Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 110: HƠI THỞ BẠO LONG – YÊU KHƯ CHẤN ĐỘNG!



Yêu Khư…

Giữa một vùng núi non trùng điệp, khói trắng bốc lên, hương thơm tràn ngập…

Mùi thơm lan toả bốn phương tám hướng, ẩn chứa huyết khí nồng đậm và yêu khí dồi dào, trực tiếp khiến vô số con tiểu yêu ở lân cận thèm đến chảy nước miếng.

Mùi thịt, chắc chắn là mùi thịt rồi.

Hơn nữa còn là thịt nướng được chế biến rất công phu.

Đối với đám yêu thú mà nói, bọn chúng so với ai khác càng mẫn cảm và nhạy bén với mùi thịt yêu thú… nhất là khi đó có thể là yêu thú cấp cao, ẩn chứa nguồn huyết khí chất lượng.

Trong lúc nhất thời, hàng trăm, hàng nghìn con yêu thú rời hang, vội vàng chạy đến.

Thịt yêu thú cao cấp như vậy, dù không có cơ may được nếm thử, nhưng chỉ cần được gặm một khúc xương, hay ngửi một chút huyết khí lan tràn cũng rất đã ghiền rồi.

Rất nhanh, đám yêu thú đã tập hợp lại nơi có khói bốc lên, cũng là nơi toả ra mùi thịt thơm ngào ngạt.

Chỉ là cảnh tượng đập vào mắt, lập tức khiến đáy lòng đám tiểu yêu rét lạnh, tứ chi bủn rủn, toàn thân không rét mà run, chỉ hận không thể móc ra cặp mắt của mình, không dám quan sát.

Sự sợ hãi lan toả khắp nội tâm của bọn hắn, xông thẳng lên đỉnh đầu…

Dù hương thơm rất hấp dẫn, dù vị thịt rất mê hồn, lại không còn chút tâm tình nào để mà thưởng thức.

Bởi vì ở giữa dãy núi, một tên nam tử nhân loại đeo mặt nạ heo đang ngồi nướng thịt.

Thịt này sao mà chất lượng, đó là một con đại bằng lớn đã bị nhổ sạch lông nhưng vẫn có làn da vàng óng ánh, huyết từ thịt chảy ra tí tách trên lửa đỏ, thân mình bị cắt từng thớ thịt, tẩm ước gia vị vô cùng đầy đủ.

Nam tử trong tay cầm một nhánh cây đen kịt, xuyên thủng qua mỏ chim đến tận hạ bộ, cứ thế mà quay đều trên lửa đỏ.

Ở phía đối diện, một con rái cá nhỏ chảy nước miếng ròng ròng nhìn chăm chú cảnh tượng này, chỉ hận không thể lao lên cắn một miếng.

“Chậc chậc, không hổ là Lục Giai Yêu Thú, quá thơm!” Lê Vĩ chép chép miệng.

Hắn dùng kiếm chọt chọt vào miếng thịt, xuyên qua lớp da vàng, cảm giác thịt chim đã đủ mềm, liền cắt ra một khối ngay đùi ném cho Tiểu Bối:

“Ăn từ từ thôi!”

“Chít, quá phê!” Tiểu Bối hưng phấn nhảy dựng, không chần chờ được nữa chụp lấy miếng thịt, cứ thế mà nhồm nhoàm nhai nuốt.

Tuy rằng bình thường nó chỉ thích ăn cá, nhưng thịt của Lục Giai Yêu Thú cũng là vật đại bổ mà.

Thỉnh thoảng đổi món một phen, chán cơm thèm phở cũng đâu có tệ?

Thấy Tiểu Bối ăn ngon lành như vậy, Lê Vĩ cũng không khách khí, cười khà khà nói ra:

“Làm cái phao câu của Tiểu Bằng Vương, tuyệt vời!”

Kiếm trong tay vô tình gặt xuống, trực tiếp chặt ra phao câu chim, hương thơm bay quanh bốn phía.

