Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 187: ÂM HIỂM!



Xâu chuỗi lại sự việc… sẽ có những kẻ cơ trí nhận ra điểm kỳ quái trong sự kiện lần này.

Bạch Lang Vệ bị phe nào tiêu diệt?

Một nhóm sát thủ được trang bị Trận Pháp, áo choàng che đậy khí tức, số lượng lên đến hàng trăm người, tu vi dao động từ Luyện Hư Kỳ cho đến Hợp Thể Viên Mãn không thể cứ biến mất vô thanh vô thức như vậy.

Cho dù là Đại Thừa Kỳ cường giả ra tay, cũng phải gây nên động tĩnh không nhỏ.

Trong khi Vân Khôi chỉ là một Thái Giám tu vi Luyện Hư Kỳ, hắn sở dĩ an toàn tìm đến được Phủ Thừa Tướng… nguyên nhân chính là vì sở hữu một môn Độn Pháp, có thể trốn vào trong đất và bất ngờ hiện thân.

Không ai cho rằng Vân Khôi có bản lĩnh một mình tiêu diệt cả Bạch Lang Vệ, điều này quá mức hoang đường.

Vậy khả năng rất cao… diệt Bạch Lang Vệ phải là một tổ chức hay thế lực nào đó mạnh hơn, áp đảo hoàn toàn.

Trong Hãn Quốc, chỉ có vài người đủ năng lực.

Nha Ảnh dưới tay Hãn Đế, lực lượng dưới trướng Thái Tử, lực lượng dưới trướng Đại Công Chúa, lực lượng dưới tay Hoàng Hậu…

Câu hỏi đặt ra là, ai trong số bọn họ đã ra tay?

Có người đoán rằng là Hoàng Hậu bí mật xuất thủ nhằm bảo vệ Vân Khôi thuận lợi truyền chỉ.

Cũng có người đoán rằng Thái Tử hoặc Đại Công Chúa muốn thừa cơ hội bỏ đá xuống giếng, nhổ bỏ Nhị Hoàng Tử.

Mặc kệ đồn đoán thế nào, không ai tìm ra được chứng cứ xác thực.

Mà Vân Khôi, kẻ đã khiến toàn bộ Thừa Tướng Phủ phải quỳ gối tiếp chỉ… lại đột ngột hiện ra ở cửa hoàng cung.

Hắn vẫn tư thái hiên ngang, ống tay áo vũ động, tóc dài nhẹ bay… cứ thế bước vào trong ánh mắt thán phục của đám thị vệ.

Tuy rằng chỉ là quân cờ, nhưng chính quân cờ này lại thành công khuấy động phong vân, khiến một vị Hoàng Tử có nội tình bị loại bỏ khỏi cuộc chơi quyền lực.

Nghe nói chỉ trong vòng một đêm sau khi Thánh Chỉ vang lên tại Thừa Tướng Phủ, rất nhiều gia tộc, phe cánh ban đầu có ý định gia nhập vào Nhị Hoàng Tử đã lặng lẽ rút lui.

Nhị Hoàng Tử giờ đây đã thân cô thế cô… không còn tư cách đối đầu với cả Bát Hoàng Tử, nói gì đến Thái Tử hay Đại Công Chúa?

Lê Vĩ biểu lộ bình thường, đi xuyên qua các đình đài lầu các…

Chợt, có hai thân ảnh chặn ở trước mặt của hắn.

Đó là hai vị cung nữ, diện mạo xinh xắn, dáng người thước tha, một người mặc váy vàng, một người mặc váy lục.

Cung nữ váy vàng khéo léo kéo tay Lê Vĩ, ra dáng rất thân thiết nói: “Vân Khôi công công, Chung Quý Phi muốn gặp ngài một chuyến.”

Cung nữ váy lục cũng không thua kém, ở bên cạnh kéo tay còn lại, nũng nịu nói: “Hồng Quý Phi muốn mời Vân công công đến làm khách!”

“Chung Quý Phi và Hồng Quý Phi?” Ánh mắt Lê Vĩ loé lên.

