Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 170: CÔNG TÔN THUYÊN!



Lê Vĩ lười biếng mấy cái gọi là trải nghiệm hành trình…

Hắn trực tiếp ngồi trong Chiến Giới Châu, dịch chuyển không gian trở về Thiên Tà Giáo để tiết kiệm thời gian.

Vừa mới trở về, phát hiện hôm nay Thiên Tà Giáo vô cùng náo nhiệt.

Ở giữa quảng trường rộng lớn, hàng vạn đệ tử tinh anh tụ hội được dẫn đầu bởi đại sư tỷ Tần Thuỷ Dao…

Bên trên đài cao, các vị trưởng lão đều tập trung, 36 vị Các Chủ, 18 vị Đường Chủ đều nghiêm trang chỉnh tề.

Mà ở giữa trung tâm chính là thân ảnh phong hoa tuyệt đại của Thiên Tà Giáo Chủ - Tà Liễu.

“Moá, trận hình lớn quá vậy… chẳng lẽ lão bà biết ta trở về nên tổ chức nghi lễ nghênh đón?” Lê Vĩ âm thầm tự sướng một phen.

Hắn chậm rãi xuất hiện, giả vờ hai tay chắp sau mông, nghênh ngang bước vào đại môn.

“Vĩ ca, lâu rồi không thấy… dạo này phong thái vẫn như cũ a!” Một tiếng chào thân thiết vang lên.

Lê Vĩ quay đầu, thấy con hàng Lý Cuội lật đật chạy đến.

“Không phải lâu ngày, mà là lâu năm!” Lê Vĩ cười một tiếng:

“Ngươi tiến bộ không ít nha, đạt đến Nguyên Anh Viên Mãn rồi.”

Tốc độ tu luyện của Lý Cuội khá nhanh, đều là đệ tử nội giáo… ai cũng có vài phần thiên phú, bằng không đã sớm bị đào thải ra ngoài.

“Vĩ ca tu vi gì? Ta vậy mà nhìn không thấu ngươi.” Lý Cuội gãi đầu.

“Hừ, ta là người mà ngươi có thể xem thấu sao?” Lê Vĩ dương dương đắc ý.

“Cũng phải nha, ngươi có đại sư tỷ làm chỗ dựa.” Lý Cuội ao ước nói:

“Đại sư tỷ bây giờ đã là Luyện Hư Trung Kỳ, là một trong những thiên tài hàng đầu Hỗn Vực, trong cùng thế hệ hiếm có đối thủ.”

“Lợi hại.” Lê Vĩ gật gù tán thưởng.

Khoé miệng Lý Cuội co quắp, cảm giác tư thái này sao giống trưởng bối đang đánh giá vãn bối vậy?

“Hôm nay giáo ta bổ nhiệm Đại Trưởng Lão, không khí vô cùng sôi động.” Lý Cuội cười nói.

“Bổ nhiệm Đại Trưởng Lão?” Lê Vĩ hơi ngạc nhiên.

Nói mới nhớ, từ khi Cốt Giang bị Tà Liễu làm thịt… vị trí Đại Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo vẫn luôn bỏ trống.

Không ngờ hôm nay lại có người ngồi vào rồi.

Đại Trưởng Lão là vị trí rất cao, địa vị ở trong giáo chỉ thua mỗi Giáo Chủ mà thôi…

Theo Lê Vĩ được biết, Nhị Trưởng Lão đã là Độ Kiếp Kỳ, Tam Trưởng Lão thì lại là Cửu Tinh Luyện Khí Sư.

Vậy thì Đại Trưởng Lão, tu vi chắc chắn không yếu hơn.

Cảm nhận được sự tồn tại của Bỉ Dực Mặt Nạ và Vĩnh Tinh Ước, ánh mắt của Tà Liễu cũng vô tình quét đến phương hướng của Lê Vĩ.

Bất quá tạm thời hai người cũng chẳng tiện công khai trước công chúng, nên nàng thu hồi ánh mắt.

Ống tay áo nhẹ phất, Tà Liễu thả người lên đài cao, nghiêm nghị tuyên bố:

“Toàn giáo nghe rõ! Kể từ hôm nay, Diệu Thủ Đan Lão chính thức gia nhập Thiên Tà Giáo – đảm nhiệm chức vụ Đại Trưởng Lão!”

