Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 706: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Tôi không ảnh hưởng đến người khác là tốt rồi"

Mọi người đều đến tầng số mười bảy, hai người lần lượt sống ở bên trái và bên phải. Khi vào bên trong, Hứa Đình nhỏ giọng hỏi:

"Chị Hoa à, người này đây là hàng xóm hả? Em tưởng bên này đều là người của công ty chúng ta thôi chứ"

Cô Hoa đáp:

"Tuy rằng khu nhà này không bán ra cho người ngoài, nhưng cũng có một số ít người khác. Có điều hai em không cần quá lo lắng, vì em đã được an bài ở khu này, chắc chắn sẽ không có bất kỳ tay săn ảnh hay người hâm mộ nào có thể đến đây quấy rầy em được đâu" Khương Việt nhìn quanh căn nhà, tất cả đều được trang hoàng rộng rãi, đồ đạc trong nhà và mọi thứ đều đã hoàn thiện.

Cô ấy cười và nói:

"Cảm ơn chị rất nhiều”.

Cô Hoa:

"Không cần cám ơn làm gì cả, nếu có chuyện gì thì liên hệ trực tiếp với chị. Ở đây không cần lo lắng về nước, điện, ga, cứ yên tâm mà sử dụng đi nhé"

Khương Việt:

"Dạ được ạ."

Trợ lý của Lam tiểu thư cũng không ở lại lâu, cô nhanh chóng rời đi, Khương Việt và Hứa Đình nhìn xung quanh, Hứa Đình nói lắp bắp:

"Căn nhà này là 200 mét vuông đúng không ạ?"

Khương Việt:

"Nhất định là phải hơn hai trăm mét vuông"

Hứa Đình nghĩ về giá nhà ở của thủ đô và nghĩ về giá thuê nhà của thủ đô, cô chỉ biết im lặng.

Vị trí này, khu vực này, trang trí này, không biết có phải là tầm năm mươi ngàn đồng tiền một tháng thuê đổ lại hay không. Hứa Đình cũng không rành về giá tiền thuê nhà, vì vậy liền suy đoán trong bụng, lương hàng tháng của cô là hai mươi hai ngàn đồng tiền, dường như hoàn toàn không đủ để thuê một phòng.

Nhưng nghĩ lại, cô có thể theo Khương Việt đến đây sống ở một nơi tốt đẹp như vậy mà không tốn một đồng nào, Hứa Đình lại cười đắc ý.

Cô ấy nói:

"Điều khôn ngoan nhất mà em đã làm là trở thành trợ lý của chị, chị Khương à.

Khương Việt bật cười thành tiếng.

Hai người nhanh chóng giải quyết ổn thỏa, ngày hôm sau Khương Việt đi ra ngoài, cô gặp lại người cảnh sát ngày hôm qua, cô chủ động chào hỏi hàng xóm:

"Xin chào, tôi là người mới đến khu vực này sinh sống. Tôi ở nhà kế bên, tôi họ Khương, tôi tên Khương Việt.

“Còn tôi là Đường Chính Viễn.

Khương Việt nhìn lướt qua quần áo của anh ta một lúc, Đường Chính Viễn bổ sung thêm nói:

"Tôi là cảnh sát.

Khương Việt phát ra một tiếng cười, khẽ nói:

"Tiểu diễn viên.

Đường Chính Viễn nhìn Khương Việt thêm một cái và nói:

"Tôi biết, mẹ tôi rất thích xem phim của cô."

Khương Việt:

"......"

Chắc là cô Lam nói đúng rồi, phim của cô ấy đạt đến quốc dân độ mà.

Đường Chính Viễn đi thang máy trực tiếp đến bãi đậu xe dưới đất, Đường Chính Nguyên lái xe đi, Hứa Đình thì thào:

"Này anh.."

