Sức mạnh của Đại Thừa Kỳ một lần nữa trấn áp trực diện, đại thủ mênh mông giáng thẳng vào cơ thể Yến Chân và Yến Ất.
Hai tỷ muội nỗ lực chèo chống, nhưng chênh lệch một đại cảnh giới cùng với Quốc Vận nghiền ép là khoảng cách quá lớn để các nàng vượt cấp như tình huống bình thường.
Dù sao thì Hoành Quốc vẫn là một trong những đại quốc hàng đầu Thiên Nguyên, địa vị của nó đâu hề thua kém Thiên Tà Giáo hay Tinh Vân Các tại Hỗn Vực.
Với lượng Quốc Vận trong tay Hoành Vệ Thủ Lĩnh lúc này, đừng nói là Hợp Thể Kỳ như hai nàng… cho dù là Đại Thừa Kỳ trong cùng cấp cũng phải bị trấn áp mà thôi.
Toàn bộ Yến Gia Bảo đã bị san thành phế tích, kinh thành trầm lắng…
Đương nhiên sẽ có một số người nhạy bén, đánh hơi ra được tình huống này không hề đơn giản như Hoành Vệ Thủ Lĩnh đã nói, Yến Gia Bảo chưa chắc là phản đồ của Hoành Quốc…
Nhưng đừng quên, Hoành Vệ Thủ Lĩnh là cánh tay đắc lực của Hoành Đế.
Hoành Vệ Thủ Lĩnh một khi đã xuất thủ, chứng tỏ Hoành Đế muốn nhắm vào Yến Gia Bảo.
Trước quyền lực của Hoành Đế, dù ngươi có hiểu ẩn tình ở bên trong… cũng phải ngoan ngoãn cúi thấp đầu mà giả ngây giả dại.
“Thật không cam tâm…”
Mắt thấy sắp rơi vào tay Hoành Vệ Thủ Lĩnh, mí mắt Yến Ất run rẩy… cảm giác tiếc nuối dâng trào trong lòng.
Nàng chỉ hận những luồng thông tin đồ độ trong đầu không thức tỉnh sớm hơn, bằng không vào thời điểm trước đó ở Ranh Giới Thiên Khư… nàng đã mở lời nhận nam nhân kia làm Tinh Chủ.
Bàn cờ Tinh Đấu, chỉ có nhân vật như hắn mới xứng cùng nàng sánh vai…
Đại cục lớn như vậy, thật sự quá kích thích một phần tử hiếu chiến như nàng… chỉ tiếc là phải rơi xuống tay loại chó săn như Hoành Vệ Thủ Lĩnh, thật không cam lòng.
“Trở thành nữ nhân của bệ hạ là vinh quang vô thượng của các ngươi, còn ở đó không phục?” Ánh mắt Hoành Vệ Thủ Lĩnh loé lên, đại thủ quyết đoán chụp xuống.
“Yến Gia Bảo xong đời rồi…” Toàn trường dâng lên ý nghĩ như vậy trong lòng.
Dù Yến Gia có quân đội trung thành, thì giờ đây đại quân cũng đang ở quân doanh, Hoành Vệ đột kích trong đêm, đại quân không thể kịp thời chi viện.
Nhưng ngay thời khắc đại thủ buông xuống…
BÙM!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Khói độc mù mịt như xuất hiện từ hư vô, nổ ra giữa trời đất, khuếch đại khắp bốn phương tám hướng.
Ngàn dặm bỗng hoá thành một đầm lầy tăm tối, nơi độc tố tràn lan, độc khí như sương mù vây kín.
Hoành Vệ Thủ Lĩnh bị chấn ngược trở về, sắc mặt khẽ biến, gầm lên giận dữ:
“Là kẻ nào?”
Hắn quan sát bàn tay, chỉ thấy lực lượng của mình đã bị ăn mòn sạch sẽ, độc tố đang thẩm thấu vào bên trong, tạo ra những cái lỗ máu ghê rợn.
Hoành Vệ Thủ Lĩnh vội vàng điều động Quốc Vận phong toả vết thương, cầm cự trước sự xâm thực của độc tố khủng khiếp.
