Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 163: DIỆT ĐẠI THỪA – CHẠY!



“Bí Pháp - Vương Quyền!”

Mệnh lệnh vang lên, Âm Dương Chi Lực trong Siêu Nguyên Anh bùng nổ dữ dội.

Trạng thái Âm Dương Chi Chủ phóng đại gấp mấy lần, Âm Lực và Dương Lực siết chặt, dồn nén và ngưng tụ…

Trên đầu của Lê Vĩ, một kiện vương miện trắng đen đan xen hình thành…

Hắn dạo bước giữa không trung, như một vị Vương Giả của Âm Dương Chi Lực.

Nếu Lâu Diễm sử dụng Vương Quyền để trở thành một Hoả Ngục Vương, thì Lê Vĩ giờ đây chính là Âm Dương Vương.

Phong thái Vương Giả vô cùng khí phách, khiến ngay cả Đại Thừa Kỳ như Hoành Vệ Thủ Lĩnh cũng cảm thấy tim đập chân run, sinh lòng kinh sợ như đang phải đối mặt với bậc đại đế.

Cảm giác này, chỉ khi diện kiến Độ Kiếp Kỳ như Hoành Đế hắn mới cảm nhận được.

“Kẻ này quá đáng sợ…” Nội tâm Hoành Vệ Thủ Lĩnh rét lạnh.

Cái đáng sợ ở đây không chỉ là thiên phú hay chiến lực, mà là thủ đoạn quá mức quỷ dị khó lường.

Rõ ràng nơi này chính là Quốc Thổ của Hoành Quốc, kẻ địch dám hoành hành tại đây chắc chắn rơi vào kết cục bị vây công.

Nhưng bằng vào đầm lầy kịch động lan tràn khắp xung quanh, những tu sĩ khác của Hoành Quốc có muốn tiến vào chi viện cho Hoành Vệ Thủ Lĩnh cũng không tài nào làm được.

Mà Hoành Vệ Thủ Lĩnh nếu không nhờ tu vi cao thâm, lại thêm trước đó đã truyền một lượng Quốc Vận vào bảo vệ toàn thân, e rằng cũng đã sớm trúng độc ngã xuống.

“Bổn toạ không tin!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh gầm lên, Kích Huyết Đan phát huy tác dụng đem tu vi của hắn tiệm cận Đại Thừa Hậu Kỳ.

Điều động Dị Lôi và năng lực của Đại Thừa, câu thông một tia Thiên Kiếp giáng xuống.

Hoành Vệ Thủ Lĩnh hoá thành lôi đình cuồng nộ lao thẳng đến Lê Vĩ.

Lê Vĩ nhếch mép cười gằn, Tàn Khuyết Nhận liên tục được rót vào Âm Dương Chi Lực cường hoành.

Vương Quyền giúp Âm Dương Chi Lực của hắn mạnh lên theo cấp số nhân, Tàn Khuyết Nhận được hưởng lợi, uy lực đại tăng…

“Loạn Nguyệt Trảm!”

XOẸT XOẸT XOẸT…

Hàng trăm ánh trăng khuyết trắng đen đan xen hỗn loạn trảm xuống.

Âm Dương Chi Lực rít gào xé toạc Lôi Đình cuồn cuộn…

Hoành Vệ Thủ Lĩnh nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hiện lên vẻ điên cuồng, bất chấp hàng loạt ánh trăng trảm vào cơ thể, vẫn xông thẳng đến liều mạng.

Dọc theo đường bay, toàn thân hắn xuất hiện rất nhiều vết thương, da thịt liên tục rơi rụng.

Nhưng Hoành Vệ Thủ Lĩnh hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất của mình…

Bởi vì một chiêu Trảm Ảnh trước đó đã làm linh hồn của hắn trọng thương, đang mượn lực từ Kích Huyết Đan để liều mạng.

Nếu không thể nhân thời gian ít ỏi còn lại diệt trừ Lê Vĩ, khi Kích Huyết Đan tiêu hao sạch sẽ cũng là lúc mình ngã xuống.

“AAAAAA, bổn toạ kéo ngươi chôn cùng!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh tru lên như dã thú:

“Lôi Hổ Hống!”

Hắn ngửa đầu, Lôi Đình ngưng tụ thành một cái đầu hổ khổng lồ cất tiếng gào rống, âm ba công mãnh liệt oanh tạc trực diện, nhắm thẳng vào linh hồn mục tiêu.

Đây là át chủ bài của Hoành Vệ Thủ Lĩnh, một môn âm ba công kích linh hồn, thi triển bất ngờ… chỉ cần lơ là, rất khó để phòng ngự trước sự nguy hiểm của nó.

