận của Hãn Quốc vô thanh vô tức yếu đi một chút, mà Lê Vĩ lại là kẻ hưởng lợi.

Một chút Quốc Vận này, ở Hãn Quốc có thể làm được không ít chuyện đấy…

Đã muốn khuấy động Hãn Quốc đến gà bay chó chạy, hắn đương nhiên sẽ không từ bỏ bất cứ cơ hội và thủ đoạn nào.

Vừa rồi khối Hồn Ngọc kia, là hắn cố ý lưu lại cho Ngọc Liên.

“Các hạ là ai?” Ngọc Liên lạnh lẽo lên tiếng.

Nàng đủ thông minh để biết rằng Nha Âm Thu sẽ không để Hồn Ngọc cho mình, vậy nhất định là có kẻ thứ ba.

Đây là kẻ đã chứng kiến mọi chuyện và giúp nàng sáng tỏ.

Ẩn mình trong không gian, Lê Vĩ dùng giọng điệu trầm thấp nói:

“Ta là ai không quan trọng, chỉ có một tin muốn báo cho ngươi biết!”

“Tin gì?” Ngọc Liên đảo mắt:

“Ngươi chắc cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì.”

Nàng còn oán khí rất nặng khi tên này không ra tay cứu giúp, để mình bị lão thái giám hại đời theo cách như vậy.

“Thực lực của Nha Âm Thu rất mạnh, nơi này lại là địa bàn của Hãn Đế… nếu ta ra tay, cứu được ngươi hay không còn chưa biết.” Lê Vĩ nói:

“Có khả năng cả hai ta sẽ chết cùng!”

Ngọc Liên nghe vậy nhíu mày, lời này của đối phương khiến nàng không thể phản bác.

“Hãn Đế bị liệt dương, hắn trúng độc rất nặng cần có Quốc Vận hộ thân.” Lê Vĩ tung ra con bài:

“Vì thế hầu hết nữ nhân tại Hầu Cung đều bị qua mặt theo cách vừa rồi, tưởng rằng được bệ hạ sủng hạnh, thực chất đều là bị lão thái giám làm nhục!”

“Hít!” Ngọc Liên rùng mình, sắc mặt đầy ghê tởm:

“Thật đáng khinh bỉ!”

Vốn nghĩ rằng chỉ có mình là nạn nhân, không ngờ cả hậu cung đều là nữ tử đáng thương hại bị Hãn Đế qua mặt.

“Ngươi nói với ta điều này, là muốn ta khiến Hậu Cung hỗn loạn?” Ngọc Liên hỏi.

“Thông minh đấy!” Lê Vĩ tán thưởng, không hổ là nữ nhi của Thừa Tướng… cũng có não đấy.

Hắn đương nhiên muốn Hậu Cung trở nên rối tung, khi đó Hãn Đế sẽ mất lượng lớn Quốc Vận.

“Nhưng ta vừa mới gia nhập không lâu, lời ta nói… các vị phi tần sẽ tin sao?” Ngọc Liên chất vấn.

“Không cần ngươi nói, chỉ cần ngươi làm!” Lê Vĩ cười hắc hắc:

“Ta sẽ luyện chế một loại thuốc có khả năng khắc chế Mê Hồn Hương… ngươi chỉ cần giúp ta đem loại thuốc này phát tán ở Hậu Cung là đủ rồi, khiến các nàng tự nhận ra bộ mặt thật của Hãn Đế, tự biết mình bị lừa.”

Một vị quý phi như Ngọc Liên đi dạo trong Hậu Cung là hết sức dễ dàng, khi đó sẽ không ai nghi ngờ nàng cả…

Để Hậu Cung êm ắng, để chứng minh bản lĩnh nam nhân… tin tưởng cái loại chuyện lạm dụng Mê Hồn Hương này xảy ra liên tục.

Hãn Đế đêm nào cũng sẽ “sủng ái” một vị quý phi…

Chỉ cần khiến Mê Hồn Hương vô dụng, dần dần tất cả nữ nhân tại Hậu Cung đều sẽ phát hiện sự thật.

“Được lắm!” Ngọc Liên quả nhiên bị kế hoạch này làm cho hứng thú, kiên quyết nói:

“Để tất cả nữ nhân của cẩu Hãn Đế biết rằng hắn bị liệt, thật sự khoái!”

Nói đến đây, nàng nở nụ cười khanh khách như yêu nữ.

Lê Vĩ rùng mình, Ngọc Liên này rõ ràng đã khinh và hận Hãn Đế đến đỉnh điểm.

Có trách chỉ có thể trách cách làm của tên Hãn Đế này quá mức cực đoan và biến thái…

“Quyết định vậy đi!” Lê Vĩ nói:

“Khi nào luyện dược xong, ta sẽ mang đến!”

Ngọc Liên gật đầu, chậm rãi kéo y phục che lậy cơ thể.

Nàng đã quá mệt mỏi rồi, tinh thần và thể xác đều kiệt quệ, muốn được nghỉ ngơi…

“Haizzz…” Lê Vĩ thở dài, cũng là nữ nhân đáng thương a.

