Ánh mắt Lê Vĩ loé lên tia sáng, có chút phấn khích nhìn lấy khuôn mặt mỹ lệ của Tà Liễu.
Không hổ là bà cả đại nhân, tính cách ngang tàn đâu dễ chịu thiệt thòi.
Hãn Quốc dám cử chó săn của Nha Ảnh nằm vùng ở Thiên Tà Giáo, điều này chính là đang chủ động khiêu khích và gây hấn.
Vốn nghĩ rằng bởi vì Hãn Quốc có Quốc Vận bảo vệ nên Tà Liễu bất lực chưa thể ra tay… không ngờ nàng đã sớm tính toán đến như vậy.
Lê Vĩ là Âm Dương Chi Chủ, có năng lực thôn phệ…
Vậy chẳng phải toàn bộ thái giám chủ tu Âm Lực của Nha Ảnh đều là chất dinh dưỡng di động hay sao?
Mấy vị Tinh Nữ đa số là Độ Kiếp Kỳ, tuy rằng tốc độ tu luyện của Lê Vĩ cực nhanh… nhưng để theo kịp các nàng chẳng biết phải mất đến bao nhiêu năm nữa.
Dù hắn kế thừa Y Đạo Quỷ Cốc, có thể dùng Đan Dược đề thăng tu vi… Nhưng cũng cần cả quá trình trồng ra nguyên liệu, và thời gian luyện chế… làm sao nhanh bằng trực tiếp cắn nuốt nguồn “tài nguyên có sẵn”?
Hãn Quốc lập quốc và phát triển nhờ vào Nha Ảnh, nếu Lê Vĩ có thể giải quyết Nha Ảnh từ bên trong… chính là trực tiếp phá nát Quốc Vận của chúng, khi đó Thiên Tà Giáo muốn trả thù sẽ dễ như trở bàn tay.
Vừa có thể đề thăng tu vi nhanh chóng, vừa loại bỏ được kẻ thù… cớ sao lại không làm chứ?
Hoá ra ngay từ đầu Tà Liễu đã tính toán đến bước đi này, nên mới nói khi hắn đột phá Hoá Thần sẽ có nhiệm vụ mới…
“Nhưng mà Nha Ảnh sàng lọc và tuyển chọn cực kỳ gắt gao!” Lê Vĩ chau mày nói:
“Ta không phải Thái Giám chân chính, khó mà xâm nhập!”
Hắn tự tin với bản sự của mình, chỉ cần thành công tiến vào Nha Ảnh… sẽ thừa sức khuấy động phong vân, đem Hãn Quốc quậy đến gà bay chó chạy.
Bất quá Nha Ảnh quá quan trọng với căn cơ của Hãn Quốc, người ngoài đâu dễ nằm vùng?
“Yên tâm, thiếp đã sắp xếp cho chàng mọi thứ!” Tà Liễu ung dung nói:
“Chờ chàng xuất phát mà thôi!”
“Vậy thì tốt!” Lê Vĩ nhếch mép cười xấu xa:
“Ta không ngại giả làm Thái Giám lăn lộn trong Hậu Cung của Hãn Đế đâu!”
“Hừ, chỉ thế là giỏi!” Tà Liễu giận dữ vung chân đạp vào mông hắn không chút lưu tình.
Lê Vĩ như đạn pháo bị đá bay ra ngoài, chật vật kéo y phục che đậy cơ thể.
“Hắc hắc, đùa một chút làm gì ghê vậy?” Hắn buồn bực bụm mông.
Hiện tại đương nhiên là chưa rảnh rỗi vào Nha Ảnh làm thái giám giả…
Hắn thay đổi phương hướng, bay về phía Hoả Diệm Sơn của Tam Trưởng Lão.
Tu vi Luyện Hư Kỳ tuy không tính là mạnh, nhưng cũng thuộc dạng trung bình ở Thiên Tà Giáo…
Thế nên khi Lê Vĩ xuất hiện ở Hoả Diệm Sơn, cũng không có trường hợp bị nhân vật quần chúng khinh thường và xảy ra cái kết.
Ngược lại nhận ra hắn là “tâm phúc” của Tần Thuỷ Dao, các đệ tử ở đây vẫn tương đối khách khí mở miệng chào hỏi.
“Tại hạ thay mặt đại sư tỷ, muốn bái phỏng Tam Trưởng Lão!” Lê Vĩ đem Tần Thuỷ Dao ra làm cái cớ.
Quả nhiên nghe thấy hắn đại diện cho Tần Thuỷ Dao, mấy vị đệ tử của Luyện Khí Đường lật đật chạy đi thông báo.
Không lâu sau, Lê Vĩ được phép lên đỉnh Hoả Diệm Sơn mà không cần Hắc Phù dẫn tiến như lần trước.
