45 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm không phải là con số ít.
Nếu giá trị của Minh Thạch và Linh Thạch là tương đươn, thì sau khi hắn kiểm hết tài sản của đám thiên kiêu trong Cửu Chiến Di Tích… chỉ thu được 69 mỏ Minh Thạch, trong đó Minh Thạch Cực Phẩm 10 mỏ mà thôi.
Có thể thấy dù là đối với những thiên kiêu hay cường giả hàng đầu, việc sở hữu một mỏ tài nguyên Cực Phẩm cũng là không dễ dàng gì.
Bất quá, hắn vẫn là thương lượng: “Như vậy đi… ta tin rằng trong số những vật phẩm này, sẽ có thứ mà Thương Bảo Quốc chưa biết cách sử dụng.”
“Đúng là thế thật.” Trưởng công chúa Thương Nhã không phủ nhận.
Mặc dù nàng có thể dựa vào đẳng cấp để xác định giá trị, nhưng một số vật phẩm quá mức kỳ lạ, cần nghiên cứu thêm…
“Ta sẽ cung cấp cách dùng của những vật phẩm mà trưởng công chúa không biết.” Lê Vĩ ra điều kiện:
“Đổi lại, ta muốn thêm 5 mỏ, tổng cộng là 50 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.”
Đấu Giá Hội sắp bắt đầu, hắn cũng phải tranh thủ tích luỹ một phen để còn cạnh tranh thứ tốt.
Sắp tới hắn cần luyện Linh Huyền Song Kiếm thành Tuyệt Thế Danh Khí, tài nguyên luyện khí cao cấp là không thể thiếu được.
Bán kiến thức đổi lại Linh Thạch, ngu gì không làm?
Thương Nhã cân nhắc một phen, nếu như có thể biết được cách dùng của những tài nguyên lạ lẫm… Thương Bảo Quốc sẽ tiết kiệm không ít thời gian và nhân lực vào việc nghiên cứu.
Cái giá 5 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm tuy nhiều, nhưng cũng đáng.
“Thành giao vậy!” Thương Nhã chấp nhận.
Nàng cũng là người quyết đoán, liền dùng Linh Lực tách những vật phẩm lạ lẫm sang một bên, đưa mắt chờ Lê Vĩ giải đáp.
Hắn cũng không dài dòng, dùng Hồn Lực chứa đựng tin tức truyền vào một khối Ngọc Bội giao cho Thương Nhã.
Bản thân Lê Vĩ đã có kiến thức của Địa Tiên, dù không có Tiểu Đồng hỗ trợ thì hắn cũng biết tất tần tật mấy thứ này được dùng để làm gì.
“Còn nữa!” Thương Nhã lấy một khối Lệnh Bài hoàng kim đưa cho Lê Vĩ, chủ động giới thiệu:
“Đây là Lệnh Bài Khách Quý cấp Hoàng Kim của Thương Bảo Quốc, có thể giúp đạo hữu giảm mười phần trăm tất cả vật phẩm khi mua sắm trong phạm vi quốc thổ của chúng ta, ngoài ra nếu có tham gia Đấu Giá Hội… sẽ luôn được ngồi ở ghế Hoàng Kim chuyên giành cho khách quý.”
“Ồ? Còn có ưu đãi này sao?” Lê Vĩ cười hỏi:
“Không biết bên trên Hoàng Kim còn cấp bậc gì?”
“Lệnh Bài Khách Quý của chúng tôi chia làm bốn cấp: Bạch Ngân - Bạch Kim - Hoàng Kim và Kim Cương.” Bát công chúa Thương Quỳnh thay tỷ tỷ giải thích:
“Lệnh Bài Kim Cương chỉ có Độ Kiếp Kỳ mới đủ tư cách sở hữu, đạo hữu lượng thứ.”
“Haha, vậy ta không khách khí với các vị, quả thật có chút hứng thú tham gia Đấu Giá Hội sắp tới.” Lê Vĩ thoải mái thu nhận.
“Không biết đạo hữu còn cần gì không?” Thương Nhã hỏi thăm.
“Có bán Danh Khí không?” Lê Vĩ hỏi thẳng.
Khoé miệng hai vị công chúa co giật, ngươi nghĩ Danh Khí là rau cải trắng à mà mang ra bán?
Hai người lắc đầu…
“Nếu đã như vậy, hẹn gặp các vị ở buổi đấu giá!” Lê Vĩ chắp tay muốn cáo từ.
“À đúng rồi, sở hữu Hoàng Kim Lệnh Bài có thể nghỉ ngơi miễn phí ở bất cứ khách sạn nào trong quốc thổ của Thương Bảo Quốc, được hưởng đãi ngộ tốt nhất, đạo hữu cứ tự nhiên.” Thương Quỳnh nói thêm.
