Chồng Tôi Nuôi Gia Đình Thứ Hai Bằng Tiền Của Tôi
“Sao lại không gấp được?”
Giọng Trần Huy đột ngột cao lên.
“Đó là mười một triệu tệ, không phải một nghìn tệ!”
“Bùi Hy Duyệt, có phải em gặp chuyện từ lâu rồi mà vẫn luôn giấu anh không?”
Tôi dựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt.
“Em đã nói rồi, em sẽ tự nghĩ cách.”
“Em nghĩ cách?”
Anh ta bật cười lạnh.
“Em nghĩ được cái gì?”
“Một người chỉ biết bán nhà như em thì nghĩ được cách gì cơ chứ?”
Cuối cùng, anh ta cũng nói ra điều thật sự nghĩ trong lòng.
Trong mắt Trần Huy, tôi chưa bao giờ là vợ.
Cũng chưa bao giờ là người cùng anh ta gây dựng tương lai.
Tôi chỉ là một nhân viên môi giới bất động sản.
Một con buôn suốt ngày chạy theo hợp đồng, quanh năm ngửi mùi tiền.
Là cái ví tiền biết đi của anh ta.
Tôi lặng lẽ cúp máy.
Khóe môi từ từ cong lên.
Con cá đã ngửi thấy mùi mồi rồi.
________________________________________
Tối thứ Sáu, Trần Huy không về nhà.
Anh ta chỉ gửi một tin nhắn ngắn ngủi:
“Anh đi uống rượu với bạn, tối nay không về.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại vài giây rồi đặt xuống.
Không cần đoán cũng biết anh ta đang ở đâu.
Chắc chắn là ở căn penthouse.
Ở bên Tô Uyển.
Hai người đang bàn bạc xem phải xử lý cuộc khủng hoảng tài chính của tôi như thế nào.
Anh ta sợ.
Sợ khoản nợ ấy kéo theo mọi thứ anh ta đang nắm trong tay.
Căn hộ.
Tiền tiết kiệm.
Chiếc xe sang dùng để khoác lác trước mặt người khác.
Và cả thân phận “Phó tổng trẻ tuổi tài cao” mà anh ta đã dày công dựng lên.
Trong tiềm thức của Trần Huy, tất cả những thứ đó từ lâu đã mặc nhiên thuộc về anh ta.
Mặc dù từng đồng từng xu đều là tiền tôi kiếm được.
Đêm ấy, tôi nằm trên giường.
Lặng lẽ nhìn vết nứt chạy dài trên trần nhà.
Vết nứt đó đã tồn tại từ ngày tôi chuyển đến đây.
Ba năm.
Tôi luôn nói sẽ tìm người sửa lại.
Nhưng hết lần này đến lần khác đều quên mất.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Bùi Cương.
“Ngày mai mọi thứ đã chuẩn bị xong.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Sau đó trả lời:
“Được.”
“Nhớ quay video giúp em.”
Một giây sau, anh trai gửi lại đúng hai chữ:
“Yên tâm.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Trong bóng tối, đôi mắt chậm rãi mở ra.
Ngày mai.
Là bữa tiệc tân gia mà Trần Huy đã chuẩn bị suốt nhiều tháng.
Là căn nhà anh ta trộm của gia đình tôi để xây dựng tổ ấm cho người phụ nữ khác.
Là ngày anh ta muốn công khai cuộc sống thứ hai với tất cả mọi người.
Nếu vậy...
Tôi cũng nên tới dự.
________________________________________
Mười giờ sáng thứ Bảy.
Vừa bước vào cửa hàng, chị Lâm đã kéo tôi sang một bên.
“Chị Bùi, chuyện đòi nợ hôm trước rốt cuộc là thế nào?”
“Em phải nói thật cho chị biết.”
Tôi nhìn chị ấy.
“Em cần chị giúp một việc.”
Hai giờ sau.
Đúng ba giờ chiều.
“Chị dẫn theo hai người tới Bình Giang Số 1.”
“Penthouse tầng mười bảy.”
Chị Lâm trợn tròn mắt.
“Gì cơ?”
Tôi lấy từ túi xách ra hai tập hồ sơ.
Một tập là bản sao giấy đòi nợ.
Tập còn lại là bảng thống kê toàn bộ các khoản tiền Trần Huy đã lấy từ tôi suốt năm năm qua.
Ngày tháng.
