Người hâm mộ F1 trên khắp nước Mỹ đang tụ hội về đây. Trong khán đài với sức chứa hàng vạn người, các tay đua đang cùng nhau tạo nên một chặng F1 United States Grand Prix đầy phấn khích. Trận đấu đã bước vào giai đoạn về đích kịch tính nhất, giọng nói hưng phấn của bình luận viên vang vọng khắp không trung:
“Vòng cuối cùng rồi! Louis đang cố gắng phanh muộn ở khúc cua số 12, nhưng Triệu Từ! Triệu Từ đã khóa góc cua từ sớm!”
“Một pha phán đoán cực kỳ tinh tế, bảo vệ hoàn hảo vị trí dẫn đầu của mình. Khoảng cách giữa hai người hiện tại chỉ còn 1,2 giây!”
“0,08! 0,07! Liệu gương mặt đến từ phương Đông này có thể đánh bại Louis, trở thành chú ngựa ô của năm nay và giành lấy ngôi vô địch hay không!”
Trên đường đua dài khoảng 5 km, Triệu Từ ngồi vững chãi trong khoang lái, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào vạch đích phía trước, dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay. Với tư cách là gương mặt phương Đông trẻ tuổi nhất trên đường đua F1, Triệu Từ vô cùng nổi tiếng trong giới tay đua người Hoa. Ngoại hình trẻ trung tuấn tú, tài năng thiên bẩm, một thiên tài xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, những danh xưng mỹ miều này giúp y có lượng người hâm mộ trải khắp trong và ngoài nước.
Hôm nay là trận chiến tranh chức vô địch của y, rất nhiều người Hoa đã lặn lội qua đại dương để đến đây cổ vũ. Trên khán đài, người hâm mộ vẽ tên y lên mặt, đồng loạt đội chiếc mũ đỏ đặc trưng của Triệu Từ.
“Á á á á đẹp trai quá chồng ơi!!! Chỉ cần nhìn thấy mặt anh ấy thôi là mấy chục triệu tiền vé máy bay của bà đây cũng thấy đáng rồi!!”
“Trời ơi nhất định phải thắng! Cứ nghĩ đến việc hai năm trước Triệu Từ vì tai nạn hôn mê mà lỡ mất chức vô địch kỳ trước là tôi lại thấy đau lòng!”
“Đúng thế! Tôi cũng vậy!”
“Người không sao là tốt rồi, tôi cứ tưởng anh ấy sẽ bị PTSD cơ, ai ngờ nghỉ ngơi chưa bao lâu đã bắt đầu thi đấu lại. Đúng là không hổ danh anh Từ!”
“Này, mọi người nhìn anh ấy hôm nay xem.” Một fan trên khán đài bỗng lên tiếng: “Tư thế lái xe của anh Từ điệu lắm nhé, mọi người không nhận ra hôm nay anh ấy trình diễn kỹ thuật nhiều hơn hẳn các trận trước à? Không biết còn tưởng anh ấy đang xòe đuôi như công để khoe sắc đấy!”
“Sao cô biết chắc không phải anh ấy đang khoe sắc?” Một fan lâu năm nói: “Bạn là fan mới đúng không? Trước khi mở bán vé chẳng lẽ không nghe ngóng được tin hành lang gì à? Nghe nói trận đấu lần này của anh Từ, vị hôn phu của anh ấy cũng đến xem đấy.”
“Cái gì? Anh Từ có vị hôn phu rồi á?”
“Công bố trên Instagram lâu rồi! Là cậu ba của tập đoàn Anh Hoa ở Vân Cảng ấy. Mấy người dùng mạng thời đại nào thế? Chuyện liên hôn giữa hai nhà Thẩm, Triệu ai mà chẳng biết!”
“Vãi thật.” Fan mới kia vô cùng chấn động: “Nhưng tôi nghe nói ngày trước chẳng phải anh Từ từng tuyên bố trước truyền thông là cả đời không yêu đương, không kết hôn, chỉ sống trọn đời với xe đua kia mà? Sao giờ tự nhiên lại muốn lấy chồng vậy?”
“Chắc là do sức hút của anh dâu lớn quá.”
“Mọi người nói vậy làm tôi thấy tò mò không biết vị hôn phu của anh Từ trông thế nào quá.”
