Chim Én Trước Nhà Vương, Tạ Năm Xưa

Chương 15



Cơ thể này đã già nua lắm rồi. Đứa thứ hai từng đề nghị phẫu thuật phục hồi đôi chân bó cho tôi, nhưng tôi từ chối.

"Cả đời này, mẹ vì đôi chân này mà gả vào đây, cũng vì đôi chân này mà được anh ấy che chở, khiến anh ấy nảy sinh ý thức cách mạng. Cũng vì nó mà mẹ chịu bao cay đắng khổ cực. Giờ đã ở tuổi này rồi, cứ để mẹ đừng phải chịu đau vì đôi chân này thêm nữa!"

Nước mắt đứa thứ hai rơi lả tả, nó xoa đôi chân như vỏ cây khô của tôi mà khóc như một đứa trẻ.

Tôi gạt đi những thước phim ký ức, tiếp tục cúi xuống bàn viết nốt điều gì đó.Vài tháng sau, tôi thanh thản ra đi vào một đêm khuya. Lũ trẻ khóc không thành tiếng, không thể tin được là tôi đã bỏ lại đại gia đình này mà đi. Theo di nguyện của tôi, họ chôn cất tôi bên cạnh bà nội và ngôi mộ di vật của anh.

Năm sau, trên mộ tôi hoa nở rực rỡ một vùng.

24

Sau khi hai bên bờ nối lại liên lạc, có một chuyến bay đặc biệt bay thẳng vào nội địa.

Trong số đó, một ông lão tóc trắng xóa nhưng tinh thần vẫn còn rất minh mẫn, mấy lần xúc động đến mức không ngồi yên nổi. Vừa bước xuống máy bay, họ đã vội vàng liên lạc với chính quyền địa phương. Mọi người xung quanh đều tò mò nhìn theo, chỉ riêng ông, đôi tay cứ run run nắm chặt một chiếc khăn tay đã sờn cũ, chẳng còn nhìn rõ màu sắc ban đầu. Trên khăn thêu một đóa hoa, vì năm tháng quá lâu nên những đường chỉ đã bung ra gần hết.

Ông từng tìm người phục chế, nhưng dù thợ giỏi đến đâu cũng không sao tìm lại được cái hồn cốt của kỹ thuật thêu tay năm ấy. Chiếc khăn này vốn là món đồ ông "trộm" từ phòng cô khi còn trẻ, ban đầu chỉ định trêu chọc, nào ngờ nó lại trở thành niềm an ủi duy nhất của ông suốt bao nhiêu năm viễn xứ.

Thời gian trôi qua thật chậm chạp, cuối cùng ông cũng đợi được người đến đón. Người đó là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, dáng người cao lớn, mặt chữ điền. Anh ta bắt tay ông, không nói nhiều lời, chỉ lẳng lặng dẫn ông lên xe.

Trên suốt quãng đường, trái tim ông như đã bay đi từ lâu. Ông gặp lại tòa nhà hai tầng trong ký ức, những bức tượng điêu khắc trong vườn vẫn y như xưa. Ông nhớ lại năm đó, cô đã đỏ bừng mặt khi nhìn thấy những bức tượng bán khỏa thân này. Ông lảo đảo bước vào trong, mọi thứ đều đúng như trong giấc chiêm bao. Từng ngóc ngách, từng vị trí đồ vật đều không hề bị xáo trộn.

Ông đưa tay vuốt ve từng tấc không gian, đôi mắt đục ngầu chợt ứa ra những tia lệ.

"Cô ấy đâu?" – Sau một hồi kìm nén, cuối cùng ông cũng hỏi ra câu đó.

Người đàn ông đi phía sau ông dường như cũng đang cố nén cảm xúc. Anh ta nhìn ông hồi lâu, môi mấp máy định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Tôi đưa ông đi gặp cô ấy."

Ông bỗng thấy hoảng loạn, không biết phải đối mặt với cô thế nào. Suốt mấy chục năm qua, ông đã vô số lần giật mình tỉnh giấc từ những cơn mơ, nhớ gương mặt ngoan ngoãn ấy, nhớ cả đôi chân bị kìm kẹp trong vải bó kia.

