Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 174: MỘT CHỮ BẠO!



“Tam Trưởng Lão đây là muốn luyện pháp khí gì? Vì sao lại phải hiển lộ cả bản thể rồi?”

Tình huống ở Hoả Diệm Sơn đương nhiên cũng kinh động đến khắp nơi trong Thiên Tà Giáo.

Bất quá lúc này, tất cả thành viên của Luyện Khí Đường đều đã bao vây thành hình vòng cung, ngăn chặn ở bên ngoài, không để bất cứ ai tiến đến gần quấy rầy.

Bọn hắn thừa hiểu khi Nham Dương đã quyết tâm như vậy, lần luyện khí này chắc chắn cực kỳ hệ trọng, không được xảy ra bất cứ sơ suất nào.

“Lão già này… phu quân mang gì về cho hắn thế?” Ngay cả Tà Liễu đứng tại chủ điện cũng hơi kinh ngạc.

Phải biết rằng lần trước khi luyện Bỉ Dực Mặt Nạ cho nàng, cũng không thấy Nham Dương biểu hiện ra quyết tâm cao độ đến vậy.

“Tuyệt vời!” Lê Vĩ hưng phấn nở nụ cười, càng thêm mong chờ vào Tuyệt Thế Danh Khí sắp ra lò của mình.

Hoả Diệm Sơn biến thành lò luyện khí, nặng nề rơi xuống phía trước Nham Dương.

Mà Nham Dương chưa hề bắt tay vào luyện, ngược lại đang thành kính quỳ gối xuống, hướng về trời đất làm ra một lần lễ nghi phức tạp, lúc quỳ lúc phục, miệng lẩm bẩm thanh âm mà chỉ có mỗi lão nghe thấy:

“Thiên địa làm chứng, lão hủ nguyện sức tàn lực kiệt, dốc hết sở học cả đời vào lần luyện khí này… mong được trời đất ủng hộ, để thế giới có thêm một kiện Danh Khí Tuyệt Thế.”

Mặc dù không nghe rõ Nham Dương nói gì, nhưng khoảnh khắc ông ta lẩm bẩm… Lê Vĩ rõ ràng cảm giác được trời đất phản ứng.

Khí vận đang kéo đến…

Bình thường hắn rất ít khi dò xét khí vận của những tu sĩ có thực lực cao hơn mình, bởi vì thăm dò khí vận của người càng mạnh… phản phệ lên thân Lê Vĩ sẽ càng lớn.

Nhưng lần này dù hắn không dò xét, vẫn cảm giác được khí vận đang hội tụ đến chỗ của Nham Dương.

Mỗi kiện Danh Khí ra đời đều sẽ là nội tình của thế giới, góp phần thúc đẩy nền văn minh tu luyện…

Theo lý mà nói, nếu thế giới có linh… sẽ không làm ra cản trở.

Tuy nhiên ngươi có thể đúc thành hay không phải dựa vào bản lĩnh của chính ngươi.

Mà sau khi đúc thành, còn phải trải qua một lần khảo nghiệm từ thiên địa, xem thử nó có xứng đáng được công nhận là Danh Khí hay không.

Cuối cùng nếu thông qua khảo nghiệm, mới được xem là Tuyệt Thế Danh Khí… từ đó tên của nó là độc nhất vô nhị, được đất trời minh chứng, không kiện vũ khí hay đồ vật nào có thể dùng cái tên đó để nhái theo.

Nghĩ đến đây, với tư cách là chủ nhân tương lai của Danh Khí, Lê Vĩ cũng hướng về lò luyện của Nham Dương khấu đầu hành lễ một lần thể hiện sự tôn trọng.

“KHAI HOẢ!”

Nham Dương xoay người đứng lên, uy nghiêm gầm lên.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Từ cơ thể lão vang lên từng tiếng nổ như phích lịch.

Theo đó, chín loại Dị Hoả gào thét mà ra, mỗi một loại Dị Hoả đều mang hình thù khác nhau, công năng khác nhau, nhiệt độ khác nhau.

Nhưng chúng nó lại dung hợp thành một loại Cửu Sắc Dị Hoả vô cùng hoàn mỹ, cuồn cuộn chảy vào trong miệng núi lửa.

Lúc này nó không còn là Hoả Diệm Sơn, mà là Hoả Luyện Lô.

Dung nham bên trong Hoả Luyện Lô sôi sục, được Cửu Sắc Dị Hoả rót vào và dung hợp.