Tiếng bàn tán đợt này chưa dứt, đợt khác đã trỗi dậy. Hơn nữa, số người tham gia vào chủ đề này ngày càng đông, âm thanh lớn đến mức hàng ghế VIP phía trước cũng nghe thấy rõ mồn một.
Không biết là ai đã liếc mắt qua, dù đang thảo luận sôi nổi vẫn có thể xao nhãng, dùng khuỷu tay chọc chọc bạn mình: “Này, bà nhìn nhanh cái bạn nam ngồi ở ghế VIP hàng đầu tiên, vị trí thứ ba kìa!”
“Cái gì cái gì?”
“Đẹp trai quá đi mất!!!”
“Hả? Chỉ thấy mỗi cái sau gáy mà bà cũng nhìn ra được?”
“Bà không hiểu đâu, có những mỹ nhân chỉ nhìn bóng lưng thôi là biết mỹ nhân rồi. Tin tôi đi, tôi vừa thấy góc nghiêng lúc cậu ấy quay đầu, đẹp đến mức tôi muốn ngừng thở luôn!”
…
Những tiếng thảo luận đó cứ thế loáng thoáng lọt vào tai Thẩm Thư Dịch, lớn đến mức cậu muốn giả vờ không nghe thấy cũng khó.
Đúng vậy, chàng trai ngồi hàng đầu VIP đang bị bàn tán chính là Thẩm Thư Dịch đã trải qua lễ Giáng sinh thứ hai tại Mỹ. Thấm thoát thời gian đã trôi qua hai năm.
Thẩm Thư Dịch vốn lớn lên ở Bắc Mỹ nên sau khi quay lại đây, cậu không gặp bất kỳ khó khăn nào trong việc thích nghi. Ngược lại, thỉnh thoảng nhớ về nửa năm ở Vân Cảng, cậu mới có cảm giác như một giấc mơ huyền ảo, tựa như chuyện của kiếp trước.
Hai năm trước, khi Thẩm Thư Dịch vừa hạ cánh xuống Mỹ, việc đầu tiên cậu làm là đi xem vị hôn phu thực sự của mình. Đến Trung tâm Y tế Cedars-Sinai ở Los Angeles, cuối cùng cậu cũng gặp được Triệu Từ.
Lúc đó, y vẫn chưa tỉnh, nằm hôn mê trên giường bệnh với khuôn mặt lạ lẫm đến đáng sợ, khiến Thẩm Thư Dịch cảm thấy không chân thực chút nào.
Nghe quản gia chăm sóc Triệu Từ kể lại, y bị thương trong một cuộc đua xe tư nhân ở Los Angeles. Lúc đó, cả người lẫn xe đều lộn nhào ra ngoài hàng rào, cứ ngỡ là xe nát người tan, không ngờ Triệu Từ mạng lớn nên giữ được một hơi tàn. Nhóm bạn bè ăn chơi của y vội vàng đưa y vào bệnh viện, nhưng lại sợ hãi không dám liên lạc với người nhà họ Triệu.
Suy cho cùng, thân phận của Triệu Từ vô cùng quan trọng. Nếu để người nhà họ Triệu biết đại thiếu gia của họ bị đám người này lôi kéo đến trường đua xe phi pháp, lại còn suýt mất mạng, chắc chắn bọn họ sẽ phải gánh chịu hậu quả không gánh nổi!
Để trốn tránh sự truy cứu từ nhà họ Triệu, đám người này tụ tập lại nghĩ ra một cách, tạm thời không báo cho gia tộc chuyện Triệu Từ gặp nạn. Khi quản gia hỏi đến, bọn họ đồng thanh bảo rằng Triệu Từ có việc phải về nước vài ngày.
Vốn dĩ lời nói dối này chỉ cần kiểm chứng là vỡ lở, nhưng trùng hợp thay, nhà họ Triệu ở Vân Kinh lại có tin nhắn sang, thực sự bảo Triệu Từ phải về nước, có điều không phải về Vân Kinh, mà là tới Vân Cảng để gặp gỡ đối tượng liên hôn tương lai.
Thời gian chính xác là tháng Ba năm kia.