Nhiệt độ nơi này vẫn nóng hừng hực, khắp nơi đều có thể nhìn thấy các đệ tử đang nỗ lực bên những cái lò thiêu với nhiệt độ dữ tợn.
Đệ tử bình thường thì dùng Hoả Linh Lực, đệ tử có chút thủ đoạn thì dùng Hoả Diễm lấy từ Yêu Đan của Hoả Hệ Yêu Thú, đệ tử tinh anh số ít được cấp Dị Hoả.
Thứ bọn hắn luyện chế chủ yếu là Pháp Bảo, ở Man Di Chi Địa rất ít người dùng vũ khí…
“Khí Đạo cũng không tệ, tương lai ta phải học Luyện Khí của Quỷ Cốc Nhất Mạch!” Lê Vĩ thầm nghĩ.
Tưởng tượng bản thân có thể tự tay luyện chế ra Tuyệt Thế Danh Khí của riêng mình mà không cần đến người khác giúp đỡ cũng cảm thấy mãn nguyện rồi.
Tốc độ rất nhanh, Lê Vĩ đã có mặt trên đỉnh Hoả Diệm Sơn…
“Thế nào rồi? nàng có nói gì đến lão phu không?” Tam trưởng lão Nham Dương từ trong lòng núi lửa lao vọt lên.
Lê Vĩ ho nhẹ một tiếng, trề môi ra, dùng giọng điệu của Hồ Nga lặp lại trọn vẹn từng câu từng chữ:
“Con dê già khốn kiếp, không dám trở về nhìn ta một lần!”
“PHỐC!” Nham Dương suýt chút té nhào, sắc mặt đỏ bừng, hai tay xoa xoa vào nhau cực kỳ lúng túng.
Hiển nhiên lão cũng là có nỗi khổ tâm, bằng không với thân phận Tam Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo, quay về Yêu Khư gặp tình nhân cũ cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.
Lê Vĩ không có hứng thú tìm hiểu chuyện tình của mấy lão già này, chỉ nói thêm:
“Hồ Nga trưởng lão vẫn chưa báo đáp ta như lời ngươi nói!”
“Làm sao có thể như thế?” Nham Dương nhíu mày:
“Tính cách của nàng vốn sảng khoái, nếu đã nhận Thăng Linh Châu từ ngươi… về tình về lý đều nên thưởng cho ngươi thứ gì đó.”
“À có, nàng muốn gả đệ tử cho ta… nhưng ta đâu có đáp ứng!” Lê Vĩ nói thẳng.
Lão thừa biết Lê Vĩ chính là phu quân của Giáo Chủ, hơn nữa thực lực của tiểu tử này tiến bộ càng lúc càng nhanh, không sớm thì muộn thân phận của hắn cũng sẽ công khai trước thiên hạ.
Hồ Nga muốn gả đồ đệ cho hắn, đây là đang tranh sủng với Giáo Chủ nha…
Nhìn khắp thế gian, có bao nhiêu nữ tử đủ tư cách tranh sủng với nữ cường nhân khủng bố như vậy.
“Haha, ngươi cứ xem như nàng nói đùa là được rồi.” Nham Dương cười khan:
“Lão phu sẽ nỗ lực giúp ngươi luyện Tuyệt Thế Danh Khí, không biết nguyên liệu chuẩn bị đến đâu rồi?”
“Có tất cả những thứ này!” Lê Vĩ gật gù, đơn giản phất tay.
Linh Huyền Song Kiếm, bộ xương của Cốt Văn Tộc, xương của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, Dạ Nguyệt Thạch, Thực Khí Thiết, mảnh vỡ của hai kiện Tạo Hoá Danh Khí… cuối cùng là Hoả Nhật Điện.
“Đậu xanh rau muống!” Nham Dương tại chỗ nhảy dựng lên, hai mắt suýt chút lồi cả ra ngoài.
Lão chỉ cảm thấy toàn thân ngứa ngáy không chịu nổi, một trái tim sắp nhảy ra, hoài nghi mình đang nằm mơ.
Bởi vì với tư cách là Cửu Tinh Luyện Khí Sư, người tinh thông Khí Đạo số một Hỗn Vực… lão vẫn không thể sở hữu được khối nguyên liệu khủng bố như vậy.
“Hai thanh kiếm này thật sự đã sinh linh, mà ngươi còn ngộ được Kiếm Pháp từ chúng.” Nham Dương nhìn chằm chằm Linh Huyền Song Kiếm:
“Đây chính là phôi hoàn mỹ, là thứ cần thiết nhất để đúc ra Danh Khí!”
“Còn đây là xương cốt của giống loài gì? Thế mà có thể khắc Trận Văn và Phù Văn lên… lão phu chưa từng thấy qua.” Nham Dương lắp bắp nhìn xương Cốt Văn Tộc, rồi lại vuốt ve xương của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển:
“Đây là xương yêu thú gì? ẩn chứa ngọn lửa khắc chế linh hồn?”
