Chờ Em Hủy Hôn Rất Lâu Rồi

Chương 57



Chương 57

“Dì nhỏ, con muốn ở một mình một lát.” Sau một hồi lâu, Triệu Từ mới lên tiếng.

Nghe thấy câu này, Triệu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Đây đã là kết quả tốt nhất mà bà có thể dự tính được rồi. Dù sao thì sau khi sống hơn hai mươi năm mới biết mình không phải con ruột, phản ứng này của Triệu Từ đã có thể coi là vô cùng lý trí.

Triệu Nguyệt cũng thấy không đành lòng, nhưng chuyện này như giấy không gói được lửa, dù nhà họ Triệu có muốn che giấu thì sớm muộn gì Triệu Từ cũng sẽ biết sự thật. Hơn nữa, đứa con ruột thực sự của nhà họ Triệu đã nhận tổ quy tông từ nửa năm trước rồi.

Lúc đó, Triệu Từ vẫn còn đang tập vật lý trị liệu trong bệnh viện. Nhà họ Triệu lo tin tức này sẽ đả kích Triệu Từ, ảnh hưởng đến quá trình hồi phục nên mới trì hoãn thêm nửa năm ở trong nước, sau đó mới nhờ bà sang Mỹ để đích thân thú nhận với y.

“Tiểu Từ, con đừng quá đau buồn.” Triệu Nguyệt an ủi: “Dì nghe ý của ba con là, nhà họ Triệu ra ngoài chỉ nói là đã tìm thấy anh trai con thôi, sẽ không công bố chuyện con… không phải huyết thống ruột thịt đâu. Con cứ coi như mình có thêm một người anh trai, được không?”

Hoàn toàn không được một chút nào hết!!

“Thẩm Thư Dịch, làm sao đây, làm sao đây, tôi thế mà lại không phải con ruột nhà họ Triệu! Trời ơi! Đáng sợ quá! Chẳng lẽ thực ra tôi là nam phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết nào đó sao?”

Triệu Nguyệt nói muốn để Triệu Từ có thời gian bình tĩnh, nói xong bà liền về khách sạn trước. Trong cả trang viên lúc này chỉ còn lại Triệu Từ và Thẩm Thư Dịch, cùng vài quản gia và hầu gái.

Triệu Từ lo lắng đi đi lại lại trong phòng khách. Trong nháy mắt, não bộ y hiện lên vô số tình tiết máu chó về cậu chủ thật cậu chủ giả trên mạng. Mặc dù việc tiêu hóa chuyện mình không phải con ruột rất khó khăn, nhưng Triệu Từ đã nhanh chóng nhận ra những manh mối từ quá khứ.

Chẳng hạn như tại sao y không giống ba mẹ, cũng chẳng giống ông nội. Ví dụ như tại sao ba y là một sát thần trên thương trường, còn y thì mù tịt về chuyện kiếm tiền.

Việc duy nhất y giỏi chính là tiêu tiền của gia đình.jpg

Về điểm này, y đúng là xứng đôi vừa lứa với Thẩm Thư Dịch thật.

“Cậu nói xem, lỡ đâu cậu chủ thật ghi hận tôi, rồi ra tay sát hại tôi thì làm sao bây giờ?”

Làm sao bây giờ? Thì tổ chức tang lễ thật linh đình chứ sao.

Thẩm Thư Dịch mở hộp đồng hồ trong tay ra, bên trong là chiếc Patek Philippe dòng cổ điển mà cậu đã đấu giá được ở London, cái này phải mang về nước.

“Trên đời này sao lại có chuyện phi lý đến thế xảy ra với tôi kia chứ, chẳng lẽ tôi là nam phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết nào sao?”

Yên tâm đi. Hai năm trước Thẩm Thư Dịch cũng từng nghĩ như vậy đấy, giờ chẳng phải vẫn đang sống sờ sờ đây sao.

Đúng rồi, bộ Haute Couture thu đông năm nay của Chanel cũng phải mang theo, bộ vest đó cậu khá ưng ý.

“Thẩm Thư Dịch, cậu yên tâm, dù có chuyện lớn đến đâu xảy ra với tôi, tôi cũng sẽ không để liên lụy đến cậu đâu!”

Tất nhiên rồi. Thẩm Thư Dịch thầm nghĩ, mấy chuyện rắc rối nhà họ Triệu các người thì liên quan gì đến tôi?

Cậu đóng vali lại, xách lên. Triệu Từ quay đầu lại, phát hiện Thẩm Thư Dịch đã thu dọn xong hành lý từ lúc nào không hay.

Y ngạc nhiên: “Tiểu Thư, cậu thu dọn hành lý làm gì vậy?”

“Về nước chứ gì.” Thẩm Thư Dịch đáp, chuyện hiển nhiên quá còn gì.