Lê Vĩ vén lên nửa mặt nạ đầu heo, cứ thế từng khối lớn gặm vào.

Hắn hiện tại có huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long gia thân, đừng nói là thịt của Lục Giai Yêu Thú, cho dù là thịt của Cửu Giai Yêu Thú vẫn có thể ăn thoải mái.

Nhưng mà nhìn Lê Vĩ và Tiểu Bối ăn uống ngon lành, lại nghe lời nói vừa rồi của hắn, đám tiểu yêu xung quanh chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, sợ hãi như hận không thể xoá sạch ký ức của mình.

Trong thời gian qua, chân dung truy nã của Lê Vĩ đã lan truyền khắp Yêu Khư, không biết bao nhiêu nhân loại bị vạ lây vì hắn.

Kim Bằng Tộc sát phạt vô tình, muốn giết gà doạ khỉ, tru sát hàng loạt tu sĩ nhân loại ở phạm vi lân cận.

Thế nên dù chỉ là một con tiểu yêu, cũng đã từng nhìn thấy qua chân dung đeo mặt nạ đầu heo bí ẩn.

Kim Bằng Tộc còn treo thưởng rất cao, yêu tộc nào phát hiện hành tung của kẻ dám sát hại Tiểu Bằng Vương sẽ được trọng thưởng.

Kết quả thì sao?

Hôm nay có rất nhiều tiểu yêu phát hiện, nhưng không một kẻ nào dám báo tin với Kim Bằng Tộc.

Bởi vì bọn hắn đã nhìn thấy cảnh tượng không nên nhìn thấy.

Nhân loại đáng sợ kia, thật sự đem Tiểu Bằng Vương làm thành món chim nướng, ăn uống ngon lành.

Khiêu khích, trắng trợn khiêu khích.

Đây là một cái vả trời giáng vào mặt toàn thể Kim Bằng Tộc từ trên xuống dưới.

Một khi tin này truyền đi, sợ rằng trước lửa giận ngút trời… Kim Bằng Tộc sẽ diệt khẩu tất cả những kẻ đã từng chứng kiến cảnh tượng đó.

Cho nên cái đám tiểu yêu, yêu thú ở đây dù có một trăm lá gan… cũng không dám đem tin tức này truyền đến tai Kim Bằng Tộc.

Ngược lại, bọn chúng đang ba chân bốn cẳng chạy đi, hận không thể cách xa chỗ ăn thịt nướng của Lê Vĩ càng xa càng tốt.

“Ợ… ngon quá!” Tiểu Bối hai mắt sáng ngời.

Lê Vĩ cười cười, tay cầm viên Yêu Đan Kim Hệ của Tiểu Bằng Vương ném sang cho Tiểu Bối:

“Ăn đi!”

Trong năm loại Linh Căn, Tiểu Bối có cả Kim Linh Căn… nó thừa sức luyện hoá Yêu Đan của Tiểu Bằng Vương để đột phá.

Chẳng qua trước đó Lê Vĩ vào Âm Gian, Tiểu Bối mất đi ý thức nên chưa kịp tiêu hoá chiến lợi phẩm.

“Quá tốt rồi!” Tiểu Bối vui vẻ cầm lấy Yêu Đan của Tiểu Bằng Vương, tiến vào trong Sơn Thuỷ Ấn.

Mà từ Sơn Thuỷ Ấn, Lê Vĩ cũng đem Yến Ất phóng xuất.

“Hình như vừa ngủ say một giấc.” Yến Ất cảm thấy kỳ quái nói.

Nàng không biết mình đã ở Âm Gian hơn ba năm, chỉ cảm thấy có một đoạn mất đi tri giác như lâm vào ngủ say.

“Ta trốn đến một nơi tu luyện, nơi đó không tiện cho nàng biết.” Lê Vĩ nói thẳng:

“Ngồi xuống ăn thịt đi!”

