Bởi vì phải cạnh tranh với các đại quốc khác, số lượng quốc gia hùng mạnh tại Thiên Nguyên cũng nhiều hơn các thế lực hàng đầu ở Hỗn Vực, nên phạm vi lãnh thổ của Thương Bảo Quốc không sánh bằng Thiên Tà Giáo…
Lê Vĩ đã cất Trư Hồng Diện vào Chiến Giới Châu, chuyển sang đeo mặt nạ bạc của Lâu Diễm.
Bên ngoài Khắc Trận Trường Bào cũng khoác thêm một lớp bạch y màu trắng, nhìn qua vừa thần bí, vừa phong lưu tiêu sái…
Hắn phải thay đổi hình tượng để tránh bị Lưu Xích Luyện phát hiện.
Với thủ đoạn của một nữ cường nhân này, nếu sơ hở là ngay cả cơ hội trốn vào Chiến Giới Châu hay Độn Nhập Âm Gian cũng không tài nào làm được.
Một khi lực lượng toàn thân bị phong bế, Lê Vĩ chỉ có thể khóc không ra nước mắt.
Nên cách tốt nhất là thay đổi hình tượng bên ngoài.
Không hổ là đại quốc kinh doanh số một Thiên Nguyên, khắp mọi ngõ ngách tại Thương Bảo Quốc đều không tìm ra cảnh tượng lầm than hay đói khổ, dân chúng nơi này vinh hoa phú quý, sống trong nhung lụa… nghe nói chỉ cần là con dân của Thương Bảo Quốc, sinh ra ở Thương Bảo Quốc… mỗi năm còn được phân phát Linh Thạch.
Không vì gì khác, đơn giản vì quốc gia này quá giàu.
“Quả thật Quốc Vận hưng thịnh, vị Thương Bảo Hoàng Đế này là nhân vật khó lường đấy.” Tiểu Đồng cảm khái nói.
“Quốc Vận? đó là cái gì?” Lê Vĩ tràn ngập hiếu kỳ.
“Cái gọi là Quốc Vận, chính là khí vận của một quốc gia.” Tiểu Đồng giải thích:
“Càng được lòng dân, Quốc Vận càng hưng thịnh… có thể che chở, bảo vệ cho quốc gia, thậm chí cung cấp sức mạnh chiến đấu cho thành viên hoàng tộc.”
“Các đại quốc ở Thiên Nguyên hầu hết đều có Quốc Vận cả.”
Lê Vĩ bừng tỉnh đại ngộ.
Lúc này hắn xem như có điều hiểu ra, tại sao Hãn Quốc thành lập tổ chức Nha Ảnh gây thù chuốc oán khắp nơi, thậm chí cho đám chó săn trà trộn vào Thiên Tà Giáo và Tinh Vân Các, còn âm mưu bắt cóc cả thiếu nữ thiên kiêu giống Vân Tương Nhi… nhưng Tà Liễu và Tinh Vân Các Chủ không đánh vào Hãn Quốc để trả thù.
Bởi vì đơn giản, Hãn Quốc có Quốc Vận che chở, cực kỳ khó tiêu diệt Hãn Đế hay khiến Hãn Quốc trả giá trong phạm vi Quốc Thổ của chúng.
Bằng không với tính cách cường thế của Tà Liễu, nói không chừng đã sớm gọi theo Tinh Vân Các Chủ đánh vào hoàng cung Hãn Quốc rồi.
“Muốn tiêu diệt một Tu Chân Quốc cực khó, có ba cách hữu dụng nhất.” Tiểu Đồng giảng thuật:
“Thứ nhất là thực lực chênh lệch quá lớn, lớn đến mức áp đảo được Quốc Vận.”
“Thứ hai là gây hoạ loạn từ chính bên trong, làm suy yếu chúng dẫn đến nội loạn, tự huỷ diệt và sụp đổ.”
“Cuối cùng là ngươi sở hữu Khí Vận hoặc Quốc Vận mạnh hơn mục tiêu mà ngươi muốn tiêu diệt.”
“Ừm!” Lê Vĩ gật gù, đôi khi một tên gian thần có thể huỷ hoại cả một triều đại… đây chính là hoạ loạn từ bên trong.