Nhưng mà Lê Vĩ căn bản không muốn phòng ngự.

Ngay khi Lôi Hổ Hống triển khai, Minh Hồn và Linh Hồn của hắn đã dung hợp, Hồn Lực và Minh Lực hoà quyện vào nhau.

“Minh Hồn Quỷ Tiếu!” Lê Vĩ cất tiếng cười dài.

KHẰNG KHẶC…

Theo tiếng cười vang lên, một cái đầu quỷ khổng lồ xuất hiện, cái đầu quỷ dữ tợn và tàn ác liên tục cười to, có thể câu hồn đoạt phách, phá nát linh hồn của mục tiêu.

Hổ Hống gặp Quỷ Tiếu…

Âm ba công chủ động công kích vào Linh Hồn, mà Hoành Vệ Thủ Lĩnh vốn không phải Hồn Tu, làm sao địch nổi một vị Minh - Hồn song tuyệt?

Đầu quỷ và tiếng cười đỏ thẳm quét ngang, nghiền nát lấy âm ba và đầu hổ đang cất tiếng hống, sau đó oanh tạc thẳng vào linh hồn.

PHỐC!

Tứ phân ngũ liệt, linh hồn của Hoành Vệ Thủ Lĩnh nát bấy bắn ra khắp nơi.

Lê Vĩ há mồm, kích hoạt trạng thái Phàm Ăn thôn phệ, hút linh hồn của vị Đại Thừa Kỳ này sạch sẽ.

Minh Tu và Hồn Tu của hắn, đột phá Lục Chuyển ngay lập tức, sánh ngang Linh Tu.

Linh hồn của Đại Thừa Kỳ… vẫn là chất dinh dưỡng quá béo bở.

Dị Lôi - Hổ Ảnh Lôi Đình mất đi chủ nhân, hoá thành một con Lôi Hổ muốn bỏ trốn lại bị Tiểu Bối hoá thành lốc xoáy truy đuổi mà theo.

Tiểu Bối cũng có Lôi Thuộc Tính, rất hứng thú với Hổ Ảnh Lôi Đình này.

“CHÍT!” Tiểu Bối vung móng vuốt nhỏ chưởng ra, Địa Ngục Uy Long Diễm ngưng thành Hoả Long vồ thẳng vào đầu Hổ Ảnh Lôi Đình.

“RỐNG!” Hổ Ảnh Lôi Đình chỉ là Dị Lôi, làm sao đấu nổi Tiểu Bối…

Kết quả bị nó túm gọn, tại chỗ nuốt chửng, luyện hoá.

Lê Vĩ cười cười xem như thưởng cho Tiểu Bối, phất tay thu hồi thi thể và tài sản của Hoành Vệ Thủ Lĩnh.

Mà ngay khi Hoành Vệ Thủ Lĩnh ngã xuống, Hoành Đế đang song tu miệt mài trong đại điện bỗng nhiên mở mắt.

“Khi quân!” Hắn thịnh nộ gào thét:

“Kẻ nào dám giết chó săn của trẫm?”

Độ Kiếp chi nộ kinh thiên động địa, trực tiếp xé rách không gian, đặt chân bước vào.

Khí tức chấn động làm hàng loạt phi tần trần trụi xung quanh thổ huyết trọng thương.

“Làm càn!”

Hoành Đế hiện thân ngay tại tộc địa hoang tàn của Yến Gia Bảo, chứng kiến độc tố bao trùm như sương mù, hắn phất lấy ống tay áo.

VÙ!

Hư ảnh vạn quân gào thét lướt qua, xé toạc kịch độc, lộ ra cảnh tượng bên trong.

Mà ngay khi nhìn thấy gần như tất cả Hoành Vệ đều đã tử trận, đồng tử trong mắt Hoành Đế co rút lại, suýt chút phun ra một ngụm máu tươi.

Đây chính là lực lượng tinh nhuệ nhất trong tay hắn, giao cho bọn chúng làm việc là cực kỳ an tâm, có Thủ Lĩnh là một vị Đại Thừa Kỳ dẫn đầu.

Kết quả gần tổn thất gần sạch rồi…

“Mặc kệ các ngươi là ai, chết hết cho trẫm!” Sát khí trùng thiên hoá thành thực chất, Hoành Đế khoá chặt thân ảnh Lê Vĩ, một quyền đấm xuống:

“Hoành Quân Quyền!”

Một quyền này ẩn chứa Độ Kiếp Chi Uy, không gian bạo liệt, nửa kinh thành đều rung chuyển.

“Sợ ngươi cái rắm à??” Lê Vĩ ngạo nghễ ngẩng đầu.