Thẩm Thư Dịch nghĩ, hèn chi. Ngày đó cậu từ đám tang ông nội trở về, Thẩm Luật rõ ràng đã nói với cậu là người họ Triệu đã tới Thủy Loan Nhất Hào rồi. Nếu không, cậu đã chẳng khẳng định chắc nịch rằng Triệu Duật Hành là vị hôn phu của mình như vậy.
Trên đời này lại có chuyện cạn lời và trùng hợp đến thế, mọi thứ cứ thế đâm sầm vào nhau, khiến cậu trở thành nạn nhân lớn nhất.
Nghĩ đến Triệu Duật Hành, trái tim vốn đã bình lặng suốt hai năm của Thẩm Thư Dịch vẫn gợn sóng, như bị một chiếc gai mềm mại đâm vào.
Những chuyện sau đó cũng chẳng có gì đáng nói, nhạt nhẽo vô vị.
Tháng thứ ba sau khi Thẩm Thư Dịch đến Mỹ, Triệu Từ đã tỉnh dậy từ trạng thái sống thực vật. Tháng thứ tư, hai người làm quen đơn giản với nhau, cả hai đều chấp nhận cuộc liên hôn không thể rũ bỏ này một cách êm đẹp. Thẩm Thư Dịch đã chẳng còn sức lực để phản kháng nữa, muốn liên hôn thế nào thì tùy.
Cũng vì cơ thể Triệu Từ chưa hồi phục hoàn toàn nên đám cưới vốn dự định diễn ra vào năm kia đã bị kéo dài ròng rã suốt hai năm. Đợi trận đua này của Triệu Từ kết thúc, theo thỏa thuận giữa hai nhà Triệu, Thẩm, có lẽ hai người sẽ về nước hoàn thành hôn lễ vào tháng sau.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thư Dịch vô thức sờ vào vị trí ngón áp út. Chỗ đó trống trơn, đáng lẽ phải có một chiếc nhẫn cưới mới đúng.
“Khúc cua cuối cùng! Triệu Từ đã cán đích!! Vô địch!! Chức vô địch thuộc về Triệu Từ!!”
Thẩm Thư Dịch: … Ồn ào quá.
Rốt cuộc là ai đã chọn cho cậu cái vị trí kỳ quặc ngay dưới loa phóng thanh thế này vậy? ^ ^?
Sau vạch đích, Triệu Từ đạp mạnh phanh, đầy hăng hái bước ra từ chiếc Ferrari, giơ cao tay lên chào. Phải công nhận rằng Triệu Từ là một người đàn ông rất biết cách khuấy động cảm xúc của khán giả và người hâm mộ, cứ hệt như sinh ra là để làm ngôi sao lớn vậy.
Tất cả những người xung quanh Thẩm Thư Dịch đều đứng bật dậy, hò hét điên cuồng vì người đàn ông này. Tuy nhiên, niềm vui là của họ, còn Thẩm Thư Dịch chỉ cảm thấy vừa ồn vừa náo loạn. Cậu vô cảm bịt tai lại.
Nào ngờ, Triệu Từ đang ở cách xa hàng trăm mét không biết làm sao lại tìm thấy vị trí của cậu, đứng trên bục nhận giải gửi cho cậu một nụ hôn gió đầy vẻ lẳng lơ.
Đạo diễn hình ảnh cũng là kiểu người chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, men theo ánh mắt đưa tình và nụ hôn gió của Triệu Từ, lập tức khóa ngay vị trí của Thẩm Thư Dịch. Ống kính độ nét cao trong nháy mắt đã chiếu gương mặt xinh đẹp như một pho tượng sứ phương Đông quý giá của cậu lên màn hình lớn nhất sân đua.
Tức thì, toàn bộ khán giả sôi sục!
Bình luận viên cũng hùa theo: “Ha ha, nghe nói vị hôn phu của Triệu hôm nay cũng có mặt tại hiện trường, lẽ nào chính là mỹ nhân này sao?”
Mỹ nhân cái đầu ông ấy.
Thẩm Thư Dịch muốn trở mặt ngay tại chỗ, nhưng lại nghĩ đến cuộc liên hôn đầy tính diễn kịch giữa mình và Triệu Từ. Nếu bây giờ mà lộ vẻ mặt hầm hầm, ngày mai chắc chắn sẽ lên đầu đề tin tức báo chí Hong Kong và đại lục.
Nhịn.