“Dạ Nguyệt Thạch và Thực Khí Thiết đều là hàng hiếm, chúng nó là nguyên liệu có thể thăng cấp không ngừng.”
“Mảnh vỡ của tận hai kiện Tạo Hoá Danh Khí, trời ạ!”
“Còn cái này là gì? Một kiện Cửu Tinh Pháp Bảo… moá nó, hình như là Hoả Nhật Điện của lão già kia.”
Nham Dương kích động như một đứa trẻ, chỉ hận không thể ôm cả đống nguyên liệu này mà cười ngây ngô.
Mọi thứ vượt qua kỳ vọng, vượt qua cả tưởng tượng…
Lão từng nghĩ Lê Vĩ có thể tìm được “phôi” đã là xuất sắc lắm rồi, mình sẽ phải bỏ thêm nguyên liệu để bù vào cho hắn.
Kết quả thì sao, những nguyên liệu này từng thứ đều là hàng tuyệt phẩm để đúc Danh Khí… bây giờ bày ra trước mắt để lựa chọn.
Nếu thật sự từ đây rèn đúc thành công, đây sẽ là kiện Danh Khí để đời của lão, ghi danh sử sách.
Đối với một Luyện Khí Sư, đây là vinh quang vô thượng, vô số Luyện Khí Sư khác sẽ ghen ghét, đố kỵ, chỉ hận không thể thay thế lão vào vị trí này.
“Tiểu hữu… ngươi thật sự nguyện ý để lão phu sử dụng hết nguyên liệu ở đây sao?” Nham Dương hai mắt rưng rưng nhìn hắn.
“Thế nào? chẳng lẽ lão định lật lọng?” Lê Vĩ không vui hỏi.
“Không, không hề!” Nham Dương vội vàng lắc đầu:
“Ý của ta là, nếu để những Luyện Khí Sư khác biệt được sử dụng từng này nguyên liệu… sẽ có không ít kẻ tìm đến, cam tâm tình nguyện luyện chế miễn phí cho ngươi, trình độ của bọn họ thậm chí còn cao hơn ta.”
“Cao đến đâu thì cũng là Cửu Tinh mà thôi.” Lê Vĩ nhún vai:
“Lão là người chỉ điểm ta đến Yêu Khư, nhờ hành trình này mà ta thu hoạch nhiều thứ… về tình về lý, ta phải thiếu nợ lão mới đúng.”
“Không nợ, không nợ chút nào!” Nham Dương trịnh trọng lắc đầu, hít sâu một hơi, chỉ tay lên trời nói:
“Lão phu xin thề, nếu không thể giúp ngươi đem Tuyệt Thế Danh Khí đúc ra… sẽ tự vẫn tạ tội!”
“Đâu cần đến mức như vậy?” Lê Vĩ giật mình.
“Không, với từng này nguyên liệu… với sự tin tưởng của tiểu hữu, nếu thất bại sẽ mất tất cả, lão phu sẽ không tha thứ cho bản thân mình!” Nham Dương nghiêm nghị nói:
“Thất bại trước điều kiện tuyệt vời thế này là sỉ nhục mà không một vị Luyện Khí Sư nào chấp nhận, lão phu thà chết còn hơn.”
“Vậy thôi tuỳ lão!” Lê Vĩ bất đắc dĩ:
“Nhưng đối với ta, không có gì là chắc chắn thành công… dù thất bại ta cũng không trách lão.”
Luyện chế Danh Khí cực kỳ rủi ro, tỷ lệ thành rất thấp, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng nếu thất bại và mất trắng rồi.
Có chơi có chịu, hắn không có lý do gì đem tội lỗi đổ hết cho Nham Dương.
Nham Dương không nói thêm lời nào, thái độ và sự tin cậy của Lê Vĩ càng khiến lão quyết tâm hơn bao giờ hết.
Với sự tự trọng của riêng mình, lão không cho phép mình thất bại.
“Có thể bắt đầu rồi chứ?” Lê Vĩ cười cười.
“Nói ra nguyện vọng của tiểu hữu đi, ta sẽ cố gắng đến hơi thở cuối cùng!” Nham Dương vỗ ngực.
Lê Vĩ khoanh chân ngồi xếp bằng, lấy ra một tấm giấy…
Hắn bắt đầu viết ra ý tưởng của mình về một thanh kiếm duy nhất.
Không sai, Lê Vĩ muốn điên cuồng một lần.
Dùng cả Linh Huyền Song Kiếm, mảnh vỡ của hai kiện Danh Khí và hàng loạt nguyên liệu chỉ để luyện ra duy nhất một thanh Tuyệt Thế Danh Khí có dạng kiếm.
