Đại công chúa vô thức thốt lên, hoài nghi mình nghe lầm.
“Không lầm đâu, ta chính là tỷ phu của ngươi!” Lê Vĩ xác nhận.
“Không thể nào!” Đại công chúa lắc đầu liên tục:
“Tỷ tỷ của ta sao lại nhìn trúng nam nhân?”
Lê Vĩ sắc mặt tối sầm: “Lời này là sao? Ý nói ta không xứng?”
Đại công chúa theo bản năng muốn gật đầu, chợt nhớ lại bản lĩnh đáng kinh ngạc mà Lê Vĩ thể hiện trước đó…
Tuy tu vi hắn không cao, nhưng kiến thức, sự uyên bác và thực lực không hề tầm thường.
Rõ ràng, hắn cũng xứng với tỷ tỷ.
Bất quá nàng vẫn là nói: “Tỷ tỷ của ta mắt cao hơn trời, nam nhân khắp thiên hạ đều không lọt nổi pháp nhãn, làm sao sẽ có phu quân chứ?”
Vấn đề này không phải nằm ở chỗ xứng hay không xứng, mà là với tính cách của Tà Liễu… đại công chúa không cho rằng nàng ấy sẽ chịu kết hôn.
Thấy cô em vợ không tin tưởng, Lê Vĩ cười lạnh nâng tay…
ẦM!
Thiên Tà Tinh Động vận chuyển, Tà Lực cấp Độ Kiếp xuất hiện trong lòng bàn tay.
“Làm sao có thể?” Đại công chúa toàn thân chấn động:
“Đây là lực lượng của tỷ tỷ!”
“Thế nào?” Lê Vĩ nhếch mép đầy đắc ý:
“Nếu ta không phải phu quân, làm sao Tà Liễu giao lực lượng của nàng cho ta?”
Đến lúc này đại công chúa không muốn tin cũng không được nữa…
Chỉ là trong mắt nàng vẫn chất chứa sự kinh ngạc khó tả bằng lời.
So với tỷ tỷ có phu quân, nàng cảm thấy Nha Ảnh bị diệt sạch trong một đêm càng đáng tin hơn…
Vậy mà điều khó tin đó đã là sự thật.
“Khoan đã, ngươi rõ ràng là thái giám!” Đại công chúa vẫn tìm ra điểm đáng ngờ:
“Trước đó chính mắt ta thấy!”
Nghĩ đến đây, gò má nàng đỏ lên…
Lê Vĩ trần trụi tại Tuyển Cẩu Điện, đâu có cái kiện hung khí của nam nhân kia.
Nàng khi đó còn nghĩ, tỷ tỷ cử vào một Thái Giám thật thụ…
“Hừ, dùng Phù Chú!” Lê Vĩ da mặt tái mét, vội vàng phân trần:
“Là tỷ tỷ ngươi cho ta, dán Phù giấu nó đi mất!”
Hắn không muốn thê muội nghĩ mình là thái giám thật đâu, còn gì là thể diện của nam nhân chân chính?
“Hoá ra là vậy!” Đại công chúa rốt cuộc tin tưởng, thản thở nói:
“Chẳng trách tỷ tỷ tin tưởng ngươi như vậy, cử ngươi đến cùng ta thực hiện kế hoạch trả thù!”
Nàng không phải người cố chấp, nhất là khi sự thật đã phơi bày trước mắt rõ ràng đến thế.
“Gọi tỷ phu!” Lê Vĩ hừ lạnh.
Đại công chúa cắn cắn cánh môi anh đào, nhẹ nhàng cởi xuống áo choàng đen và khăn che mặt.
Trong thoáng chốc, một đầu tóc dài như thác chảy xuống, hương thơm như hoa lan toả ra, cả không gian theo đó bừng sáng.
Khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ không góc chết, ngũ quan như tranh vẽ mà thành, từng đường nét tinh tế, đôi mắt to tròn sắc sảo, mày liễu mi cong, đồng tử có màu đen nhạt, bờ môi không tô son vẫn đỏ và ướt át… khiến người đối diện nhịn không được muốn hôn lên một ngụm.
