An Đức Lỗ nhìn chằm chằm cô, như muốn khắc sâu câu nói này vào tim cô:
"Cho dù em có tức giận, không muốn gặp anh, không nghe điện thoại, anh cũng sẽ đi tìm em.
Anh sẽ không bao giờ biến mất."
Nói xong, sợ cô không tin, anh lại cúi người tới gần, đặt một nụ hôn lên trán cô, giọng nói càng thêm dịu dàng:
"Anh sẽ không bỏ rơi em."
Bạch Thư bị vẻ trịnh trọng này của anh làm cho có chút không đỡ nổi, cô nói:
"Thế là được rồi mà, nam chính trong phim đó là do vấn đề của bản thân anh ta nên mới dẫn đến kết cục không tốt."
Cũng thật không ngờ bộ phim tình cảm này lại có một cái kết mở như vậy.
Về đến nhà, Bạch Thư đi tắm, thuận tay bắt đầu trả lời tin nhắn cho các "mục tiêu".
Phía Cố Ngôn Thâm, cô đơn giản hỏi thăm một câu.
Phía Hoắc Lăng, cô trả lời vài câu rồi khéo léo lái sang chuyện khác.
Cuối cùng là Kỳ Ngôn, tin nhắn gửi đến dài dằng dặc làm cô nhìn mà hơi đau đầu, đành phải nghiêm túc gõ chữ…
Bảo anh đừng có qua đây tìm mình, nói là dạo này việc công ty và việc nhà đều nhiều, đợi cô bận xong sẽ chủ động hẹn anh gặp mặt, lại dỗ dành thêm vài câu, anh mới gửi lại một chữ "được" đầy vẻ không tình nguyện.
Đợi cô xử lý xong xuôi mọi tin nhắn, sấy khô tóc, thay đồ ngủ đi về phòng thì đèn phòng khách vẫn còn sáng.
An Đức Lỗ đã tắm xong, đang mặc bộ đồ mặc nhà ngồi trên sofa, mái tóc vẫn còn hơi ẩm, cả người toát lên vẻ yên tĩnh.
Vừa thấy Bạch Thư đi ra, anh lập tức đứng dậy đi tới trước mặt cô, ngập ngừng một chút, vành tai từ từ đỏ ửng lên.
"Thư, tối nay... Anh có thể ngủ cùng em không? Dạo này anh ngủ không ngon giấc lắm, cứ nhắm mắt lại là sẽ mơ thấy anh trai anh."
Phản ứng đầu tiên theo bản năng của Bạch Thư là từ chối, môi vừa mím lại, lời còn chưa thốt ra thì đã bắt gặp đôi mắt cún con đỏ hoe nhưng đầy chân thành của An Đức Lỗ.
Cô thở dài một tiếng, đành phải nuốt lời từ chối vào trong, thay bằng một câu nói nhẹ nhàng:
"Vậy anh không được đạp chăn, còn phải ngoan một chút đấy."
An Đức Lỗ ngẩn người, ngay sau đó đôi mắt sáng bừng lên, gật đầu thật mạnh:
"Anh sẽ rất ngoan."
Anh lại cúi đầu bổ sung thêm một câu.
"Có em ở bên cạnh, anh sẽ không nằm mơ lung tung nữa."
...
Bạch Thư vốn đã biết trước, ngủ cùng giường với anh chắc chắn sẽ chẳng yên ổn gì.
Sau khi tắt đèn, lúc đầu hai người mỗi người nằm một bên, kết quả không được bao lâu, cơ thể phía sau đã từng chút một dán sát lại, đầu tiên là vòng tay ôm lấy eo cô, sau đó lật người cô lại, cả người anh đè ép xuống.
Nụ hôn của An Đức Lỗ rất gấp gáp, rất mãnh liệt, từ môi đến cằm rồi xuống đến cổ, hơi thở nóng bỏng, mọi cảm xúc đều dồn nén vào trong động tác.
Bạch Thư bị anh hôn đến mức có chút choáng váng, chưa kịp lên tiếng thì tay anh đã men theo vạt áo ngủ của cô mà vuốt ve lên trên.
Cô thẳng tay nhấn c.h.ặ.t lấy tay anh.
"No, không được."
Cô thúc đầu gối ngăn anh lại, giọng nói không nặng nhưng mang theo ý vị cự tuyệt.
"Hôm nay không được."
Cả người An Đức Lỗ căng cứng lại, nhịp thở lại rối loạn thêm vài nhịp, rõ ràng đã bị khơi gợi đến mức khó lòng dừng lại.
Anh cúi đầu áp sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến người ta phát bỏng, giọng nói vừa khàn vừa trầm:
"Anh yêu em."
Ba chữ này dán sát vào vành tai chui tọt vào trong, khiến tim cô cũng thắt lại một nhịp.
Cô đưa tay nâng lấy mặt anh, để anh cách xa mình một chút, đầu ngón tay ấn lên môi anh, đe dọa nửa thật nửa đùa:
"Còn nhúc nhích xuống dưới nữa là em đạp anh sang phòng khách ngay bây giờ đấy."