Hai cái Tinh Động trong đan điền rung lên.

Tà Lực và Quỷ Lực cấp Độ Kiếp như sóng thần trào dâng, rót hết vào trong Lò Luyện Ngục tại đan điền, chuyển hoá thành Bạo Long Lực.

“Hơi Thở Bạo Long!”

Lê Vĩ ngửa đầu, một cột sáng huỷ diệt phô thiên cái địa bắn ra, kịch chiến Hoành Đế mà không hề sợ hãi.

BÙM!

Dư ba quét ngang đất trời, hàng nghìn kiến trúc sụp đổ, vô số sinh linh chấn kinh.

“CHÍT?”

Không riêng gì bọn hắn, ngay cả Tiểu Bối, Hắc Bạch Song Linh cũng trợn mắt há hốc mồm khi nhìn thấy Lê Vĩ đang kịch đấu Độ Kiếp.

Hơi Thở Bạo Long bắn thủng thương khung, xuyên phá Hoành Quân Quyền.

PHỐC!

Cổ họng Lê Vĩ toé máu, nửa đầu từ miệng trở lên nát bấy, nội tạng bốc cháy từ bên trong.

“Moá!” Hắn đau đến chảy nước mắt, nội tâm chửi thề không ngừng.

Nặng nề thở ra một hơi, lẫn theo mảnh vụn của máu và nội tạng cháy khét…

Nguồn sức mạnh này vượt qua khống chế của hắn, bắn ra Hơi Thở Bạo Long vậy mà vô tình phá nát lồng ngực, cổ họng cho đến miệng.

Nhưng dù là vậy, thế công của Hoành Đế lại bị một tên Luyện Hư Kỳ phá tan.

“Có sức mạnh của Độ Kiếp, ngươi rốt cuộc là ai?” Hoành Đế gắt gao nhìn chằm chằm tên đeo mặt nạ đầu heo.

Từ trong Hơi Thở Bạo Long, hắn cảm nhận được có lực lượng của Độ Kiếp Kỳ… không chỉ một mà có tận hai loại.

Rõ ràng, sau lưng tên này có Độ Kiếp Kỳ chống lưng rồi.

“Độ Kiếp thì sao? Trẫm có Quốc Vận!” Hoành Đế tự tin tuyên bố, một tay nâng lên:

“Vận Quốc Tụ - theo trẫm trừng phạt nghịch tặc!”

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Càn không điên đảo, bầu trời nổi phong vân, sức hiệu triệu của người đứng đầu Tu Chân Quốc triển khai.

Quốc Vận trong toàn bộ sơn hà đang hội tụ mà đến, như vô số dòng chảy mênh mông và hàng tỷ tỷ sợi tơ khí vận ẩn trong đó.

Quốc Vận bao trùm cánh tay của Hoành Đế, hắn nhìn xuống Lê Vĩ, một tay chưởng xuống:

“Hoành Quân Đế Ấn!”

Hư ảnh vạn quân hiện ra sau lưng, Hoành Đế một chưởng này tập hợp Quân Hồn, Quốc Vận và Độ Kiếp Chi Lực đập thẳng.

Lê Vĩ muốn thử sức, Thôn Linh Ma Thụ trỗi dậy trước mặt, phát động năng lực của Khống Vận Huyền Thể ngăn chặn…

Muốn đoạt lấy lượng Quốc Vận bên trong công kích của Hoành Đế.

ĐÙNG!

Nhưng khi một ấn đập xuống, Thôn Linh Ma Thụ lập tức sụp đổ, nát hơn một nửa thân cây.

PHỐC!

Toàn thân Lê Vĩ toé máu, Vận Mạch khắp toàn thân nổ tung, cơ thể tan tành.

“Moá nó đau!” Hắn tê dại cả da đầu.

Khống Vận Huyền Thể gặp giới hạn, hệ thống Vận Mạch chưa đủ chứa đựng một nguồn Khí Vận khổng lồ đến từ Quốc Vận của Hoành Quốc.

Giống như ngươi có thể ăn, nhưng ăn một hơi quá nhiều, quá sức chịu đựng sẽ bị no căng mà chết…

Trước đó lượng Quốc Vận mà Khống Vận Huyền Thể cướp được chỉ là một phần nhỏ được Hoành Đế ban ra, còn bây giờ phải đối mặt với Quốc Vận của cả một quốc thổ.

Lê Vĩ dù nghịch thiên, nhưng cũng hơi quá sức rồi.

“Cho Trẫm chết!” Hoành Đế cao cao tại thượng, đại ấn một lần nữa giáng lâm.

“Đi!” Lê Vĩ đè ép đau đớn từ thương thế, mang theo phe của mình tiến vào Chiến Giới Châu.