Đặc biệt chính là, khuôn mặt này có những nét giống với Tà Liễu… chỉ là đơn thuần hơn vài phần, thanh xuân hoạt bát hơn vài phần, kém đi vài phần uy nghiêm và bá khí.
“Chẳng trách có thể tìm ra… vừa nhìn đã biết có quan hệ máu mủ!” Lê Vĩ thầm nghĩ.
Hắn nhịn không được mở ra Thấu Mệnh Nhãn quan sát.
Hai khối bia đá màu đỏ hiện ra sau lưng.
Thiên Mệnh Cách – Ngự Không Gian: sở hữu Không Gian Huyền Thể với khả năng thao túng không gian vượt qua tu sĩ bình thường, dù là người sở hữu Không Gian Linh Căn cũng không sánh bằng Không Gian Huyền Thể.
Thiên Mệnh Cách – Thiên Tà Ngọc Nữ: sở hữu Tà Cốt và Thiên Sinh Âm Vận – Tà Âm.
Lê Vĩ âm thầm gật đầu, hai loại Mệnh Cách này đều rất mạnh… càng chứng minh thân phận muội muội của Tà Liễu.
Một cái Mệnh Cách giúp thao túng Không Gian, một cái Mệnh Cách phục vụ cho tu luyện và chiến đấu bằng Tà Lực.
Chỉ tiếc rằng nàng ta không phải Tinh Nữ, không có Chiếu Mệnh Thần Tinh.
Nhưng nghĩ cũng đúng mà thôi, Tà Liễu đã gặp qua muội muội… nếu đại công chúa là Tinh Nữ thì Tà Liễu đã sớm phát hiện rồi.
Khi đó tỷ muội cùng chọn Tinh Chủ, đâu cần phải lôi kéo Công Tôn Thuyên từ đầu.
Tà Liễu đã nhận định muội muội của mình tiếp quản Thiên Tà Giáo trong tương lai.
“Muội là Tà Quỳnh, gặp qua tỷ phu!” Đại công chúa tư thái ưu nhã, cử chí cao quý vén tóc thi lễ.
“Tà Quỳnh à… vậy tên của muội ở Hãn Quốc là gì?” Lê Vĩ hứng thú.
“Hãn Châu!” Tà Quỳnh đáp, ánh mắt lại loé lên thịnh nộ:
“Cái tên Hãn Châu này là do cẩu Hãn Đế chọn, là vết nhơ trong đời cần phải tẩy sạch.”
“Yên tâm, chờ ta nhổ sạch Nha Ảnh là xong chuyện!” Lê Vĩ biểu lộ lạnh lùng.
Ban đầu chỉ nghĩ đến Hãn Quốc trả đũa việc bọn hắn dám cài cắm chó săn vào Thiên Tà Giáo… nào ngờ thù hận trong đó lại còn sâu hơn.
Hãn Đế vì Quốc Vận ngưng tụ… ra tay bắt cóc Tà Quỳnh, làm tỷ muội các nàng thất lạc nhiều năm.
Thù của thê tử cũng chính là thù của Lê Vĩ hắn.
Hắn chẳng những muốn nuốt chửng Nha Ảnh, còn phải khiến Hãn Đế chết không có chỗ chôn.
“Dựa theo kế hoạch ban đầu, Nghê Thường Cung của muội sẽ nhận tỷ phu, chúng ta từng bước liên thủ, ở trong bóng tối bí mật loại bỏ từng tên Nha Ảnh.” Tà Quỳnh nói:
“Nào ngờ Hoàng Hậu đột ngột xen vào, khiến ngươi trở thành Truyền Chỉ Công Công, phải lộ diện trước mặt Hãn Đế sớm như vậy.”
“Lai lịch của Hoàng Hậu thế nào? với thực lực của nàng ta… vì sao phải ở lại Hãn Quốc?” Lê Vĩ khó hiểu hỏi.