Triệu Từ khựng lại một chút, cảm động nhìn cậu: “Đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình. Tiểu Thư, không ngờ trong lòng cậu vẫn có tôi. Vào thời khắc sinh tử mấu chốt thế này, cậu vẫn sẵn lòng cùng tôi đồng cam cộng khổ!”

Thẩm Thư Dịch nghe xong thì vô cùng kinh ngạc: “Hóa ra trong lòng anh, tôi lại là người trọng tình trọng nghĩa đến thế sao?”

Triệu Từ: ?

Triệu Từ cảm thấy có gì đó sai sai: “Cậu thu dọn hành lý không phải để về nước cùng tôi rồi hợp lực đối phó với cậu chủ thật à!”

Việc cấp bách của anh bây giờ là xóa mấy cái ứng dụng đọc truyện mạng tào lao dùm cái đi.jpg

“Ai nói anh là tôi về nước để tới Vân Kinh? Tôi về Vân Cảng, cảm ơn.” Thẩm Thư Dịch mỉm cười lịch sự một cái.

Nực cười thật.

Cậu ở lại Mỹ chẳng phải là để hoàn thành sứ mệnh liên hôn của mình sao?

Bây giờ Triệu Từ không phải là con ruột nhà họ Triệu, cậu còn ở lại đây làm cái gì? Những buổi đấu giá ở Vân Cảng, du thuyền, biệt thự lớn không phải là thơm ngon hơn sao?

Thẩm Thư Dịch kéo vali hướng ra ngoài trang viên.

Kéo một cái, không nhúc nhích. Gồng sức kéo cái nữa, vẫn đứng im tại chỗ.

Quay đầu lại nhìn, Triệu Từ cả người như con bạch tuộc, ôm chặt lấy cái vali.

“Tiểu Thư, Tiểu Thư… đừng đi mà!”

Đôi mắt y biến thành hình trứng ốp la, một người đàn ông cao hơn mét tám mà lại làm nũng một cách đáng hổ thẹn. Hơn nữa, đây vốn là chiêu của Thẩm Thư Dịch. Cái tên này thế mà dám học lỏm! Đã học lỏm thì thôi đi, lại còn dám múa rìu qua mắt thợ!

Trái tim của Thẩm Thư Dịch vốn làm bằng đá. Cậu vô cảm tiếp tục kéo vali, đôi tay chuẩn bị dùng lực thì bất chợt nhìn vào Triệu Từ. Đột nhiên, bàn tay nắm lấy cần kéo vali siết nhẹ lại, rốt cuộc cậu không bước thêm bước nào nữa.

Ba chữ “đừng đi mà”.

Không biết nó đã chạm vào dây thần kinh nào của Thẩm Thư Dịch mà lại khiến bước chân cậu dừng lại như thế.

Thẩm Thư Dịch cạn lời nhìn y: “Rốt cuộc anh muốn làm cái gì?”

Triệu Từ thấy Thẩm Thư Dịch đã từ bỏ ý định rời đi, lập tức nhảy dựng lên.

“Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi quyết định sẽ cùng cậu liên thủ, cùng nhau đối phó với cậu chủ thật!”

“Cảm ơn. Tôi có đồng ý với anh hồi nào đâu? Với lại, chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?” Thẩm Thư Dịch mỉm cười lịch sự: “Nhiệm vụ của tôi chỉ là liên hôn với người thừa kế của nhà họ Triệu các người. Có nghĩa là, ai là người thừa kế, người đó mới là vị hôn phu của tôi, hiểu không?”

“Nếu người thừa kế là một lão già bóng bẩy dầu mỡ thì cậu cũng thấy không sao hả?”

Triệu Từ trưng ra gương mặt điển trai hết sức ngây thơ, chớp chớp mắt.

Thẩm Thư Dịch: .

“Cho dù là một người đàn ông hói đầu có bụng bia cũng không sao?”

“Cho dù đời tư hỗn loạn đến mức không nỡ nhìn cũng không sao?”

“Cho dù bị yếu sinh lý cũng không sao?”

Thẩm Thư Dịch: …

“Cậu xem! Bây giờ có phải thấy tôi tốt hơn nhiều rồi không!” Triệu Từ thừa thắng xông lên: “Ít nhất tôi cũng đẹp trai, nhân phẩm tốt, tính cách thú vị hài hước, đa tài đa nghệ, đời tư sạch sẽ lại còn có cơ bụng tám múi nữa chứ.”

Thẩm Thư Dịch thế mà lại có chút dao động. Không phải vì cậu hài lòng gì với Triệu Từ, mà là nếu cái người cậu chủ thật mà nhà họ Triệu tìm về kia lỡ đâu thực sự là một gã hói đầu, bụng bia, bóng bẩy thì phải làm sao? Thẩm Thư Dịch liên hôn cũng có giới hạn cuối cùng đấy nhé!