Một thanh kiếm nặng nề, to lớn, đủ sức nghiền nát tất cả.
Thanh kiếm này được hoà quyện bởi hai hình thái, một Chính và một Tà để có thể tận dụng tối đa ưu thế từ Chính Tà Kiếm Pháp.
Nó có được Linh Huyền Song Kiếm làm phôi, là Linh của kiếm.
Nó có được khung xương của Cốt Văn Tộc và Địa Ngục Tam Đầu Khuyển làm sườn kiếm.
Nó có được Dạ Nguyệt Thạch và Thực Khí Thiết làm chuôi kiếm.
Nó có được mảnh vỡ của hai kiện Tạo Hoá Danh Khí làm lưỡi kiếm.
Và cuối cùng là có được Cửu Tinh Pháp Bảo – Hoả Nhật Điện làm thân kiếm, kế thừa quyền năng khống hoả, nguỵ tạo Hoả Diễm của Thần Thú.
Nhìn thấy từng dòng Lê Vĩ viết ra, dù là Nham Dương cũng cảm thấy tim đập chân run…
Áp lực của lão là cực lớn, lớn nhất từ trước đến nay khi bước chân vào con đường Khí Đạo.
Nhưng càng nhiều hơn là sự cuồng nhiệt…
Thanh kiếm này, quá vĩ đại!
Nếu luyện chế thành công, lão sẽ là Luyện Khí Sư hàng đầu thế giới.
Theo danh tiếng của thanh kiếm này vang vọng càn khôn, tên tuổi của Luyện Khí Sư đúc ra nó cũng sẽ đi vào sử sách.
Thành tựu này… là độc dược trí mạng của bất cứ Luyện Khí Sư nào.
Không thể từ chối!
“Có thể bắt đầu!” Lê Vĩ tuỳ ý nói.
Bằng vào tâm cảnh của hắn, đúc thành Danh Khí thì gia tăng chiến lực… không thành cũng chấp nhận, không có kích động quá nhiều.
Đương nhiên việc tìm kiếm nguyên liệu vất vả cũng như hao tốn nhiều tâm huyết, hắn cũng có chút chờ mong vào thành quả đạt được.
Tam Trưởng Lão sắc mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có, một tay bỗng nhiên đập mạnh vào lồng ngực.
ĐÙNG!
Lồng ngực của lão phát ra tiếng nổ trầm thấp như trống trận.
Khoảnh khắc đó, hư ảnh một con hoả dương cự đại xông thẳng ra khỏi cơ thể, Nham Dương Trưởng Lão biến đổi hình dạng.
Không còn là một lão già thấp lùn với bộ râu và cái sừng dê, giờ đây lão trở nên lực lưỡng, hoá thành một thực thể cao lớn hàng trăm trượng, cơ bắp cuồn cuộn, làn da đỏ thẳm, diện mục uy nghiêm, hai cái sừng dê như trăng khuyết cong trên đỉnh đầu.
Lê Vĩ trố mắt nhìn, lão già lùn tịt này còn có một dáng vẻ như vậy sao? Chẳng trách năm xưa có gian tình với mỹ nhân như Hồ Nga.
Theo hình thể ngày càng lớn, Hoả Diệm Sơn cũng lắc lư, chấn động không ngừng.
“Trời ạ, sư phụ biến dạng rồi!”
Chúng đệ tử bên dưới biến sắc, nhao nhao cuốn lấy lò lửa của mình bỏ chạy thục mạng như tận thế giáng lâm.
Từng người trên mặt vừa kinh vừa sợ, vừa hãi vừa hỉ… vô cùng phức tạp.
Bởi bọn hắn hiểu rằng, Tam Trưởng Lão đang tiến vào trạng thái điên cuồng nhất.
Lê Vĩ thấy cảnh này, vội vàng thả người bay lên không trung.
“Lò luyện – đến!” Nham Dương uy nghiêm gầm lên.
Hắn giờ đây mang đến cảm giác không giống một Luyện Khí Sư bình thường, mà là hiện thân của Khí Thần!
Mỗi ánh mắt, mỗi nhất cử nhất động, thậm chí uy áp toả ra đều khiến thiên địa dao động.
ẦM ẦM ẦM…
Một trong những ngọn núi to nhất của Thiên Tà Giáo – Hoả Diệm Sơn lắc lư kịch liệt.
Sau đó, nó hoá thành một cái lò luyện bay lên thiên không.
“Wow?” Lê Vĩ nhìn cảnh tượng cũng phải thốt lên một tiếng.
Ngọn núi lửa này hoá ra là một cái lò luyện khí, miệng núi lửa chính là miệng lò…
Nham Dương đã quyết tâm, luyện khí bằng cả tính mạng!