Hoàng Hậu đường đường là Độ Kiếp Kỳ cường giả, Hãn Đế có thể qua mắt nữ nhân khác chuyện hắn bị bất lực, nhưng tuyệt đối không thể qua mặt Hoàng Hậu.
Vậy tại sao Hoàng Hậu vẫn chấp nhận mang danh nghĩa thê tử của một kẻ như vậy?
Với tu vi của nàng, dù đánh không lại Hãn Đế vẫn có thể cao chạy xa bay, rời khỏi Hãn Quốc.
“Muội không biết.” Đại Công Chúa lắc đầu:
“Thân phận và lai lịch của Hoàng Hậu khá bí ẩn, có vẻ như việc nàng ta chấp nhận ở lại Hãn Quốc làm Hoàng Hậu là do phụ thuộc vào Quốc Vận.”
Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé, quả thật hắn có thể từ Hoàng Hậu cảm giác được lượng Quốc Vận rất nồng.
Ngoại trừ Hãn Đế, nàng là người sở hữu nhiều Quốc Vận nhất Hãn Quốc…
“Nếu vậy, Hãn Đế và Hoàng Hậu thuộc dạng vừa hợp tác, vừa đề phòng lẫn nhau.” Lê Vĩ vuốt cằm:
“Đây là lý do vì sao Hoàng Hậu sắp xếp ta trở thành Truyền Chỉ Công Công, nhằm giám thị Hãn Đế!”
“Cũng có thể hiểu là thế!” Tà Quỳnh tán thành lời nói của hắn, mỉm cười:
“Trên danh nghĩa, muội và Thái Tử - Hãn Nguyên đều là con của Hoàng Hậu và Hãn Đế.”
“Ừm!” Lê Vĩ gật gù tỏ ý đã hiểu.
Đã che mắt thì phải che mắt triệt để, một đám hoàng tử, công chúa… tuy đều bị bắt cóc về, nhưng cũng phải bố trí thân phận thích hợp.
Mà Thái Tử và Đại Công Chúa chính là mang tiếng con của Hãn Đế và Hoàng Hậu, cũng là hai thiên tài nổi trội nhất Hãn Quốc.
Người ngoài nhìn vào, vừa ngưỡng mộ vừa tiếc hận.
Ngưỡng mộ vì bệ hạ và thê tử có thể sinh ra hai thiên tài kinh diễm, tiếc hận là vì nhà đế vương vô tình, Thái Tử và Đại Công Chúa huynh muội tương tàn, cạnh tranh hết sức khốc liệt.
Nhưng chỉ có số ít người trong cuộc biết được, Hãn Đế sẽ không để ai trong hai người thay thế mình đăng cơ.
Bởi vì hắn muốn chữa độc, sau đó tự sinh ra hậu duệ chính thống của mình…
Đáng thương cho một đám vô tri như Nhị Hoàng Tử, còn nghĩ rằng phụ tử tình thâm, bản thân có cơ hội cạnh tranh xưng đế.
“Thái Tử có biết bí mật của Hãn Đế?” Lê Vĩ hỏi thăm.
“Việc này muội không rõ!” Tà Quỳnh lắc đầu:
“Muội và Hãn Nguyên vốn không thân, bằng mặt không bằng lòng… kẻ này ngoài mặt ôn hoà như gió xuân, thực chất lòng dạ âm trầm, tâm tư sâu thẳm, khó mà đoán ra hắn nghĩ gì trong lòng.”
“Được rồi, đưa Truyền Âm Ngọc cho ta!” Lê Vĩ phất tay:
“Trở về đi! Có việc cần ta sẽ gọi!”
Đêm khuya thanh vắng, ở trong phòng riêng với cô em vợ thật không phải việc làm của quân tử.
Đương nhiên hắn chẳng phải quân tử gì cả… hắc hắc.
“Hừ!” Tà Quỳnh lạnh lùng liếc xéo hắn.
