Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 74: Nghệ thuật trà đạo



Lời nói dối này thật trơ trẽn.

Không quen biết ai? Mọi người ở hiện trường đều muốn làm quen với hắn kia kìa. Trợ lý uống say? Nhà họ Tạ bây giờ đã nghèo đến mức chỉ cử một trợ lý đi với thiếu gia sao?

Với thân phận và địa vị của hắn, hắn phải có cả một nhóm thư ký cùng đi công tác. Rõ ràng là trăm ngàn kẽ hở, nhưng Hạ Khâm nghe vậy, ma xui quỷ khiến vẫn gật đầu, thản nhiên nói: “Được, vậy anh lên xe đi.”

Thứ nhất là vì Tạ Tinh Lan đang đứng dưới mưa, tuy hắn có đem dù nhưng vai vẫn bị ướt, y hệt chú chó lớn sũng nước bên vỉa hè. Hạ Khâm đoán là mình điên thật rồi mới thấy thương cảm cho người trẻ tuổi đầy triển vọng mà ai cũng e sợ.

Thứ hai là hai từ “bạn cũ” như một thau nước mưa hứng ngoài cửa sổ tạt thẳng lên người cậu. Trái tim đang dao động của Hạ Khâm nhanh chóng lắng lại, không ngờ hắn dùng từ “bạn cũ” để mô tả mối quan hệ trong quá khứ của họ.

Hạ Khâm mất mát nghĩ, thà hắn ghét cậu còn hơn là thờ ơ buông bỏ cậu như vậy.

Tạ Tinh Lan mở cửa xe, ngồi thẳng vào hàng sau. Khi hai người còn bên nhau, vóc người hắn đã cao to, bây giờ sau nhiều năm ở nước ngoài, có vẻ hắn đã cao thêm. Lưng dài vai rộng, lúc ngồi vào như lấy đi hầu hết không khí trong xe, tạo cảm giác áp bức mạnh.

Hạ Khâm hơi nhích sang phía bên kia.

Tạ Tinh Lan im lặng một lát rồi nhanh chóng mở miệng: “Tôi cứ tưởng hôm nay không mưa nên dẫn theo hai trợ lý. Ai ngờ họ lại thiếu chuyên nghiệp, đã bỏ mặc không phục vụ tôi còn bị chuốc say.”

Hắn nhìn Hạ Khâm, cười: “Nếu không gặp em, tôi không biết về công ty kiểu gì.”

Hạ Khâm nở nụ cười nhạt, không biết tiếp lời thế nào nên chỉ “ừm” một tiếng, các ngón tay đặt trên đầu gối khẽ cong lên. Thái độ của Tạ Tinh Lan quá bình thường, tựa như gặp người quen cũ sau khi về nước. Hắn không hề nhắc đến quá khứ mà dứt khoát bỏ qua bãi mìn đó.

Những năm tháng yêu đương cuồng nhiệt cùng với mấy năm vướng mắc nọ có vẻ chỉ là ảo giác, chưa từng tồn tại.

Hạ Khâm cảm thấy cơn say từ ly rượu sâm panh bắt đầu kéo đến, khiến cậu hơi choáng váng.

Tạ Tinh Lan lên xe, tài xế hỏi: “Địa chỉ của anh là ở đâu?”

“Tôi không vội, đưa em ấy về nhà trước đi.” Tạ Tinh Lan đáp bằng giọng điệu tự nhiên.

Hắn vẫn như trước, dễ dàng trò chuyện với bất kỳ ai. Rời xa bữa tiệc từ thiện xa hoa, trên người Tạ Tinh Lan thấp thoáng bóng dáng thời thiếu niên làm Hạ Khâm ngẩn ngơ.

Dòng xe cộ trên đường kẹt cứng thành một hàng dài, làn mưa ngoài cửa sổ ngày càng nặng hạt hơn, không có dấu hiệu tạnh. Tài xế buồn chán chờ đợi, thấy Tạ Tinh Lan không ra vẻ kiêu ngạo nên thuận miệng bắt chuyện: “Anh vừa về nước sao?”