XÈO XÈO XÈO…
Nhưng không may mắn như hắn, mười vị Hoành Vệ tu vi từ Luyện Hư đến Hợp Thể… không một ai chống nổi loại độc này.
Bọn hắn ngay cả rên rỉ cũng không kịp, đã ngã xuống giữa đầm lầy, từng người da thịt tím tái, sinh cơ tàn lụi, loang lỗ khắp nơi…
“Độc khí quá mạnh, mau né ra!” Tu sĩ khắp nơi sợ hãi nhao nhao lùi bước, cố gắng tránh càng xa làn khói âm u càng tốt.
“Đây là…”
Yến Ất và Yến Chân ngơ ngác trước biến cố này…
Trong mơ hồ, chỉ thấy một cái mặt nạ Đầu Heo như ẩn như hiện, tung hoành giữa bão độc.
“Giao cho ta!”
Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai, Yến Ất chỉ cảm thấy an tâm lạ thường…
Dù nơi này chính là quốc thổ của Hoành Quốc, nơi Hoành Đế có quyền lực như thần, nàng vẫn tự tin lần này mình an toàn chắc rồi.
Nam nhân này, bằng một cách thần kỳ nào đó đã xuất hiện vào thời khắc mình nguy nan nhất.
“Đây hẳn là Trư huynh…” Yến Chân cũng nhận ra dựa theo lời kể của muội muội.
Hơn ai hết, nàng hiểu muội muội của mình mắt cao hơn đầu, dù là những thiên kiêu, tuấn kiệt nổi trội nhất Thiên Nguyên cũng chưa từng để vào mắt.
Nhưng khi trở về từ Ranh Giới Thiên Khư, muội muội luôn lải nhải về Trư Huynh bên tai nàng mỗi ngày, có thể thấy địa vị của Trư Huynh rất lớn trong lòng muội muội, hơn nữa còn đến mức độ cuồng nhiệt, sùng bái và tin tưởng tuyệt đối.
Trong tình huống nguy cấp này, Yến Chân cũng lựa chọn tin tưởng vào muội muội.
Người Yến Ất tin, Yến Chân cũng tin.
“Vào đi!” Lê Vĩ phất tay, nhanh chóng thu hai nữ vào Chiến Giới Châu.
Hắn đứng trong một vùng độc tố do Oa Oa tạo thành, ống tay áo nhẹ phất…
Hắc Bạch Song Linh như u linh bay ra, ở trong kịch động thu gặt linh hồn của tất cả, dù là người của Yến Gia hay Hoành Vệ đều không bỏ qua.
Một trong những năng lực đáng gờm của Quỷ Uyên Độc Thiềm là khả năng thao túng độc lực đến mức lão luyện của nó, độc của con cóc này chỉ gây nguy hiểm đến những mục tiêu nó mong muốn… đối với người một nhà, nó bắn ra một loại dịch đặc biệt lên thân, giúp miễn nhiễm độc do chính nó tạo ra.
“Kẻ nào dám làm càn ở Hoành Quốc?” Đứng trên thiên không, Hoành Vệ Thủ Lĩnh gầm lên giận dữ, ánh mắt phát lạnh nhìn chằm chằm vào vùng không gian đã bị độc bao trùm, cảm nhận được nguy hiểm.
Nên biết rằng, để Quỷ Uyên Độc Thiềm nở ra… toàn bộ độc trong bí cảnh đã nuôi dưỡng quả trứng của nó.
Tuy tu vi của nó chỉ là Lục Giai, nhưng chất độc của nó có thể tê liệt cả Độ Kiếp Kỳ, Đại Thừa Kỳ chỉ cần không cẩn thận trúng phải lập tức mất mạng.
Lê Vĩ như u linh quỷ dị đứng giữa khói độc, hướng mắt nhìn lên Hoành Vệ Thủ Lĩnh… ánh mắt lấp loé.
Lẽ ra hắn có thể vào trong Chiến Giới Châu và chuồn đi một cách êm đẹp mà không để lại dấu vết gì…
Nhưng đây là cơ hội tốt, Hoành Vệ Thủ Lĩnh này là Đại Thừa Kỳ… lại còn đang mượn một phần Quốc Vận từ Hoành Đế.
Rõ ràng là mục tiêu rất tốt để Lê Vĩ thử nghiệm chiến lực khi vừa đột phá Luyện Hư Kỳ và thử nghiệm Khống Vận Huyền Thể.
