Buổi Xem Mắt Hài Hước

Chương 3



6

​Sau khi chính thức trở thành bạn thân của "em gái", tôi không kiềm được ý muốn đi khoe khoang khắp nơi.

​Thế là tôi dắt cậu ấy ra công viên tìm đám trẻ trong xóm. Mấy người không muốn kết bạn với tôi chứ gì? Tôi đây cũng chẳng thèm chơi cùng nhé! Nhìn xem, bạn thân của tôi đáng yêu hơn mấy người nhiều!

​Thế nhưng, tôi còn chưa kịp mở miệng khoe khoang thì đám trẻ đã chỉ vào "em gái" rồi trêu chọc:

"Ồ, sao cái đứa yếu ớt này lại mò ra đây rồi?"

​Bọn chúng đang bắt nạt bạn thân của tôi! Tôi lập tức đanh mặt lại, nắm c.h.ặ.t lấy tay "em gái".

​Đám trẻ thấy dáng vẻ của tôi liền e dè lùi lại hai bước, chỉ vào tôi rồi nghi ngờ hỏi cậu ấy:

"Thì ra cái đứa to con này là bạn thân mà cậu kể đấy à?"

​"Em gái" ưỡn n.g.ự.c, vẻ mặt tự hào vô cùng:

"Đúng thế đấy! Nếu mấy người còn dám bắt nạt tớ nữa, cậu ấy sẽ xơi tái mấy người luôn! Một bữa cậu ấy có thể ăn thịt tận ba đứa trẻ con đấy!"

​Cảnh tượng này đúng chuẩn kiểu "cáo mượn oai hùm" trong sách tranh.

​Đám trẻ nghe xong sợ tới mức mặt mày cắt không còn một giọt m.á.u. Còn tôi thì kinh hãi tột độ. Tôi chỉ là một bữa ăn ba bát cơm thôi mà, sao lại biến thành một bữa ăn thịt ba đứa trẻ con rồi?!

​Tôi tiến lên định giải thích. Đám trẻ sợ hãi ôm túm lấy nhau, gào khóc t.h.ả.m thiết:

"Á á á đừng tới đây! Xin lỗi mà, sau này chúng tớ không dám bắt nạt cậu ấy nữa đâu!"

​Nói xong, cả đám vội vã vắt chân lên cổ chạy mất hút.

​Tôi: "..."

Uy tín danh dự của tôi hoàn toàn tiêu tùng.

​"Em gái" kiễng chân, vỗ vỗ lưng tôi rồi cất giọng an ủi:

"Không sao đâu, bọn họ không chơi với cậu thì tớ chơi cùng cậu! Chúng mình sẽ làm bạn thân cả đời luôn!"

 

7

​Trua hôm ấy, "em gái" bưng chiếc bát nhỏ sang tìm tôi ăn cơm cùng.

​Cậu ấy hỏi:

"Chúng mình bây giờ đã là bạn thân chưa?"

​Tôi gật đầu.

​Cậu ấy lại hỏi:

"Thế cậu có thể giúp tớ ăn bớt một ít cơm được không?"

​Tôi thắc mắc:

"Tại sao thế?"

​Cơm của "em gái" nhìn ngon lắm luôn, tôi nhìn mà nuốt nước bọt ừng ực. Nhưng nghĩ lại lời mẹ dặn, phải ăn nhiều cơm thì mới mau lớn. "Em gái" vừa lùn vừa nhỏ, cần phải ăn nhiều hơn mới đúng chứ.

​Tôi băn khoăn ghê gớm.

​Cậu ấy liền nắm lấy tay tôi lay lay:

"Tớ ăn không hết, nhiều quá chừng! Mà chúng mình không được lãng phí lương thực đâu đấy. Cậu là bạn thân của tớ, cậu giúp tớ san sẻ một chút nhé?"

​Mẹ tôi cũng dặn không được lãng phí lương thực.

Thế là tôi gật đầu cái rụi, cắm cúi xúc từng muỗng cơm to đùng trong bát cậu ấy ăn ngon lành.