“Phải.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi ở nước ngoài mấy năm, trở về mới biết Bắc Kinh không thay đổi gì.”

“Thủ đô mà, làm sao thay đổi được?” Tài xế nói: “Anh nhìn những ngôi nhà trên đường vành đai hai này xem, có muốn phá cũng không thể phá.”

Tài xế bật chế độ nhiều chuyện: “Hai người các anh là bạn cũ à?”

Lúc nãy anh ta nghe thấy lời Tạ Tinh Lan nói.

“Phải không?” Tạ Tinh Lan bỗng nghiêng đầu nhìn cậu: “Thầy Hạ?”

Hạ Khâm đang ngơ ngác, đột nhiên bị gọi thì sững sờ: “Hả… cái gì?”

“Tôi vừa bảo với tài xế là chúng ta là bạn cũ, rất thân, vậy mà em không nghe tôi nói gì, em thế này…..” Tạ Tinh Lan cười: “Làm tôi mất mặt quá đi.”

Hạ Khâm: “…”

Ai là bạn cũ của anh? À không phải, ai thèm nể mặt anh? Cả đống nhân vật tai to mặt lớn nể mặt anh trong bữa tiệc từ thiện chưa đủ sao.

Trong khi Hạ Khâm còn chìm đắm trong nỗi đa sầu đa cảm vì tương phùng sau thời gian dài xa cách, hình như Tạ Tinh Lan đã thích nghi được. Hắn không hề tỏ ra oán hận, trông có vẻ đã thật sự buông bỏ quá khứ.

Hạ Khâm nghĩ nếu mình cứ tiếp tục ưu tư thì tự đa tình quá, thiếu lịch sự.

Tài xế nói: “Bắc Kinh lớn như vậy, dù là bạn cũ thì tình cờ gặp nhau cũng là duyên phận.”

“Ai nói không phải đâu?” Tạ Tinh Lan khẽ cười.

Hắn bỏ ra tám trăm tệ mua lịch trình của Hạ Khâm đâu phải để không ^-^.

Hạ Khâm im lặng, Tạ Tinh Lan thì làm như bạn bè nhiều năm không gặp, hắn hỏi: “Đúng rồi, vừa rồi tôi định hỏi em, sao em lại quyết định làm diễn viên?”

Phải một lúc sau cậu mới nhận ra Tạ Tinh Lan đang hỏi mình, giọng cậu hơi khàn: “Năm ba tôi thử vận ​​may, không ngờ lại nổi.”

“Làm diễn viên cực lắm.”

“Cũng tàm tạm.” Hạ Khâm chậm rãi nói: “Rồi sẽ quen thôi.”

“Còn anh thì sao?” Hạ Khâm điềm nhiên hỏi: “Mấy năm ở nước ngoài anh sống thế nào?”

“Khá ổn.” Giọng Tạ Tinh Lan trầm thấp: “Có điều thỉnh thoảng anh bị trộm ví trên đường, đi dạo thì gặp cướp có súng, còn bị người vô gia cư phê thuốc quấy rối giữa phố…”

Hạ Khâm khiếp sợ, quên mất nỗi buồn trong chốc lát: “Sao thảm vậy chứ?”

“Em tin thật à?” Tạ Tinh Lan bật cười: “Lừa thầy Hạ thôi.”

Hạ Khâm: “…”

Chữ “điên” đã lên đến mép, Hạ Khâm gắng gượng nuốt xuống.

“Rảnh rỗi.” Cậu cũng cười.

Hai người tìm về cách chung đụng hồi làm bạn năm cấp ba, cảm giác ngượng ngùng và bầu không khí ngột ngạt trong xe tan biến.

Hạ Khâm nghĩ cũng tốt, nếu không thể làm người yêu, ít nhất vẫn có thể làm bạn. Vậy cũng được, vậy đã là kết cục tốt nhất rồi.

Sau khi thả lỏng tinh thần căng thẳng tột độ, Hạ Khâm cảm thấy hơi men quay trở lại, mí mắt cậu đánh nhau.