“Hơn nữa, tôi bảo cậu liên thủ với tôi cũng chẳng cần phải bày mưu tính kế gì thâm sâu đâu.” Triệu Từ nói: “Cậu chỉ cần cùng tôi về Vân Kinh, đến lúc đó trước mặt ba tôi, cậu hãy thể hiện bộ dạng nếu không phải là tôi thì không gả! Ba tôi sẽ biết thái độ của nhà họ Thẩm các cậu. Như vậy tên cậu chủ thật kia sẽ cô lập không người giúp đỡ, còn tôi lại có sự ủng hộ của cậu! Ba tôi chắc chắn cũng không dám làm gì tôi đâu!”

Triệu Từ càng nói càng sướt mướt: “Thẩm Thư Dịch, dù sao hai ta cũng quen nhau hai năm rồi, tình bạn bấy lâu, cậu cũng đâu muốn thấy cảnh cuối cùng tôi bị cậu chủ thật hãm hại đẩy xuống cầu thang thành tàn phế, rồi lang thang đầu đường xó chợ đi xin ăn chứ!”

… Cái gì với cái gì thế này, đã bảo anh xóa cái ứng dụng đọc truyện mạng đi rồi mà anh không hiểu hả!

Thẩm Thư Dịch bị y làm cho nhức hết cả đầu. Cảm giác giống như có một con chó Beagle khổng lồ đang gào khóc “werwerwer” bên tai mình vậy.

Trước đây, Thẩm Thư Dịch chưa bao giờ thấu cảm được tại sao Thẩm Luật cứ hễ thấy cậu gào khóc là lại đau đầu. Bây giờ, cậu đã hoàn toàn hiểu được sự vất vả của anh trai mình rồi.

Mẹ nó. Ai nuôi Beagle người đó xui xẻo.

“Đừng ồn nữa.” Thẩm Thư Dịch chỉ vào y: “Anh, ba cái túi Hermès.”

Triệu Từ nhìn cậu.

Thẩm Thư Dịch vô cảm nói tiếp: “Một sợi dây chuyền ngọc lục bảo, một viên hồng ngọc, một chiếc Ferrari và thêm hai căn hộ cao cấp.”

“Chốt đơn!”

“Đồng ý nhanh vậy sao?” Thẩm Thư Dịch cười lạnh một tiếng: “Anh mua nổi không đó?”

“Đợi hai ta lật đổ được tên cậu chủ thật kia rồi, mấy khoản tiền này chẳng phải là nằm gọn trong tầm tay sao?” Triệu Từ đắc ý quẹt mũi một cái.

Đối với chỉ số thông minh của Triệu Từ, Thẩm Thư Dịch vẫn luôn giữ thái độ nghi ngờ. Lúc này cậu cũng nhìn y với ánh mắt bán tín bán nghi, không cảm thấy người này có thể trở thành kẻ chiến thắng thực sự trong cuộc hỗn chiến cậu chủ thật giả.

Triệu Từ: “…”

Triệu Từ: “Được rồi được rồi, cậu có thể có chút tự tin vào vị hôn phu kiêm đối tác này được không?! Nếu tôi thực sự bị đuổi khỏi nhà, tôi sẽ trộm thẻ của ba tôi cho cậu quẹt, được chưa!”

Cuối cùng Thẩm Thư Dịch vẫn đổi vé máy bay từ Vân Cảng thành Vân Kinh.

Không phải vì cậu thực sự muốn liên thủ với Triệu Từ, cái đề nghị đó nghe qua chẳng khác nào trò chơi đồ hàng của trẻ con. Nếu trong các hào môn tài phiệt mà việc đối phó với một người lại đơn giản đến mức chỉ cần liên thủ kiểu đó thì đã chẳng cần đến sự tồn tại của hủ tục liên hôn làm gì.

Thẩm Thư Dịch bay đến Vân Kinh chủ yếu là để đi chơi. Dù sao cũng là về nước, mấy trò tiệc tùng du thuyền ở Vân Cảng cậu đã chơi chán rồi. Thêm vào đó, tuần sau ở Vân Kinh có một buổi trình diễn thời trang lớn mà cậu cực kỳ hứng thú, tuần sau nữa lại có một buổi đấu giá mà cậu đã mong đợi từ lâu.

Vị đại thiếu gia đã ở ẩn tại Mỹ suốt hai năm qua sớm đã không nhịn nổi, chỉ muốn xông pha trở lại chiến trường chính của mình rồi!

Tất nhiên, vẫn còn một nguyên nhân khác. Việc liên hôn giữa hai nhà Thẩm, Triệu đã là chuyện ván đóng thuyền, bất kể người kế thừa tương lai là ai, Thẩm Thư Dịch định sẵn là phải gả vào nhà họ Triệu.

Đúng như lời Triệu Từ nói, thay vì phải bắt đầu lại từ đầu để nuôi dưỡng một đoạn tình cảm nhựa với một kẻ hoàn toàn xa lạ, thà rằng so bó đũa chọn cột cờ, cứ tạm bợ với Triệu Từ cho xong. Ai biết được cái hộp mù mang tên cậu chủ thật kia sẽ mở ra thứ quái quỷ gì?