“Đa tạ ý tốt!” Lê Vĩ gật gù, xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của hắn dần khuất xa, sắc mặt trưởng công chúa Thương Nhã trở nên nghiêm túc, chậm rãi nói:
“Dựa vào tình báo đạt được, Huyền Vũ Quốc có mắt không tròng, trêu vào Xích Luyện Quỷ Cơ nên đã bị diệt vong…”
“Ý của tỷ tỷ là mấy bình huyết mạch Xà Quy kia?” Thương Quỳnh phản ứng rất nhanh.
“Không sai, kẻ này tự xưng là Quỷ Vương… thủ đoạn khó lường, lại còn sở hữu huyết mạch của Xà Quy bị Quỷ Cơ giết chết.” Thương Nhã phân tích nói:
“Khả năng cao hắn và Xích Luyện Quỷ Cơ có quan hệ gì đó, nhân vật như vậy một khi chưa rõ ràng… tốt nhất đừng chủ động trêu chọc hay điều tra về hắn.”
“Muội hiểu rồi, chuyện hôm nay sẽ giữ bí mật.” Thương Quỳnh hồi đáp, trong mắt lại vô cùng hiếu kỳ:
“Ngay cả Phụ Hoàng cũng phải kiêng dè Xích Luyện Quỷ Cơ, nàng ta sẽ có quan hệ gì với kẻ kia chứ?”
“Không biết, nhưng cũng không nên dây vào.” Thương Nhã lắc đầu:
“Chẳng may chọc vào Quỷ Cơ, đó là đại hoạ của Thương Bảo Quốc!”
Thương Quỳnh sợ hãi: “Kể cả có Quốc Vận che chở sao?”
“Quốc Vận chỉ che chở được trong phạm vi quốc thổ, nhưng Thương Bảo Quốc chúng ta giao du, kinh doanh toàn thiên hạ…” Thương Nhã trịnh trọng nói:
“Đắc tội Quỷ Cơ… dù bảo vệ được Quốc Thổ, nhưng mạng lưới khắp nơi chắc chắn tan thành mây khói, đây là tổn thất thảm trọng, như hổ bị lột da.”
Thương Quỳnh hít sâu một hơi, nội tâm dâng lên hàn khí…
Thân là một trong những đại quốc hàng đầu Thiên Nguyên, nhưng vẫn có số ít tồn tại mà Thương Bảo Quốc không nên trêu chọc.
Xích Luyện Quỷ Cơ là một trong số đó.
…
Lê Vĩ đương nhiên không tiến vào khách sạn của Thương Bảo Quốc.
Biết rằng còn đến một tháng sau Đấu Giá Hội mới bắt đầu, hắn trực tiếp tiến vào Chiến Giới Châu.
“Cho ngươi đây!” Không do dự, Lê Vĩ đem 20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm ném ra một đống lớn, chồng chất cao như núi.
“Tốt lắm, sẽ không để ngươi thất vọng!” Thanh âm của Tiểu Đồng vang lên.
Một cổ hấp lực từ giữa trán Lê Vĩ truyền ra, Thấu Mệnh Nhãn như cái động không đáy đem toàn bộ Linh Thạch Cực Phẩm nuốt vào.
“Rất đơn giản, truyền thừa nằm ở một vùng không gian khác, mà muốn mở ra vùng không gian này cần tiêu hao khá nhiều lực lượng.” Tiểu Đồng giải thích:
“20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm của ngươi dùng để cung cấp lực lượng đó.”
“Tại sao không dùng Minh Thạch?” Lê Vĩ hiếu kỳ.
“Đây chỉ mới là mở ra tầng truyền thừa thứ nhất.” Tiểu Đồng cười lạnh giải thích:
“Truyền thừa hoàn chỉnh của chủ nhân ta không chỉ có một tầng, những tầng càng cao… đòi hỏi càng nhiều hơn, ngươi hãy chuẩn bị tâm lý đi, sau này Minh Thạch, Tiên Thạch hay thứ càng giá trị hơn đều cần dùng đến, ngươi phải tích trữ càng nhiều tài sản càng tốt.”
“Hoá ra là vậy.” Lê Vĩ gật gù, nhếch mép nói:
“Ta không sợ tiêu hao, ta chỉ sợ truyền thừa quá kém mà thôi.”
“Kém cái rắm!” Tiểu Đồng giận dữ:
“Chờ đi, quá trình mở ra không gian cần mất không ít thời gian.”
“Ta chưa vội, còn nhiều chuyện phải làm!” Lê Vĩ nhún vai.
