Theo kiến thức và trí nhớ của chủ nhân thân thể này liên tục ùa vào đầu, Nhi đã hiểu thêm nhiều hơn về thế giới này.
Thân thể mới tên: Lục Thanh Nhi.
Thế giới này gọi là: Long Tích Đại Lục.
Thế giới này, lấy Vũ vi cường, lấy Linh vi tôn. Mọi tầng lớp khác có thể coi là phù du. Bởi vì những thế giới này tồn tại hai loại tầng lớp chí cao vô thượng.
Vũ Giả: Hay còn gọi là Võ Giả, là những người am hiểu chiến đấu, có thể vận dụng lực lượng bản thân để dời non lấp bể, còn có thể điều khiển nguyên tố thuộc tính trong thiên địa để tăng cường cho bản thân. Vũ Giả không phải ai muốn thì có thể trở thành, phải có thể chất cùng thiên phú mới có thể trở thành một vũ giả, cái này tương tự như Linh Căn ở các truyện Tu Chân mà Nhi từng đọc.
Linh Giả: Đây là những người am hiểu sử dụng lực lượng linh hồn để tu luyện, chiến đấu cũng như luyện đan luyện khí. Đây có thể coi là tầng lớp cao nhất trong thế giới này. Bởi vì trong hàng trăm hàng ngàn người chỉ có thể xuất hiện vài chục Vũ Giả, thì cùng tỷ lệ đó chỉ có thể xuất hiện một người có thể trở thành Linh Giả mà thôi.
Vũ Giả am hiểu cận chiến cũng như các chiêu thức mang tính hủy diệt, thì Linh Giả lại chú trọng về công kích tầm xa cũng như các loại công kích linh hồn, mỗi người đều có thế mạnh riêng. Thế nhưng Linh Giả thường sẽ được tôn kính hơn vì họ có thể luyện ra các đan dược và vũ khí giúp ích cho Vũ Giả sử dụng, trong khi Vũ Giả lại không thể.
Vũ Giả chia làm chín cấp bậc, từ thấp đến cao bao gồm:
Mỗi một cấp độ so với nhau chênh lệch như Trời với Đất, mà mỗi cấp độ càng lúc càng khó có thể chạm tới. Trong thế giới này, một Vũ Sư đã có thể coi là cao thủ phong hoa tuyệt đại, về phần Linh Sư thì khỏi nói làm gì, càng được tung hô như ông trời.
Các Vũ Tướng, Linh Tướng thì có thể xem như bá chủ một phương, địa vị cao cao tại thượng, giẫm đạp thiên địa.
Vũ Tôn, Linh Tôn và Vũ Đế, Linh Đế thì đừng mơ, họ căn bản không có tồn tại, chưa từng có ai nghe nói qua về việc họ tồn tại, coi như các cấp bậc đó chỉ là mộng tưởng.
Khám phá những thông tin trong thế giới mới khiến Nhi có chút chờ mong vì tương lai của mình ở kiếp này, thế nhưng thông tin tiếp theo lại khiến nàng phát điên.
“Đen như Cún! Đậu xanh!”
Nhi ngồi trên giường, tát mạnh vào mặt thằng mập đang sợ hãi nhìn mình cho bõ tức.
Theo thông tin phũ phàng mà nàng mới nhận được, thế giới này vô cùng bất công.
Trên Long Tích Đại Lục, Vũ Giả và Linh Giả cao quý, tuy Linh Giả có chút hiếm ra thì Vũ Giả rất nhiều, chiếm đa số trong cộng đồng nhân loại.
Nhưng…
Nữ nhân không bao giờ có thể tu luyện, không bao giờ có thể trở thành Vũ Giả và Linh Giả.
Trên Long Tích Đại Lục chưa từng ghi nhận một nữ nhân nào có thể tu luyện, cho dù là Vũ Giả cấp độ Vũ Đồ cũng không có nữ nhân nào đạt được.
“Đáng ghét, sao lại xuyên vào cái thế giới ngu ngốc này?”