Số tiền.
Lý do chuyển khoản.
Mỗi một dòng đều rõ ràng đến đáng sợ.
Chị Lâm lật được vài trang thì sắc mặt đã thay đổi hoàn toàn.
Từ ngạc nhiên.
Sang không dám tin.
Rồi cuối cùng chuyển thành xanh mét vì tức giận.
“Chị Bùi...”
Giọng chị ấy run lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thằng ch.ó đó đang nuôi người khác bên ngoài thật sao?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nói:
“Đến đúng giờ.”
“Những chuyện khác chị không cần lo.”
“Cứ nhìn sắc mặt em mà làm.”
Chị Lâm siết c.h.ặ.t xấp tài liệu.
Khóe mắt đỏ lên vì giận.
“Được.”
“Chị hiểu rồi.”
Nói xong, chị quay người bước đi.
Bàn tay đập mạnh lên khung cửa đến phát ra tiếng động lớn.
Suốt quá trình đó, chị ấy không c.h.ử.i lấy một câu.
Nhưng tôi biết.
Cơn giận trong lòng chị đã sắp nổ tung rồi.
________________________________________
Mười hai giờ rưỡi trưa.
Trần Huy gửi tin nhắn tới.
“Hôm nay anh không về ăn cơm.”
“Ở lại báo hiếu mẹ.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Khẽ bật cười.
Sau đó trả lời đúng một chữ.
“Được.”
Hai giờ chiều.
Tôi thay quần áo.
Không phải váy đầm đắt tiền.
Cũng chẳng phải đồ hàng hiệu.
Chỉ là một chiếc sơ mi trắng đơn giản.
Một chiếc quần âu màu đen.
Mái tóc buộc thấp phía sau gáy.
Trước khi ra cửa, tôi dừng lại trước gương.
Người phụ nữ trong gương gầy đi rất nhiều.
Quầng mắt thâm.
Da mặt nhợt nhạt.
Khóe môi khô ráp.
Tôi nhìn chính mình thật lâu.
Năm năm hôn nhân.
Đã biến một cô gái từng luôn thích cười thành bộ dạng này.
Tôi khẽ hít sâu.
Mở cửa.
Bước ra ngoài.
________________________________________
Hai giờ năm mươi phút.
Xe dừng dưới tầng khu Bình Giang Số 1.
Tôi đi thang máy lên tầng mười bảy.
Ngay từ ngoài hành lang đã nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười nói vọng ra.
Cửa chính mở hé.
Trên khung cửa treo một dải ruy băng đỏ.
Dòng chữ vàng nổi bật dưới ánh đèn:
"Anh Huy & Uyển Uyển — Tân gia đại cát, trăm năm hạnh phúc."
Trăm năm hạnh phúc.
Bốn chữ ấy như một lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào mắt tôi.
Còn đau hơn tất cả những hóa đơn chuyển khoản.
Những món trang sức bị đ.á.n.h cắp.
Hay đứa con trai bốn tuổi kia cộng lại.
Tôi đứng lặng trước cửa vài giây.
Rồi đẩy cửa bước vào.
Cả căn penthouse ngập trong sắc đỏ.
Bóng bay đỏ.
Ruy băng đỏ.
Khăn trải bàn đỏ.
Chữ Hỷ đỏ.
Bốn chiếc bàn tiệc đã kín người.
Khoảng hơn ba mươi vị khách đang nâng ly chúc tụng.
Ở vị trí trung tâm.
Trần Huy mặc bộ vest xanh navy được cắt may hoàn hảo.
Tóc vuốt gọn gàng.
Giày da sáng bóng.
Từ đầu đến chân đều toát ra vẻ thành đạt của một người đàn ông thành công.
Bên cạnh anh ta.
Tô Uyển mặc váy đuôi cá màu đỏ rượu vang.
Trang điểm tinh tế.
Nụ cười rạng rỡ.
Tiểu Thần mặc bộ vest mini màu đen.
Một tay nắm lấy cha.
Một tay nắm lấy mẹ.
Ba người đứng cạnh nhau.
Giống hệt một bức ảnh gia đình hoàn mỹ.
Bên phải bàn chính là Triệu Tố Phân.
Tinh thần minh mẫn.
Khỏe mạnh.
Không hề có dáng vẻ của một người bệnh tim quanh năm nằm viện.
Bên trái là mẹ Tô Uyển.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com