Vùng trời phía trước toả sáng chói mắt…
Cả một thành trì được xây dựng từ Linh Thạch, Hoàng Kim và Ngọc Bích đang xen, sừng sững giữa càn khôn.
Bạt ngàn Linh Khí nồng đậm như hoá thành một lớp sương mù, lại bị ánh sáng của Hoàng Kim và Ngọc Bích xua tan, tạo nên một thành trì tưởng chừng chỉ có trong cổ tích.
Thành trì này không lớn như Tội Thành mà hắn từng đến, cũng không có sát khí nồng đậm hay cảm giác nguy hiểm tột cùng.
Thứ nó mang đến là sự xa hoa đến cực điểm.
Đây là Thương Kinh - Kinh Thành của Thương Bảo Quốc, nơi sẽ tổ chức Đấu Giá Hội quy mô lớn sắp tới.
Không riêng gì Lê Vĩ, khắp bốn phương tám hướng đều có thể nhìn thấy tu sĩ đang tiến vào Thương Kinh.
Có kẻ cưỡi toạ kỵ, có kẻ dùng thân pháp, có kẻ thông qua Truyền Tống Trận, cũng có kẻ ngồi trên pháp bảo…
Chưa tiến vào thành, đã thấy náo nhiệt vô cùng.
Bất quá mặc kệ ngươi dùng thủ đoạn gì, cũng phải dừng lại, xếp thành hàng dài giữa không trung, để mấy vị Hộ Vệ kiểm tra tài sản.
Phải lấy ra được ít nhất một mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm trên thân chứng minh có tài chính vững vàng, mới đủ tư cách tiến vào Thương Kinh.
Nói thẳng ra, Thương Kinh không tiếp kẻ nghèo!
Lê Vĩ nhìn mà tròn xoe mắt, chỉ riêng ải vào thành này đã đủ loại bỏ không ít tu rĩ.
Một mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm, dù là Luyện Hư Kỳ bình thường cũng chưa chắc lấy ra được.
Ngươi vừa phải có thực lực, vừa phải có tài phú…
Bất quá một số trường hợp là ngoại lệ.
Giống như một thân ảnh trong xường xám đỏ như lưu tinh lao vọt đến hiện tại.
Nàng không thèm xếp hàng, cũng chẳng lấy ra tài sản chứng minh, chỉ toả nhẹ một chút uy áp đã khiến tất cả cúi thấp đầu, không dám mở miệng.
Độ Kiếp Kỳ!
Lưu Xích Luyện thả người đứng trên cổng thành, linh thức cuồn cuộn toả khắp bát phương…
Lê Vĩ rùng mình, nữ nhân này rõ ràng là đang muốn tìm hắn.
Cũng may đã chuẩn bị kỹ càng, bình thản không vội.
Quả nhiên không có cái đầu heo làm đặc điểm nhận diện, Lưu Xích Luyện tìm không ra Lê Vĩ.
Nàng chỉ có thể âm thầm hừ một tiếng, thân ảnh biến mất, ung dung tiến vào trong thành.
Từ đầu đến cuối, không ai dám lên tiếng phản đối, cũng không ai dám kháng nghị, dù cho có là thành viên của Thương Bảo Quốc.
Đây chính là đặc quyền của kẻ mạnh.
Chưa cần biết mỹ nhân thần bí đó là ai, chỉ riêng thực lực Độ Kiếp… ở bất cứ nơi nào đều là tồn tại đỉnh cấp.
Lê Vĩ không chơi trội như Lưu Xích Luyện, hắn chỉ ở trong Chiến Giới Châu, cứ thế lặng lẽ bay vào thành mà không ai phát hiện.
Dù sao thì tài sản của hắn cũng nhiều, đâu cần thiết xếp hàng chứng minh, khá mất thời gian.
…
Ở các thành trì khác, nơi giao dịch và trao đổi vật phẩm là phủ thành chủ.
Còn ở Thương Kinh, sẽ là trực tiếp ở hoàng cung.
Đây cũng là một lý do vì sao cần chứng minh tài sản khi vào thành… bởi vì đối tác của ngươi chính là hàng ngũ cao tầng của đế quốc.
