Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 144: THỰC KHÍ THIẾT!



Đấu giá vẫn tiếp tục diễn ra, đã có hơn mười loại vật phẩm có giá trị lần lượt xuất hiện… gây nên tranh đoạt căng thẳng, số lượng Linh Thạch đã tính đến hàng Thượng Phẩm thay vì xuất phát điểm chỉ là Hạ Phẩm như ban đầu.

Bất quá Lê Vĩ vẫn thờ ơ…

Sau khi đạt được truyền thừa của Minh Chiến Tiên cũng như có được ký ức của Địa Tiên Chuyển Thế, tầm mắt của hắn đá khá cao… dù vật phẩm khiến Hợp Thể, thậm chí là Đại Thừa tranh đoạt vẫn chưa chắc được hắn nhìn trúng.

Bởi đơn giản, hắn muốn ưu tiên chọn những thứ thật sự hữu ích cho chính mình.

Mà rốt cuộc, Lê Vĩ cũng chú ý đến một thứ.

KENG!

Có tiếng kim loại ngân vang…

Mọi người hướng mắt nhìn, chỉ thấy trước mặt Thương Nhã là một khối kim loại vừa mới nặng nề rơi xuống.

Khối kim loại này có màu xám, kích thước chỉ bằng bắp tay người trưởng thành… nhưng đặc biệt ở chỗ nó lại có một cái miệng ở ngay giữa, cực kỳ quỷ dị.

Thương Nhã từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một cục khoáng thạch đưa đến.

RĂNG RẮC…

Khối kim loại lập tức há miệng cắn nuốt, nhai cục khoáng thạch và nuốt chửng trong ánh mắt kinh dị của đám đông.

Bởi vì tất cả đều cảm ứng được, sau khi ăn cục khoáng thạch, đẳng cấp của khối kim loại vừa tăng lên một chút xíu.

“Đó rốt cuộc là thứ gì?” Vài vị Luyện Khí Sư nội tâm ngứa ngáy.

“Như các vị đã thấy, đây chính là Thực Khí Thiết!” Thương Nhã nhoẻn miệng cười giới thiệu:

“Thực Khí Thiết là nguyên liệu luyện khí, nhưng nó đặc biệt ở chỗ có thể cắn nuốt nguyên liệu luyện khí khác để thăng cấp, không bị giới hạn đẳng cấp.”

“Hiện tại Thực Khí Thiết chỉ là nguyên liệu Lục Tinh Trung Phẩm… nhưng nếu bồi dưỡng nó, sẽ trở thành Thất Tinh, Bát Tinh và thậm chí là Cửu Tinh.”

Toàn trường đưa mắt nhìn nhau, phải công nhận loại nguyên liệu có thể thăng cấp không ngừng cực kỳ quý hiếm.

Nhưng mà, cũng có Luyện Khí Sư đẳng cấp cao lên tiếng phản biện: “Nghe qua thì rất lợi hại, nhưng để Thực Khí Thiết thăng cấp cần phải tìm nguyên liệu tương ứng cho nó ăn… tiêu hao cực kỳ, vậy tại sao không dùng trực tiếp nguyên liệu cao cấp mà phải đi bồi dưỡng Thực Khí Thiết?”

“Đạo hữu này nói rất hay, thay vì cho Thực Khí Thiết ăn nguyên liệu Thất Tinh để nó tăng lên Thất Tinh, sao không dùng thẳng nguyên liệu Thất Tinh đó để luyện khí?” Không ít tu sĩ tán thành cách nói của Luyện Khí Sư.

“Các vị khách nói đúng, tuy nhiên đừng quên rằng… nguyên liệu thăng cấp không giới hạn là một trong những thứ rất quan trọng để luyện chế Tuyệt Thế Danh Khí!” Thương Nhã bình thản nói:

“Đối với những ai có nhu cầu, vẫn đáng để thử!”

“Haha, Tuyệt Thế Danh Khí nói luyện là luyện sao? Dù là Luyện Khí Sư hàng đầu đa số cũng đều thất bại.” Không ít tiếng cười vọng lên.

Ở đây tất cả mọi người đều hiểu, Tuyệt Thế Danh Khí là thứ chỉ có thể ngộ mà không thể cầu theo đúng nghĩa đen.

Bởi vì trước khi luyện ra Tuyệt Thế Danh Khí, chủ nhân của nó cần có lĩnh ngộ tương ứng.

Mà lĩnh ngộ là thứ hư vô mờ mịt, chỉ đến một cách ngẫu nhiên… không ai lường trước được cả.

“Các vị đều nói đúng, cho nên Thực Khí Thiết mới được lấy ra vào lúc này mà không phải vật phẩm áp trục!” Thương Nhã cũng không phản bác ý kiến của đám đông, ung dung tuyên bố:

“Giá khởi điểm, một mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm!”

Tuy rằng mở miệng chê bai để dìm hàng Thực Khí Thiết nhằm giảm đi người cạnh tranh, nhưng khi giá vừa ra, chính cái đám Luyện Khí Sư vừa rồi lại mở miệng sớm nhất.

“Ba mỏ!”

“Năm mỏ!”

“Bảy mỏ!”

Lê Vĩ nghiêm túc, trực tiếp nói: “Hai mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”

Một mỏ Cực Phẩm có giá trị bằng mười mỏ Thượng Phẩm… hắn vừa ra giá đã nhảy vọt như vậy, liền dẫn đến không ít ánh mắt địch ý.

Lê Vĩ chẳng bận tâm, Thực Khí Thiết này hắn muốn chắc rồi.

Linh Huyền Song Kiếm đã gắn bó với hắn đầy đủ, đã ngộ ra được Chính Chiêu cùng Tà Thức… chỉ cần có đầy đủ nguyên liệu cần dùng, tin tưởng Tam Trưởng Lão - Nham Dương sẽ không để hắn phải thất vọng.

“Ba mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”

Bất quá không chỉ mỗi Lê Vĩ có hứng thú, ở cách hắn không xa… một thiếu niên tuấn tú cũng mở miệng ra giá rồi.

Thiếu niên này ngồi trên Bảo Toạ Hoàng Kim ngang hàng với Lê Vĩ, thân khoác trường bào màu bạc.

Hắn ra giá xong, còn hướng về phía Lê Vĩ lên tiếng: “Tại hạ là Lôi Quốc Thái Tử, mong các hạ nhường một tay!”

Ánh mắt Lê Vĩ lấp loé, Lôi Quốc là một tu chân quốc chủ tu Lôi Đình, nghe nói Lôi Hoàng Đế là một Độ Kiếp Trung Kỳ… tuy rằng không sánh bằng Hoành Quốc, Hãn Quốc hay Thương Bảo Quốc nhưng cũng được tính là quốc gia cường đại.

Cái tên Lôi Quốc Thái Tử này chủ động nói ra thân phận, rõ ràng là muốn Lê Vĩ nể mặt.

Đáng tiếc, Lê Vĩ không có khái niệm kiêng dè, lập tức quát lên:

“Bốn mỏ!”

“Ngươi…” Lôi Quốc Thái Tử hơi đổi sắc mặt.

Mỏ Linh Thạch Cực Phẩm là thứ có giá trị cực cao, với thân phận của hắn cũng không có nhiều.

Lần này trong tay chỉ có năm mỏ mà thôi, nếu như lấy ra toàn bộ… sợ rằng bỏ lỡ thứ tốt ở phía sau.

“Ngươi cái rắm, nghèo thì nín!” Lê Vĩ hừ lạnh một tiếng.

Sắc mặt Lôi Quốc Thái Tử tái mét…

Không ít thiên kiêu đưa mắt nhìn nhau, người đeo mặt nạ thần bí này là ai… vậy mà dám trắng trợn khiêu khích Lôi Quốc Thái Tử như vậy.

“Ngươi được lắm!” Lôi Quốc Thái Tử ánh mắt híp lại, nhưng không tiếp tục đấu giá.

Vốn hắn chỉ muốn mở miệng để lấy chút thể diện, nào ngờ Lê Vĩ không chịu buông tha, gằn giọng hỏi ngược lại:

“Được là được thế nào? ngươi thích động thủ thì cút lại đây!”

“Phốc!” Lôi Quốc Thái Tử suýt chút thổ huyết, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Phụ hoàng đã căn dặn hắn đừng gây sự ở những sự kiện lớn như thế này, bởi lẽ nơi đây ngoạ hổ tàng long, Lôi Quốc cũng chưa phải vô địch thiên hạ, tốt nhất là nên khiêm tốn.

Lôi Quốc Thái Tử đè ép cảm giác phẫn nộ, cố gắng nhẫn nhịn nhắm hai mắt lại.

“Con chuột!” Lê Vĩ khinh bỉ chọt thêm một câu.

Toàn trường biểu lộ quái dị, tên đeo mặt nạ này thật sự không dễ trêu vào, muốn dí Lôi Quốc Thái Tử đến cùng đây mà.

Quả nhiên chỉ thấy cái trán Lôi Quốc Thái Tử nổi đầy gân xanh, lồng ngực phập phồng nhưng không dám xuất thủ.

Thương Nhã thấy cảnh này âm thầm buồn cười, nàng đương nhiên nhận ra Lê Vĩ là người vừa giao dịch lớn với mình cách đây không lâu.

Với thủ đoạn của vị này, đúng là không cần nể nang gì Lôi Quốc cả.

Chỉ là tính cách người khiêu khích ta một, ta hoàn trả lại gấp trăm lần của hắn khiến Thương Nhã cảm thấy thú vị.

Chỉ trách Lôi Quốc Thái Tử xui xẻo, trêu vào nhân vật không nên trêu.

“Bốn mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, còn ai cạnh tranh không?” Thương Nhã mở miệng hỏi.

Không ai lên tiếng…

Bốn mỏ đã là cái giá rất cao, nên biết rằng Lê Vĩ làm thịt một đống thiên tài ở Cửu Chiến Di Tích cũng chỉ gom được 10 mỏ Minh Thạch Cực Phẩm mà thôi.

Linh Thạch Cực Phẩm sánh ngang Minh Thạch Cực Phẩm, dùng 4 mỏ để mua một loại Nguyên Liệu Luyện Khí… đối với nhiều người thì đây đã là lỗ vốn.

Nếu không luyện được Tuyệt Thế Danh Khí, lỗ càng nặng, xem như mất trắng rồi.

“Thành giao!” Thương Nhã vung tay, Thực Khí Thiết được dịch chuyển đến chỗ Lê Vĩ.

Mà hắn rất sảng khoái, hoàn trả 4 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.

“Ngon rồi, nguyên liệu luyện khí chính đã có!” Lê Vĩ hưng phấn thầm nghĩ:

“Cần bổ sung thêm một ít!”

Bởi vì Linh Huyền Song Kiếm là Tuyệt Thế Danh Khí hắn định luyện ra cho Dạ Tâm sử dụng.

Dạ Tâm vốn đã quỷ dị, tàn nhẫn… nếu sở hữu thêm Tuyệt Thế Danh Khí có khả năng cắn nuốt Vũ Khí của người khác, vậy thì càng thêm đáng sợ và khó lường.

“Không tệ…” Tiểu Đồng cất giọng tán dương:

“Suy nghĩ của ngươi rất đúng, nếu để Danh Khí kế thừa được năng lực cắn nuốt của Thực Khí Thiết… nó không những chỉ nuốt được nguyên liệu, mà còn nuốt được cả Vũ Khí, Thai Khí… thậm chí là Danh Khí của kẻ thù để tấn cấp!”

“Đương nhiên, đâu phải tự nhiên ta nguyện ý trả giá cao như vậy?” Lê Vĩ nhún nhún vai.

Có kiến thức Địa Tiên, trong một số vấn đề hắn đã tự suy nghĩ và quyết định mà không cần hỏi ý Tiểu Đồng.

Phía trên cao, các vị Độ Kiếp Kỳ vẫn chưa ra giá bất cứ thứ gì…

Thân phận của bọn họ quá cao, chọn lựa vật phẩm cũng là một hình thức để thể hiện nhãn lực và địa vị.

Nếu dễ dàng nhìn trúng một thứ gì đó, chẳng phải nói tầm mắt của Độ Kiếp Kỳ rất thấp hay sao?

Đấu giá sang đến ngày thứ hai, Thương Nhã nâng lên bàn tay tinh xảo cầm gọn một chiếc bình ngọc…

Bình ngọc này trong suốt như pha lê, trong bình chứa một viên đan dược màu xanh thẳm, toả ra Dương Khí cực kỳ nồng đậm.

“Bát Tinh Bổ Dương Đan!” Thương Nhã cao giọng giới thiệu:

“Cung cấp một lượng lớn Dương Khí tinh khiết, sánh ngang tu vi của một vị Đại Thừa chủ tu Dương Linh Lực, cực kỳ thích hợp tu sĩ và nam nhân chí dương chí cương, khôi phục hùng phong của nam nhân… tin tưởng không cần giải thích nhiều về công dụng.”

Mí mắt Lê Vĩ hơi nhảy lên, thứ này là vật đại bổ với một kẻ sở hữu Âm Dương Linh Căn như hắn.

Nếu luyện hoá được Bát Tinh Bổ Dương Đan này, tu vi chắc chắn tiến vào Luyện Hư Kỳ.

Nhưng cái giá của một đan dược Bát Tinh, chắc chắn không thấp.

“Đừng vội!” Tiểu Đồng nói:

“Chờ ngươi mở ra truyền thừa Y Đạo của chủ ta, loại đan dược này ngươi tự mình luyện ra được!”

“Ngon!” Lê Vĩ mỉm cười, ung dung ngồi tại chỗ không có ý định ra giá.

“Bát Tinh Bổ Dương Đan cần Bát Tinh Luyện Đan Sư đích thân luyện, dùng 69 loại dược liệu khác nhau dung hợp, trải qua hai lần thất bại mới thành công!” Thương Nhã cao giọng:

“Giá khởi điểm, mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”

“Ba mỏ!” Nàng vừa dứt lời, một thanh âm the thét vang lên khiến tất cả sửng sốt.

Toàn đại điện đưa mắt nhìn về kẻ vừa lên tiếng, không ngờ chính là Đại Tổng Quản của Nha Ảnh.

“Hahaha!” Hoành Đế cất tiếng cười to:

“Thái giám nhà ngươi tu công pháp tự thiến mất rồi, chẳng lẽ muốn dùng Bổ Dương Đan để mọc lại của quý?”

Lời vừa nói ra, không ít người cố gắng nín cười.

Bọn hắn đương nhiên biết Hoành Đế cố tình trêu chọc, bởi ai cũng biết một khi tu luyện Thôn Âm Bảo Điển, trong cơ thể chỉ có Âm Lực tồn tại, nếu có Dương Lực trộn vào… kết quả là bạo thể mà chết.

Đại Tổng Quản chỉ cần không ngu xuẩn hay muốn tự vẫn, sẽ không tự mình phục dụng Bát Tinh Bổ Dương Đan.

Câu hỏi đặt ra, Đại Tổng Quản đấu giá Bát Tinh Bổ Dương Đan cho ai?

Hãn Đế!

Chỉ có Hãn Đế mới đủ tư cách để đích thân Đại Tổng Quản của Nha Ảnh phải đấu giá vật phẩm.

