Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì tôi có c.h.ế.t cũng chẳng thể tin nổi.
Mười năm thời gian lại có thể làm một người thay đổi nhiều đến thế.
Từ năm tôi ba tuổi quen biết hắn cho đến tận năm mươi lăm tuổi khi hắn đi xa, hắn vẫn luôn là một cậu bé yếu ớt bệnh tật.
Vì là sinh thiếu tháng nên vóc dáng hắn không cao, người gầy gò mảnh khảnh, gió thổi mạnh một cái là muốn ngã. Đã thế mặt mũi còn xinh đẹp, làn da trắng bệch quá mức. Đúng chuẩn một phiên bản Lâm Đại Ngọc sống động.
Lần đầu tiên tôi gặp hắn là vào một ngày mùa đông.
Khi ấy gia đình cô Trần dọn đến nhà bên cạnh, nhà tôi cuối cùng cũng có hàng xóm. Mẹ tôi xách theo quà cáp, dẫn tôi sang tận cửa bái phỏng.
Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy cô hàng xóm xinh đẹp đang nắm tay một bé nhỏ. Đứa bé được chạm khắc tinh xảo như b.úp bê, trên người khoác chiếc áo choàng lông xù trông vô cùng ấm áp, chẳng khác nào tiểu tiên đồng bước ra từ trong tranh.
Tôi theo bản năng buột miệng thốt ra:
"Em gái xinh đẹp quá!"
Thân hình nhỏ nhắn của "em gái" khẽ run lên, ánh mắt lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Cô Trần xinh đẹp thì buồn cười. Cô bảo Trần Hoài Chi bằng tuổi tôi, thậm chí còn sinh trước tôi hai ngày.
Tôi trợn tròn mắt.
Cùng ba tuổi mà sao tôi với hắn nhìn không giống nhau chút nào thế này?
Tôi thì to con như thế này.
Còn hắn thì nhỏ thó như thế kia.
"Cô ơi, trẻ con đắt lắm sao ạ? Sao cửa hàng điện thoại chỉ tặng cô đứa bé tí tẹo thế này thôi?"
Vừa nói tôi vừa giơ ngón tay nhỏ ra ra hiệu kích thước. Có lần tôi làm mẹ giận, mẹ bảo tôi là do nạp tiền điện thoại ở cửa hàng người ta khuyến mãi tặng kèm. Nạp càng nhiều tiền thì tặng đứa trẻ càng lớn.
Mẹ tôi còn chưa kịp bịt miệng tôi lại thì đã phải đứng tại chỗ cười trừ ngượng ngùng.
Cô Trần xinh đẹp chưa kịp lên tiếng thì "em gái" đã hất tay cô ra, giơ cái cằm nhỏ lên, hừ nhẹ một tiếng:
"Đồ ngốc, cậu bị lừa rồi. Chúng mình rõ ràng là do bố mẹ nhặt từ thùng rác về đấy!"
Tôi: "???"
Cô Trần: "..."
Mẹ tôi: "..."
Hai người mẹ nhìn nhau, lặng lẽ quay đi che mặt.
Tôi vốn dĩ luôn rất tự tin vào bản thân. Tôi thông minh thế này, làm sao mẹ có thể lừa tôi được cơ chứ? Chắc chắn là "em gái" bị lừa rồi.
Thế là tôi rộng lượng không chấp nhặt với đứa trẻ nít, cúi đầu xoa xoa cái đầu nhỏ của hắn để tỏ ý an ủi:
"Không sao đâu, cậu còn nhỏ mà, bị người lớn lừa cũng là chuyện bình thường thôi!"
Chẳng biết câu nói nào chạm đúng vào nỗi đau của hắn, ngay giây tiếp theo, hắn mím c.h.ặ.t môi, hốc mắt đỏ ửng, trên hàng mi dày cong v.út đọng lại những giọt nước mắt trong suốt.
Tôi bối rối không biết làm sao, chợt nhớ ra bình thường bố hay dỗ dành mẹ thế nào. Tôi liền tiến lên một bước, chụt một cái rõ đau vào má hắn.
Thư Sách
Hắn ngơ ngác chớp chớp mắt.
Ngay sau đó mếu mạo rồi òa khóc nức nở:
"Oa oa... Mẹ ơi, nó sàm sỡ con!"
Cô Trần vừa nhịn cười vừa bế hắn lên dỗ dành.
Tôi chột dạ nhìn sang mẹ mình. Mẹ hít một hơi thật sâu, cơ mặt giật giật.
Tôi lặng lẽ lấy tay che c.h.ặ.t cái m.ô.n.g nhỏ của mình.