BỐP BỐP BỐP…

Toàn giáo nhiệt liệt vỗ tay, từ đệ tử đến hàng ngũ trưởng lão, tất cả đều hoan nghênh chúc mừng.

“Diệu Thủ Đan Lão… hình như có nghe qua.” Lê Vĩ vuốt cằm.

“Đây chính là vị Luyện Đan Sư hàng đầu Hỗn Vực đấy!” Lý Cuội ở bên cạnh kích động nói:

“Không biết Giáo Chủ dùng thủ đoạn gì, vậy mà chiêu mộ được ông ta gia nhập, Thiên Tà Giáo chúng ta kiếm lời lớn rồi!”

Phần phật.

Ống tay áo tung bay, một cổ khí tràng mênh mông như biển quét ngang thiên địa.

Trong không khí, hương thơm đan dược nồng đậm lan tràn khiến toàn trường sảng khoái.

Không gian nứt ra một cái đại môn, từ trong đó bước ra hai thân ảnh.

Đi đầu là một lão nhân tiên phong đạo cốt, tay cầm một cái tiểu đỉnh đang xoay tròn, râu tóc bạc trắng, hai mắt đục ngầu.

Mà phía sau ông ta, có một thanh niên diện mục tuấn lãng, thân khoác bạch sắc y sam, hai mắt kiêu ngạo, khoé môi nhếch lên tự mãn.

Lão nhân này chính là Luyện Đan Sư nổi danh tại Hỗn Vực, chẳng những là một vị Độ Kiếp Kỳ, mà còn là Cửu Tinh Đan Sư… có thể luyện chế ra đan dược cao cấp nhất, danh xưng Diệu Thủ Đan Lão.

Mà thanh niên đi cùng, chính là nhi tử của Diệu Thủ Đan Lão – Diệu Đan Phong.

“Nghe nói Diệu Thủ Đan Lão là tán tu, vô số cường giả từng muốn bái phỏng chỉ để cầu cạnh một viên đan dược nhưng không được!” Có Đường Chủ thì thầm:

“Giáo Chủ dùng cách gì thu được ông ta, lợi hại thật!”

“Đúng vậy, có được một Đan Sư cao cấp như thế cống hiến… Thiên Tà Giáo như hổ mọc thêm cánh.” Ngay cả vài vị trưởng lão cũng tán thành:

“Để ông ta đảm nhiệm Đại Trưởng Lão, chúng ta phục!”

Dù Thiên Tà Giáo không thiếu Đan Sư, nhưng trình độ khó lòng sánh bằng Diệu Thủ Đan Lão.

“Lão phu vinh hạnh trở thành Đại Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo, sẽ không phụ kỳ vọng của Giáo Chủ!” Diệu Thủ Đan Lão hướng Tà Liễu chắp tay tuyên bố, sau đó hướng về toàn trường phất tay.

Vèo vèo vèo vèo..

Theo động tác của ông ta, vô số viên Uẩn Linh Đan bắn ra bốn phương tám hướng.

Uẩn Linh Đan bay đến trước mặt các đệ tử như phần thưởng và lễ vật ra mắt.

Tuy đẳng cấp của đan dược này không cao, nhưng nó có thể ôn dưỡng linh lực trở nên tinh thuần, thanh lọc tạp chất, có lợi ích với sự phát triển của tu vi.

“Đa tạ Đại Trưởng Lão ban thưởng!” Chúng đệ tử cảm kích lên tiếng, lòng sinh hảo cảm.

Lê Vĩ cũng bắt lấy một viên Uẩn Linh Đan, tuỳ tiện xem một phen rồi ném cho Lý Cuội.

Tay nghề của Diệu Thủ Đan Lão này quả thật không tồi, luyện ra Uẩn Linh Đan số lượng lớn nhưng tạp chất bên trong chỉ còn lại một thành.

Bất quá đối với một kẻ kế thừa Y của Quỷ Cốc như hắn, một thành tạp chất là điều không thể chấp nhận.

Huống hồ Lê Vĩ có hàng tá biện pháp khác vượt trội hơn Uẩn Linh Đan, hắn đương nhiên không dùng đến.