Đây là hai vị Quý Phi tiến cử Lý Tử và Tiểu Quế làm Truyền Chỉ Công Công đây mà…

Mấy nữ nhân tâm cơ này không có một ai đơn giản, sau khi thuộc hạ của mình thất bại… liền muốn đổi kế hoạch sang dẫn dụ Lê Vĩ, muốn đào góc tường của Hoàng Hậu.

Nếu thái giám của hai nàng đã bại, vậy chi bằng biến thái giám của Hoàng Hậu thành của mình.

Lê Vĩ ngẩng đầu ưởn ngực, hất tay hai cung nữ ra, nghiêm trang nói:

“Ta là người của Vân Ninh Cung, chưa được Hoàng Hậu nương nương cho phép… không thể tuỳ tiện bái phỏng nơi khác, xin hãy lượng thứ.”

“Ta là Tiểu Yến!” Cung nữ váy lục cố ý nâng lên bầu sữa quy mô, híp mắt quyến rũ nói:

“Công công chớ vội, Hồng Quý Phi có nói… chỉ cần ngài gật đầu, Tiểu Yến chính là người của ngài.”

“Hả?” Lê Vĩ khoé mắt giật giật, giả vờ giận dữ đến tím mặt, quát:

“Ngươi đã gọi ta là công công, còn muốn dùng mỹ sắc?”

“Hì hì!” Tiểu Yến cười khả ái, sóng mắt lưu chuyển, mấp máy môi nói rằng:

“Không có của quý vẫn còn nhiều cách chơi, công công vừa vào cung không lâu nên chưa biết đó thôi… đôi khi thái giám các vị còn lão luyện hơn cả nam nhân chân chính.”

“Moá!” Lê Vĩ nội tâm chửi thề, chẳng trách thế nhân có câu nói không đâu dơ bẩn bằng chốn nội cung.

Bề ngoài nguy ngang, tráng lệ… thực chất cả một hậu cung cả đống nữ nhân lại chỉ có một tên Hoàng Đế bất lực.

Kết quả không cần phải nói, thái giám cũng trở thành công cụ mua vui.

Mà cái đám Nha Ảnh tâm tính vặn vẹo, tính cách u ám… sẽ rất vui lòng phối hợp.

“Tại hạ một lòng muốn phụng sự cho Hãn Quốc, trung tâm với Hoàng Hậu và bệ hạ… tuyệt không thể để sắc dục chi phối!” Lê Vĩ hừ một tiếng.

Quả quyết hất tay đem hai cung nữ đẩy ra, bước chân đến Hãn Càn Điện.

Nhìn thấy hắn như vậy, vài ánh mắt trong bóng tối loé lên vẻ hài lòng…



Hãn Càn Điện.

“Nhờ phúc của bệ hạ, Vân Khôi thành công truyền chỉ!” Lê Vĩ chắp tay báo cáo.

“Tốt tốt tốt!” Ngồi ở đối diện, Hãn Đế long nhan vui mừng, liên tục nói ra ba chữ tốt, hướng Nha Âm Thu bên cạnh phân phó:

“Truyền khẩu dụ của trẫm, dùng lễ nghi xa hoa nhất đón Ngọc Liên vào cung, mang sính lễ trong thánh chỉ đến Phủ Thừa Tướng!”

“Tuân lệnh!” Nha Âm Thu cúi đầu lĩnh mệnh, truyền âm phân phó người dưới trướng đi làm, ánh mắt lại vô thức quét về phía Lê Vĩ, lấp loé hàn mang lạnh lẽo.

“Kỳ quái!” Lê Vĩ hơi ngạc nhiên.

Hắn không khó hiểu về thái độ của Nha Âm Thu, dù sao thì lão thái giám này đường đường là Độ Kiếp Kỳ… không săn lùng được một “con kiến” nho nhỏ như mình nên bất mãn là đúng rồi.

Nhưng tại sao thái độ của Hãn Đế lại rất tốt? hắn chẳng phải muốn gạt bỏ quân cờ là mình hay sao?

“Lần này ngươi làm rất tốt, giúp trẫm đạt được mỹ nhân!” Hãn Đế hào hứng nói:

“Quân vô hí ngôn, vị trí Truyền Chỉ Sứ thuộc về Vân Khôi Công Công, trực tiếp dọn vào Truyền Chỉ Điện, có được hai tiểu thái giám, năm cung nữ hầu hạ… ngoài ra ban thưởng thêm 2 viên Tiểu Linh Đan, một kiện Lục Giai Trung Phẩm Pháp Bảo – Bạch Phát Phất Trần.”

“Bệ hạ hậu ái, vi thần cảm kích đến rơi lệ!” Lê Vĩ sắc mặt kích động đến đỏ bừng, thân thể không ức chế nổi mà run rẩy.

Biểu hiện của hắn càng khiến Hãn Đế hài lòng, thầm nghĩ thu mua tên này cũng khá đơn giản.

Chỉ cần tìm thêm một số cớ thích hợp, ban phát phần thưởng nhiều hơn ở chỗ Hoàng Hậu, không tin tên cẩu thái giám này không trung thành.

Nha Âm Thu không giấu vẻ khinh thường trong ánh mắt, đúng là chó săn từ Nha Ảnh đi lên… vất vả đã quen, nay được chút chỗ tốt đã mất bình tĩnh đến thế rồi.

“E hèm!” Hãn Đế ho khan một tiếng, ánh mắt khoá chặt Lê Vĩ, uy nghiêm nói:

“Giải thích cho trẫm, vì sao ngươi có thể khiến Quốc Vận ép Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng các loại quỳ gối?”

“Chuyện này…” Lê Vĩ biểu lộ kinh sợ, lắp ba lắp bắp:

“Chuyện này vi thần cũng không biết, khi đó trong lòng cực kỳ phẫn nộ, nghĩ rằng Nhị Hoàng Tử bọn họ sẽ kháng chỉ, vì thế mở Thánh Chỉ ra… còn vì sao Quốc Vận hiển uy, có thể là do quyền lực của bệ hạ là bất khả xâm phạm tại Hãn Quốc.”

“Haha, nói hay lắm!” Hãn Đế ngửa đầu cười to, tiếng cười tràn ngập khoái ý:

“Đúng thế, quyền lực của trẫm là bất khả xâm phạm, kẻ nào dám khinh nhờn sẽ bị Quốc Vận trấn áp.”

Nói đến đây, phất tay ra hiệu cho Lê Vĩ lui.

“Vi thần cáo từ!” Lê Vĩ quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của hắn, Nha Âm Thu ghen ghét nói: “Tên này chỉ giỏi xu nịnh!”

“Hắn nịnh đúng chỗ!” Hãn Đế thản nhiên:

“Việc Quốc Vận ra tay, khả năng cao là Hoàng Hậu âm thầm trợ giúp… nhưng hắn lại nói đó là quyền uy của trẫm mang lại, không sảng khoái sao?”

Nha Âm Thu cúi thấp đầu không đáp, vị bệ hạ này khi còn trẻ cũng là nhân vật bất phàm, rồng phượng trong loài người.

Nhưng càng ngày độc tố lan tràn càng dữ dội, phải tự khốn ở Hãn Càn Điện, không thể hành sự phòng the, càng không thể tự do như các bậc hoàng đế khác.

Lâu ngày tâm tính đã bắt đầu vặn vẹo, thần kinh có vấn đề rồi…

Không ngờ chỉ một lần Nhị Hoàng Tử và Thừa Tướng quỳ dưới Thánh Chỉ, lại có thể khiến bệ hạ hưng phấn đến vậy.

Nghĩ đến đây, Nha Âm Thu quyết định phải tìm cách giải độc cho bệ hạ càng sớm càng tốt…

RĂNG RẮC.

Đúng lúc này, không gian chấn động.

Một đạo thân ảnh từ trong đó hiện ra.

Là lão thái giám mập béo, toàn thân trắng bệch như cương thi, trên người mặc hồng bào loè loẹt.

Ở tại Hãn Quốc, chỉ có ba vị thái giám đủ tư cách tuỳ ý ra vào Hãn Càn Điện mà không cần báo trước.

