Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?

Chương 278: Anh thích em đến thế cơ mà



Bạch Thư vừa rẽ vào đầu phố, anh đã khựng người lại ngay lập tức, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lên người cô không rời.

Cả người anh như có luồng điện chạy qua, bật dậy bước nhanh về phía cô, nắm lấy tay cô thật c.h.ặ.t.

Anh cúi đầu nhìn cô, quan sát một lượt từ trên xuống dưới để chắc chắn cô không bị thương, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói trầm thấp mang theo chút nôn nóng:

"Thư, sao em đi lâu thế mới về? Anh cứ tưởng em không đến nữa chứ."

Bạch Thư thuận miệng đáp:

"Phía bệnh viện bị dây dưa hơi lâu, bác sĩ nói nhiều lắm, mà em thì lại ngại bỏ đi quá nhanh."

An Đức Lỗ nghe xong, vẻ căng thẳng giữa đôi lông mày mới giãn ra, giây tiếp theo liền trực tiếp kéo cô vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t.

Anh cúi đầu, rúc mặt vào bên cổ cô khẽ cọ vài cái, giọng nói nghe hơi nghẹn lại:

"Có rất nhiều người lạ đến bắt chuyện với anh.

Anh đã từ chối rồi mà họ vẫn cứ tiếp tục nói.

Anh không muốn nói chuyện với họ chút nào."

Bạch Thư để mặc cho anh ôm, vỗ vỗ lưng anh rồi thuận mắt nhìn về phía vị trí họ ngồi lúc nãy.

Chiếc bàn nhỏ đó từ lâu đã bị một nhóm nữ sinh chiếm chỗ.

Mấy cô gái trẻ đang tụ tập ăn uống, nói cười rôm rả, nhưng trên mặt bàn vẫn còn để lại không ít đồ vật…

Những tờ khăn giấy, mẩu giấy ghi số điện thoại được gấp lại tùy ý, đặt ở vị trí vô cùng bắt mắt.

Rõ ràng là để lại cho An Đức Lỗ.

Một cô gái trong số đó chú ý đến động tĩnh bên này, nhìn theo hướng mắt của cô, thấy An Đức Lỗ đang ôm Bạch Thư thì sững người, nhỏ giọng lầm bầm với người bên cạnh:

"Hóa ra là có bạn gái rồi."

Cô nàng bên cạnh còn bồi thêm một câu: "Bạn gái trông xinh thật đấy."

Mấy người họ đứa này thúc đứa kia, mang theo chút tiếc nuối nho nhỏ, lại cũng có chút cảm thán chân thành.

Bạch Thư thu hồi tầm mắt, trong lòng không nhịn được mà khẽ thở dài.

Vị hoàng t.ử điện hạ này dù có ngồi yên một mình không nói lời nào thì hoa đào cũng tự tìm đến tận cửa.

Cô đưa tay nhéo nhéo cổ tay An Đức Lỗ:

"Chẳng phải em đã về rồi sao? Sau này nếu họ còn bắt chuyện với anh, anh cứ bảo là bạn gái anh không vui."

Lực ôm của An Đức Lỗ siết c.h.ặ.t thêm một chút, vành tai từ từ đỏ lên:

"... Được."

Anh lại nói nhỏ thêm một câu:

"Anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi."

Bạch Thư dắt tay anh, đi về phía con đường nhỏ vắng vẻ hơn.

Cuối phố ẩm thực có một dãy máy bán hàng tự động và các sạp hàng nhỏ, cô tiện tay mua hai phần đồ uống, đưa cho An Đức Lỗ một ly.

Cô nói: "Vậy chúng ta về nhà thôi."

Đi chơi cả một ngày trời, chính cô cũng thấy mệt rồi.

Kết quả An Đức Lỗ cầm đồ uống đứng dưới ánh đèn đường, đôi mắt vẫn sáng rực, rõ ràng là chưa muốn kết thúc cuộc vui.

Anh suy nghĩ một lát rồi nói:

"Thư, chúng ta có thể đi xem phim được không?

Anh nghe nói các cặp đôi thường sẽ đi xem phim cùng nhau."

Lời này nói ra quá đỗi thẳng thắn, khiến Bạch Thư cũng chẳng nỡ từ chối.

Hơn nữa cũng chỉ là xem phim thôi mà, cô cân nhắc một chút rồi gật đầu:

"Cũng được, vậy anh chọn một bộ đi."

Hai người đến rạp chiếu phim ở trung tâm thương mại gần đó, trên màn hình bán vé đang chạy danh sách những bộ phim hot hiện nay.

Hai siêu phẩm khoa học viễn tưởng của Hollywood chiếm vị trí lớn nhất, poster kỹ xảo tràn ngập cả màn hình.

An Đức Lỗ liếc nhìn một cái rồi lướt qua ngay, nói:

"Cái này không xem, cái này ở nước Y anh cũng xem được."

Anh chỉ tay vào một bộ phim tình cảm trong nước có suất chiếu không cao lắm ở phía dưới, tên phim gồm ba chữ, trên poster là hình ảnh nam nữ chính đang tựa sát vào nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Anh muốn xem bộ này."

Ngữ khí của anh rất nghiêm túc.

“Anh muốn xem tình yêu ở đất nước của em."

Bạch Thư nhìn tấm poster đó, gật đầu: "Được."

...