Thiên Tà Giáo tổ chức yến tiệc một phen, chiêu đãi Diệu Thủ Đan Lão và Diệu Đan Phong.

Lê Vĩ gật gù, đối với hắn thì Trưởng Lão của Thiên Tà Giáo chính là thuộc hạ của lão bà.

Lão bà thu được thuộc hạ lợi hại, hắn cũng mừng cho nàng.

Thế là lẫn cùng đám đệ tử, ăn thịt uống rượu…

“Trở về khi nào?” Một bóng hình nở nang, kiều diễm tiếp cận từ phía sau.

“Hắc Phù!” Lê Vĩ cười tủm tỉm xem lấy nàng:

“Vẫn xinh đẹp nha!”

Hắc Phù nhìn chằm chằm Lê Vĩ, chẳng biết vì sao nội tâm lại run lên… cảm giác như nam nhân trước mặt như vực sâu không đáy, có thể hút nàng vào bất cứ lúc nào.

Một thời gian không gặp, nàng vừa mới đột phá Luyện Hư Kỳ… mà hắn đã kinh khủng hơn nhiều rồi.

“Hắc Phù sư tỷ, đệ kính ngươi một chén!”

“Hắc Phù sư tỷ, chúng ta mời ngươi…”

Chưa kịp nói chuyện mấy câu, vài chục đệ tử đã ập đến bắt chuyện.

Ở Thiên Tà Giáo, Hắc Phù chỉ nổi bật dưới Tần Thuỷ Dao mà thôi, cũng có rất nhiều nam đệ tử xem nàng là tình nhân trong mộng.

Lê Vĩ cười cười, năm đó Tần Thuỷ Dao còn định đem Nguyên Âm Tố Linh Thân của Hắc Phù ra giúp mình tăng tu vi, kết quả bị Tà Liễu chặn ngang một cước bằng Âm Dương Tình Cổ Đan.

Chuyện xưa như mây gió, hiện tại hắn đã mạnh hơn Hắc Phù nhiều… e rằng dù có song tu cùng với Nguyên Âm Tố Linh Thân cũng chẳng được bao nhiêu, đột phá một tiểu cảnh giới chẳng đủ.

Có thể thấy vẫn là Tà Liễu sáng suốt, để Lê Vĩ tự phát triển bằng chính bản sự của mình nên hắn mới tiến bộ nhanh chóng như vậy.

Tần Thuỷ Dao cũng sớm để ý đến Lê Vĩ, đang định tiến đến…

ẦM!

Toàn bộ Thiên Tà Giáo đột ngột kịch chấn.

Bầu trời đang là ban ngày, bỗng nhiên chuyển sang màn đêm u tối…

Khi tất cả chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, vô số ngôi sao sáng bừng xuất hiện giữa đêm đen, nhảy múa trên bầu trời.

Hàng vạn ánh sao tụ hội, tạo thành một bàn tay khổng lồ hung hăng hướng xuống Thiên Tà Giáo mà oanh tạc.

“Cái nồi gì thế?” Lê Vĩ tê dại cả da đầu, hắn thừa kiến thức nhận ra đây chính là Tinh Thần Chi Lực cấp độ cao nhất.

Ở Hỗn Vực, người có thể thi triển Tinh Thần Chi Lực đến mức độ này chỉ có một mà thôi.

Tinh Vân Các Chủ!

Cũng chỉ có nữ cường nhân như nàng ta, mới dám công kích Thiên Tà Giáo một cách công khai đường hoàng.

Trước áp bách của một đòn công kích toàn lực từ Độ Kiếp Viên Mãn, cường giả Thiên Tà Giáo đều tê dại cả da đầu, ngay cả Diệu Thủ Đan Lão đang oai phong cũng đổ mồ hôi lạnh.

Lão chỉ là Độ Kiếp Hậu Kỳ, làm sao chống nổi Tinh Vân Các Chủ.

Theo bản năng, nhìn về phía Thiên Tà Giáo Chủ.

Quả nhiên Tà Liễu bước ra, hai tay nâng lên.

Thiên Tà Chi Lực hình thành một tia sấm sét trong bàn tay của nàng.

Tà Liễu nắm chặt Tà Sét phóng thẳng lên cao.