Nghĩ là làm, hắn trầm thấp hạ lệnh: “Quỷ Diện Xá!”
ỘP!
Oa Oa nhận lệnh, trực tiếp biến thành hình xăm mặt quỷ lao thẳng khỏi đầm lầy, nhập vào trong cơ thể của Lê Vĩ.
Trong thoáng chốc, sau lưng Lê Vĩ hiện ra một hình mặt quỷ dữ tợn…
Khoảnh khắc này, hắn và Quỷ Uyên Độc Thiềm đã hợp thành nhất thể.
Khói độc vẫn bao quanh, đầm lầy độc trở thành sân nhà của Lê Vĩ.
BÙM!
Độc khí nổ tung tạo thành đám mây hình nấm, Lê Vĩ biến mất tại chỗ.
Tàn Ảnh Vũ Bộ triển khai, hàng trăm tàn ảnh hoà cùng khói độc khiến hành tung của hắn càng thêm quỷ dị và khó lường.
“Hả?” Đồng tử trong mắt Hoành Vệ Thủ Lĩnh co lại, trong lúc nhất thời vậy mà không nhận ra đâu là bản thể thật sự của đối thủ.
Tàn Khuyết Nhận hiện ra trong tay, Lê Vĩ trảm xuống một chiêu Lạc Nguyệt… trăng lưỡi liềm màu máu bổ thẳng vào đầu Hoành Vệ Thủ Lĩnh.
“Làm càn!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh hừ lạnh, lần đầu tiên dùng đến lực lượng Thuộc Tính của bản thân.
ẦM!
Lôi đình bùng nổ quanh thân hắn, hiện ra hư ảnh của một con mãnh hổ khổng lồ.
Dị Thuộc Tính – Hổ Ảnh Lôi Đình!
Hiển nhiên ở trong mắt Hoành Vệ Thủ Lĩnh, Lê Vĩ còn khó đối phó hơn Yến Gia tỷ muội… hắn không dám xem thường nên mới phát động đến Dị Lôi.
Hổ Ảnh Lôi Đình gầm thét, hàng nghìn tia lôi đình như lưới điện quét ngang, quét tan hàng loạt tàn ảnh và khói độc, lộ ra bản thể duy nhất.
“Chết cho bổn toạ!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh vung trảo vồ ra:
“Lôi Hổ Song Sát Trảo!”
Hai cái vuốt hổ khổng lồ vồ xuống.
Càn Khôn Cốt kích phát, Lê Vĩ dịch chuyển ra ngay sau lưng đối phương, Tàn Khuyết Nhận vẫn cường trảm.
30 đường Ma Văn khảm bên trên lưỡi Nhận, tu vi Luyện Hư và Hợp Căn Cảnh dung hợp, sức mạnh bạo tăng theo cấp số nhân.
“Làm sao có thể?” Hoành Vệ Thủ Lĩnh kinh hô thành tiếng, kẻ này vậy mà còn sở hữu cả Không Gian Chi Lực sao?
RỐNG!
Bất quá hắn có Quốc Vận Hộ Thân, Quốc Vận ngưng kết thành Kim Long hộ vệ phía sau, Kim Long Trảo vung ra xé toạc lưỡi chém của Tàn Khuyết Nhận.
“Haha, ta có Quốc Vận… ở Hoành Quốc là vô địch dưới bệ hạ!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh cười to.
Hắn có Long và Hổ hộ thân, tự tin chuyển lùi thành tiến, hai tay chưởng ra.
RỐNG!
GÀO!
Lôi Hổ và Kim Long giương nanh múa vuốt, song sát Thần Thú uy mãnh tấn công.
Trước công kích do Dị Thuộc Tính và Quốc Vận kết hợp, e rằng cùng cảnh giới khó ai chống nổi…
Nào ngờ ngay chính lúc này, Lê Vĩ lại cười gằn khoá chặt ánh mắt vào Kim Long: “Chờ chính là ngươi!”
Bóng tối trỗi dậy, Thôn Linh Ma Thụ như quái vật thượng cổ thức tỉnh giáng lâm, mọc lên sừng sững giữa kinh thành.
XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…
Vô số dây leo, rễ cây, tán cây như những sợi xiềng xích vụt ra tạo thành thiên la địa võng, trùm lấy Kim Long khổng lồ.
Lê Vĩ kích hoạt Âm Yêu Hộ Thể, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển và Cổ Ngục Man Ngưu cùng lúc hiện thân, xông thẳng đến kịch chiến với Lôi Hổ.
“Ngu xuẩn, Quốc Vận là lực lượng cao nhất của một Tu Chân Quốc… dù ngươi có Ma Thụ tương trợ, cũng không thể trói lấy nó!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh khinh miệt nói khi thấy Thôn Linh Ma Thụ trói chặt Kim Long.
RỐNG!
Quả nhiên, Kim Long cất tiếng gầm, lực lượng đề thăng, hội tụ Quốc Vận muốn xé toạc Thôn Linh Ma Thụ.
Nhưng mà cũng ngay lúc đó, Dạ Tâm cười khằng khặc dung hợp vào Thôn Linh Ma Thụ, điều khiển Thôn Linh Ma Thụ…
Dạ Tâm là Tâm Ma của Lê Vĩ, những gì Lê Vĩ sở hữu… Dạ Tâm đều có đủ.
Bao gồm cả Khống Vận Huyền Thể!
Khống Vận Huyền Thể của Dạ Tâm kết hợp cùng Thôn Linh Ma Thụ, mang đến năng lực thôn phệ và tước đoạt Khí Vận, biến thành của mình.
Bao gồm cả Quốc Vận…
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Trong nháy mắt, Kim Long như chất dinh dưỡng khổng lồ, bị Thôn Linh Ma Thụ cắn nuốt.
GÀO!
Nó phẫn nộ gào thét, trong mắt lại hiện lên vẻ sợ hãi tột đỉnh, cảm giác được gốc Ma Thụ này đang nuốt lấy chính mình.
Lượng Quốc Vận thu được, toàn bộ đều tiến vào cơ thể của Lê Vĩ.
“Giờ đây, ta mới là người được Quốc Vận hộ thân!” Lê Vĩ ánh mắt loé lên vẻ tàn nhẫn.
Tiểu Càn Khôn mở ra, hắn biến mất tại chỗ, xuất hiện trên đầu Hoành Vệ Thủ Lĩnh…
“Ngươi…” Hoành Vệ Thủ Lĩnh còn chưa tin tưởng vào những gì mình đang chứng kiến.
Nhưng bản năng của một Đại Thừa Kỳ vẫn giúp hắn giữ vững, Bát Tinh Quân Lệnh ngân vang…
Hư ảnh Hoành Quân xuất động, Quân Hồn ngưng thực tạo thành một nắm đấm khổng lồ đập đến Lê Vĩ.
“Mượn Vận Quốc – trấn áp ngươi!” Lê Vĩ cười gằn.
Quốc Vận thu được từ Kim Long xoay tròn trong tay hắn, lòng bàn tay hướng về phía mục tiêu đè xuống.
Khoảnh khắc đó, giang sơn của Hoành Quốc, thiên địa của Hoành Quốc đều tương trợ Lê Vĩ.
Không gian và lực lượng tầng tầng lớp lớp trấn áp xuống chính Hoành Vệ Thủ Lĩnh.
PHỐC!
Nắm đấm Quân Hồn vỡ tan, hư ảnh Hoành Quân vỡ vụn, Hoành Vệ Thủ Lĩnh phun ra máu tươi, thân thể liên tục lùi bước.
RÍT!
Kim Long vẫn đang bị Thôn Linh Ma Thụ trói chặt và cắn nuốt, lượng Quốc Vận từ Đế Chỉ gọi ra đã bị rút hơn một nửa.
Lê Vĩ thao túng Quốc Vận khảm vào Tàn Khuyết Nhận trong tay.
Lúc này hắn như trở thành một vị cao tầng của Hoành Quốc, được Quốc Vận của chính nơi này thừa nhận, được sự tương trợ từ giang sơn.
Mà Hoành Vệ Thủ Lĩnh vốn là một vị quyền thần của Hoành Quốc lại trở thành người ngoài, là địch nhân của Hoành Quốc.