Chính là ba vị tổng quản đứng đầu của Nha Ảnh, đều là Độ Kiếp Kỳ trung thành tuyệt đối của Hãn Đế.

Nha Âm Thu kè kè bên cạnh, Nha Liệt Hàn đối nội trong phạm vi Hãn Quốc.

Mà Tam Tổng Quản – Nha Bạch phụ trách đối ngoại…

Hiển nhiên, lão thái giám mập béo này chính là Tam Tổng Quản – Nha Bạch.

“Ngươi trở về lúc này, phải chăng có tin tốt cho trẫm?” Hãn Đế hưng phấn đứng dậy.

“Khụ!” Bất quá vừa mới đứng lên, độc tố đã lan toả khiến sắc mặt hắn hơi tái, vội vàng ngồi xuống.

Tình cảnh này khiến hai vị Tổng Quản biểu thị đau lòng… làm Đế như vậy, có khác nào khôi lỗi đâu chứ?

“Thưa bệ hạ!” Nha Bạch cung kính nói:

“Quả thật lão nô đã điều tra được một tin tức quan trọng, Cực Lạc Đảo gần đây xảy ra nội đấu, Phó Đảo Chủ có ham muốn đảo chính, lật đổ Đảo Chủ.”

“Ồ? Quả thật là cơ hội tuyệt hảo!” Ánh mắt Hãn Đế và Nha Âm Thu sáng bừng lên.

Thậm chí hô hấp của Hãn Đế càng thêm nặng nề và dồn dập…

Bởi tương truyền, ở Cực Lạc Đảo có một loại tài nguyên từ Tiên Giới rơi xuống, được gọi là Tiên Sinh Đan.

Rất nhiều năm về trước, một lão nhân tu vi thấp kém gần đất xa trời… tình cờ đạt được Tiên Sinh Đan, sau khi nuốt vào, chẳng những cải tử hoàn sinh, mà thực lực càng tiến nhanh thần tốc, trở thành một phương cường giả.

Lão nhân này tự xưng là Cực Lạc Đạo Nhân, thành lập nên Cực Lạc Đảo…

Qua nhiều thế hệ, Cực Lạc Đảo đã trở thành một trong những Cửu Tinh Thế Lực cường đại, có Độ Kiếp Kỳ trấn thủ.

Mà Tiên Sinh Đan… vẫn còn lại ít ỏi mấy viên, Cực Lạc Đạo Nhân đã truyền lại tổ huấn: “Chỉ được sử dụng Tiên Sinh Đan khi Cực Lạc Đảo lâm vào nguy cơ huỷ diệt.”

“Các đời Đảo Chủ phải thề, không được tự ý vận dụng Tiên Sinh Đan.”

Rất hiển nhiên, từ lâu Hãn Đế đã xem Tiên Sinh Đan như thứ có thể giúp mình chết đi sống lại, loại bỏ độc tố đã xâm nhập điên cuồng khắp toàn thân.

Chỉ tiếc là thực lực của Cực Lạc Đảo không yếu, dù Hãn Quốc dốc toàn lực tấn công… chưa chắc có thể chiến thắng, nói không chừng ép Cực Lạc Đảo Chủ nuốt sạch Tiên Sinh Đan thì khóc không ra nước mắt.

Không ngờ hôm nay lại nhận được tin, Phó Đảo Chủ muốn phản bội...

“Phó Đảo Chủ thèm thuồng Tiên Sinh Đan và vị trí Đảo Chủ đã lâu nhưng chưa đủ sức tạo phản!” Nha Bạch thấp giọng nói:

“Đây là cơ hội tốt, chỉ cần Hãn Quốc chúng ta trợ giúp hắn lật đổ Đảo Chủ, lúc đó có thể thương lượng đoạt Tiên Sinh Đan vào tay cho bệ hạ ngài!”

“Diệu kế!” Hãn Đế cùng Nha Âm Thu kích động gật đầu.

Cực Lạc Đảo nếu như đoàn kết một lòng, Hãn Quốc không có cách nào để ngấp nghé Tiên Sinh Đan của họ.