Máy bay hạ cánh xuống Vân Kinh lúc ba giờ chiều.

Thẩm Thư Dịch cùng Triệu Từ về nước. Vừa đáp xuống, bên phía nhà họ Triệu đã gửi tin nhắn đến, nói rằng tối nay đã chuẩn bị tiệc tẩy trần cho Triệu Từ. Nói là tiệc tẩy trần nhưng trong lòng Triệu Từ hiểu rõ, buổi tiệc này thực chất là để công bố sự hiện diện của tên cậu chủ thật kia!

“Căng thẳng quá.”

Vừa ngồi lên chiếc Rolls-Royce, Triệu Từ đã bắt đầu cắn móng tay, chẳng còn chút hình tượng ngôi sao nào. Thẩm Thư Dịch thật không hiểu nổi tại sao y lại có nhiều fan đến thế, cậu ghét bỏ xích ra xa một chút.

“Anh căng thẳng cái gì?” Thẩm Thư Dịch thể hiện khá điềm tĩnh. Nhìn thái độ của nhà họ Triệu đối với Triệu Từ, cậu thấy họ sẽ không giống như những gì y lo lắng rằng tối nay sẽ bị đuổi ra khỏi nhà ngay trước mặt mọi người. Cậu cảm thấy thuần túy là do dạo này Triệu Từ đọc quá nhiều truyện máu chó nên mới suy diễn lung tung.

“Cậu không được nghĩ thế, cậu phải đặt mình vào hoàn cảnh của tôi hiểu không, đặt mình vào hoàn cảnh ấy!” Triệu Từ nhấn mạnh: “Cậu thử nghĩ xem, nếu một ngày nào đó, anh trai cậu đột nhiên bảo cậu không phải con ruột của anh ấy…”

Thẩm Thư Dịch: ?

Con mẹ nhà anh.

“Thẩm Luật là anh trai tôi, không phải mẹ tôi ^ ^”

Anh nói cho tôi nghe xem làm thế nào tôi mới có thể trở thành con ruột của anh trai mình được hả??

“À à à.” Triệu Từ bỗng phản ứng lại.

Cái này không trách y được. Chủ yếu là vì Thẩm Luật thực sự quá giống mẹ già của Thẩm Thư Dịch! Ngay khoảng thời gian Thẩm Thư Dịch mới sang Mỹ, một ngày Thẩm Luật phải gọi cho em trai mình đến mười cuộc điện thoại. Có một lần Thẩm Thư Dịch bị sốt nhẹ vào buổi tối, Thẩm Luật thậm chí còn ngồi máy bay riêng hơn mười tiếng đồng hồ để đích thân đến Los Angeles chăm sóc cậu.

Triệu Từ vẫn còn nhớ đêm đó y cũng có mặt. Lúc ấy, y và Thẩm Thư Dịch căn bản chẳng thân thiết gì, nhưng Thẩm Luật vẫn dùng ánh mắt cực kỳ khắt khe để đánh giá y từ đầu đến chân. Không chỉ vậy, anh còn đổ hết nguyên nhân Thẩm Thư Dịch bị ốm lên đầu y.

Làm ơn đi, đó là do Thẩm Thư Dịch buổi chiều tự mình ăn quá hai cây kem, chẳng lẽ y có thể canh chừng cậu 24/24 chắc?

Thẩm Luật chẳng quan tâm mấy thứ đó. Theo lời anh nói với Triệu Từ đêm hôm ấy thì Triệu Từ với tư cách là vị hôn phu sắp cưới phải chăm sóc Thẩm Thư Dịch từng giây từng phút. Nếu không, làm sao anh có thể yên tâm giao Thẩm Thư Dịch cho Triệu Từ?

Đi theo Thẩm Thư Dịch 24/24 khó lắm sao? Một khi Triệu Từ đã trở thành vị hôn phu, thì công việc quan trọng nhất nửa đời còn lại của y chính là chăm sóc Thẩm Thư Dịch. Ngoài chuyện đó ra, mọi việc khác đều không quan trọng.

Triệu Từ nghe xong chấn động cả tâm hồn. Trời đờ mờ nó, đây là liên hôn hả? Đây rõ ràng là tuyển phò mã cho công chúa thì có!

Hơn nữa, cái dáng vẻ khắc nghiệt và lạnh lùng của Thẩm Luật hoàn toàn không giống anh vợ tương lai. Cảm giác giống mẹ chồng ác độc của y hơn, ha hả.

“Vậy thì nói thế này đi.” Triệu Từ đổi cách diễn đạt: “Nếu anh trai cậu bảo cậu không phải con ruột nhà họ Thẩm, em trai thật của anh ta là một người khác, thậm chí còn có khả năng đuổi cậu ra khỏi nhà, cậu sẽ cảm thấy thế nào!”

“Anh ấy dám.”

