Chồng Tôi Nuôi Gia Đình Thứ Hai Bằng Tiền Của Tôi
Chiếc xe lăn lần trước đã biến mất.
Thay vào đó là chiếc ghế tựa sang trọng.
Xung quanh.
Tiếng cười nói rộn ràng không ngớt.
Một người đàn ông trung niên nâng ly đứng dậy.
“Giám đốc Trần, chúc mừng cậu chuyển đến nhà mới!”
Ông ta nhìn quanh căn penthouse sang trọng rồi tặc lưỡi cảm thán:
“Vị trí đẹp, tầng đẹp, thiết kế cũng đẹp. Một mình từ nơi khác đến thành phố này lập nghiệp mà gây dựng được cơ ngơi như thế, đúng là bản lĩnh.”
“Bọn tôi là bạn cũ, nhìn cậu thành công thế này cũng thấy nở mày nở mặt theo.”
Trần Huy mỉm cười, phong thái điềm đạm như một doanh nhân thành đạt thực thụ.
“Tất cả đều nhờ Uyển Uyển.”
Anh ta quay đầu nhìn Tô Uyển.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ngoài phải ngưỡng mộ.
“Cô ấy là động lực lớn nhất của tôi.”
Tô Uyển đỏ mặt, khẽ cúi đầu.
Lập tức có người cười lớn trêu chọc:
“Giám đốc Trần đã nói thế rồi thì bao giờ mới đưa chị dâu đi chụp ảnh cưới đây?”
“Đúng đấy!”
“Hai người đẹp đôi thế này, không chụp ảnh cưới thì phí quá.”
Tiếng cười vang lên khắp phòng.
Trần Huy nhìn Tô Uyển, khóe môi cong lên đầy cưng chiều.
“Không vội.”
“Đợi em ấy sinh em bé xong rồi tính.”
Tiếng huýt sáo và tiếng vỗ tay lập tức vang dội.
Tôi đứng trong góc phòng.
Lặng lẽ nhìn tất cả.
Không một ai chú ý đến sự tồn tại của tôi.
Hơn ba mươi con người trong căn nhà này.
Không ai nhận ra tôi là ai.
Trong câu chuyện mà Trần Huy kể với họ, tôi chỉ là một nữ môi giới bất động sản bình thường.
Một người qua đường không đáng nhắc tới.
Thậm chí...
Có lẽ trong thế giới mà anh ta xây dựng, tôi chưa từng tồn tại.
________________________________________
Trần Huy đặt ly rượu xuống.
Sau đó cầm chiếc micro trên bàn lên.
“Xin mọi người cho tôi vài phút.”
Giọng anh ta vừa dứt.
Cả căn phòng lập tức yên tĩnh.
Hơn ba mươi ánh mắt đồng loạt hướng về phía anh ta.
Tô Uyển dường như đã đoán được điều gì đó.
Hai tay vô thức siết c.h.ặ.t tà váy.
Ánh mắt ngập tràn xúc động.
Trần Huy bước tới trước mặt cô ta.
Rồi bất ngờ quỳ xuống bằng một chân.
Cả phòng đồng loạt ồ lên.
Tô Uyển đưa tay che miệng.
Nước mắt lập tức trào ra.
“Uyển Uyển.”
Giọng Trần Huy trầm thấp.
“Những năm qua em đã chịu rất nhiều thiệt thòi vì anh.”
“Ngày trước anh không có gì trong tay.”
“Không cho em được một mái nhà t.ử tế.”
“Cũng không cho em được một danh phận đường hoàng.”
Anh ta lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm.
Nhẹ nhàng mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
“Nhưng từ hôm nay trở đi...”
“Anh muốn bù đắp tất cả.”
“Uyển Uyển.”
“Em đồng ý lấy anh chứ?”
Cả căn phòng như bùng nổ.
Tiếng vỗ tay.
Tiếng reo hò.
Tiếng huýt sáo.
Có người còn giơ điện thoại lên quay video.
Tô Uyển khóc đến run người.
Liên tục gật đầu.
“Em đồng ý...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Em đồng ý...”
Triệu Tố Phân ngồi bên cạnh cười đến mức mắt híp thành một đường.
Những nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra vì sung sướng.
Tiểu Thần nhảy cẫng lên.
Hai bàn tay bé xíu vỗ bốp bốp không ngừng.
“Mẹ đeo nhẫn đi!”
“Mẹ đeo nhẫn đi!”
Tôi đứng đó.
Bình tĩnh nhìn toàn bộ khung cảnh.
Khoảnh khắc Trần Huy đeo chiếc nhẫn lên tay Tô Uyển.
Tay anh ta rất vững.
Ánh mắt rất dịu dàng.
Tôi chưa từng thấy anh ta nghiêm túc đến vậy.
Năm năm hôn nhân.
Anh ta chưa từng cầu hôn tôi.
Một lần cũng không.
Ngày đăng ký kết hôn, hai đứa chen chúc xếp hàng ở cục dân chính suốt hai tiếng đồng hồ.
Sau khi lấy giấy chứng nhận, anh ta chỉ xoa bụng cười:
“Đói quá.”
“Đi ăn mì bò nhé.”
Khi ấy tôi còn ngây thơ nghĩ rằng.
Anh không giỏi lãng mạn.
Không biết cách thể hiện tình cảm.
Chỉ cần trong lòng có tôi là đủ.
Bây giờ mới hiểu.
Không phải anh ta không biết.
Chỉ là người nhận không phải tôi.
________________________________________
Trần Huy đứng dậy.
Ôm Tô Uyển vào lòng.
“Vợ à.”
“Anh đến rồi.”
“Từ hôm nay về sau, anh sẽ không để em chịu bất kỳ uất ức nào nữa.”
Tô Uyển tựa đầu lên vai anh ta.
Giọng nghẹn ngào:
“Gặp được anh mới là may mắn lớn nhất đời em.”
Trần Huy cúi đầu hôn lên trán cô ta.
Động tác tự nhiên đến mức như đã làm hàng ngàn lần.
Có lẽ...
Thật sự đã làm hàng ngàn lần rồi.
Trong những đêm tôi thức trắng vì hợp đồng.
Trong những ngày tôi bôn ba kiếm tiền.
Ở một nơi khác.
Anh ta cũng đang ôm người phụ nữ này như thế.
________________________________________
“À đúng rồi.”
Trần Huy bỗng quay sang hỏi.
“Sao mẹ anh không ngồi cùng mọi người?”
Tô Uyển nhìn về phía ban công.
“Mẹ bảo trong này đông người quá nên ra ngoài hóng gió.”
“Có một người bạn của anh đang ngồi nói chuyện với mẹ.”
“Bạn anh?”
Trần Huy hơi ngẩn ra.
Rồi cười.
“Vậy lát nữa anh phải qua cảm ơn người ta mới được.”
Anh ta quay đầu nhìn về phía ban công.
Ánh mắt xuyên qua đám đông.
Và đúng lúc đó.
Tôi từ từ bước ra.
Từng bước.
Từng bước một.
Đi thẳng tới giữa phòng khách.
Tay cầm chiếc micro dự phòng đặt ở bàn bên cạnh.
Âm lượng không lớn.
Nhưng đủ để mọi người nghe rõ từng chữ.
“Trần Huy.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Anh định cảm ơn tôi như thế nào đây?”
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com