Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 73:



Nếu đây là một bộ phim truyền hình máu chó cũ rích, người yêu cũ gặp lại sau nhiều năm chia tay, vậy thì khung ảnh quanh ghế sô pha nhỏ hẹp sẽ tràn ngập bình luận từ khán giả, lấp kín màn hình.

Nhưng cuộc sống nào phải phim.



Mắt người không thể thấy được sự hỗn loạn trong tâm trí người khác.

Vậy nên Cao Phong chỉ cảm thấy có gì đó là lạ, tạm thời không biết lạ ở đâu. Thấy Hạ Khâm ngơ ngác đứng yên, y kéo nhẹ cậu lại, thì thầm: “Anh Khâm còn đứng đó làm gì! Mời rượu nào!”

Hạ Khâm sực tỉnh, gương mặt Tạ Tinh Lan vẫn hiện ra trước mắt cậu, không phải mơ, cũng không phải ảo giác. Cậu há miệng, có lẽ vì quá đột ngột nên ngoài cảm xúc bất ngờ, cậu không có thời gian để khóc.

“Anh, anh về nước từ bao giờ?” Hạ Khâm bất giác hỏi.

Cao Phong ngạc nhiên nhìn cậu.

Nghe giọng cậu, Tạ Tinh Lan cũng như được ấn nút tiếp tục, thời gian lại bắt đầu trôi.

Hắn cố ý đến dự buổi tiệc từ thiện. Không khó để biết lịch trình của Hạ Khâm, chỉ cần năm mươi tệ là mua được một phần từ nhóm đầu cơ. Nhưng khi chân chính gặp lại “người yêu cũ” mà mình ngày đêm mong nhớ, bức tường sắt mà Tạ Tinh Lan xây dựng bao năm qua mất tác dụng.

Khi lên tiếng, giọng hắn khàn khàn: “Tuần trước.”

Anh ấy ít nói hơn là vì không quen với mình hay ngại khi gặp lại người yêu cũ? — Hạ Khâm lặng lẽ nghĩ.

Em ấy gầy quá, gầy hơn nhiều so với trong ảnh — Song song với suy nghĩ này trong đầu Tạ Tinh Lan là — Không biết phải mất mấy tháng mới nuôi cho có thịt lại đây.

Thật ra không nên hỏi câu đó, Hạ Khâm thốt ra khỏi miệng mới nhận ra. Nhìn chung, câu hỏi “anh về nước từ bao giờ?” thường sẽ đi kèm với câu “sao không nói cho em biết?”, cho thấy sự thân thuộc và khác biệt trong mối quan hệ của hai người.

Hạ Khâm hỏi câu nhạt nhẽo đầu tiên xong, chợt nhận ra mình không có tư cách để hỏi câu thứ hai.

Nếu họ là bạn bè, anh em chí cốt hay thậm chí là khách hàng, cậu có thể mặt dày hỏi câu tiếp theo để bắt chuyện. Nhưng cậu có thân phận “bạn trai cũ” khó xử, cậu là người đá hắn năm năm trước, bây giờ cậu hỏi thế có chướng tai quá không?

Hạ Khâm im lặng, không biết nên làm gì.

Sự bối rối khác thường của cậu khiến Cao Phong cuối cùng cũng nhận ra mối quan hệ tế nhị giữa hai người. Dù Hạ Khâm lạnh lùng, ít nói và hướng nội nhưng cậu tuyệt đối không phải kiểu người… nói sao nhỉ, tình trạng của cậu hiện tại giống hệt chú mèo nhà đang dựa mình vào tường, tự cách ly xã hội.

Tạ Tinh Lan chậm chạp nói: “Em đổi số điện thoại rồi.”

“À.” Hạ Khâm lục lại trí nhớ của mình, phát hiện đúng là như thế.

Đề tài lại lâm vào ngõ cụt, có vẻ chẳng ai biết cách chuyển sang chủ đề tiếp theo sao cho mượt mà.

“Ôi.” Dù sao Cao Phong cũng là người đại diện, từng đối mặt ​​đủ loại phong ba bão táp, y lập tức nắm chắc tình hình: “Em dẫn thầy Hạ xuống đây làm quen vì nghe nói có người nổi tiếng đến, không ngờ sếp Tạ với thầy Hạ là người quen cũ!”

“Vậy thì dễ rồi, không cần em giới thiệu nữa.” Cao Phong thử thăm dò: “Hay chúng ta đến chỗ khác ôn chuyện đi? Chỗ này đông người qua lại quá.”

Ba từ “ôn chuyện cũ” khiến Hạ Khâm giật mình, cậu và Tạ Tinh Lan có vô vàn chuyện cũ để ôn, nhưng so với “cũ” thì cậu muốn biết mấy năm này hắn có gì “mới” không. Quan trọng nhất là liệu hắn có… người mới nào ở bên.

Nếu có thì sao?

Hạ Khâm đột nhiên không muốn ôn chuyện cũ nữa, cậu thà rằng mình vẫn mơ màng chẳng hay biết gì.

“Không cần.” Hạ Khâm ép mình đứng thẳng lưng nhìn Tạ Tinh Lan, nhưng nếu để ý, có thể thấy cậu đang khẽ run.

Cậu dùng giọng điệu bình thường để nói: “Sếp Tạ đi làm việc trước đi.”

Cậu đâu biết trong lòng Tạ Tinh Lan đang rối bời.

Em ấy bảo mình đi làm việc đi! Em ấy gọi mình là sếp Tạ!

Trái tim Tạ Tinh Lan dâng lên cảm xúc chua xót, hắn không hề ngờ đây là câu nói đầu tiên giữa hắn và Hạ Khâm sau khi hắn về nước. Hắn làm việc vì cái quái gì chứ, bận rộn suốt bao năm qua, chẳng phải là để kiếm tiền rồi vội vã chạy về hầu hạ cậu sao.

Tạ Tinh Lan ở nước ngoài mấy năm đã sớm rèn luyện khả năng vững chân trước mọi sóng gió. Bây giờ bất kể hắn có bao nhiêu câu muốn hỏi Hạ Khâm, hắn cũng chỉ đành cắn răng nuốt vào trong.

Không cần vội, hắn tự nhủ, chỉ cần cậu còn ở đây, sớm muộn gì hắn cũng có thể theo đuổi lại được. Hắn đã chờ đợi năm năm rồi, bây giờ không cần gấp.

“À phải phải phải, nghe nói sếp Tạ vừa về nước, chắc anh bận rộn lắm. Chúng tôi tới kính rượu, không lãng phí thời gian của anh nữa.” Cao Phong cũng là người thông minh, y làm theo lời Hạ Khâm.

Nhưng lời y nói có phần đúng, Tạ Tinh Lan thật sự rất bận. Những người xếp hàng chờ gặp hắn đã kéo dài đến cửa, dù địa vị Hạ Khâm lớn đến mấy cũng không thể độc chiếm thời gian của “đại gia”, trì hoãn việc người khác tiếp cận hắn.

Hạ Khâm gần như hoảng loạn bước ra khỏi chiếc ghế sô pha nhỏ, đi sang chiếc bàn tròn khác. Cậu chưa kịp thoát khỏi cơn sốc khi gặp Tạ Tinh Lan, Cao Phong đã tiến lại gần.

“Em cứ thấy là lạ vậy anh Khâm?” Người đại diện hỏi: “Anh với sếp Tạ có quan hệ gì? Sao em chưa từng nghe anh nhắc đến nhân vật tầm cỡ như thế?”

“Bạn cấp ba.” Hạ Khâm nghĩ tới nghĩ lui, chỉ biết lấy ra thân phận này.

“Vậy à?” Cao Phong nghi ngờ.

Y không ngốc, ánh mắt Tạ Tinh Lan nhìn Hạ Khâm cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu. Xét theo tình hình hiện tại, không phải là người yêu cũ thì đảm bảo hắn định bao nuôi ông chủ Hạ nhà y.

“Bạn cùng phòng hồi đại học.” Hạ Khâm bóc ra thêm một thân phận nữa.

“Sếp Tạ cũng là sinh viên Thanh Hoa ạ?” Cao Phong hỏi.

“…Không phải.”