Một toà đại điện cao chót vót xuyên thủng tầng mây, toạ lạc ở trung tâm cả thành trì.
Thương Bảo Điện.
Lê Vĩ đặt chân bước vào, một cung nữ khá xinh đẹp đã tiến đến hành lễ, ôn nhu bắt chuyện:
“Chào khách nhân, không biết ngài cần gì?”
“Bán vật phẩm!” Lê Vĩ mở miệng, cố ý hạ thấp âm giọng, thanh âm khàn khàn.
“Vật phẩm ngài cần bán thuộc đẳng cấp nào? có giá trị bao nhiêu?” Cung nữ hỏi tiếp.
“Khá nhiều, giá trị tính bằng mỏ Linh Thạch Cực Phẩm trở lên.” Lê Vĩ nói.
Cung nữ biểu lộ nghiêm nghị, chắp tay nói: “Xin mời khách nhân theo ta!”
“Được!” Lê Vĩ gật đầu.
Cung nữ đi trước dẫn đường, hắn đi phía sau.
Hai người bước vào một Truyền Tống Trận, trực tiếp dịch chuyển lên tầng thứ ba của Thương Bảo Điện.
Nơi này không gian được chia thành các gian phòng kín, rất riêng tư… nhưng không kém phần trang trọng.
Cung nữ dẫn hắn vào một gian phòng số 8, châm trà rót nước mời hắn ngồi xuống.
Không lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra… một mỹ nhân yểu điệu, ngũ quan như hoạ, mi thanh mục tú, tóc dài óng ả, thân khác cung trang màu trắng bước vào.
“Tham kiến Bát Công Chúa!” Cung nữ khom người thi lễ.
“Ừm!” Mỹ nhân chậm rãi ngồi đối diện Lê Vĩ, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng đảo qua, cũng không vì hắn che đậy dung mạo mà có biểu hiện xa cách hay không vừa ý.
Ở những nơi giao dịch vật phẩm như thế này, vật phẩm càng giá trị… người bán càng không muốn lộ diện, đây cũng là cách bảo vệ bản thân.
“Ta là Thương Quỳnh, là Bát Công Chúa của Thương Bảo Quốc!” Mỹ nhân khẽ giới thiệu, rồi hỏi hắn:
“Nghe nói đạo hữu muốn bán vật phẩm có giá trị cao?”
Liên quan tới vật phẩm cao cấp phải dùng mỏ Linh Thạch Cực Phẩm, thường sẽ do hoàng tử, công chúa hoạc thành viên hoàng tộc tự đứng ra giao dịch.
“Ừm!” Lê Vĩ gật đầu, động ý niệm.
ẦM!
Cả phòng chấn động, một bộ thi thể to lớn rơi xuống.
Mí mắt Thương Quỳnh nhảy lên, mà tiểu cung nữ bên cạnh càng là sợ hãi đến mềm nhũn hai chân.
“Đây là cái gì thế?” Tiểu cung nữ lắp ba lắp bắp:
“Quá đáng sợ…”
Mà ngay cả kiến thức rộng rãi, tu vi Luyện Hư Kỳ như Thương Quỳnh cũng hơi hốt hoảng.
Trước mắt các nàng là thi thể của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển - Khuyển Liệt.
Ba cái đầu, đã bị móc mất Yêu Đan, toàn thân còn hơi nóng của lửa địa ngục, hình thù dữ tợn vô cùng, cơ bắp rắn như đá.
Nhiều thịt quá ăn cũng không hết, Lê Vĩ quyết định bán một ít…
“Định giá thử xem!” Hắn tuỳ ý nói:
“Nếu cái giá khiến ta hài lòng, sẽ còn nhiều thứ tốt khác.”
“Yêu Thú này… vì sao chưa từng thấy bao giờ?” Thương Quỳnh cẩn thận ngồi xuống bên cạnh thi thể Khuyển Liệt, sau khi xem xét một hồi, mở miệng nói:
“Giống loài này rất lạ, ở Yêu Khư chắc chắn không có, nhưng huyết mạch táo bạo và mạnh mẽ, có ba đầu ứng với ba mạng, trên thân còn ẩn chứa ngọn lửa khắc chế linh hồn, giá trị vượt xa Yêu Thú cùng cấp… nhưng vì Yêu Đan bị lấy mất, giá trị giảm xuống một nửa rồi.”
