Bổn Cô Nương Muốn Trang Bức

Chương 1: Thiếu nữ số nhọ



“Ngày này cuối cùng cũng đến…”

Trước một mảnh sân rộng, một thiếu nữ khí thế bừng bừng nhìn trời cao:

“Nghỉ dịch ở nhà chán muốn chết! Cuối cùng cũng được đi chơi rồi!”

Ngồi lên chiếc Vision đời mới nhất mà mẹ yêu mua tặng cho mình, cô gái hưng phấn bừng bừng đội lấy chiếc mũ bảo hiểm có gắn chong chóng tre của mình, đeo một đôi mắt kính đen, trùm khăn che mặt kín mít và quấn một lớp váy chống nắng dày cộp quanh thân.

Cô nàng cũng không quên mang một đôi bao tay to bự, mục đích cao cả là không để một tia nắng nào lọt vào người mình. Lúc này nhìn cô giống hệt một bà thím “Ninja Lead”.

Đây là Nhi, một thiếu nữ tràn đầy sức sống, gương mặt xinh xắn đáng yêu, dáng người chuẩn siêu mẫu và điều kiện gia đình: Nhà mặt phố, Bố làm to.

Nhi đúng thực là con nhà người ta trong truyền thuyết.

Gia đình của Nhi không có gì ngoài điều kiện, có riêng một cái Biệt Phủ Tỷ Đô cùng hàng chục cái xế hộp, nhưng Nhi lại không thích lái xe hơi đi chơi, cô thích nhất là chạy xe máy đi hóng gió, ngoài ra còn có một sở thích kỳ quặc là hóa trang thành Ninja Lead làm người đi đường hoài nghi nhân sinh, sợ hãi khi cô đi ngang.

Nhưng cô đi rất đúng luật, không dừng xe giữa đường để nghe điện thoại hay là lao xe vào xe khác. Cũng chẳng tạo Plot Twist cho người phía sau bằng cách xi nhan phải nhưng quẹo trái.

“Mục tiêu đầu tiên, Đi ăn Hadilao! Phải nốc một ly Trà Sữa Matcha thiệt bự!”

Khát khao duy nhất của Nhi lúc này là phải đi ăn ngay lập tức, nàng đã bầu bạn với vô số món ăn nhàm chán mùa dịch rồi, vừa giãn cách ly là cô nàng liền tự thưởng cho bản thân một chầu thật ngon. Ăn cho thả cửa, ăn một mình, ăn tới khi no mới thôi!

“Hadilao xin chào quý khách!”

“Cho mị một set combo mắc nhất, ngon nhất, mị muốn có người làm lẩu sẵn, mị còn muốn làm nail.”



Xoa xoa cái bụng hơi no của mình, Nhi khoái chí cầm ly trà sữa matcha uống từng ngụm nhỏ, vị béo mát lành khiến cô nàng nhắm tịt mắt lại vì sung sướng.

“Vẫn là yên bình tốt nhất, mong dịch không quay lại nữa, nếu không thì mình chán chết mất. Rột rột!”



Cả ngày hôm đó, Nhi đi khắp trung tâm thương mại, mua sắm không ít đồ, ăn không ít món, vui đến quên trời quên đất.

“Về thôi, còn một đống anh chồng của Honkai, Genshin và Love and Deep Space đang chờ mình về nuôi nấng nha.”

Nhi tự nhủ, cô nàng nhanh chóng tiến về bãi giữ xe, hóa thân thành Ninja Vision phóng một mạch về nhà.

Nhưng dường như ông trời và số phận đã ghen tị với một cô gái hoàn hảo như Nhi…

Vừa dừng đèn đỏ xong, Nhi ung dung đi thẳng, cô nàng không ngờ tới trước mặt mình là một bà thím Ninja Lead chính hiệu.

Bà thím này rõ ràng xi nhan rẽ phải, vậy mà đột ngột quẹo sang trái khi Nhi vừa lao vọt lên.

Thế là… Ầm.

Xe của cô húc mạnh vào xe bà thím kia và đổ sầm ra đất. Do Nhi tăng tốc quá nhanh nên khi vụ va chạm xảy ra, cô bay khỏi xe như một mũi tên.

Trong cái rủi có cái xui, dây nón bảo hiểm của cô vướng vào gương chiếu hậu, giật bay chiếc nón ra khỏi người, Nhi tiếp đất trực diện bằng đầu, cảnh vật cứ thế mờ dần…

Những âm thanh cuối cùng Nhi nghe được là tiếng hô hoán: “Cấp cứu! Cấp cứu đi! Đậu mẹ bà thím, biết chạy xe không vậy?”



“Ôi sợ quá, hức!”

Nhi bừng tỉnh, cảnh tượng vừa nãy khiến nàng sợ hãi không thôi, tim nàng đập như trống, toàn thân run rẩy và rét lạnh cả xương sống.

Chát!

Nhi còn chưa kịp hoàn hồn thì một cái bàn tay vả mạnh vào mặt cô.

“Tiện nhân! Còn chưa chết à? Im lặng chút đi!”