Không học cùng trường đại học nhưng lại là bạn cùng phòng. Cao Phong suy tư một hồi rồi nghĩ đến xu hướng tính dục gần như công khai của Hạ Khâm, y nhận ra có điều sai sai: “Ông nội nó, hai người —”

“Bạn trai cũ.” Hạ Khâm vò đã mẻ lại sứt.

“…”

Hạ Khâm nhìn y: “Sao cậu không ngạc nhiên?”

“Em đã định ngạc nhiên.” Cao Phong nói: “Nhưng trong tích tắc em nhìn khuôn mặt của anh… Cục vàng ơi, dù anh có nói bạn trai cũ của anh là tổng thống Mỹ, em sẽ chỉ nghĩ ông ta là tên hôn quân chứ không nghi ngờ tính chân thực.”

Y nói chắc như đinh đóng cột: “Bởi vì khuôn mặt của anh đáng giá.”

Hạ Khâm: “…”

Lúc chọn người đại diện, sao cậu chọn ra một tên ngốc giữa hàng trăm người được nhỉ?

Tâm trạng lên lên xuống xuống làm Hạ Khâm mệt mỏi, cậu cần ngồi nửa tiếng ở bàn tròn để bình tĩnh lại. Nếu không thì trong đầu cậu toàn là gương mặt của Tạ Tinh Lan, không thể nghĩ đến điều gì khác.

Nhưng yên lặng được ba phút, Hạ Khâm mới biết cách này vô dụng, cậu không thể bình tĩnh được.

Sau đó là cả loạt câu hỏi kéo đến.

Anh ấy về nước từ khi nào? Anh ấy vừa bảo là tuần trước.

Vì sao anh ấy về nước mà không liên lạc với mình? Hạ Khâm đoán là do hắn đã xóa WeChat cậu từ lâu vì hai người đã chia tay.

Còn gì nữa đây.

Nhiều năm ở nước ngoài… hắn sống có tốt không? Còn nhớ cậu không? Đã yêu ai khác chưa? Thỉnh thoảng có nghĩ tới cậu không? Cậu vẫn luôn….

Em vẫn luôn… vẫn luôn nhớ anh.

Kể cả giây phút trước khi gặp anh, em vẫn đang nghĩ về anh.

Chỉ khi Hạ Khâm ngồi vào góc này, cậu mới nhận ra đây chính là vị trí hoàn hảo nhất để cậu nhìn thấy Tạ Tinh Lan. Cậu không biết phải diễn tả tâm trạng hiện tại của mình thế nào.

Một bài thơ đầy chất văn chương bỗng nhiên hiện lên trong đầu cậu, rất hợp với lúc này.

Dẫu gặp nhau, e rằng chẳng nhận ra… Quả thật chỉ biết im lặng nhìn nhau, còn nước mắt ngàn dòng chảy mãi.

Tạ Tinh Lan đã thay đổi nhiều lắm, năm năm trôi qua, hắn đã hoàn toàn trưởng thành, trở thành một người đàn ông cao lớn, toát vẻ xa lạ. Hắn rũ bỏ hết nét ngây thơ thời thiếu niên, càng thêm chín chắn chững chạc, không còn dấu vết lông bông thuở trẻ nữa.

Tạ Tinh Lan không còn là “anh chủ Tạ” mà nhóm Lâm Tư Tắc hay gọi đùa. Và đương nhiên cũng không phải là “sếp nhỏ Tạ” vừa học đại học vừa lăn lộn ở Bắc Kinh. Bây giờ hắn chính là một ông chủ thực thụ, là sếp lớn chân chính.

Tại bữa tiệc từ thiện “ẩn danh giả dạng”, ngay cả vài nhân vật chủ chốt trong ban tổ chức cũng đích thân đến đón khách nhiều lần.

Nhìn các nam nữ quyền lực muôn hình muôn vẻ đi lại xung quanh mình, mà Tạ Tinh Lan luôn giữ thái độ điềm tĩnh và tự nhiên, Hạ Khâm nảy sinh cảm giác khó diễn tả.

Cả ngàn lời muốn nói, cuối cùng chỉ còn một câu: Cậu thiếu niên ngày nào đã trưởng thành thật rồi.