Nếu thế thật, Thẩm Thư Dịch ít nhất cũng phải đập nát tất cả những gì có thể đập được trong nhà họ Thẩm.

“Đúng rồi đó!” Triệu Từ phấn khích: “Tiểu Thẩm, chính là ngọn lửa giận này! Phải duy trì cơn giận này! Lát nữa đến bữa tiệc, cậu phải dùng thái độ này để dằn mặt tên cậu chủ thật kia cho tôi!”

Thẩm Thư Dịch: .

Thẩm Thư Dịch cực kỳ coi thường cái kiểu kích động cảm xúc người khác của Triệu Từ. Tuy nhiên, cậu cũng thực sự bắt đầu thấy hơi đồng cảm với y một chút. Nếu Thẩm Luật thực sự nói với cậu rằng cậu không phải con ruột nhà họ Thẩm, bầu trời của Thẩm Thư Dịch chắc chắn sẽ sụp đổ.

Triệu Từ thừa thắng xông lên: “Nào, chỗ tôi có ít tài liệu tham khảo cho cậu xem đây, mau đọc kỹ đi, lát nữa chúng ta cứ diễn theo kịch bản này.”

Thẩm Thư Dịch sững sờ, tên này thậm chí còn chuẩn bị cả kịch bản, không phải là nhập vai quá sâu đấy chứ? Cậu cúi xuống nhìn.

《Xuyên thành cậu chủ giả, xem tôi đại sát tứ phương như thế nào》

《Cậu chủ giả sau khi bị đuổi khỏi nhà liền hóa điên》

《Cậu chủ giả nhờ nghe lén tiếng lòng mà trở thành con cưng của cả nhà!》

Thẩm Thư Dịch: … “

Cái cuối cùng là sao vậy?”

“À ờ, cái này là thể loại mới nhất đó, hay hơn mấy cái trước nhiều. Nam chính này còn có thể nghe được tiếng lòng của người khác nữa!”

“Vậy anh nghe thử tiếng lòng của tôi xem.”

Triệu Từ: ?

Triệu Từ không hiểu mô tê gì nhưng vẫn làm theo. Y ghé sát vào Thẩm Thư Dịch một chút: “Tiếng lòng của cậu đang nói gì vậy?”

Thẩm Thư Dịch lạnh lùng đáp: “Ngu ngốc.”

Triệu Từ: .

Thanh niên nhìn đẹp là vậy mà sao nói năng khó nghe thế không biết, thật là.



Thẩm Thư Dịch đến nghỉ chân tại Khúc Thủy Lan Đình trước, tập đoàn Anh Hoa cũng có chi nhánh khách sạn tại Vân Kinh.

Vừa mới đặt chân xuống chưa đầy nửa tiếng, đội ngũ tạo hình đã nối đuôi nhau đi vào. Dù sao cũng là lần đầu tiên đến nhà họ Triệu, Thẩm Thư Dịch với tư cách là con dâu tương lai, đương nhiên phải chải chuốt một chút.

Cậu chọn một bộ vest trắng nhã nhặn, rất phù hợp với định vị thân phận của mình, không quá nổi bật nhưng cũng không hề mờ nhạt giữa đám đông. Chủ yếu là vì lúc nãy Triệu Từ đã quỳ rạp xuống đất khổ sở van nài, hy vọng Thẩm Thư Dịch sẽ mặc đồ đôi với mình.

Thẩm Thư Dịch hoàn toàn từ chối cái quyết định gây sốc này, cái kiểu tình tiết khoe ân ái ngớ ngẩn đó chắc chỉ có trong mấy cuốn tiểu thuyết mạng mới viết thôi. Thực tế là ở bữa tiệc chẳng ai thèm quan tâm đâu, sau lưng khéo người ta còn bảo hai đứa là điên công thần kinh ấy chứ.

Triệu Từ đành phải lùi một bước, chọn một bộ vest hơi tương đồng với Thẩm Thư Dịch. Một trắng một xám, cộng thêm nhan sắc cực phẩm của cả hai, trông qua cũng thật là xứng đôi vừa lứa.

Đương nhiên, không ai có thể ép Thẩm Thư Dịch mặc bộ đồ mà cậu không thích. Thẩm Thư Dịch chính là quyền lực như thế đấy.

Tám giờ rưỡi, xe riêng của nhà họ Triệu đến đón hai người. Buổi chiều vừa trải qua một trận mưa, đến tối thì trời trong veo.

Đường phố đèn neon nhấp nháy, Thẩm Thư Dịch mặc bộ vest đẹp đẽ nên tâm trạng cũng tốt hơn hẳn, cuối cùng cũng có tâm trí để thưởng thức phong cảnh ven đường. Thành phố phương Bắc này có phong cách kiến trúc và phong tục nhân văn hoàn toàn khác biệt so với Vân Cảng. Nghe nói ở đây tháng Mười đã bắt đầu có tuyết rơi, mùa đông không khí khô đến mức có thể khiến người ta chảy máu mũi, cây xanh hai bên đường cũng rất ít, cả thành phố toát lên vẻ trầm mặc của lịch sử và sự túc sát của phương Bắc.