Lê Vĩ âm thầm tán thưởng, không hổ là công chúa của Thương Bảo Quốc, phần nhãn lực này rất bất phàm.
Tuy nàng ta không nhìn ra lai lịch của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, nhưng những đánh giá khác lại cực chuẩn.
“Thông thường thi thể Lục Giai Hậu Kỳ hoàn chỉnh, ta sẽ mua với giá 30 mỏ Linh Thạch Thượng Phẩm… nhưng mất Yêu Đan rồi, chỉ thu được với giá 13 mỏ Thượng Phẩm, bất quá đây là giống quý hiếm, huyết mạch còn dùng được, ta sẽ mua với giá 20 mỏ.” Thương Quỳnh ra giá.
Lê Vĩ vuốt cằm, Yêu Đan hắn lưu lại… vì nó có thể giúp Tiểu Bối sở hữu Địa Ngục Hoả của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, cực kỳ giá trị, không thể mang ra bán được.
“Nàng ta định giá cũng ổn đấy!” Tiểu Đồng nói:
“Nếu bán ở Âm Gian, sẽ không có giá đó!”
Lê Vĩ đâu có điên mà bán ở Âm Gian, hắn sẽ bị Ngục Khuyển Tộc đuổi giết đến chân trời gốc biển.
“Định giá của công chúa khiến ta rất hài lòng, làm phiền định giá hết đống này đi!” Lê Vĩ trực tiếp đem mười chiếc Nhẫn Trữ Vật đặt lên bàn.
Bát Công Chúa biểu lộ nghiêm nghị, thầm nghĩ kẻ này vừa đi đánh cướp bảo khố của ai à?
Thật ra so với bảo khố còn dữ hơn…
Bởi vì trong mười chiếc nhẫn này có đủ loại tài nguyên, công pháp, vũ kỹ, thủ đoạn… của mấy trăm tên thiên tài ngã xuống trong Cửu Chiến Di Tích, rồi cả của đám lão già Huyền Vũ Quốc.
Tuy rằng có không ít thứ tốt đã bị sử dụng, nhưng số còn lại vẫn rất nhiều.
Bát Công Chúa dùng linh thức quét qua một nhẫn, sắc mặt lộ vẻ quái dị.
Nhẫn thứ hai, nhẫn thứ ba…
Nàng đã hít sâu một hơi khí lạnh.
“Mau gọi đại tỷ đến!” Bát Công Chúa nói với cung nữ.
“Vâng!” Cung nữ hốt hoảng chạy đi.
Đại tỷ của Bát Công Chúa chính là Trưởng Công Chúa của Thương Bảo Quốc…
“Vị đạo hữu này, không biết xưng hô thế nào?” Thương Quỳnh chăm chú nhìn người đối diện.
Với lượng tài sản mà người này bán ra, dù là một số Đại Thừa Kỳ cũng không thể lấy ra được…
Giao dịch cấp độ cao với quy mô lớn, cần đại tỷ của nàng ra mặt.
Bởi vì quyền hạn của nàng tối đa là 20 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm một lần, trong khi những thứ này đã vượt qua con số đó rất nhiều rồi.
Đặc biệt nhất là mấy bình huyết mạch của Xà Quy tu vi Cửu Giai.
Đó là máu của Yêu Thú đẳng cấp tương đương Độ Kiếp Kỳ nha… ngay cả nàng cũng không có tài nguyên cao cấp như vậy đâu.
“Ta gọi Quỷ Vương - Phây Cơ!” Lê Vĩ thuận miệng nói.
Ở Dương Thế cứ thoải mái dùng danh xưng này…
“Quỷ Vương sao?” Thương Quỳnh hơi giật mình.
Gần nhất có một vị Quỷ Cơ được đích thân Thương Bảo Quốc mời đến làm khách đặc biệt, nếu biết có kẻ khác tự xưng Quỷ Vương… không biết Quỷ Cơ sẽ có phản ứng gì.
“Phây Cơ đạo hữu đến từ thế lực nào?” Thương Quỳnh tò mò.