“Buồn ngủ à?” Tạ Tinh Lan chú ý tới cậu.

“Ừm…” Hạ Khâm nói: “Tôi uống chút rượu.”

“Em ngủ một lát đi?” Người đàn ông gợi ý.

“…”

“Đến nhà em, tôi sẽ gọi em dậy.” Tạ Tinh Lan thản nhiên nói: “Được chứ?”

Cậu có thể nói không sao?

Dù Hạ Khâm có rộng lượng đến đâu, cậu cũng không thể ngồi chung xe với bạn trai cũ rồi ngủ thiếp đi như thể không có chuyện gì xảy ra. Trong lòng cậu thì nghĩ thế nhưng hành động lại trái ngược.

Mấy năm nay cậu rất hiếm khi có được giấc ngủ ngon, người đàn ông trước mắt cậu đây thỉnh thoảng sẽ quấy rầy cậu trong mơ, làm cậu trằn trọc cả đêm. Bây giờ hắn đã xuất hiện, Hạ Khâm khó lòng cưỡng lại cảm giác an toàn này.

Có vẻ Tạ Tinh Lan vẫn không đổi nước hoa, cơ thể hắn tỏa hương sung và cây cỏ thoang thoảng. Từ nãy đến giờ, mùi nước hoa nam tính đó dần bao phủ cả chiếc xe. Thứ ấy tựa như thuốc ngủ, lâu lắm rồi Hạ Khâm không ngửi thấy.

Cậu chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, nhưng không bao lâu sau, cậu đã tựa vào cửa sổ ngủ mất. Lúc đầu đường đi hơi xóc, cậu ngủ không ngon lắm. Sau đó chắc là đã lên đường cao tốc, mặt đường bằng phẳng hơn nên Hạ Khâm ngủ ở một chỗ rất thoải mái, mùi thảo mộc của quả sung cũng nồng hơn nhiều.

Cậu đang trong cơn mơ màng, không có thời gian để suy nghĩ thêm, từ từ chìm vào giấc ngủ sâu. Khi cậu thức dậy, sắc trời ngoài cửa sổ đã tối, mưa cũng đã tạnh.

Hạ Khâm mê man mở mắt.

“Tỉnh rồi à?” Giọng Tạ Tinh Lan vang lên.

Hạ Khâm giật mình: “Sao anh còn chưa đi?”

Tạ Tinh Lan đáp: “À, em ngủ say quá, tôi gọi em mấy lần mà em vẫn không tỉnh.”

Hạ Khâm: “…”

Cậu ngủ như chết luôn sao?

Hạ Khâm chống người ngồi dậy, mở cửa xe nhìn xung quanh. Tầm nhìn cậu dần rõ hơn, lý trí trở lại đôi chút. Cảnh tượng quen thuộc này chính là bãi đỗ xe ngầm trong cư xá cậu ở.

Hạ Khâm nhìn ghế lái, thấy chỗ đó trống không.

Hạ Khâm bất ngờ: “Tài xế đâu rồi?”

Tạ Tinh Lan: “Đi rồi.”

Hạ Khâm ngơ ngác mấy giây, trên mặt hiện vẻ kinh ngạc, dần hóa thành vô lý: “Anh ta đi rồi??? Anh ta đi rồi thì anh phải làm sao? Anh còn phải về công ty mà?”

Đây đúng là diễn biến vô lý.

Tạ Tinh Lan chậm rãi “à” một tiếng như mới nhớ tới chuyện này, hắn nói: “Hình như là vậy, tôi thấy em không dậy, anh ta thì có vẻ gấp gáp muốn đi vội, tôi không cản, để anh ta đi trước.”

Hạ Khâm: “……”

Hạ Khâm sắp rạn nứt, nếu không phải vẻ mặt của Tạ Tinh Lan quá nghiêm túc, cậu rất muốn nghi ngờ người đàn ông này đang cố ý. Giây tiếp theo có khi hắn sẽ bảo cậu mời gọi hắn lên uống ly trà.