“Trốn sao?” Hoành Đế nhíu chặt chân mày, hai tay kết ấn:

“Quốc Nhãn - Khai!”

Theo động tác của hắn, Quốc Vận ngưng kết đến mức tối đa, tạo thành vòng xoáy giữa bầu trời, hiện ra một con mắt.

Con mắt khổng lồ này như có thể soi rọi, chứng kiến mọi thực thể bên trong phạm vi Quốc Thổ của Hoành Quốc.

Đây chẳng khác nào tiến vào không gian pháp bảo của Hoành Đế, sẽ bị hắn vượt cấp cảm ứng.

Mà Hoành Đế là Độ Kiếp Viên Mãn, giờ đây có thể phát hiện Bán Tiên Bảo.

“Thấy ngươi rồi!” Hắn uy nghiêm hừ lạnh, ánh mắt hiện lên vẻ tham lam:

“Đồ tốt, phải thuộc về trẫm!”

Hoành Đế Chi Thủ duỗi ra, hoá thành bàn tay thâu tóm càn khôn chụp xuống địa phương Chiến Giới Châu đang bay.

“Cẩu hoàng đế hảo thủ đoạn!” Lê Vĩ không ngờ đến tình huống này.

Lần trước Lưu Xích Luyện có biện pháp tìm kiếm Chiến Giới Châu, không ngờ Hoành Đế cũng có thể làm được…

“Nện ngược lại hắn!” Lê Vĩ hung ác, điều động Chiến Giới Châu như thiên thạch lao vọt lên, đập thẳng vào tay của Hoành Đế.

ĐÙNG!

Không gian tan tành, Hoành Quốc rung chuyển.

Hoành Đế liên tục lùi bước, mà Chiến Giới Châu cũng bị bắn ngược như lưu tinh.

Lê Vĩ nhân cơ hội, lệnh cho Chiến Giới Châu bay đi.

“Ở trong Quốc Thổ của trẫm, ngươi không thoát được!” Hoành Đế quát lạnh:

“Vận Toả Càn Khôn!”

VÙ VÙ VÙ…

Quốc Vận dưới sự thao túng của hắn, kết thành một lồng giam khổng lồ chụp xuống, phong toả không gian, chặn lại Chiến Giới Châu xuyên qua.

Lê Vĩ thấy cảnh này, trực tiếp hiện ra ngoài, nắm lấy Chiến Giới Châu vào tay, khinh bỉ hướng Hoành Đế nâng ngón tay giữa:

“Cẩu hoàng đế, lần sau sẽ là ngày tàn của ngươi!”

“Tiểu súc sinh, ngươi không có cơ hội đó!” Hoành Đế lạnh lẽo nói, một cước đạp ra.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Tiểu Càn Khôn của Lê Vĩ bị nghiền nát, cước lực muốn diệt sát hắn thành cặn bã.

Nhưng mà Lê Vĩ đã nâng lên Diêm Vương Lệnh, lực lượng cuồn cuộn truyền vào.

Đại môn liên kết Âm Gian mở ra dưới chân, bất chấp cái gọi là Vận Toả Càn Khôn do Hoành Đế thi triển.

Lê Vĩ chật vật trốn vào Âm Gian…

Nếu không chạy, mình sẽ chết.

Độ Kiếp Kỳ, vẫn là tồn tại chưa thể ngạnh kháng.

Biến mất tại chỗ.

BÙM!

Nơi hắn vừa đứng tan thành từng mảnh như thuỷ tinh vỡ vụn trước sức mạnh của Hoành Đế.

Đáng tiếc, Lê Vĩ đã bốc hơi…

“Chuột nhắt trốn đi đâu?” Hoành Đế đuổi đến điên cuồng.

Quốc Nhãn như mặt trời giữa không trung chiếu rọi bốn phương tám hướng, lại hoàn toàn không phát hiện hành tung của kẻ này.

Toàn bộ Hoành Quốc, lâm vào tĩnh lặng ngắn ngủi…

Hoành Đế trán nổi gân xanh, nhìn lấy Yến Gia Bảo bị chôn vùi, cảm nhận được một lượng Quốc Vận suy yếu, vạn dặm hoá thành phế tích… Hoành Vệ Thủ Lĩnh và Hoành Vệ tử vong hơn một nửa…

Hắn đè nén cơn thịnh nộ tột cùng, hận ý trùng thiên, trầm giọng hạ lệnh:

“Đem toàn bộ quân đội dưới trướng Yến Gia Bảo trấn áp, chờ ngày tru di cửu tộc!”

Cả Hoành Quốc chìm vào u ám, không một ai dám thở mạnh.