“Tán tu, xem bốn biển là nhà!” Lê Vĩ chém gió:
“Nghe nói Thương Bảo Quốc làm ăn uy tín nên đến giao dịch một phen thôi.”
Thương Quỳnh đương nhiên không dễ dàng tin tưởng, bất quá biết đối phương không chịu nói thật, cũng chẳng muốn thất lễ.
Không lâu sau, cửa lại mở ra.
Lần này cả căn phòng như bừng sáng…
Thương Quỳnh vốn đã rất đẹp, nhưng so với người vừa tiến vào quả thật không bằng.
Mái tóc hoàng kim cao quý, một thân cung trang như ánh nắng ban mai, tư thái thước tha yểu điệu, nghiêng nước nghiêng thành, mỗi một cử động nhỏ cũng toả ra khí chất thong dong và tự tại…
Đây là mỹ nhân có thể sánh với Tần Thuỷ Dao, Vân Tương Nhi… mỗi người mỗi vẻ.
Bất quá Lê Vĩ đã thấy qua không ít nữ thần, nên cũng khá là điềm tĩnh, chỉ có chút thưởng thức trong ánh mắt mà thôi.
Vì đeo mặt nạ bạc, Trưởng Công Chúa không thấy biểu lộ của Lê Vĩ, bất quá tư thế ngồi của hắn trầm ổn vững vàng, không có dấu hiệu thất thố nào của động tác cơ thể sau khi thấy mình.
Điều này khiến Trưởng Công Chúa vô thức cho rằng đây là một cường giả tuổi đời đã cao, đã kinh qua mưa gió nên không bị mỹ sắc của mình làm cho kinh ngạc.
“Đại tỷ, vị này là Quỷ Vương - Phây Cơ, những thứ hắn giao dịch giá trị vượt qua quyền hạn của muội.” Bát Công Chúa kéo tay Trưởng Công Chúa làm nũng.
“Giao cho ta là được!” Trưởng Công Chúa khẽ cười, hàm răng trắng đều thẳng tắp lộ ra, đẹp hơn cả nắng bình minh.
“Ta là Thương Nhã, trưởng công chúa của Thương Bảo Quốc!” Giai nhân tự giới thiệu:
“Giao dịch này, sẽ do ta thực hiện!”
“Cứ tự nhiên!” Lê Vĩ không có ý kiến.
Thương Nhã cẩn thận kiểm tra từng chiếc Nhẫn Trữ Vật, biểu lộ trên mặt ngày càng ngưng trọng.
Thật ra ngoài mấy bình huyết mạch Xà Quy, đẳng cấp của những thứ này cũng chẳng quá cao so với thân phận của nàng.
Nhưng điều khiến nàng bất ngờ nằm ở chỗ, một số thứ nàng chưa từng thấy qua bao giờ, cũng chưa từng nghe qua…
Phải biết rằng với thân phận Trưởng Công Chúa của đế quốc kinh doanh hàng đầu, từ nhỏ nàng đã được dạy dỗ, đào tạo và tiếp xúc với muôn vàn tri thứ về định giá vật phẩm.
Dù một số Độ Kiếp Kỳ cũng không sánh bằng nàng…
Nào ngờ trong đống tài sản này, có những thứ khiến nàng vô pháp nhìn thấu.
“Không biết Phây Cơ đạo hữu từ đâu có được?” Thương Nhã cẩn trọng nói:
“Tuy biết rằng hỏi nguồn gốc tài sản của ngài là thất lễ, nhưng ta rất hiếu kỳ…”
“Trong một bí cảnh mà thôi!” Lê Vĩ chắc chắn không thể nói là tại Âm Gian, chỉ đành bịa chuyện:
“Sau khi ta đạt được, bí cảnh đó cũng sụp đổ mất rồi!”
“Hoá ra là thế, đáng tiếc…” Thương Nhã thở dài:
“Nếu bí cảnh đó còn, ta thậm chí muốn nhờ đạo hữu dẫn đến quan sát một phen.”
Biết Lê Vĩ không muốn nói quá nhiều, Thương Nhã chuyển sang định giá…
Cuối cùng, nàng hạ kết luận:
“Chỗ này của đạo hữu, Thương Bảo Quốc sẽ mua với giá 45 mỏ Linh Thạch Cực Phẩm!”