​Tôi đâu có hay biết "em gái" đã quay mặt đi chỗ khác, lấy tay che cái miệng rụng răng cửa mà cười trộm, vẻ mặt đắc ý vì kế hoạch đã thành công.

​Từ đó về sau, cứ đến giờ ăn cơm là "em gái" lại bưng bát nhỏ sang tìm tôi.

Hai đứa ngồi trên hai chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài sân, vừa phơi nắng vừa ăn cơm. Lần nào bưng chiếc bát trống trơn về nhà cậu ấy cũng được khen ngợi. Cậu ấy vui, tôi cũng vui.

​Mẹ tôi và cô Trần đều vô cùng mừng rỡ, bảo hai đứa dạo này ngoan ngoãn, biết tự giác ăn uống hẳn ra.

​Cho đến một ngày giữa trưa.

​Tôi đang cắm cúi ăn dở phần cơm trong bát của "em gái", còn cậu ấy thì ngồi xổm dưới đất nghịch kiến. Một tiếng gầm lớn vang lên làm cậu ấy giật mình ngã ngửa ra đất.

​Mẹ tôi và cô Trần mỗi người cầm một chiếc chổi lông gà, vẻ mặt đung đùng giận dữ.

​Mẹ tôi gào lên:

"Tống Thời Vi, con muốn c.h.ế.t đúng không!"

​Cô Trần cũng thét lớn:

"Trần Hoài Chi, con muốn c.h.ế.t đúng không!"

​Mẹ tôi bảo thảo nào dạo này tôi càng ngày càng cao to mập mạp, còn "em gái" thì gầy gò giơ cả xương. Hóa ra cơm nước của hai đứa chui tợn vào bụng tôi hết.

​Hai người mẹ nhìn nhau đầy ăn ý rồi xách cổ từng đứa về nhà.

​Hôm sau, tôi và "em gái" mỗi đứa ôm cái m.ô.n.g bị ăn đòn đau điếng, qua ô cửa sổ ngơ ngác nhìn nhau.

​Từ đấy về sau, chúng tôi hoàn toàn mất đi tự do khi ăn cơm.

 

 

8

​Cái ngày mà tôi phát hiện "em gái" không phải là em gái, trời đổ mưa rất to.

​Tôi và cậu ấy mải chơi ngoài sân, chẳng mấy chốc cả hai đứa đã ướt nhẹp như chuột lột.

​Cô Trần dắt cậu ấy, còn mẹ tôi dắt tôi, một bên thì dọa tí nữa sẽ cho ăn đòn, một bên thì lôi hai đứa đi tắm rửa thay đồ.

​Tôi vội giật tay mẹ ra, lao đến ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô Trần:

"Cháu muốn tắm chung với em gái cơ! Trên tivi bảo bạn thân thì phải làm mọi thứ cùng nhau!"

​"Em gái" thì lắc đầu như trống bỏi, ra sức phản kháng:

"Không được, không được đâu! Tớ là con trai, còn cậu là con gái!"

​"..."

​Tôi nhất quyết không tin.

Mẹ tôi phải cầm cành liễu giảng giải cho tôi một hồi lâu, cuối cùng tôi mới ngơ ngác tin vào sự thật rằng người bạn thân xinh đẹp của mình lại là con trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Tôi khóc lóc vô cùng t.h.ả.m thiết. Tôi không thể nào chấp nhận nổi việc "em gái" xinh xắn của mình lại biến thành một thằng con trai yếu ớt.

​Mẹ tôi bảo bình thường tôi khóc rất phiền phức, nhưng hôm đó tôi lại khóc lặng lẽ không một tiếng động, vẻ mặt đau đớn như thể mất đi cả thế giới. Làm bà giơ tay định đ.á.n.h mà cũng ngượng ngùng không lỡ hạ xuống.