“Cảm giác dùng Quốc Vận đè ép người khác, lão tử trả lại cho ngươi đây!” Lê Vĩ lăng lệ nói, Tàn Khuyết Nhận trảm ra.
“Không được!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh sợ hãi thi triển thân pháp né tránh.
Nhưng mà hắn không biết rằng, Tà Thức – Trảm Ảnh kích hoạt, chém thẳng vào cái bóng của hắn chứ đâu phải bản thể?
ROẸT!
Một trảm đi thẳng vào linh hồn!
“AAAAAAAA…” Hoành Vệ Thủ Lĩnh gào thét đến tâm tâm liệt phế, linh hồn như bị xé toạc.
Hắn mất Quốc Vận Hộ Thân, tu vi đã rơi xuống Đại Thừa Sơ Kỳ… làm sao chống nổi một trảm vào thẳng Linh Hồn có chứa Quốc Vận cao cấp như vậy?
Lê Vĩ lười nói nhảm, lao thẳng đến kích sát.
“Dừng tay!”
Hàng loạt tiếng quát giận dữ vang lên, Hoành Vệ đã đuổi đến chi viện cho Thủ Lĩnh.
Có đến mấy chục vị Hoành Vệ cường giả, tu vi yếu nhất cũng là Luyện Hư Viên Mãn…
“Loạn Quân Sát Trận!” Bọn hắn biết Lê Vĩ khó chơi, vừa ra tay chính là hợp lực kết trận.
Mỗi vị Hoành Vệ đánh ra Trận Văn, lập xuống một toà Bát Tinh Trận Pháp có thể phong thiên toả địa, loạn quân oanh tạc, tiêu diệt mục tiêu bị vây bên trong.
Động tác lão luyện và thành thục, Loạn Quân Sát Trận cứ thế đã giáng xuống, bao vây lấy Lê Vĩ.
“Trò mèo!” Lê Vĩ nhếch mép khinh thường.
Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Trận Sư đại triển thần uy, Song Cực Trận Đồng xoay tròn mãnh liệt.
Hồn Lực và Minh Lực bị rút đi, tiến vào trong con mắt phải của hắn.
Âm Dương lưỡng cực dung hợp, ánh mắt Lê Vĩ quét ngang… dễ dàng phát hiện Trận Tâm được giấu trên người của một tên Hoành Vệ.
Không thể không nói, thủ đoạn che giấu Trận Tâm này rất đáng gờm… có đến mấy chục tên nhưng chỉ giấu trên người một tên ngẫu nhiên, rất khó để phát hiện và phá trận.
Đáng tiếc, đụng phải Âm Dương Trận Sư.
Lê Vĩ động ý niệm.
Tạo Hoá Danh Khí – Vô Ảnh xuyên qua thời không một cách lặng lẽ, vô tình xuất hiện đâm thẳng vào đan điền tên Hoành Vệ đó, nghiền nát Trận Tâm.
ĐÙNG!
Đại trận vừa mới hình thành lập tức sụp đổ, Trận Tâm tan tành, tất cả Hoành Vệ phun ba thước máu, khí tức ảm đạm đến cực điểm.
Lê Vĩ vung tay, Tiểu Bối như tia chớp lao vọt ra.
Hoả Địa Ngục và Uy Long Diễm kết hợp, tiếng long ngâm nối liền không ngớt, thu gặt sinh mệnh Hoành Vệ.
Hắc Bạch Song Linh theo sát phía sau, trắng trợn xích hồn kéo vào Diêm Vương Lệnh, ngay cả thi thể cũng không buông tha.
“Ngươi là quái vật!” Hoành Vệ Thủ Lĩnh sắc mặt tái mét trước cảnh tượng này.
Hắn lấy ra một viên Kích Huyết Đan, không chút do dự nuốt xuống.
Hừng hực…
Máu tươi thiêu đốt, chiến lực đề thăng, tu vi cuồn cuộn kéo căng lên như diều gặp gió.
Hoành Vệ Thủ Lĩnh đã muốn liều mạng!
Nhiệm vụ mà bệ hạ giao phó, tuyệt không thể thất bại.
“Không chỉ mỗi ngươi biết tăng sức mạnh!” Lê Vĩ bĩu môi khinh thường, nghiêm nghị lên tiếng: