Thanh âm nhàn nhạt vang lên, lại khiến cả đại điện nín thở… sắc mặt của các phương tu sĩ trở nên cực kỳ đặc sắc.
Lúc này, ngay cả diện mạo tuyệt đại phong hoa cũng không thể lấn át khí tràng cực mạnh.
Đường đường là Nha Ảnh Đại Tổng Quản, Hoành Đế, Giao Long Tộc Trưởng và Băng Sơn Đảo Tổ… bốn vị Độ Kiếp Kỳ cường giả, lại bị một người nói rằng không xứng ngồi chung mâm.
Nữ nhân tuyệt diễm này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Bầu không khí trở nên ngưng trọng, ngay cả Hoành Đế và Giao Long Tộc Trưởng cũng nổi gân xanh giữa trán.
Mà điềm tĩnh như Băng Sơn Đảo Tổ, trong mắt cũng loé lên sự tức giận.
Đã là cường giả đỉnh cấp, ai không có lòng tự tôn của riêng mình?
Sở dĩ Đại Tổng Quản nhẫn nhịn, là bởi vì thực lực của lão không sánh bằng Hoành Đế và Giao Long Tộc Trưởng… lại thêm thân phận Thái Giám, tự biết thân thể có khiếm khuyết không hoàn chỉnh nên mới có thể nhắm mắt cho qua sự khinh thường của Hoành Đế.
Nhưng mà, Hoành Đế và Giao Long Tộc Trưởng thì khác…bọn hắn là người đứng đầu cả thế lực, đứng trên đỉnh Tu Chân Giới, dưới trướng có vô vàn sinh linh.
Nếu bị sỉ nhục như vậy mà không phản ứng, ngày sau làm gì còn mặt mũi lăn lộn?
ẦM!
Hoành Đế vỗ bảo toạ đứng lên, thanh âm lạnh lùng vang vọng: “Tội Thành Chi Chủ, nơi này là Thiên Nguyên… không đến phiên ngươi kiêu ngạo!”
“Cái gì? Nàng ta chính là một trong Tam Đại Nữ Cường của Hỗn Vực - Tội Thành Chi Chủ?” Lời của Hoành Đế làm đám đông chấn động.
Dù sao thì Hỗn Vực và Thiên Nguyên cũng cách rất xa, Tội Thành Chi Chủ càng là nhân vật cực kỳ thần bí, như thần long thấy đầu không thấy đuôi… những người từng diện kiến nàng ít càng thêm ít.
Chỉ có những nhân vật đứng đầu đại thế lực, có mạng lưới tình báo trong tay như Hoành Đế mới có thể nhận ra.
Tội Thành chính là nơi bao che tội lỗi nhất ở một nơi ngư long hỗn tạp như Hỗn Vực… nhưng vẫn có thể sừng sững qua nhiều năm tháng mà không hề sụp đổ.
Điều đó chứng minh, nội tình của Tội Thành rất khủng khiếp.
Mà thân là Thành Chủ của Tội Thành, không ai đoán được đó sẽ là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, hồng nhan hoạ thuỷ như vậy.
“Tam Đại Nữ Cường của Hỗn Vực, Tinh Vân Các Chủ quang minh lỗi lạc, Thiên Tà Giáo Chủ hành sự nửa chính nửa tà… còn Tội Thành Chi Chủ nổi tiếng tàn nhẫn, quả quyết và sát phạt.” Một vị lão nhân tâm linh run rẩy:
“Hôm nay diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền!”
“Vừa mới xuất hiện đã trắng trợn khiêu khích cùng lúc bốn vị Độ Kiếp… kinh khủng quá.” Không ít người âm thầm kinh hãi.
Bọn hắn cầu nguyện cho các đại nhân vật này đừng có ra tay đánh nhau, bằng không ruồi muỗi như bọn hắn sẽ bị tai ương.
Khoé miệng Lê Vĩ giật giật, thật khó liên tưởng mỹ nhân đang làm mưa làm gió này với người ôn nhu trước đó, còn giả vờ yếu đuối để hắn đứng ra che chở.
Nếu không nhờ Đại Tội Thất Hình Quyết cảm ứng được linh hồn của nàng cực mạnh, có lẽ Lê Vĩ đã bị nàng diễn kịch lừa gạt rồi.
Mà trước chất vấn của Hoành Đế, Tội Thành Chi Chủ - Xích Luyện Quỷ Cơ cất tiếng cười khanh khách:
“Bổn toạ không ở đây kiêu ngạo, bổn toạ chỉ đang nói sự thật… thực lực của các ngươi, còn chưa thể cùng bổn toạ bình khởi bình toạ.”
“Nếu là Thiên Tà Giáo Chủ ở đây, có lẽ đủ tư cách đó!”
Lê Vĩ suýt chút nữa vỗ tay, cái gọi là anh hùng trọng anh hùng… à không, phải nói là nữ cường nhân trọng nữ cường nhân.
Có lẽ ở trong mắt của Lưu Xích Luyện, chỉ những nhân vật có Mệnh Cách thần bí, thực lực lại ngang hàng mới đủ khả năng chung mâm với nàng.
“Nghe danh Tội Thành Chi Chủ đã lâu, hôm nay trẫm cũng muốn thử xem, thực lực của ngươi có mạnh như danh tiếng!” Hoành Đế không nhẫn được nữa, trực tiếp nâng tay.
“SÁT!”
Hư ảnh một đại quân sừng sững hiện ra sau lưng, sau đó hội tụ thành một kiện Đại Ấn to lớn.
Cửu Tinh Pháp Bảo - Hoành Quân Ấn, thuộc một trong những Pháp Bảo mạnh nhất của Hoành Quốc.
Không chần chờ, linh lực bùng nổ, Hoành Đế cầm Hoành Quân Ấn đập thẳng đến Lưu Xích Luyện.
Một ấn vừa ra, toàn trường như bị trấn áp nằm rạp trên đất… khí thế như thiên quân vạn mã đang tung hoành.
Nhưng trước thế công như vậy, Lưu Xích Luyện trong mắt hiện lên vẻ khinh thường.
Chân đài miên mang nhấc lên, giày cao gót đỏ loé lên Huyết quang đỏ thẳm, vung cước đạp thẳng.
Sát Khí nổ tung, một luồng Sát Ý như hoá thành thực chất tác động trực diện.
Khoảnh khắc đó, hư ảnh thiên quân vạn mã đều bị giày cao gót đạp tan…
Hoành Quân Ấn chấn động bay ngược trở về Hoành Đế.
“Hự!” Hoành Đế rên lên một tiếng, thân thể trượt dài giữa không trung.
“Làm sao có thể?”
Băng Sơn Đảo Tổ, Đại Tổng Quản, Giao Long Tộc Trưởng đám người kinh hô.
Trong cùng cấp bậc, cường giả Độ Kiếp vốn đã rất khó phân thắng bại… thường phải dựa vào một số thủ đoạn đặc thù và nội tình để quyết định sinh tử.
Trong đó Cửu Tinh Pháp Bảo không thể nghi ngờ là một trong những lá bài tẩy mạnh nhất.
Thế nhưng mà… Hoành Quân Ấn trong tay Hoành Đế lại không địch nổi một đá của Tội Thành Chi Chủ.
Phải biết rằng, Tội Thành Chi Chủ còn chưa lấy ra Pháp Bảo.
Điều này chứng minh rõ ràng, thực lực của nàng quả thật ở trên Hoành Đế một bậc.
“Là do lực lượng sao?” Lê Vĩ rùng mình:
“Lực lượng của Lưu Xích Luyện cảm giác khá quen thuộc với ta, chính lực lượng cường đại này giúp nàng áp chế Hoành Đế!”
“Không sai, đó là Huyết Quỷ Lực!” Tiểu Đồng xác nhận:
“Lưu Xích Luyện có huyết mạch Quỷ Tộc, danh xưng Xích Luyện Quỷ Cơ của nàng là đúng với nghĩa đen.”
Lê Vĩ bừng tỉnh đại ngộ…
Trong cùng cảnh giới, Quỷ Tộc là giống loài có ưu thế về mặt chiến lực hơn so với Nhân Tộc.
Mà Lưu Xích Luyện có vẻ không đơn thuần là Quỷ Tộc tầm thường…
Lê Vĩ có một con Ác Quỷ đang đeo bám trong cơ thể, nên hắn cảm nhận được sự quen thuộc đến từ Huyết Quỷ Lực của Lưu Xích Luyện.
Hoành Đế sắc mặt âm trầm nhìn lấy nàng, nội tâm vừa hận vừa nộ.
Mất mặt… đối với một hoàng đế như hắn, việc dùng Pháp Bảo cao cấp nhưng vẫn bị Tội Thành Chi Chủ chiếm thượng phong thật sự chính là sỉ nhục.
Hắn có thể tưởng tượng nếu chuyện hôm nay truyền đi, danh tiếng của mình sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Hoành Đế hắn, trong cùng cấp không phải đối thủ của một nữ nhân.
Tuy không cam lòng, nhưng đây là sự thật…
Tội Thành hoạt động theo hình thức cực đoan, kiếm tài sản trên mạng người, thu nhập cực kỳ khủng khiếp… có thể vượt qua cả kinh doanh như Thương Bảo Quốc.
Lưu Xích Luyện chắc chắn sở hữu những thủ đoạn và con bài rất mạnh chưa lấy ra sử dụng.
Nếu tiếp tục giao phong, e rằng người chịu thiệt thòi sẽ là mình.
Nghĩ đến đây, Hoành Đế căm phẫn quát: “Thương Bảo Quốc, đạo đãi khách của các vị là như thế sao?”
“Xin các vị đạo hữu thứ lỗi, thất lễ quá!”
Có thanh âm khàn khàn ôn hoà vang lên, hoá giải đi bầu không khí nặng nề…
Ánh sáng như minh châu loé lên, một nam tử trung niên mập mạp, khoác trường bào hoàng kim rất cao sang, quý khí hiện thân.
Chính là Thương Bảo Đế, người đứng đầu Thương Bảo Quốc.
Ông ta xem như chủ nhà, có trách nhiệm hoà giải xung đột… liền vội vàng nói với Lưu Xích Luyện:
“Quỷ Cơ có chỗ hiểu lầm, bảo toạ kim cương thứ năm là thuộc về ta… nàng có chỗ ngồi của khách mời đặc biệt, sẽ không cùng mâm với bất cứ ai ở đây.”
Nghe thấy lời này, chân mày của Xích Luyện Quỷ Cơ mới hơi giãn ra, sát khí thu liễm.
Không để nàng chờ lâu, Thương Bảo Đế vội vàng vỗ tay.
ONG!
Giữa trung tâm đại điện, ngay ở phía trên sân khấu, một kiện Đế Toạ đỏ thẳm, uy nghi hiện ra.
Đế Toạ này toả ra huyết khí sôi trào… áp bách cả các kiện Kim Cương bảo toạ.
“Mời Quỷ Cơ!” Thương Bảo Đế làm động tác mời.
“Vậy còn tạm được!” Xích Luyện Quỷ Cơ nhếch môi.
Thân ảnh loé lên, lười biếng ngồi vào giữa Đế Toạ, chân dài miên mang tuỳ ý duỗi ra cực kỳ hấp dẫn… bất quá chẳng ai dám ngắm nhìn, nhao nhao cúi thấp đầu, rất sợ bị nữ sát tinh này tiện tay đập chết thì oan uổng.
Thương Bảo Đế âm thầm lau mồ hôi, may mắn vừa rồi phản ứng kịp.
Lão thầm đem mười tám đời tổ tông của Hãn Đế chửi một trăm lần trong bụng.
Tất cả là tại Hãn Đế không đích thân đến dự Đấu Giá Hội, trái lại còn cử một tên Thái Giám tham gia… từ đó vô tình hạ thấp thân phận của những người ngồi ngang hàng là Hoành Đế, Giao Long Tộc Trưởng, đặc biệt là Quỷ Cơ.
Thương Bảo Đế cũng rất khôn ngoan, chủ động ngồi xuống bảo toạ kim cương thứ năm, tươi cười hảo hữu:
“Buổi đấu giá lần này có rất nhiều thứ đặc sắc, mong các vị tạm gác chút xung đột mà tập trung vào chính sự.”
“Rất sẵn sàng!” Nha Ảnh Đại Tổng Quản khép hờ hai mắt.
“Tự nhiên thôi!” Băng Sơn Đảo Tổ nhún vai.
“Hừ!” Hoành Đế và Giao Long Tộc Trưởng cũng hậm hực ngồi xuống.
Có một người chiến lực áp đảo đang toạ trấn toàn trường là Xích Luyện Quỷ Cơ, bọn hắn không dám tiếp tục tỏ ra quá mức kiêu ngạo mà phân biệt với tên Thái Giám kia nữa…
Bằng không Quỷ Cơ lại có cớ gây sự thì phiền phức.
Chẳng ai muốn dây vào một nữ nhân vừa mạnh lại vừa cuồng.
“Có vẻ hết kịch hay rồi!” Lê Vĩ có chút thất vọng.
Vừa rồi hắn còn mong cho mấy cường giả này đánh đến đồng quy vu tận, hắn sẽ thừa cơ hội ném đá xuống giếng…
Tiếc là Thương Bảo Đế giải quyết êm đẹp, vậy mà dàn xếp cho Xích Luyện Quỷ Cơ một chỗ ngồi riêng ở nơi đặc biệt nhất.
Như muốn hoá giải bầu không khí căng như dây đàn…
Sân khấu giữa đại điện sáng lên…
Thân ảnh Thương Nhã như tiên tử xuất hiện, phía sau có hai hàng cung nữ xinh đẹp nối đuôi mà theo.
“Là Trưởng Công Chúa!” Không ít thanh niên, thiên kiêu tuấn kiệt đến từ các thế lực biểu lộ ngưỡng mộ.