Nói xong, hắn lại cắt một khối thịt chim vàng óng ánh đưa đến, lại hơi tiếc hận nói:

“Thiếu mật ong, nếu không càng tuyệt.”

“Trư huynh, ngươi thật sự ăn Lục Giai Yêu Thú? Còn là Tiểu Bằng Vương?” Yến Ất nhìn hắn như nhìn quỷ, tay vẫn còn run run chưa cầm khối thịt.

Lê Vĩ trực tiếp đút vào miệng nàng, thản nhiên nói: “Con người ăn thịt, chẳng phải là chuyện hết sức bình thường sao?”

Yến Ất hít sâu một hơi, hương thơm nồng đậm lan toả, mùi thịt nước hấp dẫn không thể kìm lòng.

Trong các cách chế biến, nướng không thể nghi ngờ luôn xếp đầu.

Bản thân Yến Ất cũng có luyện thể, thịt yêu thú cao cấp là tài nguyên quý giá đối với Thể Tu như nàng.

Không do dự nữa, Yến Ất gặm một khối thịt, hai mắt sáng ngời: “Dai, ngon và đậm vị!”

“Ta có rượu!” Nàng từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra hai bầu rượu.

“Haha, chuẩn bài rồi!” Lê Vĩ cười to.

Hai người vừa ăn thịt, vừa uống rượu, rung đùi đắc ý…

Giấy không gói được lửa, huống hồ cảnh tượng này còn là công khai.

Rất nhanh, tin tức tên nhân loại đeo mặt nạ heo đang nướng Tiểu Bằng Vương đã truyền khắp một vùng rộng lớn.

Và đương nhiên, nó đến tai của không ít cường giả Kim Bằng Tộc đang truy sát nhân loại.

“Làm càn!” Hai vị Kim Bằng Trưởng Lão ở khoảng cách gần nhất nghe tin, gầm lên đầy phẫn nộ:

“Diệt bọn chúng bằng bất cứ giá nào!”

Tu vi Thất Giai bạo tẩu, cả hai hoá thành hai con Kim Bằng khổng lồ bay thẳng lên thiên không, xé rách không gian mà đến.

Ánh mặt trời bị che khuất, cả một vùng thiên không nhuộm trong ánh kim quang.

Yến Ất thích nhất là cánh chim, đang ăn say sưa thì có chút ngưng trọng nói:

“Một Thất Giai Hậu Kỳ và một Thất Giai Sơ Kỳ!”

Thực lực của Yêu Thú sở hữu một tia huyết mạch Thần Thú rất cường đại, Yến Ất dù tự tin… cảm thấy mình có thể lấy một địch hai, muốn lập tức tiêu diệt sẽ không dễ dàng.

“Đối phó Thất Giai Hậu Kỳ đi, còn lại để ta!” Lê Vĩ cười gằn.

“Huynh được không vậy?” Yến Ất có chút lo lắng.

Lê Vĩ chẳng nói tiếng nào, chỉ đem tu vi Hoá Thần phóng thích ra.

“Ồ? Đột phá rồi!” Yến Ất giật mình, mắt đẹp loé sáng rực rỡ pha lẫn sự chờ mong.

Nàng biết Lê Vĩ ở Nguyên Anh đã rất khủng bố, thật rất muốn nhìn thấy sau khi đạt đến Hoá Thần, hắn sẽ còn đáng sợ như thế nào.

“Nhân loại hèn mọn, các ngươi phải trả giá thật nhiều!”

Vừa mới suy nghĩ, hai bóng chim cự đại đã hiện trên bầu trời, sải cánh dài hàng trăm mét.

Hai vị Kim Bằng Trưởng Lão, một là Cửu Trưởng Lão tu vi Thất Giai Sơ Kỳ, một là Ngũ Trưởng Lão tu vi Thất Giai Hậu Kỳ.

Chứng kiến Tiểu Bằng Vương vàng óng thơm lừng được nướng trên ngọn lửa, huyết mạch bọn hắn sôi trào, cảm giác phẫn nộ tột đỉnh xông thẳng lên đỉnh đầu, đôi mắt đỏ ngầu, gần như mất đi lý trí.