Xong đời rồi, về nhà lại ăn đòn cho mà xem, hức hức!
4
Mẹ không đ.á.n.h tôi.
Nhưng bà chỉ cho phép tôi ăn đúng một bát cơm.
Thế này thì thà đ.á.n.h tôi một trận cho xong!
Một bát làm sao mà đủ no được chứ! Bình thường mỗi bữa tôi phải xới tới ba bát cơ mà!
Có lẽ là do đột biến gen. Tôi cao hơn hẳn bạn bè đồng lứa cả một cái đầu. Đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ bảo tôi chỉ là phát triển sớm thôi, cơ thể hoàn toàn bình thường, ngoại trừ việc... sức ăn quá lớn.
Mẹ tôi lời cay đắng nhưng lòng thành thật:
"Con gái à, nghe lời mẹ ăn ít đi một chút. Tốc độ lớn của con đáng sợ quá, nói ra ngoài ai mà tin con mới ba tuổi, bảo năm tuổi người ta còn tin đấy."
Tôi mếu mạo ủy khuất:
"Nhưng mà con đói mà!"
"Con mà cứ ăn nhiều thế này thì sau này không bạn nào chịu chơi cùng con nữa đâu."
Ừ nhỉ. Mấy bạn nhỏ toàn nghĩ tôi là chị lớn nên chẳng ai chịu chơi cùng.
Nhưng mà không sao hết!
Bây giờ đã có một "em gái" nhỏ chuyển đến rồi, tôi sẽ chơi với em ấy.
"Mẹ ơi, em gái nhỏ như thế có phải là do em ấy ăn ít quá không ạ?"
Mẹ tôi do dự một chút. Sinh thiếu tháng thì chắc cũng tính là do không hấp thụ đủ dinh dưỡng từ mẹ nhỉ?
"Cứ... cứ cho là vậy đi."
Được rồi, tôi hiểu luôn rồi!
Nghĩ đến việc hôm nay lỡ làm "em gái" khóc, tôi lén chui vào phòng ngủ, giấu đứa bạn thân Đậu Đậu vào trong n.g.ự.c rồi ôm sang nhà cách vách.
Nhà tôi làm nghề nuôi heo. Đậu Đậu là chú heo con do heo mẹ Hoa Hoa sinh ra, lúc mới đẻ ra suýt thì không sống nổi. Tôi ôm nó về phòng, ngày ngày pha sữa bột cho nó uống. Bây giờ được gần một tháng tuổi, nó lớn lên trắng trẻo mập mạp, đúng kiểu giống chủ.
Tôi gõ cửa.
Là chú Lục ra mở cửa cho tôi.
Tôi bảo tôi đến tìm "em gái" chơi. Ban đầu chú ấy chưa phản ứng kịp, ngẩn người ra vài giây rồi bắt đầu đập đùi cười sặc sụa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ha ha ha ha! Hoài Chi mau ra đây chơi với chị này ha ha ha! Cho đáng đời cái tội ngày thường lười ăn cơm ha ha ha!"
"Em gái" vẫn còn đang giận dỗi, vừa nhìn thấy tôi là nước mắt lại bắt đầu rơi lã chã như vòi nước mở van.
Nảy ra một ý, tôi dùng bàn tay nhỏ xíu lau nước mắt trên mặt cậu ấy:
"Em gái đừng khóc nữa, chị xin lỗi mà. Chị đem người bạn thân nhất tặng cho em này!"
Đậu Đậu trong lòng tôi ủ ỉ lên tiếng, lập tức thu hút sự chú ý khiến cậu ấy ngưng khóc. Tôi kéo khóa áo phao ra, lôi Đậu Đậu ra đưa tận tay cho cậu ấy.
Nào ngờ tôi lại quên mất Đậu Đậu to bằng một nửa người cậu ấy. Cậu ấy loạng choạng lùi lại hai bước rồi ngã ngửa, m.ô.n.g đập bộp xuống đất.
...
...
Môi cậu ấy mếu xệch ra như mỏ vịt, mắt thấy sắp sửa òa khóc tiếp.
Tôi vội vàng lấy tay bịt miệng cậu ấy lại rồi hớn hở giới thiệu người bạn thân:
"Đây là Đậu Đậu."
Cậu ấy sụt sịt cái mũi, khẽ chọc chọc vào cái đuôi của Đậu Đậu:
"Đây là thú cưng cậu tặng tớ đấy à?"
Tôi vừa gật đầu vừa lắc đầu:
"Mẹ tớ bảo, ăn nhiều cơm thì mới mau lớn! Chờ nó lớn lên là mình có thể đem đi hấp, kho tàu, hoặc nấu canh! Em gái ơi, đến lúc đó em nhớ ăn nhiều vào nhé. Ngon lắm luôn!"