Vốn nghĩ rằng chỉ là thuộc hạ đắc lực, nào ngờ đùng một cái từ đâu rơi xuống một tên tỷ phu.
Chỉ là tỷ phu này thật sự có bản lĩnh, hắn có thể tự mình khuấy động phong vân mà không cần đến trợ giúp của nàng.
Thậm chí qua mặt cả một Độ Kiếp Hậu Kỳ như Hoàng Hậu trong việc kiểm tra ký ức, xác minh lai lịch.
“Vậy tỷ phu có việc cần cứ truyền âm cho ta!” Tà Quỳnh giao cho hắn một khối Truyền Âm Ngọc màu đen.
“Đương nhiên, muội gặp phiền toái gì cứ báo với ta một tiếng!” Lê Vĩ vỗ vỗ ngực:
“Dù là Độ Kiếp Kỳ truy sát, ta cũng có thể giúp một tay!”
Tà Quỳnh không hoài nghi lời nói của hắn, nhất là khi trước đó thấy hắn có thể sử dụng sức mạnh của Tà Liễu.
Đại thù… có thể báo rồi!
Nàng mang theo tâm trạng phấn khích, dịch chuyển không gian rời khỏi Truyền Chỉ Điện.
Lê Vĩ lười biếng lên giường, đánh một giấc sảng khoái…
…
Sáng hôm sau, Giám Nhất mang vào một túi trữ vật, nói là bệ hạ ban thưởng.
Lê Vĩ tiếp nhận, quả nhiên là hai viên Tiểu Linh Đan có thể đề thăng tốc độ tu luyện, cung cấp linh khí sánh ngang mấy mỏ Linh Thạch và một kiện Lục Tinh Trung Phẩm Pháp Bảo – Bạch Phát Phất Trần.
Hắn cầm Bạch Phát Phất Trần như roi da màu trắng, càng ra dáng một vị công công trẻ tuổi tuấn mỹ vô song nhưng lại bất lực.
“Tởm quá!” Lê Vĩ buồn bực đem cái Phất Trần này ném vào Nhẫn Trữ Vật.
Hàng Lục Tinh Trung Phẩm, hắn khinh thường dùng… suýt chút đã mang ra cho Bạo Uyên làm đồ nhắm.
Bên ngoài ồn ào huyên náo, kèn trống linh đình.
“Ngoài kia có chuyện gì thế?” Lê Vĩ hỏi.
“Thưa công công, là tiểu thư của phủ Thừa Tướng – Ngọc Liên tiểu thư được đưa vào cung, trở thành Ngọc Phi!” Giám Nhất cung kính đáp lời:
“Lễ nghi tiếp đón long trọng!”
“Ừm, ngươi có thể lui!” Lê Vĩ gật gù lệnh cho Giám Nhất rời đi.
Nói đến Ngọc Liên này cũng là số khổ, lẽ ra có thể gả cho một thanh niên trẻ tuổi, khí huyết phương cương… kết quả lại bị mình tung thánh chỉ, gả cho một tên hoàng đế đang liệt…
Cũng không biết tương lai của nàng sẽ thế nào…
Bất quá Ngọc Liên cũng chỉ là quân cờ, hắn không rảnh bận tâm.
Màn đêm buông xuống, Lê Vĩ lười biếng định ngủ thêm một giấc.
Bất chợt, hắn ngồi thẳng lưng…
Thân là người sở hữu Càn Khôn Cốt với năng lực cảm ứng thời không, hắn rõ ràng cảm giác được Nha Âm Thu rời khỏi Hãn Càn Điện.
“Lão quỷ này muốn đi đâu?”
Theo Lê Vĩ đánh giá, Nha Âm Thu giống như hình với bóng, phụ trách vấn đề an toàn của Hãn Đế.
Nếu không có việc cần thiết, tuyệt đối sẽ không rời đi.
Có chút hứng thú, Lê Vĩ lén lút tiến nhập Chiến Giới Châu, điều khiển hạt châu này bí mật bám theo.