Nhục nhã, trần trụi nhục nhã đối với Kim Bằng Tộc.

Nếu không dùng máu và hồn của nhân loại này để rửa sạch, e rằng toàn thể Kim Bằng Tộc vĩnh viễn cũng không thể ngẩng cao đầu tại Yêu Khư.

Sát khí hoá thành đỉnh điểm, Cửu Trưởng Lão bạo phát toàn bộ tu vi, Kim Yêu Lực dồn nén vào trong song trảo, gầm lên:

“Liệt Không Sát Kim Trảo!”

Đây là Thất Tinh Vũ Kỹ, có thể tê liệt không gian, phóng đại sát khí, xé toạc con mồi thành từng mảnh.

Dù có là Yêu Thú cùng cấp, cũng không thể sống nổi nếu trúng một chiêu này.

Cửu Trưởng Lão như lưu tinh, mang theo Liệt Không Sát Kim Trảo vồ thẳng xuống đầu Lê Vĩ.

ẦM ẦM…

Hai dãi núi xung quanh bị đôi cánh của hắn cắt thành từng mảng, không khí bị xé rách, không gian tê liệt hoàn toàn.

Lê Vĩ ngẩng cao đầu, ánh mắt hiển hiện hung quang.

Tiểu Càn Khôn đã mở ra, Thời Gian và Không Gian trong phạm vi ngàn dặm đã rơi vào tầm khống chế.

Dù tốc độ của Cửu Trưởng Lão cực nhanh, nhưng rơi vào Tiểu Càn Khôn của hắn vẫn bị khựng lại một nhịp.

Mà chỉ cần một nhịp như vậy…

NGAO!

Một tiếng gầm kiệt ngạo như quái thú thức tỉnh nơi địa ngục vang lên.

“Chuyện gì?”

Trước tiếng gầm này, toàn bộ Yêu Khư bỗng nhiên chấn động, toàn thể Yêu Tộc chỉ cảm thấy trái tim của mình tê liệt, huyết mạch cứng đờ, một cổ khiếp hãi dâng lên khắp toàn thân.

Dù có là những Cửu Giai Yêu Thú cao cao tại thượng hay một số yêu tộc lão quái vật đang ngủ say trong quan tài cũng giật mình tỉnh giấc.

Bọn hắn khiếp đảm quét linh thức về nơi phát ra tiếng gầm…

Hư ảnh một con quái vật chưa từng chứng kiến sừng sững hiện ra, to hơn cả núi, uy nghiêm hơn cả cự long, dữ tợn hơn cả bạo chúa.

Trấn Ngục Bạo Long, lần đầu hiện thế!

Chỉ là hư ảnh do Bạo Long Lực tạo thành, nhưng cũng đủ doạ sợ toàn cõi Yêu Khư.

Mà đối mặt trực diện với tồn tại đó, Cửu Trưởng Lão như rơi vào hầm băng, bản thể Kim Bằng tưởng chừng to lớn của lão nhỏ như con kiến.

Cái gì chiến ý, cái gì sát khí toàn bộ mất sạch… thậm chí hoài nghi mình rơi vào ảo cảnh.

Sự áp chế từ huyết mạch luôn là thứ quyết định địa vị, thân phận của Yêu Tộc.

Dù một Yêu Tộc tu vi thấp, nhưng huyết mạch đẳng cấp cao vẫn có thể khiến những Yêu Tộc tu vi cao hơn sinh ra khiếp sợ…

Trấn Ngục Bạo Long chính là Địa Ngục Dị Chủng, cho dù Thần Thú bình thường ở trước mặt nó cũng chẳng là cái rắm gì, huống hồ cái đám Kim Bằng chỉ sở hữu một tia huyết mạch Thần Thú mỏng manh đã sớm phai tài qua bao thế hệ?

“Hơi Thở Bạo Long!”