Nhà họ Triệu nằm ngay trung tâm Vân Kinh, là một căn Tứ Hợp Viện yên tĩnh giữa lòng thành phố náo nhiệt. Chiếc Bentley lăn bánh dọc theo một bức tường viện dài hun hút, hai bên trồng những cây hòe cổ thụ đã có tuổi đời ba bốn trăm năm. Tầm giờ này Vân Kinh vẫn còn rất náo nhiệt, bên cạnh có những du khách đạp xe đi tham quan, phía trước vài trăm mét chính là những cung điện cổ kính uy nghiêm.

Cuối cùng, chiếc Bentley dừng lại trước một cánh cổng Tứ Hợp Viện trông có vẻ khiêm tốn. Thẩm Thư Dịch cảm thấy cái bề ngoài của ngôi nhà này hoàn toàn không hoành tráng bằng căn Thủy Loan Nhất Hào mà cậu ở. Nhưng kết quả là khi đẩy cửa bước vào, bên trong mới thực sự là một thế giới khác. Bên ngoài là tường xám cũ kỹ, nhưng đình viện lại được xây rất mới, chắc hẳn là vừa được trùng tu vài năm gần đây.

Kiến trúc mang đậm nét đặc trưng của vùng Vân Kinh, đình đài lầu các, cao thấp đan xen, đá xếp tạo cảnh, hành lang quanh co. Thẩm Thư Dịch chỉ cần liếc mắt một cái là trong lòng đã tự định giá được ngôi nhà này. Ngay cả ở Vân Kinh, đây chắc chắn là bất động sản thuộc hàng top đầu, không có con số 20 tỷ làm nền thì đừng hòng chạm tay vào.

Một phần khách khứa đã đến đông đủ, đi xuyên qua hành lang chính là đại sảnh tổ chức tiệc.

Ánh đèn lung linh, trang phục lộng lẫy, tiếng cười nói rộn ràng nhưng không hề ồn ã, chứng tỏ những người có mặt ở đây nếu không giàu sang thì cũng quyền quý, tố chất cực cao.

Thẩm Thư Dịch lướt mắt nhìn qua, dù không mấy quan tâm đến chính sự, cậu vẫn nhận ra vài gương mặt thường xuyên xuất hiện trên bản tin thời sự. Đến lúc này, cậu mới thực sự hiểu tại sao Thẩm Luật lại bất chấp sự phản đối của mọi người trong nhà, kiên quyết thực hiện di nguyện của ông nội để mở rộng thị trường vào nội địa. Vân Cảng dù có xa hoa trụy lạc đến đâu, thì nơi này mới chính là trung tâm của quyền lực.

Bất giác, Thẩm Thư Dịch cảm thấy hơi căng thẳng.

Nhưng giây tiếp theo, sự căng thẳng đó tan biến ngay lập tức. Có một người còn căng thẳng hơn cả cậu. Cậu quay đầu lại nhìn Triệu Từ đang lén lút trốn sau lưng mình, dáo dác nhìn quanh sảnh tiệc. Thân hình cao hơn mét tám mà cứ cố thu mình vào cái bóng của cậu, nhìn buồn cười không để đâu cho hết.

Cậu: “…” “

Đây là nhà anh mà, anh lấm lét cái gì thế?”

“Cậu thì biết cái gì!” Triệu Từ nhìn trái nhìn phải, sắc mặt trắng bệch: “Cậu không biết tối nay có bao nhiêu người đang chờ xem trò cười của tôi đâu! Chắc chắn bọn họ đều đang mỉa mai tôi trong lòng cho mà xem.”

… Anh bị chứng hoang tưởng bị hại à đại ca!

Thẩm Thư Dịch cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía này, thấy hơi mất mặt. Cậu định ra tay trước, tách Triệu Từ ra khỏi lưng mình. Nào ngờ, bên tai bỗng vang lên những tiếng bàn tán nhỏ nhẹ.

“Ông nói thật hay đùa vậy, Triệu Từ không phải con ruột nhà họ Triệu sao?”

Cậu quay đầu lại, tại khu vực tiệc đứng, mấy thanh niên ăn mặc sành điệu đang tụ tập tán gẫu.

Nhìn dáng vẻ, mấy người này chắc là bạn đồng hành được những nhân vật quyền quý trong phòng mang theo. Ai nấy đều có gương mặt rất thanh tú, nhưng khí chất thì vẫn kém một bậc.

“Ông nói nhỏ thôi, đừng để người khác nghe thấy. Tôi nghe người nhà tôi nói, hình như là bị bế nhầm từ lúc mới sinh.”