Lúc này Cửu Sắc Dị Hoả như có được linh trí, vậy mà hình thành hư ảnh một con Hoả Dương to lớn, thở ra khói đen, ngửa đầu gào thét.

“Tiểu hữu, ngươi muốn kiếm có hình dạng gì?” Nham Dương truyền âm cho Lê Vĩ:

“Là đoãn kiếm, trường kiếm hay phi kiếm?”

Lê Vĩ sửng sờ, đây chẳng phải là việc của Luyện Khí Sư hay sao?

Ta tuy đưa ra ý tưởng, nhưng kiếm luyện ra hình thù gì do ngươi chứ?

Hiểu được suy nghĩ của hắn, Nham Dương nghiêm nghị truyền âm: “Danh Kiếm thuộc về ngươi, nó đại diện cho lòng của ngươi, tượng trưng cho ý chí của ngươi, tay của ngươi… ngươi phải hiểu nó hơn bất kỳ ai khác.”

Lê Vĩ nghe vậy, bắt đầu suy tư…

Gần như không quá lâu, liền có đáp án mình muốn, gằn giọng: “Ta muốn một thanh Bạo Kiếm, càng cuồng bạo, càng dữ dội, càng huỷ diệt, có thể trấn áp thế gian hết thảy…”

Không cầu nhẹ, không cầu nhanh, không cần bền, không cầu sắc bén, cũng chẳng cần linh hoạt hay gì khác tương tự.

Chỉ cần một chữ - BẠO!

Hắn là Trấn Ngục Bạo Long, có thể biến đổi hình dạng thành quái vật chiến đấu.

Lê Vĩ muốn thanh kiếm của mình cũng phải là quái vật.

Tàn Khuyết Nhận, Ma Lâu Kiếm, Viêm Dương Đao… đều chưa đủ cuồng, chưa đủ bạo, chưa hợp với hình thái của Trấn Ngục Bạo Long.

“Đem đáp án của ngươi, truyền thẳng vào lò đi!” Nham Dương nói.

Lê Vĩ nhếch môi, linh hồn mang theo hình thái mong muốn của bản thân về thanh kiếm tiến vào trong Hoả Diệm Lô.

RỐNG!

Hư ảnh Hoả Dương bên trong liền nuốt chửng lấy linh hồn này, đại diện cho khí linh của cái lò tiếp nhận thông tin và ý muốn.

Bất quá dù là Hoả Dương đã sớm luyện ra không biết bao nhiêu Pháp Bảo và Vũ Khí, lúc này cũng toàn thân run rẩy, ngọn lửa hừng hực không ngừng, ánh mắt ngập tràn hoảng hốt.

Dù là nó… cũng không dám tin sẽ khai sinh ra một thứ khủng khiếp như vậy.

Ánh mắt Hoả Dương nhìn về phía Nham Dương, có chút e ngại sẽ thất bại.

“Đáng để thử!” Nham Dương chỉ đáp ba tiếng.

Mắt của Hoả Dương sáng ngời, nhiệt độ từ Cửu Sắc Dị Hoả bùng nổ.

Đúng vậy, đáng giá để liều!

“Luyện!”

Nham Dương quyết tâm, hai tay nhẹ phất.

Từng kiện, từng kiện nguyên liệu bay lên, lơ lửng trước mặt, ngay ngắn rõ ràng.

RĂNG RẮC…

Da thịt của lão bỗng nhiên xé toạc ra, thêm hai cánh tay to lớn mọc ra trên cơ thể to lớn.

Trên hai cánh tay này, cầm theo một chiếc búa lớn màu đen nặng như thiên thạch, một cái kìm như vuốt rồng kẹp thành.

Đầu tiên, Nham Dương đem Hoả Nhật Điện ném thẳng vào Hoả Diệm Lô.

Bởi vì nó là Cửu Tinh Pháp Bảo, cần có thời gian nung chảy thành nguyên liệu…

Cửu Sắc Hoả Diễm điên cuồng thiêu đốt, bắt đầu hoà tan cả toà Hoả Nhật Điện, ngay cả bia đá mặt trời là lối vào cũng không bỏ qua.

Hai cánh tay của Nham Dương kẹp lấy Linh Huyền Song Kiếm, đưa thẳng vào trong miệng của Hoả Dương.

Cơ thể Hoả Dương như lò luyện, đem Linh Huyền Song Kiếm thiêu cháy… cô đọng, thay đổi kết cấu, dung hợp vào nhau.

Giờ đây thế gian không còn Linh Huyền Song Kiếm, chỉ còn một cái phôi kiếm như kim loại thô.