Hắn muốn xem, Hãn Đế và Nha Âm Thu lại giở âm mưu quỷ kế gì.
Từ Chiến Giới Châu nhìn ra, rất nhanh Lê Vĩ đã đuổi kịp phía sau Nha Âm Thu.
Hắn phát hiện lão quỷ này hành sự rất cẩn thận, che đậy khí tức không để bất cứ ai phát hiện, còn cẩn thận khoác thêm một lớp áo choàng bên ngoài.
Mà nơi Nha Âm Thu đến, lại là một toà cung điện trong hậu cung… bên ngoài có treo ba chữ Ngọc Hồng Cung.
“Khoan đã, Ngọc Hồng Cung chính là cung điện của Ngọc Liên mà?” Lê Vĩ sắc mặt trở nên quái dị.
Theo lý mà nói, Ngọc Liên sau khi trở thành Ngọc Phi… đêm đầu tiên ở hậu cung của nàng phải là đêm động phòng, chờ đợi Hãn Đế đến sủng hạnh.
Nếu Ngọc Liên biểu hiện tốt đến mức được Hãn Đế sủng ái, địa vị tại trong cung sẽ tăng lên, mà nhà phụ thân của nàng cũng sẽ được ban thưởng.
Vậy mà giờ đây, người tìm đến nàng không phải Hãn Đế… mà chính là Đại Tổng Quản Nha Ảnh, thái giám Nha Âm Thu?
“Moá, Hãn Đế bất lực không đến được thì cũng thôi, cử lão già thái giám đến làm cái rắm gì vậy?” Lê Vĩ đậu đen rau muống.
KẼO KẸT.
Nha Âm Thu đẩy cửa bước vào.
Ngọc Liên mặc hỉ phục, đầu đội khăn, thân thể run rẩy.
Nghe được tiếng động, nàng tưởng là Hãn Đế đến, đè ép khẩn trương và sợ hãi, quỳ gối ở trên giường cung kính nói:
“Thần thiếp thỉnh an bệ hạ!”
Nha Âm Thu không nói lời nào, từ trong ống tay áo xuất động một nén hương màu phấn hồng, chậm rãi đốt lên.
“Mê Hồn Hương!”
Lê Vĩ lập tức nhận ra đồ chơi này…
Khói của Mê Hồn Hương có thể tạo ra ảo giác, khiến người hít phải sẽ nhìn thấy những ảo cảnh như thật theo sự thao túng của người thắp hương.
Quả nhiên không bao lâu sau, khi làn khói hồng lan tràn khắp căn phòng, linh lực của Nha Âm Thu cũng hoà nhập vào đó một cách lặng lẽ.
Ngọc Liên mê mang, thân thể run rẩy ngã xuống giường, tự tay cởi bỏ y phục, biểu lộ trên mặt vô cùng đặc sắc…
Từ kháng cự, sau đó nghênh đón, rồi mãn nguyện…
Nàng ta tự biên tự diễn, đắm chìm vào làn khói, bị Mê Hồn Hương tẩy não.
Chưa dừng ở đó, Nha Âm Thu lại lấy ra một khúc gậy bằng gỗ…
“Moá, từ Hãn Đế đến thuộc hạ… đều là một lũ biến thái chết tiệt!” Lê Vĩ nhìn thấy cảnh này, liền đoán được điều gì sẽ diễn biến.
Hoá ra từ trước đến nay, để che giấu hậu cung việc mình bị trúng độc đến mức bất lực…
Hãn Đế và Nha Âm Thu chuyên dùng thủ đoạn hạ tiện như vậy…
Ngoại trừ số ít nữ nhân tu vi cao cường như Hoàng Hậu, e rằng số còn lại đều mơ mơ màng màng, nghĩ rằng mình thật sự được Hãn Đế sủng hạnh.
Nhưng sự thật… sao mà phũ phàng.
Để một lão thái giám qua mặt, dùng gậy gỗ…
Đây vừa là sỉ nhục, vừa là bi kịch đối với các nàng…