Tốt nhất là nói cho rõ ràng hắn muốn “mời gọi” cái gì 

Sự thật chứng minh cậu đã nghĩ quá nhiều.

Tạ Tinh Lan không có ý định lên nhà cậu, hắn tự nhiên nói: “Không sao, em không cần lo cho tôi, lát nữa tôi gọi taxi về.”

Hạ Khâm bỗng hơi tiếc nuối.

Rồi cậu lập tức hãi hùng, vô cùng thất vọng về bản thân: Có gì phải hối hận!? Dừng não lại! Đừng nghĩ nữa!

Tạ Tinh Lan cười nói như vô ý: “Hay cho tôi mượn xe của thầy Hạ đi, ngày mai tôi trả lại cho em.”

Hắn dứt lời, bãi đậu xe rơi vào im lặng. Tạ Tinh Lan nhận ra mình có phần vội vàng.

Chết rồi.

Trực giác của hắn không sai, Hạ Khâm đã tính toán xong. Cuộc gặp gỡ này chỉ nên coi là tình cờ chạm mặt, nếu không cần thiết thì không cần giữ liên lạc. Lòng còn vương vấn sẽ chỉ làm bản thân thêm đau khổ, chi bằng không gặp nhau.

Bắc Kinh lớn đến vậy, nếu không chủ động tạo cơ hội, có thể hai người sẽ không bao giờ gặp được nhau dù sống cùng thành phố.

Tạ Tinh Lan im lặng một lát rồi nói: “Xin lỗi.”

Hắn không biết mình làm gì sai nhưng vẫn xin lỗi theo phản xạ.

Tạ Tinh Lan mấp máy môi: “Em dậy rồi thì nghỉ ngơi cho khỏe, tôi đi trước đây.”

Khi Hạ Khâm hoàn hồn, Tạ Tinh Lan đã đi về phía lối ra của bãi đậu xe ngầm. Lúc nãy cậu không để ý, bây giờ mới nhận ra bộ đồ hắn mặc ướt sũng vì mưa. Chắc là bị ướt lúc đang đợi xe bên ngoài tiệc tối… khi ấy hắn có ướt thế không?

Tạ Tinh Lan quay lưng lại với cậu, bước tới lối ra. Rõ ràng bóng lưng hắn thẳng tắp, nhưng Hạ Khâm lại cảm nhận được nỗi cô đơn toát ra từ hắn.

Hạ Khâm siết chặt nắm tay rồi lại thả lỏng.

Đừng đau lòng vì người ấy, nếu không đây chính là bước đầu tiên dẫn đến vận rủi.

Cậu hạ quyết tâm, lấy thẻ thang máy ra chuẩn bị đi lên lầu. Có vẻ Tạ Tinh Lan đã bị nhiễm lạnh, cậu nghe thấy tiếng hắn ho vọng từ đằng sau. Hạ Khâm bỗng ngẩn ngơ, nắm chặt thẻ thang máy.

Những cơn gió mạnh thổi vào từ lối ra mang theo mùi mưa ẩm ướt, ngoài trời vẫn chưa tạnh. Tạ Tinh Lan lê bước bằng tốc độ chậm nhất có thể, hắn hết chiêu rồi.

Nhìn cơn mưa nặng hạt phủ kín bầu trời, hắn thở dài tự nhủ trong lòng rằng – “chậm thôi”. Hắn mở điện thoại định gọi cho thư ký bảo anh ta nhanh chóng lái xe đến đón ông chủ, còn phải là chiếc thể thao đắt tiền nhất!

Chợt giọng nói lạnh nhạt của Hạ Khâm truyền tới từ phía sau: “Tạ Tinh Lan.”

Trong giọng cậu toát vẻ do dự: “…Anh có muốn lên hong khô quần áo chút không?”

“Vậy thì làm phiền thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan quyết đoán quay người lại.

Bước chân trở lại nhanh hơn lúc bước đi ít nhất gấp ba lần, hắn rất sợ Hạ Khâm đổi ý.

Cùng lúc đó thư ký nhắn tin WeChat qua: Sếp Tạ, tôi sẽ đến nhanh nhất có thể.