Thẩm Thư Dịch cười giả trân:
Mặc dù chỉ là một nụ cười giả tạo không thể giả tạo hơn, nhưng mỹ nhân cười một cái vẫn giành được tiếng hò reo lớn nhất toàn trường, thậm chí còn lớn hơn cả tiếng hoan hô lúc Triệu Từ đoạt chức vô địch vừa nãy.
Sau khi nở một nụ cười mang tính thương mại đầy lấy lệ, Thẩm Thư Dịch nhanh chóng đứng dậy. Vệ sĩ như hình với bóng, ngay lập tức hộ tống chàng trai cao lãnh đẹp trai này rời khỏi hiện trường.
Đúng là anh dâu xịn có khác…
“Thì ra hoàn toàn không thèm để tâm đến anh ấy thật, lại còn bỏ về sớm nữa…” Những fan cuồng còn lại trên sân đấu thầm nghĩ như vậy.
Thẩm Thư Dịch đi chưa được bao xa, Triệu Từ đã đuổi kịp, tự nhiên như không khoác vai cậu.
“Thật là chẳng nể mặt chút nào cả, vị hôn phu ơi. Tôi vừa mới hôn gió xong mà cậu đã chạy mất dạng rồi?”
“Có ai mượn anh làm mấy cái trò mất mặt đó giữa thanh thiên bạch nhật đâu.” Thẩm Thư Dịch gạt tay Triệu Từ xuống, cười lạnh: “Tránh xa tôi ra một chút.”
Vẻ mặt chán ghét thậm chí còn chẳng buồn che đậy.
Kể từ khi đạt được thỏa thuận hợp tác làm vị hôn phu nhựa chiến lược với Triệu Từ, Thẩm Thư Dịch và y lại vô tình trở thành bạn bè theo kiểu miễn cưỡng có thể nói với nhau vài câu. Công tâm mà nói, gạt bỏ mối quan hệ liên hôn sang một bên thì Triệu Từ cũng là người khá ổn. Đời tư sạch sẽ, vòng bạn bè không có gì lộn xộn, trong mắt y chỉ có xe đua.
Theo cách nói của Thẩm Thư Dịch, so với cậu, cậu cảm thấy chiếc Ferrari của Triệu Từ giống vị hôn thê của y hơn.
“Chiều nay dì nhỏ sẽ đến tìm tôi ở trang viên nhà cậu, cậu có muốn gặp một chút không?” Triệu Từ nhắc đến chuyện chính sự: “Dì nói muốn bàn bạc về chuyện về nước kết hôn vào tháng sau.”
“Nhanh vậy sao?” Thẩm Thư Dịch ngạc nhiên.
“Ừ, hai nhà Thẩm, Triệu sắp bắt đầu hợp tác đến nơi rồi, chúng ta không vội nhưng họ thì sốt sắng lắm.” Triệu Từ vỗ ngực bảo đảm bằng giọng điệu lả lơi: “Cậu yên tâm đi cục cưng, dạo này tôi đã đọc thuộc lòng đủ loại sách về cưới trước yêu sau rồi, tôi thấy mình đang mạnh vãi chưởng luôn, có thể cùng lúc cưới trước yêu sau với mười người luôn ấy chứ.”
Thẩm Thư Dịch: ?
“Gần đây tôi cũng đọc kỹ mấy cuốn tiểu thuyết tên là Một trăm phương pháp g**t ch*t vị hôn phu, đặc biệt là mấy tên thích đua xe ấy, dàn dựng một vụ tai nạn xe cộ đơn giản vô cùng, anh có muốn thử không?”
“Có nhất thiết phải nhằm vào tôi dữ dội vậy không cục cưng?”
“Anh mà còn gọi tôi bằng cái tên đó một lần nữa là tôi tiễn anh xuống địa ngục ngay và luôn.” Thẩm Thư Dịch nói bằng giọng lạnh lùng, không phải kiểu tỏ ra ngầu mà là cậu thực sự nghĩ như vậy.
Đối với những người mình không ưa, Thẩm Thư Dịch luôn giữ một khoảng cách vô cùng rõ rệt. Triệu Từ quen biết cậu hai năm, chưa từng thấy Thẩm Thư Dịch nở một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Triệu Từ: .
Góa phụ đen à? Càng thêm k*ch th*ch rồi đây!