Nhưng nếu Cực Lạc Đảo xảy ra nội đấu, Phó Đảo Chủ muốn lật Đảo Chủ để thượng vị và chiếm Tiên Sinh Đan…

Vậy chỉ cần Hãn Quốc cung cấp cho Phó Đảo Chủ trợ lực…

Nào ngờ Hãn Đế đột ngột nở nụ cười tàn nhẫn, nói rằng: “Vậy tại sao chúng ta không tương kế tựu kế, dùng một chiêu phản bên trong phản.”

“Ngoài mặt trợ giúp Phó Đảo Chủ, thật ra có thể tuỳ cơ ứng biến… dựa vào tình huống mà đâm vào lưng hắn thêm một đao!”

“Khi đó chẳng phải vừa đoạt được cả Cực Lạc Đảo, vừa thu hết Tiên Sinh Đan vào tay hay sao?”

“Hít!” Nha Âm Thu cùng Nha Bạch hít một ngụm lãnh khí.

Đây mới là Đế Vương chân chính!

So với thái giám bọn hắn, độc hơn gấp trăm lần.



Lê Vĩ sau khi rời khỏi Hãn Càn Điện, nhìn thấy một tên tiểu thái giám, diện mạo có nét thư sinh, tu vi Hoá Thần Trung Kỳ đang kính cẩn chờ đợi.

“Tham kiến Truyền Chỉ Công Công, nô tài là một trong hai thái giám làm nô tài của ngài!” Tiểu thái giám nói.

Tiểu thái giám không phải là thái giám nhỏ tuổi, mà ở Hãn Quốc… chỉ có Hoá Thần Kỳ từ Nha Ảnh mới được tiến cung, tu vi thấp nhất trong hàng ngũ thái giám trong cung, nên bị gọi là tiểu thái giám.

Lê Vĩ gật đầu: “Đưa ta đến Truyền Chỉ Điện đi!”

“Mời công công theo ta!” Tiểu thái giám cung kính gật đầu.

Lê Vĩ đi phía sau, thuận miệng hỏi: “Ngươi chưa có tên à?”

“Vâng, tên của nô tài đang chờ công công ban cho!” Tiểu thái giám hồi đáp.

“Vậy gọi ngươi là Giám Nhất đi!” Lê Vĩ nói:

“Tên kia sẽ là Giám Nhị!”

Khoé miệng tiểu thái giáp co quắp, dù rất bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp:

“Đội ơn công công!”

Truyền Chỉ Điện ở ngay bên cạnh Hãn Càn Điện, Truyền Chỉ Công Công cần phải có mặt ngay khi được triệu kiến…

Đương nhiên, đây cũng là vị trí để có thể đường đường chính chính quan sát Hãn Đế ở vị trí gần nhất.

Tiến vào Truyền Chỉ Điện, Lê Vĩ gặp được năm tiểu cung nữ và tên thái giám còn lại.

“Tham kiến Truyền Chỉ Công Công!” Bọn hắn ngoan ngoãn hành lễ.

Lê Vĩ vuốt cằm, không cần sưu hồn hay kiểm tra linh hồn… hắn có thể dựa vào Khí Vận phát hiện có ba tiểu cung nữ có sự liên kết với những nơi khác trong hoàng cung.

Hiển nhiên, ba tiểu cung nữ này là nội gián…

Âm thầm lắc đầu, đâu đâu cũng có đấu đá, đâu đâu cũng là ngấm ngầm theo dõi, đề phòng lẫn nhau.

Một cuộc đời như vậy, dù ngồi trên long ngai cũng không phải lý tưởng của hắn.

Cái Lê Vĩ muốn, chính là cùng mỹ nhân tiêu dao tự tại…

Chợt cảm giác được gì, ánh mắt hắn loé lên: “Các ngươi có thể lui!”

“Tuân lệnh công công!” Hai thái giám, năm cung nữ kính cẩn về phòng.

Lê Vĩ cũng tiến vào phòng chính của mình…

Từ tốn ngồi lên giường, ung dung nói:

“Mời hiện thân!”