Nhưng cái phôi này, sở hữu linh trí, không ngừng rung động trong hoả diễm.

Nham Dương tiếp tục, dùng kìm kẹp lấy từng đốt xương của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, ráp vào bộ xương của Cốt Văn Tộc.

Lão cố gắng thi triển sở học của mình, đem hai loại xương cốt khác biệt hoà làm một loại…

Kết quả cho ra một nhánh xương cốt to lớn duy nhất… nó vừa có màu sắc của Địa Ngục Hoả, vừa có ẩn hiện đường Văn của Cốt Văn Tộc, âm u vô cùng.

Kế tiếp, chính là dung hợp Dạ Nguyệt Thạch và Thực Khí Thiết.

Quá trình này lại đơn giản hơn, vì Thực Khí Thiết có khả năng cắn nuốt nguyên liệu luyện khí…

Nham Dương chỉ dùng sức làm suy yếu Dạ Nguyệt Thạch, áp chế nó và đưa cho Thực Khí Thiết nuốt vào, khiến đẳng cấp của Thực Khí Thiết tăng lên…

Cảm thấy vẫn chưa đủ, lão tự lấy thêm một số nguyên liệu khác của bản thân cho Thực Khí Thiết, bỏ vốn liếng của bản thân… cho đến khi Thực Khí Thiết trở thành nguyên liệu Cửu Tinh Cực Phẩm mới chịu dừng lại.

Nham Dương hài lòng gật đầu, dùng búa đen điên cuồng nện vào Thực Khí Thiết.

RỐNG!

Thực Khí Thiết gầm lên, nó há miệng gai nhọn muốn táp luôn cả búa đen… nhưng bị Nham Dương dùng kìm kẹp chặt miệng, không thể mở ra.

Lê Vĩ nhìn mà khoé mắt trực nhảy, quá trình này cũng quá điên rồ.

Trước sự thao tác của Nham Dương, từng búa từng búa đập vào Thực Khí Thiết, kết hợp với sức nóng kinh hoàng của Cửu Sắc Dị Hoả… Thực Khí Thiết dần dần biến hình.

Nó bị luyện ra phần từ kiếm cách đến chuôi kiếm…

Nói thì đơn giản, nhưng chỉ riêng công đoạn này… đã là nửa tháng trôi qua, đã có hàng chục vạn nhát búa không ngừng nện ra, mỗi một lần đập đều ẩn chứa tâm huyết cả đời của Cửu Tinh Luyện Khí Sư hàng thật giá thật.

Kiếm phôi, sườn kiếm và chuôi kiếm đã thành, Nham Dương ném chúng lơ lửng giữa không trung, truyền âm cho Lê Vĩ:

“Cho chúng nếm máu của ngươi, hồn của ngươi, lực của ngươi… để chúng quen thuộc ngươi từ khi sơ khai!”

Lê Vĩ hiểu ý, không chút do dự cắt đứt cổ tay của mình, máu tươi bắn ra, linh hồn điều động, linh lực từ Siêu Nguyên Anh tuôn trào…

Hắn đem cả máu, hồn và lực của mình rót vào kiếm phôi, sườn kiếm và chuôi kiếm…

Chúng nó cũng rất phối hợp, lặng lẽ hấp thụ từng đợt.

Nham Dương hít sâu một hơi, từ trong chiếc rương đem từng mảnh vỡ của hai kiện Tạo Hoá Danh Khí lấy ra…

Lần này biểu lộ của lão cực kỳ chăm chú, bởi vì để tinh luyện Danh Khí không hề dễ dàng, dù đó chỉ còn là mảnh vỡ.

Phá được Danh Khí, chỉ có thể là Danh Khí…

Cửu Sắc Hoả Diễm, chưa chắc thiêu đốt được mảnh vỡ Danh Khí…

Nhưng nếu không thành, làm sao phần lưỡi kiếm có thể đúc ra?

Chẳng có chút chần chờ, Nham Dương ngửa đầu nhìn trời cao niệm chú:

“Bí Pháp – Tế Sinh Mượn Hoả!”

PHỐC!

Nham Dương thổ huyết, tinh huyết mang theo cuồn cuộn sinh mệnh của lão xông thẳng lên thiên không, được bầu trời hấp thụ.

“Trời ơi, ngài ấy ngay cả Bí Pháp độc nhất cũng sử dụng rồi!” Toàn bộ Luyện Khí Sư điên cuồng.

Mái tóc của Nham Dương dần chuyển sang bạc trắng, làn da có chút nhăn lại, tấm lưng lực lưỡng hơi còng xuống…

“Lão già này…” Lê Vĩ nhiệt huyết sục sôi.