Hắn khoanh chân ngồi xếp bằng…
Động ý niệm, liền triệu hoán Hắc Bạch Song Linh.
“Tham kiến công tử!” Hắc Huyền và Bạch Trinh dịu dàng hành lễ.
“Nàng tu luyện hết mấy thứ này cho ta!” Lê Vĩ đem thủ đoạn của Hắc Dạ Nhân ném cho Hắc Huyền.
Trong đó bao gồm Ngự Vong Minh Quyết, Tử Vong Chi Hải, Hiến Tế Chi Hồn - Vong Linh Đoạt Xác.
Nên biết rằng Hắc Huyền sở hữu Tử Vong Sát Hồn, còn là một Minh Tu…
Thiên phú của nàng so với Hắc Dạ Nhân còn cao hơn, bởi vì chẳng những sở hữu Tử Vong Minh Hồn, mà còn có cả Sát Khí cực mạnh.
“Sẽ không để công tử thất vọng!” Hắc Huyền cong môi tự tin.
“Còn nàng, trực tiếp tu luyện Cửu Minh Chiến Pháp những tầng đầu tiên trên bia đá!” Lê Vĩ phân phó Bạch Trinh.
Bạch Trinh hưng phấn đến toàn thân run rẩy, nàng cũng biết đây là môn công pháp của Tiên, cực kỳ quý giá.
Nhất là nó phù hợp với Sinh Mệnh Chiến Hồn của nàng… thiên về luyện Chiến Ý.
“Thiếp sẽ nỗ lực hết sức mình!” Bạch Trinh cam đoan.
Lê Vĩ hài lòng, giao cho hai nữ thêm 10 mỏ Minh Thạch Thượng Phẩm làm tài nguyên, căn dặn:
“Ta muốn các nàng đột phá tu vi, gia tăng chiến lực… đừng để bị tuột lại so với ta!”
Hai nàng là trợ thủ đắc lực của hắn, phải mạnh lên để cùng hắn kề vai chiến đấu.
“Tuân lệnh!” Hắc Bạch Song Linh nghiêm nghị gật đầu.
“CHÍT!”
Một tiếng kêu hưng phấn vang lên, Tiểu Bối như một cơn lốc xoáy lao vọt đến.
Tu vi của nó lúc này, thình lình đã là Lục Giai Yêu Thú, hưng phấn nhào vào lòng Lê Vĩ, dụi dụi đầu:
“Ta mạnh!”
“Còn yếu lắm!” Lê Vĩ bĩu môi.
Hắn có hai viên Yêu Đan của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển - Khuyển Liệt, phân ra một viên giao cho Tiểu Bối luyện hoá.
Để nó lĩnh ngộ Địa Ngục Hoả.
Tiểu Bối đã có Dị Hoả, nếu kết hợp thêm Địa Ngục Hoả… thì Hoả Thuộc Tính sẽ là lực lượng mạnh nhất của nó.
Về phần viên Yêu Đan còn lại của Khuyển Dương, Lê Vĩ ném cho Dạ Tâm.
Đơn giản, hắn cũng muốn Dạ Tâm tu luyện Âm Yêu Hộ Thể.
Một mình Cổ Ngục Man Ngưu đã hơi đuối rồi, cần có Địa Ngục Tam Đầu Khuyển tương trợ.
“Khằng khặc!” Dạ Tâm nở nụ cười hưng phấn, trực tiếp đem Yêu Đan của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển nuốt vào, khoanh chân luyện hoá.
Lê Vĩ cũng không rảnh rỗi…
Hắn lấy ra Độc Minh Hồn, thi thể của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển.
Khoanh chân ngồi xuống… vận chuyển Đại Tội Thất Hình Quyết, tiến vào trạng thái Phàm Ăn Hình.
Cơ thể mập mạp, to lớn và đói khát, Lê Vĩ trực tiếp đem Độc Minh Hồn nuốt vào.
“AAAAAA… ta thành quỷ cũng không tha cho ngươi!” Tiếng gào thét tuyệt vọng của Lâu Diễm cuối cùng còn sót lại.
Lê Vĩ lười bận tâm, điều động Càn Khôn Cốt đẩy nhanh tốc độ, luyện hoá Độc Minh Hồn.
VÙ VÙ VÙ…
Linh Hồn và Minh Hồn của hắn dung hợp, bắt đầu tiêu thụ Độc Minh Hồn cường đại của Lâu Diễm.
Không lâu sau, Minh Tu và Hồn Tu đồng loạt đột phá Ngũ Chuyển Viên Mãn.
Mà bên trên Minh Hồn của Lê Vĩ, xuất hiện 30 đường văn màu xám đen, chứa đựng nguồn kịch độc.