​Cả nhà cô Trần đều rất thích tôi. Thấy tôi khóc lóc đau lòng như vậy, chú Lục liền bảo sau này lớn lên tôi cứ gả cho Trần Hoài Chi, thế là có thể ở bên nhau chơi đùa cả đời rồi.

​Mặt bố tôi lập tức đen sầm lại.

Tôi nghe xong lại càng khóc to hơn. Trần Hoài Chi yếu như sên ấy, tôi không muốn gả cho cậu ta đâu!

​"Thế thì tớ sẽ gả cho cậu vậy."

Trần Hoài Chi đưa bàn tay nhỏ nhắn lên lau nước mắt trên khóe mắt tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

​Cũng đúng nhỉ!

Tôi lập tức nín khóc ngay.

Lần này thì đến lượt mặt chú Lục đen như đ.í.t nồi. Còn bố tôi ở bên cạnh thì khoái chí cười khặc khặc.

​Trần Hoài Chi sau này sẽ gả cho tôi, chúng tôi vẫn có thể mãi mãi làm bạn tốt của nhau. Nhận thức này làm tôi thấy vui vẻ hẳn lên.

​Nghe người ta nói vợ chồng tối đến là hay đi dạo công viên dắt ch.ó đi dạo. Thế là tôi lôi Trần Hoài Chi ra công viên để "dắt" Tròn Tròn.

​Tròn Tròn là một chú heo hoa nhỏ, con của Đậu Đậu mới đẻ hồi tháng trước.

​Người đi đường nhìn thấy hai đứa tôi thì đều mỉm cười. Có hai anh chị lớn tuổi đi qua chỉ trỏ bảo hai đứa tôi là "đồ dế nhũi".

​Tôi chưa bao giờ nghe thấy từ này, Trần Hoài Chi cũng thế. Nhưng cậu ấy bảo đã từng nhìn thấy con dế nhũi trong sách rồi, đó là một loài vật rất kiên cường, vỏ ngoài lại còn cứng cáp nữa. Chắc chắn đây là một từ khen ngợi!

​Tôi hớn hở:

"Thế tớ sẽ làm công chúa của vương quốc dế nhũi!"

​Cậu ấy gật đầu:

"Thế tớ sẽ là hoàng t.ử dế nhũi!"

​Người đi đường: "..."

 

 9

​Vì vóc dáng chênh lệch, trông tôi lúc nào cũng như kẻ chuyên đi bắt nạt người khác.

Còn Trần Hoài Chi nhìn kiểu gì cũng giống nạn nhân hay bị bắt nạt.

​Do đó phụ huynh hai nhà đều chẳng thể yên tâm. Thời mầm non, hai gia đình phải thuê gia sư riêng về dạy tại nhà, mãi đến tận cấp một mới cho hai đứa đến trường.

​Rời xa tầm mắt của bố mẹ, Trần Hoài Chi chẳng khác nào con ngựa chiến đứt dây sương. Bản tính thật sự lập tức bộc lộ hoàn toàn.

​Tôi không thích học hành đã là nói giảm nói tránh.

Còn cậu ta thì suýt chút nữa khắc luôn chữ "ghét học" lên trên mặt.

​Rõ ràng tiền tiêu vặt hai đứa được cho như nhau.

Đồ dùng học tập của tôi đầy đủ không thiếu thứ gì, còn cậu ta đến cái cặp sách cũng chẳng buồn dùng.

​Bút viết thì nhặt lại của các bạn không dùng nữa, cục tẩy thì xài lại đồ thừa của tôi. Một tờ giấy nháp cậu ta có thể xé ra dùng dè dặt suốt cả tuần.

​Ấy thế mà ly kem Häagen-Dazs 58 tệ cậu ta sẵn sàng bao tôi ăn mỗi ngày không chớp mắt.

Nhưng cái sổ tay năm tệ tám thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không chịu mua, lấy mắt liếc qua một cái cũng không.

​Đúng chuẩn phương châm: "Hễ cứ dính tới học hành là lập tức hết tiền."

​Thời đó rộ lên phong trào dùng trang vở gập thành hình quả dứa to với pháo đại.

Cậu ta tiếc tiền không chịu mua tập vở mới. Thế là cậu ta đem xé sạch toàn bộ sách giáo khoa, gấp đầy khụ cả một ngăn kéo. Nếu không vì sợ ăn đòn, chắc cậu ta đã tiện tay xé luôn cả sách của tôi rồi.

​Đến lúc đó tôi mới thấm thía lý do vì sao cô Trần lần nào mắng cậu ta cũng bảo "nhìn nhân mô cẩu dạng".

Cái vẻ ngoài văn tĩnh, ngoan ngoãn của cậu ta rốt cuộc cũng chỉ có tác dụng tạo hình cho đẹp mắt thôi, chứ chẳng liên quan nửa xu tới tính cách thật sự cả.

​Một đứa dùng đầu óc, một đứa dùng võ lực.

Hai đứa tôi rủ rê chui tọt vào giữa đám anh chị lớn để b.ắ.n bi, ăn tiền thẻ bài. Chơi chán chê lại đem đồ cũ đi bán lại cho đứa khác.

​Thậm chí dưới sự xúi giục của cậu ta, hai đứa còn rủ nhau trốn học đi bắt giun, lén trèo cây hái quả, mò cá dưới ao.

​Về sau, cây kim phát tài mà thầy hiệu trưởng trồng trong trường chỉ còn lại đúng cái cọc xơ xác. Mấy con cá vàng thầy nuôi cũng bị hai đứa tôi chọc tức đến mức c.h.ế.t ngạt mất hai con.

Thầy hiệu trưởng bảo, nếu không phải vì thấy gương mặt cậu ta quá đỗi đáng yêu thì đã đè ra ăn đòn từ lâu rồi.

​Ngày nào quần áo của hai đứa tôi không bẩn thì cũng rách bừa bãi. Mẹ tôi có thời gian còn nghi ngờ tôi không phải đi học, mà là đi tham gia khóa huấn luyện đặc công sinh tồn.

​Cô giáo chủ nhiệm tìm hai đứa tới nói chuyện. Cô ân cần hỏi xem bố mẹ ở nhà làm nghề gì.

​Cậu ta hồn nhiên: "Đào mỏ ạ."

Tôi thật thà: "Nuôi heo ạ."

​Cô giáo thở dài an ủi chúng tôi rằng lao động là vinh quang. Cô xoa đầu Trần Hoài Chi rồi rút từ trong cặp ra hai đơn xin hỗ trợ hộ nghèo.

​Trần Hoài Chi ngơ ngác nhìn cô:

"Cô ơi, mỏ nhà em đào là mỏ than tư nhân ạ."

​Cô giáo: "..."

​Cô ngập ngừng định chuyển tờ đơn sang cho tôi.

​Tôi liền tiếp lời:

"Cô ơi, trang trại nhà em có tới 30 vạn con heo cơ."

​Cô giáo: "..."

​Mỗi ngày ở trường hai đứa chẳng làm nổi trò gì t.ử tế. Giấu giếm giỏi tới đâu thì cuối cùng cũng bị lật tẩy bởi một bảng điểm.

​Thang điểm một trăm.

Tôi thi được 50 điểm, cậu ta được 25 điểm.

​Ban đầu, cô Trần và mẹ tôi còn chịu khó đến trường họp phụ huynh. Nhưng số lần tăng dần, hai người chẳng ai buồn đi nữa, toàn đùn đẩy qua lại.

​Cô Trần bảo Trần Hoài Chi sau này dù sao cũng là người nhà họ Tống, bảo mẹ tôi đi họp giùm.

Mẹ tôi lại cãi sau này tôi cũng phải gọi cô Trần là mẹ, bảo cô ấy đi mới đúng.

Thư Sách

​Cuối cùng, càng nghĩ càng tức, hai người mẹ chốt lại một câu: không phải người một nhà thì chẳng chung một đường.

Thế là dứt khoát xách hai đứa ra đòn một trận như nhau không xót đứa nào.