Quả không hổ danh là vị hôn phu gia tộc đã chọn cho mình! Yêu quá đi mất! Mình nhất định phải làm cậu ấy cảm động! Sưởi ấm trái tim cậu ấy!
Thẩm Thư Dịch chẳng buồn đôi co với Triệu Từ. Hai năm ở Mỹ, tính cách cậu ít nhiều đã thay đổi, không còn mặn mà với việc giao lưu với người khác nữa. Nói chuyện thôi cũng thấy mệt.
Buổi chiều, Thẩm Thư Dịch cùng Triệu Từ quay về trang viên. Chỗ ở của Triệu Từ là ở Los Angeles, còn trang viên này là nơi Thẩm Thư Dịch thường xuyên lui tới. Dù ngoài miệng mắng nhiếc Triệu Từ, nhưng dù sao hai người cũng là vị hôn phu trên danh nghĩa, người nhà họ Triệu đến, Thẩm Thư Dịch vẫn phải tiếp đón cho tử tế.
Người đến là dì nhỏ của Triệu Từ, Triệu Nguyệt.
Nói đi cũng phải nói lại, đây không phải lần đầu Thẩm Thư Dịch gặp người nhà Triệu Từ. Trước đây cậu đã thấy ảnh ba mẹ y qua trang cá nhân, trông họ thực sự chẳng giống Triệu Từ chút nào. Mẹ không giống thì thôi đi, vì Thẩm Thư Dịch nghe nói mẹ hiện tại của Triệu Từ không phải mẹ đẻ mà là vợ kế của ba anh ta, Triệu Kình. Nghe đâu mẹ ruột của Triệu Từ đã qua đời vì sức khỏe yếu không lâu sau khi sinh y.
Thế nhưng, Triệu Từ cũng chẳng giống ba mình một chút nào cả. Chuyện này đúng là kỳ lạ.
Triệu Nguyệt đến đây rõ ràng là có chuyện muốn nói với Triệu Từ. Bà đến cũng thật không đúng lúc, đúng vào khung giờ bác sĩ riêng đến kiểm tra sức khỏe cho Triệu Từ. Kể từ khi tỉnh lại ở bệnh viện hai năm trước, Triệu Từ bắt đầu mắc một vài căn bệnh vặt, câu lạc bộ đua xe đã sắp xếp cho y kiểm tra sức khỏe hàng tuần để đảm bảo cơ thể luôn ở trạng thái đỉnh cao.
Thẩm Thư Dịch chào Triệu Nguyệt một tiếng. Trong phòng khách căn bản không còn việc gì của cậu nữa. Thấy Triệu Nguyệt lần này đến với thần sắc nghiêm trọng, biểu cảm nặng nề khác thường, dường như có điều gì hệ trọng muốn nói với Triệu Từ.
Cậu không có hứng thú nghe chuyện nhà họ Triệu, bèn tìm một cái cớ để đứng dậy rời đi: “Hai người có việc cứ thong thả nói chuyện, con đi gọt ít hoa quả cho mọi người.”
Tất nhiên là cậu sẽ không tự tay gọt rồi ^ ^.
Người được ăn hoa quả do đích thân Thẩm Thư Dịch gọt chắc vẫn còn chưa đầu thai đâu. Cậu chỉ định lượn qua nhà bếp một vòng rồi chỉ đạo người hầu cắt gọt và bày biện ra đĩa mà thôi.
“Tiểu Thư, không cần đâu, cô không ăn.” Triệu Nguyệt lên tiếng. Bà đã gặp Thẩm Thư Dịch vài lần trước đó nên cách nói chuyện cũng khá thân thuộc: “Con cũng ngồi xuống đi, dì nghĩ chuyện này con cũng có quyền được biết.”
Thẩm Thư Dịch: ?
Làm gì mà không khí căng thẳng dữ vậy, lẽ nào thực sự có chuyện đại sự gì sao? Chẳng lẽ nhà họ Triệu phá sản chỉ sau một đêm? Thế thì tốt quá, cậu sẽ thu dọn hành lý về Vân Cảng ngay lập tức, dẹp luôn cái vụ liên hôn này đi!
Trong khi Thẩm Thư Dịch còn đang suy nghĩ vẩn vơ, thì tên ngốc thần kinh thô Triệu Từ này cũng nhận ra bầu không khí có gì đó sai sai.