Hắn phất tay, tiến nhập Chiến Giới Châu…

Cũng không rời đi, ở tại đám ruộng chọn ra vài loại nguyên liệu.

Tỉnh Hồn Thảo, Tẩy Hồn Sâm và vài phiến lá Vệ Hồn Diệp...

Triệu hoán Tứ Hung Đan Lô, Lê Vĩ quát lên một tiếng: “Tiểu Bối!”

“Chít!”

Tiểu Bối hiểu ý bay vọt đến, há miệng nhỏ phun phèo phèo.

RỐNG!

Dị Hoả hình rồng bay ra, xông thẳng vào Tứ Hung Đan Lô.

Lê Vĩ đem mấy loại nguyên liệu vừa chọn được, ném hết vào trong lô luyện.

Hoả diễm hừng hực thiêu đốt, thủ đoạn của một vị Quỷ Cốc Y Sư, tinh thông Luyện Đan Chi Thuật được triển khai.

Tứ Hung Đan Lô vững vàng đến cực điểm, hư ảnh bốn tôn Hung Thú rít gào, huy tụ Linh Khí từ bốn phương tám hướng, đẩy nhanh tốc độ luyện đan.

Dược lực của Tỉnh Hồn Thảo, Tẩy Hồn Sâm và Vệ Hồn Diệp nghìn năm tuổi đều rất mạnh…

Dưới ý niệm của Lê Vĩ, chúng nó bắt đầu hoà tan, sau đó dung hợp vào nhau trong lò lửa.

Lần đầu thấy công tử nhà mình luyện đan, Hắc Huyền và Bạch Trinh đều hứng thú quan sát.

“Trình độ của công tử thật đáng sợ!” Bạch Trinh rùng mình nói:

“Ngay cả những Đan Sư hàng đầu trước đây ta biết cũng không sánh bằng.”

Trước khi tiến vào Diêm Vương Điện, nàng là một vị Luyện Đan Sư…

Nhưng so với Lê Vĩ đang thao túng ngọn lửa, chiếc xuất và dung hợp dược lực một cách lô hoả thuần thanh, nàng cảm thấy mình không đáng là gì.

“Đẳng cấp Luyện Đan của công tử ở mức nào?” Hắc Huyền hỏi.

“Tay nghề Luyện Đan đã hoàn mỹ, chỉ có tu vi là theo không kịp!” Bạch Trinh nói:

“Tu vi đột phá đến đâu, Luyện Đan tự động đáp ứng đến đấy!”

Lời đánh giá này rất đúng…

Lê Vĩ kế thừa Y Đạo Quỷ Cốc, hắn chỉ sợ tu vi theo không kịp năng lực Luyện Đan của mình mà thôi.

Dù ngươi có thể luyện Cửu Tinh Đan Dược, nhưng chỉ với tu vi Luyện Hư Kỳ cũng không thể làm được.

Bởi vì lực lượng, ngọn lửa, ý thức đều không đáp ứng nổi…

ONG!

Chưa đầy nửa ngày, Tứ Hung Đan Lô rung động.

10 viên đan dược từ trong đó bay ra, sáng bóng lấp lánh, trong suốt như ngọc.

“Trời ạ, đây là Thanh Linh Đan… nhưng sao lại như thế?” Bạch Trinh lắp ba lắp bắp.

“Là sao?” Hắc Huyền chẳng hiểu gì cả.

“Một lò Thanh Linh Đan, tối đa chỉ luyện ra được 7 viên… công tử vậy mà cho ra lò 10 viên!” Bạch Trinh mím môi, hai mắt vẫn trợn tròn như chưa thể tin tưởng:

“Hơn nữa… viên Thanh Linh Đan này to hơn loại bình thường gấp đôi!”

“Cái gì?” Hắc Huyền trợn mắt há hốc mồm, nàng cũng hiểu đây là khái niệm gì.

Có nghĩa là công tử đã phá vỡ giới hạn của Luyện Đan Sư, điều mà e rằng ngay cả Diệu Thủ Đan Lão cũng không tài nào làm được.

Lê Vĩ mặt không biểu tình, hắn cảm thấy mình so với Quỷ Cốc Tử vẫn là kiến trước mặt voi.

Bởi vì một lần chứng kiến Quỷ Cốc Tử luyện Thanh Linh Đan, cho ra lò hàng trăm khoả, mỗi khoả to như quả trứng gà.

Hắn hiện tại dù đã cố gắng hết sức, cũng chỉ là một chút da lông so với ông ta.

Thanh Linh Đan tên như ý nghĩa, nó là loại đan dược trợ giúp tu sĩ có thể thanh tỉnh linh hồn, giúp linh hồn tiến vào trạng thái phòng ngự tối đa.

Khi linh hồn thanh tỉnh và trong suốt, ý thức của ngươi sẽ rất mạnh…

Nếu trước khi ngửi Mê Hồn Hương mà ngửi qua Thanh Linh Đan, Mê Hồn Hương sẽ trở nên vô dụng.