Trong một khoảng lặng ngắn ngủi, Cao Phong tiêu hóa xong sự thật, y khiếp sợ mở miệng: “Trời má, sai sai nha Khâm cục vàng. Nếu sếp Tạ là bạn trai cũ của anh, sao anh không lại gần? Đây chính là cơ hội vàng để củi khô lửa bốc, một dịp tốt để hàn gắn tình xưa! Anh có biết bao nhiêu người ở đây muốn làm quen với anh ấy không?”

Cao Phong ám chỉ với cậu: “Không cần em phải nhiều lời về sức ảnh hưởng của nhà họ Tạ ở thành phố Tứ Cửu này chứ.”

Ngay cả một chút cát rơi ra từ tay những tài phiệt quyền thế ngập trời, cũng là cơ duyên mà cả đời dân thường không bao giờ rướn tới. Huống hồ bản thân ngành giải trí đều dựa vào nguồn lực và mối quan hệ.

“Anh biết.” Hạ Khâm nhấp một ngụm rượu, cậu cân nhắc rồi buông tiếng thở dài: “Nhưng anh và anh ấy không thể nữa rồi.”

“Vì sao?” Cao Phong khó hiểu: “Ánh mắt anh ấy nhìn anh làm em không biết phải nói gì.”

“Nếu hiện trường vắng người, em chỉ sợ mặt đất em đang đứng sẽ biến thành chiếc giường dài hai mét hai ngay trong giây tiếp theo!”

Hạ Khâm: “…” Tên này nghĩ cái gì vậy.

Cậu đã bảo Cao Phong xem ít kịch bản ông chủ bá đạo và vợ yêu đi, giờ thì hay rồi, não úng hết nước.

“Cậu nghĩ nhiều quá.”

Hạ Khâm nhớ lại tình yêu nồng nhiệt trước kia, Tạ Tinh Lan rất thích táy máy tay chân, cắn cậu hung dữ như chó. Cậu thầm chế giễu trong lòng, có khi nào hắn chỉ đơn giản là háo sắc không.

Nếu Tạ Tinh Lan và cậu chia tay chỉ vì tình cảm phai nhạt, xét theo tính cách của cậu – Hạ Khâm nghĩ mình khá chủ động – cậu sẽ nỗ lực đạt được điều mình muốn, tận dụng cơ hội “hàn gắn tình xưa”.

Nhưng cậu vẫn nhớ như in cuộc chia tay bi thảm năm đó, Tạ Kính là ngọn núi mà hai người không thể vượt qua. Dù cho cậu dốc hết sức tiến về phía trước, hiện tại cậu có cả danh vọng lẫn tiền tài, nhưng so với Tạ Kính thì đây chỉ là muối bỏ bể.

Nghĩ đến đây, hy vọng “quay lại” của Hạ Khâm bay sạch.

Thôi bỏ đi, Hạ Khâm tự nhủ, cứ coi đây là lần đoàn tụ nhỏ với người yêu cũ đi.

Năm năm trước cậu và Tạ Tinh Lan đã nếm đủ vị đắng trong tình yêu. Năm năm sau, mỗi người đều có sự nghiệp thành công, chẳng lẽ họ lại phải đương đầu với thách thức như lúc trẻ?

Không cần tắm hai lần trên cùng một dòng sông, thà quên nhau còn hơn sống chung trong đau khổ.

Tuy nhiên trong mắt người khác, nhất là Cao Phong, đúng là nghĩ đây chỉ là cảnh tình cờ gặp lại người yêu cũ bình thường. Tuy y tiếc vì Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan chia tay nhưng việc đã đến nước này, Cao Phong ngại thuyết phục Hạ Khâm tiếp tục mối quan hệ.

Y đâu phải là người không biết nhìn sắc mặt!

Ngoài ra, có một điều cả hai đều nghĩ tới.

Rất nhiều người vây quanh Tạ Tinh Lan, trong số những người vừa mời rượu hắn, có kha khá nữ diễn viên nổi tiếng và các sao hạng A, cả nam lẫn nữ đều xuất chúng, đương nhiên không thiếu những tiểu thư các gia đình giàu có ở nước ngoài.

Những năm qua, không biết hắn có người mới không.