An Đức Lỗ nhìn chằm chằm cô vài giây, yết hầu chuyển động vài cái, cuối cùng gian nan đè ép ngọn lửa thôi thúc kia xuống, trán khẽ tựa lên vai cô, giọng nói nghẹn lại:
"Được, anh không nhúc nhích nữa. Em đừng đuổi anh đi."
Cả người anh vẫn còn mang theo hơi nóng chưa tan, nhịp thở dần dần ổn định lại, chỉ là ôm cô càng c.h.ặ.t hơn.
An Đức Lỗ lại khẽ rúc vào bên cổ cô một cái, lí nhí đáp lại:
"Chúc ngủ ngon, người yêu của anh."
...
Sáng sớm hôm sau, Bạch Thư vừa bò ra khỏi giường thì điện thoại đã rung liên hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô mở ra xem, là tin nhắn của Hoắc Lăng.
[Phía Bạch Duyệt đã bắt đầu hành động rồi.]
[Họ đang xác định xem em có tham gia đám cưới của ông bố tốt của em hay không.]
Bạch Thư day day tâm mi, nhắn lại:
[Đi chứ.]
[Không đi thì thiệt quá.]
Nào ngờ cô vừa gửi xong, động tác trên giường phía sau đã truyền tới.
An Đức Lỗ chống người nhìn cô, mái tóc rối bời, giọng nói vẫn còn mang theo vẻ khàn đặc lúc mới ngủ dậy:
"Bố em sắp kết hôn sao?"
Bạch Thư không ngờ lại bị anh phát hiện ra.
Cô gật đầu, úp điện thoại vào lòng bàn tay: "Ừm, lại kết hôn thêm lần nữa."
An Đức Lỗ nhích lại gần bên cạnh cô, ngồi ở mép giường, bộ dạng vô cùng nghiêm túc:
"Vậy em có đi không? Cho anh đi cùng với được không? Anh cũng muốn gặp người nhà của em."
Bạch Thư bị câu hỏi này làm cho l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn tắc lại.
Cô im lặng hai giây, vẫn quyết định nói thật: "Quan hệ giữa em và ông ta không tốt."
An Đức Lỗ cau mày: "Ông ta đã làm gì em sao?"
Bạch Thư nhún vai, ngữ khí rất nhạt nhẽo:
"Mẹ em vừa qua đời, ông ta đã tìm cho em một bà mẹ kế, sinh ra một đứa em gái sàn sàn tuổi em. Hơn nữa lần này em qua đó không phải để chúc phúc, mà là để trả thù."
Cô không hề che giấu mà nói thẳng ra sự thật.
An Đức Lỗ nghe xong, bàn tay dần nắm c.h.ặ.t lại, ánh mắt từ sự hưng phấn lúc nãy trở nên vô cùng trầm mặc.
Anh đưa tay kéo cô lại, nhấn người cô ngồi xuống bên cạnh mình, cúi đầu ôm lấy cô:
"Bố em không xứng có được em."
"Em muốn làm gì, anh có thể giúp em không? Em đi dự đám cưới, anh cũng đi cùng, có được không? Em muốn trả thù, anh giúp em."
Bạch Thư lắc đầu, nghiêm túc nhìn anh:
"Anh là Hoàng t.ử điện hạ, không nên làm những việc này.
Hơn nữa đây là chuyện của em, em hy vọng mình sẽ tự tay thực hiện."
An Đức Lỗ ngẩn ra, rõ ràng là vẫn muốn nói thêm gì đó.
"Với em, anh là người rất quan trọng, không phải là công cụ để em trút giận hay giúp em trả thù người nhà.
Những món nợ đó là chuyện giữa em và họ, em phải đích thân đi đòi lại."
Nói xong, cô nhích lại gần một chút, hôn lên má anh một cái.
Nụ hôn này rơi xuống, cả người An Đức Lỗ rõ ràng thả lỏng hẳn đi, sự u ám lúc nãy trực tiếp bị vuốt phẳng, đáy mắt lại khôi phục vẻ ngoan ngoãn như vừa được người ta vuốt lông.
"Được. Nếu em không muốn anh ra tay thì anh sẽ không ra tay. Nhưng nếu em thấy khó chịu thì nhất định phải nói với anh đấy."
Bạch Thư gật đầu: "Có anh ở bên cạnh em đã thấy rất tốt rồi."
An Đức Lỗ mỉm cười, ôm lấy cô, ngữ khí chân thành:
"Vậy em cứ đi làm những gì em muốn. Ngày diễn ra đám cưới, anh sẽ ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của em."
Bạch Thư đang định đứng dậy đi rót nước, khóe mắt liếc thấy màn hình của một chiếc điện thoại khác trên bàn trà đang nhấp nháy liên tục.
Cô cúi đầu nhìn, là của An Đức Lỗ.
Màn hình hết sáng lại tắt, hết tắt lại sáng, thông báo cứ thế bay vào liên tiếp.
"An Đức Lỗ thân mến, điện thoại của anh cũng đang kêu kìa."
Cô lên tiếng nhắc nhở một câu.
An Đức Lỗ cầm điện thoại lên ấn nút nguồn.
Hôm nay cuối cùng anh cũng chịu mở máy lại, chỉ có điều vẫn để ở chế độ im lặng, phía trên màn hình là một hàng dài thông báo chưa đọc, toàn là các loại tin nhắn và cuộc gọi nhỡ.