“Bữa tiệc tối nay chính là để giới thiệu Thái tử gia thật sự. Mấy ông nhìn hiện trường mà xem, một nửa giới quyền quý của Vân Kinh đều đã có mặt rồi.”

Mấy người họ mải mê trò chuyện, không hề nhận ra có người đang bị buộc phải nghe lén.

“Vậy còn Triệu Từ thì sao? Chẳng phải sẽ xấu hổ đến chết à, hôm nay anh ta có đến không?”

“Nếu là tôi thì tôi chẳng đến đâu. Nghe nói vị Thái tử thật sự là một nhân vật lợi hại lắm, trước khi được nhận lại nhà họ Triệu, sự nghiệp kinh doanh riêng đã rất lớn rồi.”

“Triệu Từ thì tính là cái gì? Chỉ là một tên con ông cháu cha không học vấn không nghề nghiệp, một bao cỏ chính hiệu. Đến đây chỉ có nước làm nhục mặt mình thôi.”

Người vừa lên tiếng có đôi lông mày mảnh và đôi mắt dài, gương mặt toát lên vẻ khắc nghiệt. Cái miệng hắn ta cũng thật xứng đôi với ngoại hình, nói năng thực sự khó nghe. Hắn ta còn định bồi thêm vài câu nữa, ai bảo Triệu Từ đã làm hắn ta mất mặt trong bữa tiệc năm kia chứ.

Năm đó, hắn ta muốn bắt quàng làm sang với nhà họ Triệu, e dè tiến lên mời một ly rượu, nhưng ánh mắt Triệu Từ nhìn qua sắc lẹm như muốn nhìn thấu mọi toan tính nhỏ nhen của hắn ta. Cuối cùng, Triệu Từ chẳng chạm môi dù chỉ một giọt. Nghĩ lại vẫn thấy tức, nay hổ xuống đồng bằng, hắn ta xông lên đạp thêm vài cái thì đã sao?

Nào ngờ, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng cười khẩy nhẹ nhàng.

Gã thanh niên quay đầu nhìn lại, đập vào mắt đầu tiên là một khuôn mặt đẹp đến mức chói lóa dưới ánh đèn. Bản thân hắn ta vốn sống bằng mặt nên cực kỳ nhạy cảm với nhan sắc của người khác, khi nhìn thấy gương mặt này, hắn ta bỗng có cảm giác hụt hẫng như một hạt trân châu nhỏ bé được thấy vầng trăng sáng.

“Cậu cười cái gì?” Hắn ta vẫn chưa nhận ra Thẩm Thư Dịch là ai.

“Cười anh đó. Người ta là Thái tử thật còn chưa thèm liếc anh lấy một cái, mà anh đã vội vã nịnh bợ rồi. Sao vậy, nghề này kiếm ra tiền à? Cho tôi tham gia với được không?”

Mặt gã thanh niên đỏ bừng lên vì bị nhục mạ không thốt nên lời.

“Nhanh lên.” Thẩm Thư Dịch giữ vẻ mặt không đổi, dùng khuỷu tay chọc vào người Triệu Từ đang ở sau lưng: “Hắn ta mắng anh là bao cỏ kìa, anh nên đáp trả thế nào?”

Triệu Từ do dự một lát: “Phản… phản đòn hả?”

Thẩm Thư Dịch: ?

“Đồ vô dụng!”

“QvQ.”

Thì y vốn dĩ có biết dùng tiếng Trung để mắng người đâu chứ!!

Thẩm Thư Dịch mắng câu “đồ vô dụng” là dành cho Triệu Từ, nào ngờ gã thanh niên kia nghe xong lại tưởng cậu đang chửi mình. Hắn ta ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng nhìn thấy Triệu Từ đang đứng cạnh Thẩm Thư Dịch.

Nếu là trước đây, hắn ta còn có vài phần kiêng dè Triệu Từ. Nhưng giờ đây y đã chẳng còn mang dòng máu nhà họ Triệu, thù mới hận cũ cộng dồn lại, cộng thêm việc nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Thẩm Thư Dịch, hắn ta liền lầm tưởng cậu là người tình mà Triệu Từ mang theo.

“Cậu là người theo anh ta hiện giờ à?” Gã thanh niên hỏi.

Theo? Sao vậy, trong cái vòng tròn Vân Kinh này, ngay cả vị hôn phu cũng không được có danh phận, mà chỉ có thể gọi là “theo” thôi sao?

“Nhìn mặt mũi cũng khá đấy, sao đầu óc lại không tỉnh táo thế này. Bây giờ đi theo Triệu Từ rồi nói giúp anh ta, cậu tưởng cậu sẽ kiếm chác được lợi lộc gì chắc?”

Gã thanh niên cười khẩy: “Một con chó sa cơ, một con vịt nhỏ mù quáng. Hai người các người cũng đúng là… Á!”

Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Thư Dịch đã trực tiếp cầm ly rượu vang trên bàn, hắt thẳng vào mặt hắn ta.