Xe lại tiếp tục lăn bánh. Ông đã già, vốn chẳng chịu nổi sự xóc nảy này, con cháu đi cùng khuyên ông nên nghỉ ngơi trước rồi hãy đi, nhưng ông nhất định không đợi nổi. Ông chỉ muốn được gặp cô ngay lập tức.

Người đàn ông đưa ông đến một khu mộ tổ. Ông nhìn thấy ngay tấm ảnh trên bia mộ. Đó là tấm ảnh chụp chung duy nhất của ông và cô. Cô ngước nhìn lên, ông nhìn nghiêng, trên gương mặt trẻ trung của cả hai đều là nụ cười mãn nguyện.

"Vợ của Chu Lệnh Văn..."

Ông bước đi nặng nề, sờ tay vào từng chữ trên văn bia. Cho đến lúc chết đi, cô vẫn không để lại tên thật của mình, cô muốn khắc lên mình dấu ấn thuộc về ông. Chu Lệnh Văn – đó là cái tên của ông khi còn ở đại lục.

Lão già không còn trẻ nữa ôm lấy bia mộ mà khóc nấc lên, dù ai khuyên ngăn cũng không chịu dậy. Người đàn ông trung niên kia chính là con trai của anh lính năm xưa. Từ nhỏ anh ta đã biết, người dì thiện lương ấy đã khổ sở chờ đợi chồng mình suốt cả một đời. Vậy mà người chồng ấy, giờ đây lại dẫn theo con cháu, mặc Tây phục, mãi tới lúc này mới tìm về.

Anh ta bất mãn trách móc ông lão, nhưng những người con cháu đi theo ông lại nức nở phản bác. Qua từng lời giải thích, anh ta mới chắp vá lại được cuộc đời của ông lão.

Vì cách mạng, ông phải đổi tên đổi họ, giả chết để thoát ra ngoài. Sau đó lại nhận nhiệm vụ nằm vùng, vất vả lắm mới lấy được lòng tin của cấp trên, định bụng sẽ làm một vố lớn thì lại bị cấp trên đưa sang phía bên kia eo biển. Một lần đi ấy là ngăn cách cả một đời. Ông dùng tên giả, thân phận giả, nên không ai có thể tra ra xuất thân của ông. Ông đã sống mòn mỏi ngày qua ngày trong nỗi đau đớn tột cùng.

Có những người phụ nữ ái mộ ông, ông vốn có thể chấp nhận để sống một đời giàu sang, yên ổn, có con cháu quây quần lúc tuổi già. Nhưng ông đã từ chối tất cả. Ông yêu sâu đậm người phụ nữ ở bên kia bờ đại dương. Vì lẽ đó, ông đã sống cô độc suốt cả cuộc đời. Những đứa trẻ đi cùng ông hôm nay thực chất là con cháu của những người bạn già của ông. Ông sống như một đứa trẻ già, hay có những ý tưởng kỳ lạ, thường dẫn lũ trẻ đi chơi đùa, vì thế chúng rất mực tôn kính ông. Lần này ông về thăm quê, vì lo cho sức khỏe của ông nên chúng mới nhất quyết đòi đi theo, nào ngờ lại nhận được một kết cục thế này.

Ông lão ôm lấy bia mộ, hôn lên đó từng cái một, như thể chỉ có cách này mới trút bỏ được bao nhiêu nỗi nhớ nhung kìm nén. Ông vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cô. Khi ấy ông bất mãn với cuộc hôn nhân này. Cô đứng đó nơi cửa, xinh xắn, gương mặt trắng nõn tràn đầy vẻ hoang mang, những giọt lệ đọng trên hàng mi dài cong vút cứ rung rinh như sắp rụng.

Ngay từ giây phút đó, tim ông đã mềm lòng. Lúc đó ông đã nghĩ gì nhỉ? Ông nghĩ cô gái này trông già dặn quá, chẳng có chút sức sống nào cả. Ông đã rất muốn thay đổi cô! Tại sao ông trời lại không cho ông cơ hội đó?

Trên bia mộ, gương mặt trẻ trung của cô vẫn vẹn nguyên như ngày cũ.

Nhưng cô sẽ không bao giờ có thể gặp lại ông nữa rồi.

(Toàn văn hoàn)