Cô rất chân thành mời Đường Chính Viễn, dù sao anh cũng vừa mới giúp cô.
Vả lại họ còn ở cùng một tầng nên rất tiện lợi.
Nhưng những lời này khiến tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn cô chằm chằm.
Khương Việt:
"? ??" Đường Chính Viễn:
Anh ta dám cam đoan rằng những người khác sẽ động não viết ra thành một bài luận nhỏ dài cỡ 10.000 từ mất.
Anh do dự một chút rồi nói:
"Vậy thì đi ra ngoài ăn cũng được"
Khương Việt lập tức cười thành tiếng, "Vậy thì anh thích ăn gì? Lẩu hay thịt nướng? Hay là ẩm thực và....."
Lúc này mọi người cũng bật cười theo họ, có vẻ như nữ minh tinh này cũng rất là bình dân.
Khương Việt:
"Chúng ta......"
Đường Chính Viễn:
"Đi ăn lẩu thôi.
Anh nói tiếp:
"Phía cửa sau có một nhà ông lão Bắc Kinh nổi tiếng món lẩu nồi đồng rất ngon, chúng ta ăn ở đó cũng được.
Chúng tôi có một nồi lẩu đồng cũ Bắc Kinh ở cửa sau là tốt, đi thôi"
Khương Việt:
"Ồ ồ ồ, tốt lắm, vậy chúng ta mau đi thôi"
Hai người cùng nhau đi ra ngoài, Khương Việt nói với anh:
"Đi xe của tôi đi"
Đường Chính Viễn lắc đầu:
"Không cần đâu, chúng ta từ bên này đi một vòng sẽ gần hơn. Lái xe chậm hơn, đậu ở đó cũng không dễ dàng gì.
Anh ta không phải là người nhiều lời, liền chỉ chỉ vào con ngõ nhỏ, nói:
"Đi thôi." Khương Việt vâng một tiếng, tay cầm túi xách đi theo, Đường Chính Viễn tướng tá rất cao lớn và cường tráng. Anh ta đi ở phía trước Khương Việt, làm cho người ta có cảm giác khá an toàn.
Khương Việt nói:
"Hôm nay cám ơn anh rất nhiều, nếu không có anh thì tôi đã bị cướp mất, giấy tờ tùy thân đều để trong túi cả"
Đường Chính Viễn:
"Đó là công việc mà tôi nên làm mà"
"Vậy thì tôi cũng phải cảm ơn anh chứ hả? Tại sao anh lại dừng lại thế?"
Đường Chính Viễn quay đầu lại:
"Tới nơi rồi"
Không phải quán ăn lớn gần cổng thành, anh có chút do dự không biết Khương Việt có muốn đi vào hay không.
Nhưng Khương Việt không chút tự phụ, lập tức dẫn đầu vào cửa, cô nói:
"Ái chà, nơi này khá sôi động đấy chứ"
Ông chủ tiến lên, vui vẻ nói:
"Tiểu Đường à, sao cậu lại tới đây? Đây là bạn gái của cậu sao? Người đang ngồi ở chỗ đó?"
Đường Chính Viễn cùng Khương Việt đều có chút đỏ mặt, anh liền nói:
"Không phải đâu ạ, chỉ là hàng xóm thôi"
Sau đó anh liếc nhìn Khương Việt một cái, xem xét sơ qua thân phận của cô, nói:
"Chúng ta tìm một cái bàn nhỏ đi" Hai người nhanh chóng tiến vào trong, Đường Chính Viễn biết rõ chỗ này, liền gọi tới bảy tám phần, có lẽ là vì để ý ánh mắt của Khương Việt, anh giải thích nói:
"Tôi tương đối có thể ăn hết được.
Thật ra anh không muốn cho Khương Việt mời mình, mà hạ quyết tâm chính mình mời cô. Đương nhiên anh cần phải ăn no.
Khương Việt lắc đầu, cười nói:
"Tôi biết một người còn ăn khỏe hơn cả anh đấy. Đó là một người phụ nữ."
Người mà cô nghĩ đến không ai khác chính là Thích Ngọc Tú. Cô kể tiếp:
"Có lần tôi cùng cô ấy và hai đứa con đi ăn ở nhà hàng Đáy Biển. Chúng tôi gọi tất cả những món ngon nhất của nhà hàng, sau đó đánh chén một trận no nê."