Ở trong thế hệ trẻ tuổi tại Thiên Nguyên, Thương Nhã là một trong những người nổi bật nhất.
Chẳng những nhan sắc tuyệt trần, có bối cảnh chống lưng… mà còn có tu vi Luyện Hư Viên Mãn dù còn trẻ tuổi.
Nam nhân ở đây không dám mạo phạm Xích Luyện Quỷ Cơ vì chênh lệch quá lớn, lại sợ bị nàng móc mắt…
Nhưng đối với Trưởng Công Chúa - Thương Nhã, nàng là tình nhân trong mộng của vô số thanh niên nam tử ở Thiên Nguyên.
“Thương Nhã kính chào các vị quan khách đã nể tình đến tham dự sự kiện lần này!” Thương Nhã ở giữa sân khấu cúi người thi lễ, giọng điệu êm tai cất lên:
“Được vinh dự đại diện cho Thương Bảo Quốc chủ trì Buổi Đấu Giá, lần này có đến 100 vật phẩm với đủ loại khác nhau, được mang ra một cách ngẫu nhiên.”
“Đặc biệt, có đến ba loại vật phẩm đạt đến cấp Cửu Tinh!”
“Cái gì? Ngay cả cấp Cửu Tinh cũng đem ra đấu giá?” Toàn đại điện sôi trào.
Thông thường vật phẩm cấp Cửu Tinh, đã tương ứng với Độ Kiếp Kỳ cường giả… ở bất cứ nơi nào cũng là nội tình quan trọng nhất, không ai mang ra giao dịch cả.
Vậy mà buổi đấu giá này có đến tận ba vật phẩm Cửu Tinh?
Chẳng trách lại có quy mô lớn như vậy, ngay cả Độ Kiếp Kỳ cũng đến tham gia, Xích Luyện Quỷ Cơ còn là khách mời đặc biệt.
Lê Vĩ hơi ê răng…
Nếu chỉ xét về Linh Thạch, sợ rằng bản thân khó mà cạnh tranh nổi với những lão quái vật ở đây.
Nhưng đừng quên, hắn còn một mỏ Tiên Minh Thạch của Minh Chiến Tiên lưu lại.
Ở đây có thể không biết Tiên Minh Thạch dùng làm gì… nhưng chắc chắn đủ tầm mắt nhìn ra nó là tài nguyên viễn siêu Cửu Tinh.
Cả thiên hạ có thể trở nên tham lam và điên cuồng, bất chấp tất cả truy lùng Lê Vĩ để cướp đoạt.
Bất quá hắn đã quyết định, nếu thật sự gặp phải vật phẩm quý giá và cần thiết đến mức bắt buộc, hắn không ngại đem một hoặc vài khối Tiên Minh Thạch lấy ra.
Cùng lắm thì sau khi giao dịch hoàn tất với Thương Bảo Quốc, cứ trốn vào Âm Gian là được…
“Không để các vị đợi lâu, mời vật phẩm đầu tiên!” Thương Nhã khẽ vỗ tay.
Sân khấu đột ngột sáng lên, có Trận Văn ngưng tụ thành một cột sáng… từ trong cột sáng là một vật phẩm được truyền đến.
Toàn trường cảm giác được nhiệt độ trở nên mát mẻ, thư thái và dễ chịu, từng luồng gió lốc nhẹ thổi qua.
Đó là một đôi cánh bồng bềnh do Phong Thuộc Tính ngưng tụ thành, tinh xảo lấp lánh, toả ra màu xanh nhàn nhạt.
“Dị Phong!” Vài chục vị tu sĩ sở hữu Phong Linh Căn vô thức ngồi thẳng lưng.
“Không sai, đây là Dị Phong có tên gọi Vân Dực Phong… giúp chủ nhân của nó luyện hoá tăng tu vi, mang lại năng lực cơ thể nhẹ nhàng như mây, đề thăng tốc độ gấp ba lần, kết hợp với Thân Pháp Phong Thuộc Tính có thể tăng đến tận sáu lần.” Thương Nhã ôn hoà giới thiệu:
“Giá khởi điểm là một mỏ Linh Thạch Hạ Phẩm, mời các vị!”
Nàng vừa dứt lời, đã có hàng loạt thanh âm báo giá liên tục vang lên.
Từ khởi điểm một mỏ Linh Thạch Hạ Phẩm, chưa đầy vài phút đã nâng lên đến cả trăm mỏ.
Lê Vĩ nhìn mà thèm thuồng… bất quá hắn tự biết tài sản có hạn, cũng không chủ động tranh giành.
Dị Phong là đồ tốt, nhưng không quá mức cần thiết đối với hắn.
Nhưng vừa mới mở màn đã có giá trị như vậy, khiến hắn càng chờ mong vào các vật phẩm sau…