Hạ Khâm đoán, có lẽ cậu không chỉ là bạn trai cũ mà còn là bạn trai cũ cũ cũ… nhưng ít nhất cậu vẫn còn cái danh mối tình đầu.

Hạ Khâm không biết mình chịu đựng đến cuối buổi tiệc bằng cách nào. Sau tiệc, chủ tiệc còn tổ chức after party. Hạ Khâm không có ý định tham gia, trước khi đi cậu gửi tin nhắn cho Cao Phong biết.

Hôm nay Cao Phong uống chút rượu, còn phải chăm sóc hai nghệ sĩ trẻ cùng công ty, y nghe vậy liền gọi tài xế thay cho Hạ Khâm. Hạ Khâm gật đầu, ôm một bụng đầy tâm sự bước về phía cửa.

Cậu vừa nhấc chân, một đôi mắt ngắm chuẩn dõi theo cậu.

Hạ Khâm rất nhạy cảm với ánh mắt nhưng hôm nay có quá nhiều chuyện phải suy nghĩ, cậu không có thời gian để ý. Khi ra đến cửa cậu mới biết thời tiết xấu, trời đang đổ cơn mưa to. Bên ngoài đại sảnh, sấm sét đánh ầm ầm, mưa như trút nước, không ai ngờ mùa đông lại có mưa to như vậy.

Gần cuối bữa tiệc nên có nhiều người đón xe rời đi, bao gồm những người nổi tiếng, nhân viên và nhiều nhân vật quan trọng khác. Đường sá ở Bắc Kinh không thiên vị ai, có là vua chúa cũng chịu cảnh kẹt xe hai tiếng ở quận Triều Dương.

Hạ Khâm may mắn đợi khoảng năm phút thì tài xế đến, lúc lên xe, còn một hàng người đang đợi ở đại sảnh. Cao Phong chạy ra tiễn cậu, sau khi Hạ Khâm ngồi vào xe, y nhuần nhuyễn nói một tràng với tài xế: “Bác tài lái xe chậm chậm thôi, ông chủ của tôi uống rượu, lái nhanh quá sẽ chóng mặt.”

“Được, tôi hiểu rồi.”

Cao Phong nhìn Hạ Khâm: “Anh Khâm về ngủ ngon nhé, mười giờ tối mai anh có buổi chụp ảnh tạp chí. Trước khi đi ngủ đừng uống nhiều nước, em sợ ngày mai anh không ở trong tình trạng tốt.”

“Ừ.” Hạ Khâm đã chợp mắt nghỉ ngơi.

Cao Phong không làm phiền cậu nữa, cửa sổ xe được nâng lên. Bên trong xe hoàn toàn yên tĩnh, ngăn chặn tiếng mưa lớn bên ngoài. Mà Hạ Khâm thật sự rất mệt, chỉ trong vài hơi thở đã ngủ thiếp đi.

Bữa tiệc từ thiện được tổ chức tại khu điền trang tư nhân, biệt thự cách cổng khá xa, kẹt xe cũng lâu.

Một lúc sau, có người gõ cửa sổ xe, Hạ Khâm cứ nghĩ là Cao Phong trở lại nên hạ cửa sổ xuống hỏi: “Sao vậy? Còn chuyện gì nữa à?”

Cậu chưa kịp nói hết lời, giọng đã nghẹn lại. Ngoài cửa sổ xe xuất hiện gương mặt Tạ Tinh Lan, đầu óc Hạ Khâm lại trở nên trống rỗng.

Trời mưa xối xả, dường như thế giới chỉ còn lại hai người họ. Hắn cúi nhẹ người, trên khuôn mặt mang theo nụ cười lịch thiệp, dáng vẻ giống hệt chàng trai của nhiều năm trước. Tạ Tinh Lan hỏi: “Thầy Hạ, trời mưa to quá, tôi đi nhờ xe được không?”

Như sợ bị từ chối, hắn cẩn thận nói thêm: “Trợ lý của tôi say rồi, tài xế lái thay vẫn chưa đến.”

Tạ Tinh Lan từ từ mở lời: “Nhé? Tôi mới về nước nên không quen ai cả, em coi như giúp bạn cũ đi?”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com