Sau khi hấp thụ Độc Minh Hồn và đột phá tiểu cảnh giới, lượng còn lại đủ để để khai mở 30 đường Độc Văn.
Lê Vĩ xem như bước nửa gót chân vào con đường của một Độc Sĩ.
Chưa dừng ở đó, hắn tiếp tục lấy ra công pháp của Cự Ngục Tộc - Thôn Thực Kinh.
Đây là Thôn Thực Kinh, ăn càng nhiều cơ thể càng to lớn, Thể Tu càng phát triển.
“Tiểu Bối, cho tí lửa đi!” Lê Vĩ nói.
“CHÍT!” Tiểu Bối hưng phấn phồng má, phun ra Uy Long Diễm hình thành một vòng xoáy lửa gào thét mà đến, bắt đầu nướng thịt của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển.
Lê Vĩ bán một con, vẫn còn một con, tuy hơi nát nhưng thịt rất chất lượng.
“Tiếc là không có mắm tôm!” Lê Vĩ chậc lưỡi không thôi.
Hắn một bên xem khẩu quyết của Thôn Thực Kinh, một bên bắt đầu ăn thịt Địa Ngục Khuyển.
Rất thơm ngon…
Cái môn Thôn Thực Kinh này được tạo ra để Cự Ngục Tộc tu luyện.
Nó có tất cả năm tầng, tầng đầu to gấp mười lần, tầng hai to gấp hai mươi lần tầng một… cứ thế cộng dồn lên, kích thước càng to thì thực lực càng mạnh.
Mà đối với những chủng tộc khác, nếu tu luyện Thôn Thực Kinh sẽ không có hiệu quả cao như vậy.
Giống như nhân loại là Lê Vĩ, tầng đầu hắn chỉ to lên được gấp 3 lần, tầng hai to lên được gấp 6 lần, tầng ba to lên 12 lần, tầng bốn to lên 24 lần, tầng năm to lên 48 lần.
Dù hắn luyện đến tầng cuối… cũng chỉ bằng kích thước của một Cự Ngục Tộc bình thường, cao tầm mười trượng.
Trong khi Cự Ngục Tộc nếu tu đến tầng cuối, có thể to đến vài trăm trượng…
Nhưng Lê Vĩ không quan tâm, bởi vì chủng tộc khác có một ưu thế.
Muốn to lúc nào thì to, muốn trở về trạng thái bình thường chỉ trong một ý niệm, không cần giữ luôn kích cỡ khổng lồ giống Cự Ngục Tộc.
Chỉ khi vận chuyển công pháp, Lê Vĩ mới biến to lên.
Thôn Thực Kinh trở thành môn công pháp luyện thể thứ hai của hắn sau Tinh Thần Luyện Thể Quyết.
Lúc này hắn đã không cần phục thuộc vào ánh sao trên trời để rèn luyện cơ thể, thay vào đó có thể dùng đồ ăn.
Một tháng thời gian gia tốc trôi qua…
Nửa lượng thịt của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển đã bị Lê Vĩ gặm sạch, xương cốt chất đống.
Thể tu của hắn, chính thức đạt đến Ngũ Chuyển Viên Mãn… sánh bằng Hồn Tu và Minh Tu.
“Còn Linh Tu, tranh thủ luôn vậy!” Khoé môi Lê Vĩ khẽ nhếch, hào phóng ném ra ba mỏ Linh Thạch Cực Phẩm.
Hắn leo lên ba mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, khoanh chân ngồi xếp bằng…
Thôn Linh Ma Thụ dưới cái bóng hoạt động hết công suất, bành trướng ra thôn phệ linh khí, truyền thẳng vào trong Siêu Nguyên Anh.
Có Thôn Linh Ma Thụ hỗ trợ tu luyện, tốc độ đề thăng tu vi của Lê Vĩ kinh khủng dị thường.
Khi ba mỏ Linh Thạch Cực Phẩm bị hút cạn, dần dần hoá thành bột mịn tiêu tan.
Lê Vĩ lại một lần nữa đột phá.
Hoá Thần Viên Mãn!
Nhưng hắn còn chưa hài lòng… tu vi đột phá rồi, thủ đoạn chiến đấu cũng cần đề thăng.
Lê Vĩ tu luyện…
Không bao lâu sau, theo Âm Dương Linh Lực luân chuyển khắp cơ thể…
Chẳng biết từ bao giờ, trên đầu của hắn xuất hiện một kiện Vương Miện bí ẩn, quyền lực với hai màu trắng và đen hoà quyện đan xen tạo thành.
Có Vương Miện này, hắn như Quân Vương của Âm Dương Đại Đạo, chấp chưởng càn khôn!