Vì bộ phim này đã công chiếu được một thời gian, lại là suất chiếu nửa đêm, nên cả phòng chiếu khi đèn tắt đi thì yên tĩnh đến lạ thường, các hàng ghế phía dưới màn hình không có một bóng người, chỉ có cô và An Đức Lỗ đứng ở khu vực lối vào.

An Đức Lỗ hạ thấp giọng: "Anh cứ tưởng sẽ có rất đông người chứ."

Bạch Thư liếc nhìn dãy ghế trống không, thở phào nhẹ nhõm:

"Người ít cũng tốt. Anh muốn nói gì thì cứ tự nhiên, không sợ làm phiền người khác. Chứ nếu ngồi kín chỗ, anh còn chẳng được phát ra tiếng động nào đâu."

An Đức Lỗ nghiêm túc hỏi: "Trong rạp chiếu phim là không được nói chuyện sao?"

Bạch Thư gật đầu: "Đúng vậy, giờ chỉ có chúng ta nên có thể tùy ý một chút."

Cô dắt anh đi về phía hàng ghế giữa, tìm đúng vị trí ghi trên vé, khi ngồi xuống cô thuận tay đặt đồ uống lên bệ tì tay bên cạnh.

Cô vừa ngồi vững, đang định quay sang bảo anh một câu "đợi lát nữa đèn sẽ tối thêm chút" thì An Đức Lỗ đã sát lại gần.

Anh đưa tay nâng lấy đầu cô, động tác rất trực diện, cúi xuống hôn lên môi cô một cái.

Bạch Thư đưa tay gõ nhẹ lên n.g.ự.c anh: "Phim sắp bắt đầu rồi, anh làm cái gì thế hả?"

Đôi mắt An Đức Lỗ sáng lên trong bóng tối, giọng nói dìm xuống rất thấp:

"Anh vui quá. Hôm nay chuyện gì cũng là lần đầu tiên, anh không kìm nén được."

Sau khi phim bắt đầu, màn ảnh bừng sáng, phòng chiếu hoàn toàn tĩnh lặng.

Nửa đoạn đầu nhịp phim không nhanh, nam nữ chính yêu nhau giữa thành phố, trò chuyện, cãi vã nhỏ, rồi dò xét lẫn nhau.

An Đức Lỗ xem rất chăm chú, thỉnh thoảng lại nhíu mày, khi nghe thấy vài từ lóng, anh lại nghiêng đầu hỏi nhỏ:

"Cái này nghĩa là gì thế?"

Bạch Thư đành phải tựa sát cả người qua, ghé vào tai anh giải thích từng câu một, hơi thở ấm nóng của anh phả lên bên má cô, cô càng nói nhỏ thì ánh mắt anh nhìn cô lại càng thêm chuyên chú.

Phim diễn đến cảnh nam nữ chính cãi nhau, nữ chính thu dọn đồ đạc bỏ đi, nam chính đuổi theo xuống dưới lầu, trời mưa rất lớn, hai người cãi vã một trận rồi cuối cùng chia tay, mỗi người tự suy sụp một phương.

An Đức Lỗ dán mắt vào màn hình một lúc, rồi lại nhìn sang người bên cạnh với vẻ không yên tâm, nén giọng hỏi:

"Nếu có một ngày em tức giận, liệu em có rời bỏ anh như thế không?

Không gặp anh, không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn?"

Bạch Thư thở dài, chỉ đành đưa tay nhéo nhéo mu bàn tay anh:

"Em không có nhiều sức lực để giận lâu như thế đâu. Anh ngoan một chút là được."

An Đức Lỗ nghe xong, nắm tay cô c.h.ặ.t hơn, tựa lưng vào ghế nhưng mắt vẫn không hoàn toàn rời khỏi người cô.

Đoạn kết phim là mấy chục năm sau, nam nữ chính gặp lại nhau trên một cây cầu, sau đó dòng chữ giới thiệu chậm rãi hiện lên, kết thúc.

Nhạc phim vang lên được một nửa, Bạch Thư đã đứng dậy định đi, kết quả cổ tay bị ai đó nắm lấy.

An Đức Lỗ cũng đứng dậy, dắt cô đi ra ngoài, cho đến khi đèn hành lang bật sáng anh vẫn không buông tay, đầu ngón tay siết rất c.h.ặ.t, cả người vẫn còn chìm đắm trong tình tiết phim lúc nãy, bước chân vô thức chậm lại.

Bạch Thư không ngờ anh lại nhập tâm vào nội dung phim đến thế, vừa đi vừa lộ ra vẻ mặt đăm chiêu.

Cô không nhịn được nghiêng đầu sát lại gần anh một chút, đưa tay chọc chọc vào n.g.ự.c anh:

"Đó chỉ là phim thôi mà."

An Đức Lỗ cúi đầu nhìn cô.

Bạch Thư nhìn anh, thong thả bồi thêm một câu:

"Anh thích em đến thế cơ mà, nếu chúng ta có cãi nhau, anh chắc chắn sẽ bảo em đừng có mặc kệ anh, đúng không?

Chắc chắn sẽ không giống như nam chính kia, nói biến mất là biến mất, bao nhiêu năm trời cũng không thấy bóng dáng đâu."

An Đức Lỗ nghe xong, đầu tiên là ngẩn người, ngay sau đó ánh mắt dần trở nên nghiêm túc từng chút một.

Anh dừng bước, bàn tay đang nắm tay cô bỗng nhiên siết lại, kéo người sát về phía mình, trầm giọng nói:

"Anh sẽ không làm thế đâu."