Hắn nhận ra Nham Dương đang hiến dâng sinh mạng.

Lão nói luyện khí bằng cả tính mạng, lại là sự thật theo đúng nghĩa đen.

VÙ VÙ VÙ…

Bầu trời hấp thụ sinh mệnh của Nham Dương, mây đen kéo về, một cột Thiên Kiếp theo đó giáng xuống.

ĐÙNG!

Cột Thiên Kiếp này không phải lôi kiếp, mà chính là Hoả Kiếp!

Dù là chín loại Dị Hoả dung hoà cũng không thể luyện hoá Tạo Hoá Danh Khí, nhưng nếu dùng chính ngọn lửa của thiên địa thì có thể làm được điều đó.

Lửa của thiên địa phải do thiên địa đánh xuống, chính là Hoả Kiếp.

Bí Pháp – Tế Sinh Mượn Hoả thông qua việc hiến tế tuổi thọ cho trời cao, từ đó mượn dùng Hoả Kiếp.

Đây là Bí Pháp đánh đổi quá lớn, Nham Dương chưa từng truyền thụ cho bất cứ ai, ngay cả những đệ tử thân cận nhất cũng không truyền.

Hôm nay, lão mang ra sử dụng…

RỐNG!

Hoả Kiếp đánh vào Hoả Diệm Lô, lửa của trời đất khiến Cửu Sắc Hoả Diễm càng thêm táo bạo, càng thêm điên cuồng.

Nham Dương lúc này mới đem các mảnh vỡ của hai kiện Danh Khí ném vào bên trong.

XÈO XÈO XÈO…

Quả nhiên khi có được Hoả Kiếp tương trợ, từng mảnh vỡ của Danh Khí bắt đầu hoà tan…

Chúng nó toả ra nguồn lực lượng khổng lồ như dòng chảy, lại được Nham Dương và Hoả Dương phối hợp định hình thành khối kim loại thô cứng rắn không cách nào hình dung.

Vẫn là mượn Hoả Kiếp tương trợ, Nham Dương dùng búa đập xuống khối kim loại này, tạo ra hai phần lưỡi kiếm…

KENG KENG KENG KENG…

Tiếng búa vang rền như sấm, Hoả Kiếp một đợt dần cạn…

Đã một tháng qua, phần lưỡi kiếm chưa luyện xong.

“Tế Sinh Mượn Hoả!” Nham Dương buộc phải tiếp tục mượn thiên địa trợ lực.

Cơ thể lão dần nhỏ lại, đầu tóc đã trắng xoá…

Lê Vĩ rùng mình, ánh mắt đỏ lên…

Chỉ là lúc này hắn cũng chẳng dễ chịu, máu… hồn… và lực vẫn đang rót vào các bộ phận được luyện ra.

Tu vi hắn còn thấp, thứ muốn luyện chế ra lại quá cao, chúng nó đang ăn ngấu nghiến và chưa thoả mãn.

Lê Vĩ cũng đang đánh đổi…

Nham Dương lưng đã còng, tóc đã bạc… nhưng lực búa trong tay, sự nồng nhiệt trong mắt càng ngày càng thịnh vượng.

Có Hoả Kiếp mạnh mẽ thiêu đốt, Hoả Nhật Điện cũng chẳng thể trụ nổi…

Nó bị hoà tan thành một đám chất lỏng táo bạo, bị Hoả Dương nuốt vào, giữ ở trong cơ thể.

Hoả Diệm Lô cháy càng lúc càng dữ dội.

Rốt cuộc, toàn bộ mảnh vỡ của hai kiện Danh Khí đã được Nham Dương luyện chế thành công.

Lưỡi kiếm xuất hiện, Lê Vĩ tiếp tục phân ra máu, hồn và lực rót vào trong nó.

Hắn và Nham Dương không nói lời nào, nhưng đã có thể hiểu rõ lẫn nhau muốn gì…

Không biết qua bao lâu sau, phôi, sườn, chuôi, lưỡi đều đã ăn no…

XOẸT XOẸT XOẸT…

Chúng nó một lần nữa bay vào Hoả Diệm Lô.

Hoả Dương phun ra lượng chất lỏng nung thành từ Hoả Nhật Điện, cuốn lấy tất cả.

Hoả Nhật Điện phụ trách làm thân kiếm, phải dung hợp cuối cùng, gắn kết tất cả thành một khối hoàn mỹ.

Đó sẽ là lúc, Tuyệt Thế Danh Khí ra đời!