Cùng lúc đó, toàn bộ hư ảnh Trấn Ngục Bạo Long như được dồn vào trong miệng của Lê Vĩ.

Đan điền sôi sục, cái lò luyện ngục đang hấp thụ Ma Lực, Âm Dương Chi Lực vào bên trong, chuyển hoá tất cả thành Bạo Long Lực.

Hắn ngửa đầu, mặt nạ đầu heo hé miệng…

ĐÙNG!

Lò luyện ngục bạo tẩu, vô vàn Bạo Long Lực hình thành một cột lực lượng huỷ diệt với hai màu trắng đen xông thẳng lên cổ họng Lê Vĩ, bắn ra từ trong miệng hắn.

Lê Vĩ nhỏ bé, trước luồng Bạo Long Lực này như một con kiến hôi…

Nhưng chính con kiến đó lại bạo tẩu Hơi Thở Bạo Long, bắn thẳng vào cơ thể Kim Bằng Cửu Trưởng Lão.

BÙM!

Bất chấp Kim Thuộc Tính bảo vệ toàn thân, bất chấp lông vũ hoàng kim như bộ giáp, bất chấp nhục thân Thất Giai Yêu Thú mạnh mẽ.

“Lão phu…” Cửu Trưởng Lão chỉ kịp ú ớ hai tiếng, nỗi tuyệt vọng lan tràn khắp nội tâm, sợ hãi cực độ nhưng ngay cả nói tròn câu cũng không làm được.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, bầu trời bị Hơi Thở Bạo Long xoé toạc.

Nơi luồng hơi thở đi qua, chỉ có sự diệt vong từ địa ngục bạo tàn, linh khí xoá sạch, không gian hoá thành hư vô…

Yêu Đan bị nghiền đến nát bấy, linh hồn tan tành, thi thể khét ngẹt chỉ còn một mảnh của Kim Bằng Cửu Trưởng Lão rơi rụng như diều đứt dây.

Linh hồn trọng thương thoát ra, Hắc Bạch Song Linh đã tập kích, dùng Hoả Ngục Xiềng Xích khoá lấy, kéo thẳng vào Diêm Vương Lệnh rồi trở về ống tay áo của Lê Vĩ.

Lê Vĩ nhanh tay thu một nửa thịt chim cháy rụi vào trong Nhẫn.

Gọn gàng dứt khoát, không có động tác thừa.

“Cái… cái này… cái này…”

Kim Bằng Ngũ Trưởng Lão sắc mặt kịch biến.

Trước ánh mắt ngỡ ngàng còn chưa tỉnh mộng của Yến Ất, Ngũ Trưởng Lão hoá thành kim quang lao vọt…

Không phải tấn công, mà đang bỏ trốn.

Không sai, đường đường Ngũ Trưởng Lão - Thất Giai Hậu Kỳ tương đương với Hợp Thể Hậu Kỳ, chưa đánh đã chạy.

Sợ, lão thật sự quá đỗi sợ hãi rồi…

Trấn Ngục Bạo Long quá mức kinh khủng, đó là loại sinh vật mà trong ác mộng cũng chưa từng được chứng kiến, đó là thứ cảm giác sợ hãi mà ngay cả những Cửu Giai Yêu Thú đứng đầu tại Yêu Khư cũng chưa từng mang đến cho lão.

Ngoại trừ đào vong, còn có thể làm gì?

Yến Ất chưa kịp hoàn hồn, Lê Vĩ đã cảm thấy toàn thân mềm nhũn không còn sức lực.

Hơi Thở Bạo Long rút sạch toàn bộ lực lượng của hắn chỉ trong một lần bắn ra.

“Đi!” Hắn dùng sức quát lên.

Yến Ất hiểu ý, vác Lê Vĩ lên vai thi triển thân pháp.

Cấp tốc rời khỏi hiện trường…

Một chiêu - một mạng - một nỗi ám ảnh!

Toàn bộ Yêu Khư, lâm vào tĩnh lặng ngắn ngủi…