Tạ Tinh Lan mím chặt khóe môi, lạnh lùng hồi âm: Dùng tốc độ nhanh nhất lăn về ngay cho tôi.

Thư ký: …?

———

Hạ Khâm vừa dứt lời liền hối hận, nhưng cậu đã dẫn hắn lên lầu rồi. Cư xá cậu sống được coi là cư xá cao cấp, có vị trí địa lý thuận lợi, tấc đất tấc vàng. Mỗi tầng có hai căn nhà, Hạ Khâm ở tầng ba mươi hai, tầng này chỉ có duy nhất cậu sống, căn nhà bên cạnh đang trống.

Cửa có khóa mật mã, lúc Hạ Khâm định nhập mật mã, đầu ngón tay cậu khựng lại, quay đầu nhìn Tạ Tinh Lan. Trong đầu Tạ Tinh Lan hiện dấu “?” rồi mới nhận ra điều gì đó, hắn quay đầu lại một cách cứng ngắc.

Đúng nhỉ, hai người không còn trong mối quan hệ có thể nhìn mật khẩu nhà của nhau nữa. Tạ Tinh Lan hơi chua xót, tựa như hắn vô cớ trở thành người ngoài.

Thật ra là hắn đã nghĩ quá nhiều, lý do Hạ Khâm không cho hắn xem mật khẩu cực kỳ đơn giản mà cũng khó nói thành lời. Mật khẩu nhà cậu vẫn là sinh nhật Tạ Tinh Lan, cậu chưa từng đổi để dễ nhớ, làm cậu hiện tại vô cùng lúng túng.

Ngày mai nhất định phải đổi.

Hạ Khâm giữ mặt vô cảm nghĩ, dùng sinh nhật của bạn trai cũ làm mật khẩu suốt năm năm, yêu lú đầu kinh khủng vậy hả?

Cánh cửa mở, hiện ra căn nhà Hạ Khâm ở. Căn nhà thông tầng trên và dưới, có cửa sổ sát đất và ban công rộng. Sạch sẽ đơn giản như căn nhà mẫu, hay nói chính xác hơn thì đây quả thật là căn nhà mẫu, lạnh lẽo vắng vẻ như thể chưa từng có ai sống ở đây.

Thấy vẻ ngờ vực của Tạ Tinh Lan, Hạ Khâm giải thích: “Tôi hay ở khách sạn lúc quay phim, không thường về đây ở.”

Cậu phải ở khách sạn bao lâu, căn nhà mới quạnh quẽ đến vậy chứ? Chỉ qua lời này thôi là biết cậu bận rộn nhường nào.

Tạ Tinh Lan hiếm khi im lặng không nói gì.

Hạ Khâm không nói ra, thực chất cậu cảm thấy việc về nhà ở chẳng có ý nghĩa gì, dù sao cũng chỉ có một mình cậu.

Ban đầu cậu cứ nghĩ rằng với tính cách của mình, khi đổi sang căn nhà lớn hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, sống một cuộc sống đếm tiền đến mỏi tay, chắc chắn cậu sẽ vui vẻ lắm — Suy cho cùng thì đây là ước mơ từ nhỏ của cậu.

Nhưng mỗi lần nằm trên chiếc giường dài hai mét hai, cậu lại nhớ đến căn nhà nhỏ mà cậu và Tạ Tinh Lan thuê khi còn học đại học.

Lẽ nào đó là nét quyến rũ của văn học phòng cho thuê?

Hạ Khâm vội ngừng suy nghĩ miên man: “Phòng tắm ở bên kia, tôi không có quần áo vừa với cỡ của anh nên đã mua một bộ đồ cho anh qua dịch vụ giao hàng.”

“…Anh tắm xong thì tạm thời mặc đồ của tôi được không?”

“Được.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi không thành vấn đề.”

Hắn nhận quần áo Hạ Khâm đưa rồi đi về phía phòng tắm, nhưng bỗng bị Hạ Khâm ngăn lại.

“Tạ Tinh Lan.” Hạ Khâm chần chừ: “Anh tắm xong cho khô người, đợi mưa tạnh rồi đi.”