“Dì nhỏ, có chuyện gì thế? Sao phải nghiêm trọng vậy, dì định nói gì à?”
Triệu Từ định dùng khiếu hài hước để làm dịu bầu không khí. Y nhớ đến một bộ phim đang hot ở Bắc Mỹ mấy ngày nay, kể về nam chính được ba mẹ nuôi dưỡng mười mấy năm, cuối cùng mới phát hiện mình không phải con ruột, còn cậu chủ thật sự lại là cậu bạn cùng bàn đáng thương thường xuyên bị mình bắt nạt. Cái mô-típ vốn đã nát bét trong truyện mạng trong nước không hiểu sao lại rất được lòng người nước ngoài, doanh thu phòng vé sắp lập kỷ lục đến nơi. Triệu Từ từng rủ Thẩm Thư Dịch đi xem nhưng bị cậu phũ phàng từ chối.
Triệu Từ nói đùa: “Dì nhỏ, dì định nói con cũng là con nhặt từ thùng rác về đấy hử ha ha ha ha ha ha…”
Triệu Nguyệt nhìn y bằng ánh mắt nghiêm nghị, không hề cười.
“Ha ha… ha ha ha… ha.” Theo biểu cảm đóng băng của Triệu Nguyệt, tiếng cười của Triệu Từ ngày càng khô khốc rồi tắt hẳn: “Dì nhỏ?”
Triệu Nguyệt hít một hơi thật sâu, nắm lấy tay Triệu Từ, đau lòng nói: “Tiểu Từ, sau khi biết sự thật này, con nhất định phải kiên cường. Thực ra… con đoán đúng rồi, con thực sự không phải con ruột nhà họ Triệu.”
Gương mặt Triệu Từ dần dần đờ ra, rồi y từ từ lấy tay ôm lấy mặt mình, biến thành cái biểu cảm y hệt bức tranh tiếng thét nổi tiếng thế giới. Cú sốc quá lớn, đứa trẻ này trông thì vẫn còn ngồi đó, nhưng tâm hồn thực chất đã đăng xuất được một lúc rồi.
“… Hả? Hả? Hả? Nhầm rồi?!!” Triệu Từ ngơ ngác, run rẩy: “Dì nhỏ, hôm nay đâu phải Cá tháng Tư đâu? Dì đang đùa con đúng không?”
Triệu Nguyệt lắc đầu: “Dì cũng hy vọng đây chỉ là một trò đùa. Tiểu Từ, con có nhớ lúc con nằm viện cần truyền máu không? Khi đó máu của con và ba con không tương thích, chính lúc ấy ba con đã phát hiện ra con không phải con ruột của ông ấy.”
“Vì con đang dưỡng bệnh nên mọi người vẫn luôn giấu kín, sợ con bị kích động quá mức.”
Triệu Từ vẫn còn trong cơn chấn động, lẩm bẩm: “Vậy… vậy sao giờ lại nói cho con biết?”
“Bởi vì đã tìm thấy đứa trẻ thực sự thất lạc của nhà họ Triệu rồi.” Triệu Nguyệt nặng nề nói.
Triệu Từ hoàn toàn chết lặng.
Trời đậu xanh rau má, y cứ tưởng mấy cái câu kiểu “A hi hi, nhóc tì à, thực ra con là con nhặt từ thùng rác về đấy” chỉ là truyền thuyết đô thị thôi chứ.
Hóa ra bấy lâu nay mọi người đều đang diễn kịch, chỉ có mỗi mình y là hàng thật giá thật được nhặt từ thùng rác về thôi à!
Triệu Nguyệt quay sang nhìn Thẩm Thư Dịch nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng. Nghĩ bụng, vị hôn phu bỗng chốc biến thành cậu chủ giả, biến cố lớn thế này chắc Thẩm Thư Dịch cũng khó mà chấp nhận được thực tế. Nhìn xem, đứa nhỏ này chắc đang đau lòng đến mức chẳng nói nên lời rồi.
Triệu Nguyệt an ủi: “Tiểu Thư, con không sao chứ?”
“Con không sao.” Thẩm Thư Dịch tinh thần bỗng chốc phấn chấn hẳn lên, lẩm bẩm: “Chuyện vui lớn thế này, sao đến tận hôm nay mọi người mới nói?”