Dưới cú tát này, Nhi cảm thấy đất trời như muốn sập xuống luôn rồi, cảm giác nóng rát trên mặt, nàng nhìn về người vừa tát mình.

“U là trời! Cái gì vậy nè?”

Đập vào mắt nàng là nguyên một thân thể lõa đồ của một thằng cha béo ú, cái vật giữa hai chân đung đưa khiến Nhi chết lặng, trong đầu hiện ra ngàn vạn thắc mắc.

Thứ nhất, tại sao mình còn đang đo đường, nhổm dậy đã có một thằng cha béo mập ở đây?

Thứ hai, cái thứ kia của hắn cũng quá… bé đi, không nhìn kỹ còn không thấy nó tồn tại.

Lúc này Nhi mới nhìn lại mình, nàng hoảng hốt.

Không mặc đồ…

Nhưng đó cũng chưa là cái gì

“Cái gì đây? Ngực mình đâu?”

Nhi run rẩy vội vàng ngồi dậy, tay sờ phía trước, tay kia đưa xuống kiểm tra bên dưới.

Bên dưới cũng may vẫn là nữ, bên trên thì phẳng lì…

“Chuyện gì thế này? Mình sao lại thành như vậy? Sao lép xẹp rồi???”

Nhìn thấy tiện nhân này vốn đang khóc lóc van xin thì bị mình tát cho một cái bất tỉnh, lúc dậy lại nhìn ngó khắp nơi, nói nhăng nói cuội, khiến cho tên béo có chút nghi ngờ.

Chát!

“Ta nói câm mồm! Tiện nhân ngươi không nghe à?”

Tên béo nổi giận, muốn vả cho con đàn bà này ngất đi rồi thưởng thức thân thể tuyệt mỹ của nàng.

Nhi còn đang bàng hoàng vì cơ thể mình thì lại ăn một cái tát nữa, nàng cay cú trừng mắt quát:

“Thằng mập này, mày bị khùng à?”

Lời còn chưa dứt, Nhi nhanh chóng đứng dậy, thân thủ xem như không tệ lao đến tung ra một cước.

Bụp!

Vỡ trứng….

“A A A A A A A A A A!”

Tên mập đau đến tím tái mặt mày, ngã xuống giường ôm lấy đũng quần lăn qua lăn lại.

“Câm mồm!”

Nhi liền chộp lấy cái bình hoa bên cạnh gõ thêm một cái vào gáy thằng mập này, sau đó tìm khắp nơi trong phòng, phát hiện một bộ dây thừng, thế là thằng mập lập tức bị trói chặt trên giường, miệng ngậm mội miếng vải to tướng được nàng xé ra từ khăn trải giường.

Xử lý xong xuôi, Nhi mới thở phào:

“Hên hồi xưa có học võ!”

Nhìn thằng mập bất động, Nhi mới đến trước gương nhìn thân thể mình, sờ sờ trên mặt:

“Cảm giác nóng rát khi bị vả mặt này, không phải mơ…”

“Mình xuyên không rồi sao?”

“XUYÊN KHÔNG THÀNH CON NÍT MẤT RỒI !!!”

Nhi thở hổn hển, không tin vào mắt mình, nhìn thân thể khảnh mảnh của một nữ hài trước mắt, da hơi xanh xao, hốc mắt vẫn còn sưng, có lẽ do khóc quá nhiều, tóc tai rối bời và trên người đầy vết sẹo.

“Sao thảm thế trời? Có xuyên thì xuyên thành thiên kim tiểu thư đại gia tộc nào chứ sao lại thành con nít ăn xin thế này?”

Nhi không ngừng chửi trời trách đất, nhìn sơ qua là biết, cái thân thể nàng xuyên qua địa vị đảm bảo dưới đáy xã hội, gầy còm ốm yếu còn hay bị ngược đãi.

Khi trước, trong khoảng thời gian cấp 2 cấp 3 cũng như nguyên cái mùa dịch nhàm chán, Nhi cũng đã đọc khá nhiều truyện, những tình tiết như xuyên không, tu luyện, bàn tay vàng hay những thứ khác nàng đã vô cùng quen thuộc, vậy nên lần xuyên không này Nhi không có quá khiếp sợ hay gì, chỉ có chút thất vọng đối với lần xuyên không này.

“Nơi đây là đâu?”

Nhi tự hỏi, nàng vừa suy nghĩ vừa nhặt lấy y phục của chủ nhân thân thể này mặc vào, loay hoay mãi mới tạm ổn. Chợt một cảm giác choáng váng ập tới, khiến nàng đổ ập người xuống giường ôm đầu lăn lộn.

Kí ức của thân thể cũ dung hợp cùng linh hồn của Nhi, cung cấp toàn bộ thông tin về thế giới cũng như thân phận của mình.

“Trời ạ! Đen thế không biết nữa! Sao có thể xui xẻo đến mức này cơ chứ !?”

Sau khi tiếp nhận kiến thức cùng ký ức, sắc mặt Nhi ngày càng đen