Nói rồi tôi không kiềm được mà nuốt ừng ực một ngụm nước bọt.
Cậu ấy: "..."
Bàn tay đang túm đuôi Đậu Đậu lặng lẽ kéo nó giấu ra sau lưng.
Thấy "em gái" đã nhận Đậu Đậu, tôi nghiêng đầu hỏi:
"Em tha lỗi cho chị chưa?"
Cậu ấy gật gật đầu.
"Thế bây giờ chúng mình là bạn thân của nhau rồi đúng không?"
Cậu ấy cứng cổ, quay mặt đi chỗ khác:
"Ai... ai mà muốn làm bạn thân với cậu chứ!"
Ơ?
Được rồi. Cái này người ta gọi là gì nhỉ? Đã mất cả chì lại trì cả chài à?
"Không sao hết, để ngày mai chị lại sang hỏi tiếp!"
5
Ngày nào tôi cũng sang tìm "em gái".
Tôi hỏi cậu ấy có muốn làm bạn thân của tôi không. Tôi còn đem cả viên kẹo sữa duy nhất mà mẹ cho phép ăn mỗi ngày ra cho cậu ấy ăn nữa.
Kẹo thì cậu ấy ăn.
Nhưng tôi hỏi thì cậu ấy lại bảo để suy nghĩ thêm đã.
Mẹ cười tôi từ nhỏ đã có tố chất làm l.i.ế.m cẩu. Tôi chẳng hiểu l.i.ế.m cẩu là cái gì. Nhưng bố tôi lần nào cũng tự hào bảo, năm đó nhờ bố kiên trì "liếm" tới cùng nên mới cưới được mẹ làm vợ đấy thôi.
Bố còn hay treo trên miệng câu nói: "Liếm cẩu tới cuối cùng thì cái gì cũng có."
Cho nên "liếm cẩu" chắc chắn là một từ khen ngợi rồi.
Tôi kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c:
"Cảm ơn mẹ đã khen con nhé!"
Mẹ tôi cười đến mức chảy cả nước mắt. Tôi cũng chẳng hiểu mẹ cười cái gì nữa.
Thực ra tôi thông minh lắm đấy chứ. "Em gái" là đứa trẻ đẹp nhất mà tôi từng gặp. Làm bạn thân với cậu ấy thì tôi phổng mũi phải biết!
Ròng rã suốt một tháng trời.
Tôi lại mang kẹo sữa sang tìm "em gái" chơi như thường lệ, rồi lại hỏi cậu ấy có muốn làm bạn thân của tôi không.
Lần này, cậu ấy vừa nuốt nước bọt vừa xua tay từ chối. Cậu ấy lấy tay che miệng, vẻ mặt đau đớn vô cùng:
"Xô... xin lỗi cậu nhé, xún mình đã là bạn thân từ lâu rồi mà. Tớ không nên lừa kẹo sữa của cậu nữa đâu. Răng tớ đau quá rồi, mẹ tớ bảo nếu tớ còn lừa kẹo của cậu nữa thì mẹ sẽ cho tớ ăn món 'măng xào thịt'."
Tôi ngẩn ngơ mất một lúc:
"Em gái ơi, sao giọng em nói chuyện lại bị lọt gió thế?"
Cậu ấy ấm ức bỏ tay ra, để lộ cái răng cửa đã rụng mất một chiếc.
"Tớ ăn nhiều kẹo quá nên sâu răng làm rụng mất răng rồi."
Tôi hít một hơi khí lạnh.
Đáng sợ thật đấy. May mà so với kẹo thì tôi thích ăn thịt hơn.
"Em gái ơi, món măng xào thịt có ngon không?"
So với chuyện "em gái" kén ăn cái gì cũng không chịu ăn, thì mẹ tôi lại bảo tôi háu ăn cái gì cũng đòi xơi, thậm chí thấy bãi phân bên đường cũng muốn l.i.ế.m thử một cái xem vị thế nào.
Giọng "em gái" trầm xuống đầy u uất:
"Ngon lắm, ngon đến mức phát khóc luôn ấy."
Mắt tôi sáng rực lên:
"Thèm thế, tớ cũng muốn thử!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu ấy nhăn nhó lại:
"Cậu bị ngốc à? Măng xào thịt là bị ăn đòn đấy!"
"?!"
Được rồi.
Thế thì thôi không thử nữa.
Tôi biết vị đấy rồi.
Nó cũng giống như món "bánh tát kho tàu" thôi, ăn xong là m.ô.n.g nở hoa ngay.