“Miệng bẩn như vậy, mời anh uống ly rượu súc miệng, thấy thế nào?”

Gã thanh niên nghiến răng, hạ thấp giọng: “Cậu bị bệnh à!”

“Xin lỗi.” Thẩm Thư Dịch chẳng buồn nói lại lần thứ hai.

Gã thanh niên nắm chặt nắm đấm, không biết cái tên người tình nhỏ đi theo bên cạnh Triệu Từ này rốt cuộc có lai lịch gì mà lại dám ngang ngược ngay trên địa bàn của nhà họ Triệu như thế! Chỉ dựa vào việc cậu ta có một gương mặt xinh đẹp thôi sao?!

“Ồn ào náo loạn, tất cả đang làm cái gì thế hả.”

Từ phía không xa, một giọng nam trung trầm ấm đầy uy nghiêm truyền đến. Chủ nhân của tòa nhà, người đang nắm quyền nhà họ Triệu hiện tại, Triệu Kình, từ trong đám đông bước ra.

Triệu Từ vốn dĩ vẫn đang nấp sau lưng Thẩm Thư Dịch xem kịch một cách đầy hứng thú. Thực ra y không hề giận, thấy Thẩm Thư Dịch ra mặt thay mình thì thấy thú vị thôi. Lúc này thấy ba xuất hiện, Triệu Từ lập tức thu lại dáng vẻ đùa cợt, đứng thẳng người dậy: “Ba.”

Đây chính là ba của Triệu Từ sao? Thẩm Thư Dịch cũng bày ra thái độ của bậc hậu bối: “Chú Triệu.”

“Con là Tiểu Thư?”

“Dạ.”

“Ba, đúng vậy, em ấy chính là Tiểu Thư, em trai ruột của sếp Thẩm.”

Ánh mắt Triệu Kình dừng lại trên người Thẩm Thư Dịch, cậu cảm thấy sống lưng mình hơi tê dại. Sau đó, Triệu Kình liếc nhìn gã thanh niên vừa lăng mạ lúc nãy, lúc này hắn ta đã sợ đến mức toàn thân run rẩy. Đội bảo vệ rẽ đám đông, không khách khí chút nào mời hắn ta ra ngoài. Từ đầu đến cuối, Triệu Kình không nói một lời, nhưng khí trường lại đè nén tất cả mọi người có mặt.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thư Dịch nhìn thấy một người đàn ông còn có cảm giác áp bức hơn cả anh trai mình.

Triệu Kình nhíu mày nhìn Triệu Từ: “Đã đến rồi, sao không qua chào ba một tiếng.”

Triệu Từ im lặng, Triệu Kình nói tiếp: “Vừa vặn quá. Anh trai con tối nay cũng ở đây, qua đây gặp nó đi.”

Cái đệch!

Triệu Từ ngay lập tức trao đổi ánh mắt với Thẩm Thư Dịch.

Triệu Từ: Đệch! Tiểu Thư ơi tới rồi tới rồi đánh chó cũng phải ngó mặt chủ cậu không thể trơ mắt nhìn tôi bị cậu chủ thật đuổi ra khỏi nhà đúng không nhớ kỹ kịch bản của chúng ta lát nữa nhất định phải diễn thật ân ái để ba tôi biết cậu không tôi không gả ông ấy nể mặt vị thế nhà họ Thẩm thì nhất thời sẽ không dám làm gì tôi hiểu chưa! ( đoạn này tác giả viết không dấu không cách nên mình để nguyên luôn nhé )

Thẩm Thư Dịch: Không hiểu, mắt trái anh bị chuột rút à?

Hai người liếc mắt đưa tình một hồi, Thẩm Thư Dịch thực sự không hiểu cái động tác nháy mắt trái như bị chuột rút của Triệu Từ là muốn diễn đạt cái gì. Cậu còn bị y lây nữa, lúc thu hồi tầm mắt, mắt trái của cậu cũng giật liên hồi.

Cứ như sắp có chuyện đại sự gì xảy ra vậy.

Triệu Kình vẫy tay với một bóng lưng cách đó không xa: “A Hành, lại đây, gặp mặt em trai và em dâu của con đi.”

Triệu Từ đã ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu, ưỡn ngực, vung tay một cái thật mạnh, kéo Thẩm Thư Dịch vào lòng mình.

Ơ? Cứ tưởng sẽ bị ăn đòn, sao lần này Thẩm Thư Dịch lại ngoan ngoãn vậy? Khoan đã, sao người cậu ấy lại đổ xuống thế này, đệch, ngã thật rồi!

Chưa đợi Triệu Từ kịp đỡ Thẩm Thư Dịch không hiểu vì sao suýt ngã quỵ xuống đất, thì ở phía bên kia, người anh trai chưa từng gặp mặt của y đã vững bước tiến lại gần.

Triệu Kình giới thiệu: “Tiểu Từ, đây là anh trai con, Triệu Duật Hành.”