“Khà khà, nghe nói Hậu Cung của Hãn Đế đông đảo, mỹ nhân nhiều vô cùng… xem ra đã quá lao lực nên cần bồi bổ cơ thể rồi!” Giao Long Tộc Trưởng cười dài:

“Nếu yếu quá làm không nổi, có thể nhờ bổn toạ đến giúp mà… với thiên phú dị bẩm của Giao Long chúng ta, tin rằng đủ để các phi tần dục tiên dục tử!”

Trước sự cợt nhã và sỉ nhục của Hoành Đế và Giao Long Tộc Trưởng, sắc mặt Đại Tổng Quản bình tĩnh dị thường, không mở miệng giải thích, cũng chẳng muốn phân trần, ánh mắt chỉ khoá chặt lấy viên Bát Tinh Bổ Dương Đan.

“Cái tên Hãn Đế này chẳng những bị thương, mà còn bị liệt luôn hay sao ấy nhỉ?” Lê Vĩ vuốt cằm suy đoán.

Hắn để ý động thái gần đây của Hãn Quốc…

Đầu tiên là muốn bắt cóc người sở hữu Tinh Sinh Linh Thể có tác dụng trị thương, bây giờ lại muốn cạnh tranh Bát Tinh Bổ Dương Đan thiên về phương diện sinh lý…

Rõ ràng, cơ thể của Hãn Đế hoặc một nhân vật cao tầng nào đó ở Hãn Quốc đang rất bất ổn.

“Năm mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Băng Sơn Đảo Tổ nhàn nhạt lên tiếng:

“Lão phu muốn thử một phen dược lực của Bát Tinh Bổ Dương Đan, xem hoả nhiệt của nó có thể tác động đến Băng Lực của ta không.”

“Ai hỏi mà ngươi trả lời?” Lê Vĩ âm thầm khinh bỉ:

“Lão già này xem ra cũng yếu lắm rồi nên cần chất kích thích đây mà, còn ở đó nguỵ biện!”

“Sáu mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!” Đại Tổng Quản không có ý định bỏ qua.

“Bảy mỏ!” Băng Sơn Đảo Tổ cạnh tranh.

“Chín mỏ!” Đại Tổng Quán bất chấp ra giá.

Mọi người giật mình… chẳng lẽ Hãn Đế thật sự bị liệt rồi?

Cái giá chín mỏ Linh Thạch Cực Phẩm này, đã đuổi kịp giá trị của Bát Tinh Bổ Dương Đan rồi.

Băng Sơn Đảo Tổ im lặng, cũng không tiếp tục tranh đoạt.

Như đã nói, Linh Thạch Cực Phẩm là nội tình và là tài sản hàng đầu… mỗi thế lực khi sử dụng đến đều phải cân nhắc thận trọng, tránh tiêu sài lãng phí.

Đại Tổng Quản nội tâm thở phào, hy vọng không ai giành với mình.

“10 mỏ!” Lão vừa nghĩ vậy, một tiếng lười biếng vang lên.

Biểu cảm của đám đông khẽ đổi…

Bởi vì vừa mở miệng chính là Xích Luyện Quỷ Cơ.

Đại Tổng Quản siết chặt nắm tay, nếu Quỷ Cơ muốn đoạt… e rằng lão sẽ thất bại vì không đấu nổi.

Đành đứng lên, chắp tay khách khí: “Mong Quỷ Cơ giơ cao đánh khẽ, ngài là một nữ nhân… hình như không cần dùng đến loại đan dược này cho lắm.”

Nói xong, hướng Thương Nhã tiếp tục: “11 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”

“12 mỏ!” Xích Luyện Quỷ Cơ cười lạnh một tiếng:

“Bổn toạ mua cho phu quân của mình, cẩu thái giám ngươi ý kiến gì sao?”

Thanh âm vừa vang lên, toàn trường hít một ngụm lãnh khí…

Lê Vĩ suýt chút nhảy dựng!