“Người ta xuyên không còn có thể tu luyện đứng lên đỉnh thiên lập địa, hết lần này đến lần khác lại xuyên vào một thế giới phân biệt nam nữ, giờ làm sao mà tu luyện!”
Nhi cay cú liên tục vả mạnh vào mặt tên mập, thằng này hiện tại y như một cái bao cát để nàng chà đạp cho bõ ghét.
“Không lẽ giờ tự sát? Đùa! Chết thật thì ngu người nha.”
…
Bên ngoài đình viện
Từng tiếng bạch bạch vang lên không ngừng, thanh âm nghe rất có nhịp và vô cùng êm tai.
“Không ngờ Cửu Thiếu Gia trâu bò như vậy, trông người hơi béo một chút nhưng sức chiến đấu quả thật dẻo dai a, nãy giờ đã là một canh giờ rồi vẫn còn hăng say, đã vậy ngày càng nhanh!”
“Công nhận! Ta còn tưởng béo như người sẽ cùng lắm năm phút thôi, không ngờ còn trụ tới giờ”
Hai tên lính gác thì thầm với nhau, từng tiếng bạch bạch khiến bên dưới của họ cũng có chút phản ứng.
“Con mẹ nó thật dữ dội, lát tan ca trực phải về chiến đấu với con vợ ba trăm hiệp.”
“Chém gió! Nhưng ta cũng sẽ làm y hệt ngươi! Ha Ha!”
Hai thằng lính ngu này không biết rằng, bên trong phòng, nguồn gốc của tiếng bạch bạch đó chính là do cô nàng xui xẻo tát liên hoàn vào mặt tên béo mà thành ra như vậy.
Phạch Phạch Phạch! Bép Bép Bép!
Thanh âm càng lúc càng gấp rút…
Hai tên lính gác ánh mắt bội phục nhìn về đình viện:
“Quá đỉnh! Cửu Thiếu Gia số một!”
“Mai ta sẽ xin người bí kíp a, quá trâu bò!”
…
Trong một căn phòng khác, một nam tử trung niên đang khoanh chân ngồi, quanh người hắn phát ra từng luồng năng lượng dao động khiến không gian vặn vẹo. Đôi mắt vốn nhắm nghiền của hắn chợt mở to, lập tức biến mất tại chỗ như thể hắn chưa từng ngồi ở đó.
Hai tên lính gác vẫn chưa biết công tử trâu bò của họ đang bị trói trên giường như con heo mà ngược đãi, vẫn vô cùng thán phục khi nghe từng trận âm thanh va đập.
Vù!
Chợt một tiếng xé gió vang lên, trước mặt hai tên lính canh này thoắt cái xuất hiện một trung niên.
“Bái Kiến Gia Chủ!”
Hai người lập tức kinh sợ hành lễ
“Đáng chết, các ngươi canh gác kiểu gì thế hả?”
“Chuyện này…”
Hai tên lính vẫn không hiểu tại sao mình bị gia chủ quở trách, một người nói:
“Gia chủ! Chúng ta vẫn trực nghiêm chỉnh mà? Cửu Thiếu Gia vẫn ở trong đó…nện tân nương a.”
Gia chủ hắn liền cốc đầu hai tên một cú đau điếng, hắn quát:
“Đồ ngu! Tiếng đó là thanh âm khi tát người mà sinh ra rõ chưa? Còn không mau ngăn cản thiếu gia các ngươi lại, nó tát chết con người ta bây giờ!”
Hai tên lúc này mới nhận ra thanh âm đó đúng là tiếng vả mặt chứ ko phải tiếng thịt đâm vào thịt, cả hai vội vàng lao đến đình viện:
“Cửu Thiếu Gia! Không nên a! Mạng người là quan trọng nhất, chết rồi lần sau không còn mà dùng đâu thiếu gia ơi!”
Rầm!
Cánh cửa mở ra, tràng cảnh khiến cả hai trợn mắt há hốc mồm xuất hiện.
Cửu Thiếu Gia nhà họ trên người không một mảnh vải, bị trói như con heo trên giường, miệng bị một tấm vải bịt kín không thể nói chuyện hay kêu la, mặt hắn đỏ rực sưng húp, nước mắt đầm đìa trên gối nệm.