RĂNG RẮC…

OÀNH!

Không gian sụp đổ, Tà Sét nghiền nát Tinh Thần Đại Thủ đang giáng lâm…

Biển sao chớp tắt, hàng chục kiến trúc uy nghiêm trong giáo sụp đổ.

“Công Tôn Thuyên, ngươi phát điên cái gì?” Tà Liễu phẫn nộ quát lớn, thanh âm như sấm động càn khôn.

Trời sao bị xé toạc trước tiếng quát này của nàng…

Theo sau đó, thân ảnh trong tà váy dài màu trắng thướt tha của Tinh Vân Các Chủ hiện ra, vẫn là khăn lụa trắng che mặt, khí chất như trích tiên xuống trần, không nhiễm khói lửa nhân gian.

“Hoá ra tên của nàng là Công Tôn Thuyên!” Lê Vĩ hứng thú.

Đây là lần đầu hắn biết tên thật của Tinh Vân Các Chủ, trước đây còn tưởng rằng nàng ta mang họ Vân như Vân Tương Nhi nữa cơ…

Không phải họ Vân, không phải họ Tinh… tên đầy đủ là Công Tôn Thuyên, họ Công Tôn – tên một chữ Thuyên.

“Giỏi cho ngươi Tà Liễu!” Tinh Vân Các Chủ - Công Tôn Thuyên ánh mắt sắc bén đảo qua Thiên Tà Giáo Chủ, sau đó vô thức quét đến Lê Vĩ khiến hắn rùng mình.

“Liên quan gì mà nhìn ta?” Lê Vĩ đậu đen rau muống.

“Ngươi có ý gì?” Tà Liễu nhướn mày hỏi, hoá thành hắc ảnh lao thẳng lên thiên không.

ĐÙNG!

Hai cổ khí thế mênh mông ầm ầm va đập khiến bầu trời Thiên Tà Giáo không ngớt rung động, đại địa lắc lư…

Chúng sinh không một ai dám thở mạnh, ngay cả những nhân vật cấp Trưởng Lão cũng khẩn trương vô cùng.

Chẳng ai biết vì sao Tinh Vân Các Chủ lại đột ngột nổi nóng đến tìm Giáo Chủ hưng sư vấn tội.

Nhưng thái độ này không thân thiện chút nào.

Nếu xử lý không cẩn thận, dẫn đến Tinh Vân Các và Thiên Tà Giáo toàn diện khai chiến, hậu quả khó mà lường được.

Dù phe nào thắng lợi cuối cùng cũng sẽ thương vong thảm trọng… thậm chí tạo cơ hội cho các thế lực khác ngư ông đắc lợi.

“Tự ngươi biết!” Công Tôn Thuyên lạnh lẽo nói, sát khí không giảm… ngược lại còn tăng lên:

“Lưu Xích Luyện đã đến trước mặt ta khoe khoang rồi.”

Lời này khiến Tà Liễu và Lê Vĩ cùng bừng tỉnh đại ngộ, nội tâm thầm mắng Xích Luyện Quỷ Cơ không nên thân, chỉ hận thiên hạ không loạn.

Theo lý mà nói, mỗi Tinh Chủ chỉ được thu nhận hai Tinh Nữ.

Công Tuân Thuyên đã sớm cùng Tà Liễu ước định, chấp nhận Lê Vĩ là Tinh Chủ của hai người.

Kết quả Lưu Xích Luyện chạy đến khoe khoang đã cùng Lê Vĩ lập xong Hồn Tinh Ước.

Vậy khác nào đem Công Tôn Thuyên đá ra ngoài?

Chẳng trách nàng ta sẽ phẫn nộ, xông thẳng đến Thiên Tà Giáo gây chiến.

Công Tôn Thuyên cảm giác mình bị Tà Liễu phản bội, còn Lưu Xích Luyện lại xem mình như trò cười.

Lê Vĩ cũng bị cuốn vào, bị Công Tôn Thuyên giận cá chém thớt.

“Ngươi hiểu lầm rồi!” Tà Liễu truyền âm:

“Yên trí đi, Tinh Ước của phu quân… ngươi sẽ có phần!”