Lê Vĩ đem 10 viên Thanh Linh Đan bỏ vào cối, lại chọn thêm một vài loại nguyên liệu che giấu mùi vị và màu sắc bỏ vào, bắt đầu đâm nhuyễn.

Vài phút sau, tất cả Thanh Linh Đan đã thành một đống bột phấn lớn, những bột phấn này khi tung ra sẽ trở nên vô ảnh vô hình, dù là linh thức quét tới cũng không thể nhìn thấy chúng nó.

“Các nàng tiếp tục chơi đi, mặc kệ ta!” Lê Vĩ nói với Hắc Bạch Song Linh.

Điều động Chiến Giới Châu đến bên giường Ngọc Liên, đem cái túi bột ném cho nàng, trầm giọng căn dặn:

“Đây là loại bột có thể khắc chế Mê Hồn Hương, chỉ cần rắc chúng nó ở nơi các phi tần hay lui tới là được, rắc đều khắp Hậu Cung là có chuyện vui…”

“Nhanh như vậy sao?” Ngọc Liên hơi kinh ngạc, còn nghĩ rằng kẻ thần bí này chuẩn bị thuốc cũng phải mất vài tháng.

Nào ngờ còn chưa đến một ngày…

“Cứ thế đi!” Lê Vĩ truyền âm:

“Né chỗ của Hoàng Hậu ra, tu vi nàng ta cao cường… không giống phần lớn phi tần khác!”

“Đã hiểu!” Ngọc Liên thận trọng gật đầu, đem túi bột cất vào Nhẫn Trữ Vật.

“Chỉ cần ngươi làm tốt, tương lai ta có thể giúp ngươi khôi phục tự do!” Lê Vĩ nói thêm.

Ngọc Liên thân thể run rẩy…

Từ khi nhận Thánh Chỉ, nàng đã chấp nhận số phận cả đời bị giam lỏng trong hậu cung, may mắn thì sống, xui xẻo thì tiêu tùng… nào còn dám mơ về hai chữ “tự do”?

Thế nên câu hứa hẹn này của kẻ thần bí chưa lộ mặt, thật sự có sức hấp dẫn quá lớn…

Nhất là khi, nàng đã không còn gì để mất.

“Ta tin ngươi!” Ngọc Liên gật mạnh đầu, chỉ còn cách tin tưởng vào một tia hy vọng mỏng manh.

“Ta chờ Hậu Cung hỗn loạn!” Lê Vĩ nhếch môi.

Chiến Giới Châu lặng lẽ rời khỏi Ngọc Hồng Cung.



Trở về Truyền Chỉ Điện, Lê Vĩ một mặt ung dung, cũng chẳng có gì là quá vui mừng khi ở phía sau màn giật dây làm loạn Hậu Cung.

Bởi hắn hiểu, Hậu Cung không phải căn cơ thật sự của Hãn Quốc…

Khiến Hậu Cung loạn, Hãn Quốc tuy rằng lung lay, nhưng khó sụp đổ.

Bởi vì căn cơ quan trọng nhất của nơi này vẫn là Nha Ảnh.

Lê Vĩ có biện pháp làm loạn Hậu Cung, nhưng còn chưa có biện pháp làm loạn Nha Ảnh.

Nhất là khi Nha Ảnh đều là chó trung thành tuyệt đối của Hãn Đế, bình thường thà chết cũng không phản bội.

Cái đám Thái Giám này đặt lợi ích của Hãn Đế và Hãn Quốc ở trên đầu, bọn hắn sẵn sàng cắn xé, giẫm đạp lẫn nhau để thượng vị… nhưng vẫn luôn lệ thuộc vào Hãn Đế.

“Ở Truyền Chỉ Điện dễ quan sát… nhưng lại khó hành động!” Lê Vĩ nằm trên giường, âm thầm suy nghĩ:

“Có cách nào khiến Nha Ảnh tan tành?”

Hắn nằm vắt tay trên trán… suy nghĩ ba ngày ba đêm.

Cuối cùng, Lê Vĩ rút ra kết luận…

Muốn loại Nha Ảnh, chỉ có một cách duy nhất.

Đó là khiến Hãn Đế và Nha Ảnh sinh ra hiềm khích, nghi kỵ lẫn nhau.

Bởi lẽ Hãn Quốc và Nha Ảnh gắn liền lợi ích chặt chẽ.

Quốc Vận của Hãn Quốc do Nha Ảnh cường đại mà thành.

Nhưng nhờ có Hãn Quốc, Nha Ảnh mới có ý nghĩa tồn tại.

Chỉ cần ở giữa cắt đứt sợi dây liên kết chặt chẽ này, cả Nha Ảnh và Hãn Quốc sẽ tự động sụp đổ.

Câu hỏi đặt ra là… bằng cách nào làm được điều đó chứ?

Hãn Đế tin tưởng Nha Ảnh gần tuyệt đối, Nha Ảnh cũng trung thành đến mức tối đa…

“Đúng rồi!” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên:

“Chỉ có cách đó…”