Còn cô bé Lục Thanh Nhi mới bị tên này bắt cóc hồi chiều vốn khóc la om sòm khiến ai cũng tiếc thương thì lúc này như con điên, ngồi một bên tát lia lịa vào mặt công tử bọn hắn, miệng không ngừng chửi rủa
“Mày hả mạy! Bất công nè! Khinh nữ nè! Không thể tu luyện nè!”
Hai tên đứng chết trân một lúc mới có phản ứng, một tên quát lớn:
“To gan! Dám hành hung Cửu Thiếu Gia!”
Hai tên lính gác nhanh chóng tiến đến, Lục Thanh Nhi liền hốt hoảng, nàng muốn chạy trốn, nhưng hai tên này đứng ngay cửa, cửa sổ thì song sắt cứng chắc, căn bản không thể phá.
“Muốn chạy à? Đâu có dễ vậy tiện nhân! Dám vô lễ với thiếu gia thì đời ngươi coi như xong rồi!”
Lục Thanh Nhi ngưng trọng, nàng thủ thế theo Võ Cổ Truyền ngày xưa từng học, muốn đánh nhau với mấy người này.
“Ồ? Muốn phản kháng? Đây! Đánh đi!”
Tên lính gác đứng bên trái cười nhạt, sau đó dang hai tay ra sẵn sàng ăn đập.
Quanh người hắn xuất hiện chút dao động năng lượng, Lục Thanh Nhi giật mình hô:
“Vũ Giả! Toang rồi!”
Nhưng nàng không còn cách nào khác, chỉ đành lao lên.
“Hầu Tỏa! Thôi Sơn! Song Phi Cước!”
Bốp Chát Bụp Bụp!
Thanh âm vô cùng êm tai, Lục Thanh Nhi đánh như điên nhưng không làm tên lính canh này suy chuyển chút nào.
“Một nữ nhân chân yếu tay mềm như ngươi cũng dám đả thương Vũ Sĩ như ta? Đúng là chuyện cười lớn nhất thế gian! Ha ha!”
Lục Thanh Nhi cảm thấy tay mình muốn trật khớp vì đấm quá nhiều, vậy mà sát thương xem như bằng không, nàng bắt đầu tuyệt vọng.
“Mẹ mày! Ăn thêm một đá!”
Lục Thanh Nhi hét to, một cước mạnh mẽ tung ra.
“Thoải mái luôn! Trăm đá cũng được!”
BỐP!
Đang cười hả hê thì tên lính gác chợt tắt ngấm nụ cười, một cước kia vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại truyền đến cơn đau khủng khiếp nhất trần gian.
Lục Thanh Nhi rút chân ra khỏi đũng quần của tên này, nàng vốn chỉ muốn thử một chút, không ngờ thực sự có tác dụng.
“Vũ Sĩ thì sao? Đá vào bi cũng như bao người, nằm tại chỗ!”
Lục Thanh Nhi nghĩ thầm, nàng như phát hiện được thứ gì đó tuyệt vời nhất trên đời:
“Thì ra mấy thằng ngu ở đại lục này không thằng nào biết phòng thủ hạ bộ à? Hay là chỉ mấy tên này? Về sau phải đi đá thử vài thằng nữa xem sao?”
Lục Thanh Nhi còn đang hí hửng nhìn chiến tích của mình đang nằm ôm quần kêu la thảm thiết, quên mất vào đây có tới hai tên!
“Láo xược!”
Bốp!
Thân ảnh tên lính canh thứ hai chớp mắt xuất hiện sau lưng Lục Thanh Nhi, gõ một cái vào gáy nàng.
Trước mắt Lục Thanh Nhi tối sầm, đất trời quay cuồng sau đó lăn ra bất tỉnh.
“Kiểm tra thương thế cho tên Quách Viễn đi! Ta xem Thiếu Gia các ngươi có làm sao không? Nữ nhân này thì mau ném vào đại lao chờ xét xử!”