Đường Chính Viễn kinh ngạc nhìn Khương Việt. Cô nói tiếp:
"Cô ấy quả thực là người có sức ăn rất đáng nể."
Nghĩ đến Thích Ngọc Tú, cô tươi cười rạng rỡ:
"Ba đứa con của cô ấy cũng rất đáng yêu và thú vị. Chúng tôi đã cùng nhau đi chơi, bọn họ..."
Nói đến đây, cô đột nhiên khựng lại một chút rồi hỏi:
"Tôi nói những chuyện này chắc nhàm chán lắm phải không?"
Đường Chính Viễn lắc đầu:
"Không đâu."
Anh trả lời khá thẳng thắn:
"Tôi cứ lo cô sẽ không thích những nơi bình dân thế này."
Khương Việt trợn tròn mắt nhìn anh, hỏi lại:
"Tại sao anh lại nghĩ tôi không thích chứ?"
Sau đó cô nở nụ cười, hạ giọng thì thầm:
"Chắc hẳn anh không thường xuyên theo dõi tin tức giải trí rồi. Trước đây tôi cũng chỉ là một cư dân mạng nhỏ bé, phong thái bình thường thôi. Đừng nói tới những nơi thế này, tôi còn biết làm ruộng nữa đấy."
Cô nói điều này với chút vẻ tự mãn:
"Nhiều người còn chẳng biết làm thế nào để trồng trọt đâu."
"Làm ruộng ư?" Đường Chính Viễn thực sự kinh ngạc:
"Chuyện này tôi đúng là không để ý lắm. Nhưng ở Bắc Kinh thì có thể làm ruộng ở đâu được?"
Khương Việt đáp:
"Tôi đến từ Cát Tỉnh. Ở Cát Tỉnh có một điểm tham quan nhỏ tên là núi Phượng Hoàng, tôi thuê một căn nhà dưới chân ngọn núi gần đó."
Nghe đến đây, Đường Chính Viễn lập tức ngồi ngay ngắn lại, anh hỏi dồn:
"Núi Phượng Hoàng sao?"
Khương Việt gật đầu:
"Đúng vậy, chắc anh cũng không biết đâu, nơi đó đâu phải địa điểm du lịch lớn hay nổi tiếng gì..."
"Không không... Tôi biết chứ!" Đường Chính Viễn cười lớn:
"Chuyện này tôi biết rất rõ là đằng khác, quê hương tôi ở đấy mà. Ông nội tôi đều lớn lên ở vùng đó."
Khương Việt ngạc nhiên:
"Hả? Thật vậy sao? Trùng hợp quá!"
Đường Chính Viễn hào hứng kể:
"Ông và bà nội tôi đều lớn lên ở đó, nhưng ông cố và bà ngoại tôi thì sống ở thị trấn. Hồi đó gia đình tôi có họ hàng sống ở ngôi làng ngay gần núi Phượng Hoàng."
Đường Chính Viễn tuy sinh ra ở thủ đô nhưng năm nào cũng về quê tảo mộ bái tổ, nên anh hiểu rất rõ về vùng đất ấy.
Anh cười hỏi:
"Khu bên đó tôi rành lắm. Căn nhà cô đang thuê là nhà của ai?"
Khương Việt đáp:
"Là của một người bà con xa, năm đó cô ấy về quê rồi kết hôn ở đó luôn..."
Lần gặp gỡ này tuy hai người vẫn còn chút xa lạ, nhưng sau một hồi tán gẫu, phát hiện ra là đồng hương cùng quê quán nên không khí trở nên thân mật hơn nhiều.
Khương Việt mỉm cười thích thú:
"Thật không thể ngờ tới, ha ha ha, không ngờ chúng ta lại cùng quê Cát Tỉnh, tính ra mối duyên này cũng sâu xa thật."
Cô sảng khoái đề nghị:
"Tôi căn bản cứ không phải quay phim là sẽ chạy về nhà. Vậy thì mỗi lần trước khi về, tôi sẽ báo cho anh biết. Nếu anh muốn mang đồ gì về quê, cứ tìm tôi, tôi có thể giúp anh."