“Đừng láo!” Công Tôn Thuyên hừ lạnh:

“Ngươi và Lưu Xích Luyện chắc chắn muốn liên thủ hại ta!”

Nói đến đây, lại bạo phát thế công mãnh liệt.

Hiển nhiên đâu dễ dàng tin tưởng lời của Tà Liễu.

Nhất là khi Tinh Nữ chính là kẻ thù sống còn của nhau, Tà Liễu và Lưu Xích Luyện đã là một phe, có thể liên thủ tiêu diệt Công Tôn Thuyên bất cứ lúc nào.

Cho nên nàng muốn tiên hạ thủ vi cường, chủ động xuất kích, đánh thẳng vào Thiên Tà Giáo.

“Ngươi nghĩ bổn toạ là ai?” Tà Liễu sắc mặt trầm xuống.

Nàng cũng không phải nữ nhân lương thiện, bị Công Tôn Thuyên nghi ngờ đã chọc giận nàng.

Thế là lười mở miệng giải thích, Tà Liễu đại triển thần uy, cũng đành điều động Thiên Tà Chi Lực toàn diện nghênh chiến.

Một người thao túng Tinh Thần chiếu sáng bát phương, một người điều động Tà Lực âm u đen tối…

Đánh đến thiên hôn địa ám.

Các trưởng lão tu vi Độ Kiếp vội vàng kết trận, phá tan dư ba, không để hai người đem Thiên Tà Giáo san bằng.

Lê Vĩ không còn cách nào khác, nhanh chóng thả người bay lên…

“Muốn chết à?” Tần Thuỷ Dao xuất hiện đem hắn túm lại:

“Dư ba của sư tôn và Tinh Vân Các Chủ đủ nghiền ngươi thành cặn bã!”

“Sư tỷ yên tâm, ta có cách!” Lê Vĩ nháy mắt.

Tiểu Càn Khôn kích hoạt, hắn dịch chuyển mất dạng.

“Ngươi…” Tần Thuỷ Dao giật mình, nàng vậy mà không thể giữ nổi Lê Vĩ?

Hơn nữa thủ đoạn vừa rồi của hắn, đột ngột biến mất khiến nàng không thể lường được…

“Thực lực của tên này, đã đạt đến cấp độ nào rồi?” Tần Thuỷ Dao nội tâm không bình tĩnh.

Nàng bế quan, đột phá đến Luyện Hư Trung Kỳ tưởng chừng đã rất nổi bật.

Kết quả… có kẻ phát triển còn khủng khiếp hơn, đến mức không thể tin nổi.

Lê Vĩ đã đến gần vị trí chiến đấu của Tà Liễu và Công Tôn Thuyên.

Hắn động ý niệm, đem Yến Bảo Nhi triệu hoán ra ngoài.

Ngay khi Yến Bảo Nhi hiện thân, thân thể Tà Liễu và Công Tôn Thuyên đều chấn động.

Rõ ràng đã cảm nhận được khí tức của “đồng loại”…

Nàng ta cũng là Tinh Nữ? hơn nữa còn được Lê Vĩ mang về.

“Không đúng, Tà Liễu… Lưu Xích Luyện, rồi thêm cả Tinh Nữ này?” Ánh mắt Công Tôn Thuyên khẽ động:

“Tại sao có thể lập ước với cả ba Tinh Nữ?”

“Công Tôn Thuyên, ta thuộc trường hợp đặc biệt!” Lê Vĩ thừa cơ truyền âm:

“Sẽ không bán đứng nàng!”

“Rời đi rồi nói!” Tà Liễu phất tay.

Tà Lực quét ngang thương khung, che đậy tầm mắt của toàn trường, cuốn lấy Lê Vĩ và Yến Bảo Nhi biến mất.

Công Tôn Thuyên cắn nhẹ cánh môi, hoá thành một tia tinh tú bay vọt theo.

Từ đầu đến cuối, chẳng ai hiểu chuyện gì diễn ra…

Chỉ có Tần Thuỷ Dao sớm chú ý nhất cử nhất động của Lê Vĩ, nhìn thấy hắn cùng với sư tôn đám người biến mất…

Nội tâm xuất hiện ý nghĩ hoang đường:

“Các nàng đánh nhau là vì hắn?”