“Tôi không có ý gì khác.” Cậu chậm rãi nói: “Anh không cần phải nghĩ nhiều.”

Tạ Tinh Lan “ừm” một tiếng, cong môi: “Tôi cũng không có ý gì khác.”

“Chúng ta là bạn cùng lớp, bây giờ phiền em chăm sóc tôi chút nhé.”

Hơi thở của Hạ Khâm nghẹn lại.

Trong phòng tắm vang tiếng nước chảy, tâm trí Hạ Khâm mơ màng, từ từ ngồi xuống ghế sô pha.

Là bạn cùng lớp, đúng là chỉ có thể là bạn cùng lớp.

Hạ Khâm khẽ thở dài, đứng dậy đi vào phòng ngủ chính rửa mặt. Đứng trước gương, cậu lau sạch hơi nước, nhìn chằm chằm vào gương. Ban đầu cậu chỉ định ngơ ngác một lúc, nào ngờ nhìn ngắm một hồi, cậu chợt nhận ra lớp son trên môi mình bị trôi đi mất.

Hôm nay có tiệc tối, Hạ Khâm với tư cách là nghệ sĩ đã trang điểm. Khuôn mặt cậu không cần trang điểm nhiều, chỉ cần đánh chút phấn thoa chút son.

Mà hiện tại, môi cậu không còn chút son nào.

Hạ Khâm: “…?”

Lúc cậu uống rượu trong tiệc bị trôi mất sao? Vì sao Cao Phong không nhắc cậu?

Cậu vô thức cầm lấy thỏi son trước gương để dặm lại, đến khi thoa lên môi mới bừng tỉnh.

Mình đang làm gì đây? Đang ở nhà mà thoa làm quái gì? Cho ai xem!?

Chắc mình điên rồi.

Hạ Khâm hoàn hồn, nhanh chóng tẩy sạch lớp trang điểm trên mặt, nhân tiện tắm rửa và thay quần áo. Khi cậu đi ra, Tạ Tinh Lan vẫn chưa tắm xong, cậu đành ngồi trên sô pha làm bộ chơi game trên điện thoại giết thời gian, chứ thực chất cậu đang lơ đãng lắng nghe tiếng động phát ra từ phòng tắm.

Hoàn thành ván chơi, Hạ Khâm thật sự không còn việc gì để làm nữa.

Một tin nhắn lạ hiện lên trên điện thoại.

Số lạ: Xin chào cậu, tôi là tài xế lái thay vừa chở cậu đi.

Ồ, Hạ Khâm nghĩ, chắc anh ta nhắn đến để nhờ cậu đánh giá năm sao, vậy thì cậu sẽ bảo Cao Phong đánh giá cho anh ta.

Số lạ: Có chuyện này tôi cần nói với cậu, cậu phải chú ý đến bạn nam kia.

Hạ Khâm: ?

Bạn nam kia có phải là Tạ Tinh Lan không?

Số lạ: Rất có thể anh ta là một tên bi.ến th.ái.

Hạ Khâm: ……

Đánh giá năm sao của anh đã biến mất 

Hạ Khâm mặc kệ anh ta, chặn số lạ.

Ở phía bên kia, tài xế lái thay nhớ lại cảnh ướt át mà anh ta thấy trong xe, đổ mồ hôi đầm đìa.

Tinh thần trọng nghĩa và đạo đức thúc đẩy anh ta gõ chữ điên cuồng: Lúc nãy cậu ngủ nên không biết, bạn nam kia lợi dụng lúc cậu ngủ, ôm hôn cậu suốt năm phút đồng hồ. Hôn kiểu mà thè lưỡi hút nước miếng của cậu á. Tôi nghĩ cậu đụng phải kẻ b.iến th.ái rồi, cậu phải cẩn thận với hắn!! Thế giới đảo điên thật rồi, đàn ông quá đẹp cũng phải tự bảo vệ chính mình!

Anh ta ấn gửi.

Chỉ nhận được dấu chấm than màu đỏ.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com