Khương Việt trầm ngâm gật đầu, vốn dĩ cô cũng không cảm thấy giữa bọn họ và tên hàng xóm này sẽ có qua lại gì với nhau, nhưng thật tình cờ, không được bao lâu thì bọn họ lại gặp nhau. Khương Việt vì mối quan hệ của Bảo Châu và bọn họ, để có được mấy con tem của thời đại đó, cô ấy về cơ bản sẽ lấy ra ngay khi nhúng tay vào, sau đó đổi lấy vàng thỏi.

Có điều loại sự tình này không thể để cho Hứa Đình biết được, cho nên cô thường hay đích thân đi đến ngân hàng.

Kết quả là...... gặp phải cướp bóc. Khương Việt thật sự cảm thấy không thể oán trách được xã hội, cô thật là xui xẻo mà. Cô còn chưa lên xe, không biết từ đâu lao tới một con dao của nam thanh niên chĩa với cô, một phát giật túi xách của cô trên đường sau đó chạy trốn, Khương Việt trong phút chốc:

"Cướp! Cướp! Bớ người ta có ăn cướp..."

Vào thời điểm quan trọng như thế này lại để Đường Chính Viễn gặp được, anh hùng cứu mỹ nhân cộng với việc dập tắt tội ác.

Anh ta cũng tình cờ đi qua để làm một số việc, nhìn ra một kẻ cướp của, nhanh chóng lao đến, một chân bay lên đá tên cướp ngã xuống, con dao của tên này văng ra, anh ta giữ rồi đè cánh tay của hắn ra sau vặn vẹo.

Cạch một tiếng... con dao rơi xuống đất.

Khương Việt vội vàng chạy tới, cô lo lắng hỏi:

"Anh không sao chứ?"

Đường Chính Viễn quay đầu lại:

"Không sao tôi ổn"

Anh nhanh chóng lấy điện thoại di động ra để liên lạc, ngay sau đó, tiếng xe cảnh sát đã vang lên.

Đường Chính Viễn nhìn thấy Khương Việt đứng bất động tại chỗ, anh ta lại gần nói:

"Cô lên xe trước đi, sau đó hãy đi khai báo.

Khương Việt hừ một tiếng, cô lo lắng:

"Anh không đau đúng không?"

Đường Chính Viễn:

"Tôi không sao cả.

Cảnh sát đến rất nhanh chóng, và việc ghi chép cũng nhanh chóng được thực hiện. Khương Việt nói xong, nhìn thấy Đường Chính Viễn ngồi sang một bên nói chuyện với người nào đó, cô nghĩ tới đây liền chủ động đi về phía trước:

"Đường Chính Viễn Viên cảnh sát già đang nói chuyện với Đường Chính Viễn tò mò nhìn bọn họ nói:

"Hai người quen biết nhau hả?"

Khương Việt nhẹ giọng cười:

"Chúng tôi là hàng xóm của nhau"

Cô nói một cách nghiêm túc:

"Cảm ơn anh rất nhiều"

Đường Chính Viễn:

"Không có gì phải khách sáo đầu"

Anh đứng dậy thì nghe thấy Giang Nguyệt tiếp tục hỏi:

"Anh làm ở đồn cảnh sát gần đây à?"

Đường Chính Viễn:

"Không phải"

Viên cảnh sát già nhìn hết cái này đến cái kia, sau đó cười nói:

"Đường gia là thành viên đội Interpol của Cục thành phố, nhưng mới tốt nghiệp về thực tập ở văn phòng của chúng tôi nên chúng tôi đều đã quen biết từ trước"

Khương Việt ngạc nhiên:

"Anh thật tuyệt vời đó nha, trong đội Interpol mà còn trẻ như vậy!" Đường Chính Viễn bị cô khen nên có chút mất tự nhiên. Khương Việt nói:

"Hãy để tôi đãi anh bữa tối cảm ơn anh vì đã giúp đỡ" Đường Chính Viễn nhìn Khương Việt rồi lắc đầu:

"Không cần đâu" Khương Việt nhìn đồng hồ rồi nói:

"Hay là các anh cũng cùng nhau ăn chung đi? Nếu như cùng tôi ăn cơm không tiện, vậy thì chúng ta cùng nhau trở về đi, tôi sẽ đi nấu cơm"