Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 698: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Quan trọng nhất vẫn là chính bản thân mình.

Tiểu Khương Việt không có chút lo lắng nào, cô bé lấy bàn tay nhỏ nhắn ôm bụng vỗ vỗ mấy cái, vẻ mặt mong chờ em trai ra đời.

Phía đông bắc là cơ sở công nghiệp cũ, vào những năm bảy mươi tám mươi thì hoạt động rất ổn định, lúc đó cũng có nhiều công nhân hơn, điều kiện phát triển tốt.

Tuy nhiên khi làn sóng sa thải nhân viên ập đến thì đó lại là nơi bị tác động mạnh nhất. Vì vậy nên ở trường mẫu giáo và tiểu học của Tiểu Khương Việt, nhiều bạn học có điều kiện gia đình không tốt bằng cô bé.

Tiểu Khương Việt nhớ lại là lúc này ba đang ở studio lớn nhất thành phố có tên là Hồng Song Hỉ, ba cô bé làm ở vị trí tài xế.

Đừng nhìn cái tên tục khí vậy mà xem thường, Hồng Song Hỉ là hãng làm phim lớn nhất bên họ, thu nhập của ba cô bé cũng rất khá. Còn mẹ thì là một chuyên viên trang điểm của Hồng Song Hỉ, một tháng lương của hai người cộng lại cũng gần bốn nghìn.

Ba của dì cô bé làm trong một nhà máy, lương mỗi tháng chỉ được có bảy trăm.

Vì vậy nên điều kiện gia đình của họ khá tốt.

Tiểu Khương Việt chỉ biết rằng ba mình là một người nông thôn nhưng lại là một người thực tế và làm việc chăm chỉ. Vì có kỹ năng lái xe nên vào thành phố chỉ vài tháng là đã tìm được một công việc tů té.

Trong lúc làm việc thì tình cờ gặp được mẹ cô bé, mẹ là dân thành phố, lúc đó đã bất chấp sự phản đối của gia đình để lấy ba.

Tất nhiên là ông bà ngoại chỉ phản đối một chút thôi.

Bởi vì Tiểu Khương Việt biết rằng ông bà ngoại rất thích ba cô bé và bọn họ đều cho rằng ba là một người đàn ông tốt, chăm chỉ lại còn có năng lực. Nhưng lúc đó mọi người vẫn thích một công việc ổn định hơn, tất nhiên là vẫn mong con gái có thể sống tốt và có cuộc sống bình dị.

Có điều ông bà ngoại dù phản đối nhưng khi ba mẹ kết hôn vẫn bỏ ra năm ngàn đồng tiền, đây có thể nói là toàn bộ số tiền dành dụm được của nhà ông ngoại, cộng với số tiền bố dành dụm ở chỗ làm, bọn họ dành ra hai vạn năm ngàn đồng để mua một căn phòng nhỏ ở thành phố để giúp ba mẹ ổn định cuộc sống.

Đối với điều này thì ba đặc biệt biết ơn ông bà, ba nói rằng họ đều là miệng dao găm, tâm đậu hũ nhưng trên thực tế thì họ rất là chân thành và tốt bụng.

Khương Việt lại có thêm một đứa em trai nhưng nó không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của Khương Việt hay là chất lượng cuộc sống trong gia đình cô bé, xem ra mọi thứ vẫn diễn ra rất tốt.

Tiểu Khương Việt thích ăn thịt nhất cho nên là bà ngoại sẽ nấu món cháo thịt mềm thơm ngon mỗi ngày cho cô bé ăn.

Niềm vui lớn nhất của cô bé Khương Việt chính là có món cháo thịt cho mỗi bữa sáng, tóm lại thì cô bé vẫn là một đứa trẻ. Cô bé cũng không thật sự hiểu biết nhiều về nó.

Mặc dù có thêm một người em trai nhưng Tiểu Khương Việt không bỏ sót một thứ gì ngoại trừ các "món đồ chơi lớn", bà ngoại sẽ làm cho cô bé những món ăn ngon mỗi ngày và ông ngoại thì sẽ đưa cô bé đến nhà trẻ mỗi ngày.

Vào những lúc ba và mẹ không bận rộn thì cả nhà sẽ cùng nhau đi sở thú, Tiểu Khương Việt rất thích đi sở thú.

Tuy nhiên ít có khi nào ba và mẹ rảnh rỗi cả, nhưng dù có bận đến đâu, họ cũng sẽ dành thời gian ở bên cạnh nhau vào những dịp sinh nhật. Cô bé Khương Việt rất hào hứng mỗi khi đến dịp sinh nhật vì cả gia đình sẽ được ở bên nhau, có ba và mẹ rồi cả ông bà nội và ông bà ngoại. Tất cả mọi người cùng đi đến công viên giải trí, sở thú, nhà hàng...

Điều quan trọng nhất là họ cũng có thể chụp những bức ảnh nghệ thuật cùng nhau.

Không biết có phải do ba mẹ làm trong studio không mà sinh nhật ai cũng vậy, ba và mẹ đều thích có một bộ ảnh nghệ thuật. Mọi người trong gia đình họ có rất nhiều ảnh. Nhiều đến mức có thể coi hoài coi mãi cũng chưa hết.

Sau này bà nội, bà ngoại và mẹ của cô bé sẽ chỉ vào những bức ảnh và nói:

"Nhìn tôi hồi còn trẻ xinh đẹp làm sao!"

Tiểu Khương Việt:

"Đừng tưởng rằng con không biết, mọi người đã hoá trang kìa! !!"

Bí ẩn chưa được giải đáp của cô bé là tại sao bức ảnh lại có một cái miệng đầy máu và một khuôn mặt trắng bệch.

Tuy nhiên bức ảnh nhìn vào sẽ khiến cho trẻ em phải oà khóc vì sợ hãi nhưng mà phải công nhận là bức ảnh rất đẹp.

Có nhiều đứa con nít khi chụp ảnh kiểu như vậy thì sẽ cảm thấy “ghê quá, sao mà xấu quá đi” nhưng khi lớn lên rồi nhìn những bức ảnh xấu xí này sẽ cảm thấy lúc đó họ thật trẻ trung và xinh đẹp làm sao.

Chưa kể là họ không chụp ảnh xấu, khi lên ảnh nhìn họ trông rất thoải mái và tự tin, đến lúc lớn hơn rồi nhìn lại họ mới cảm thấy như một tiên nữ.

Chẳng hạn như bà nội và bà ngoại của Khương Việt, thực ra khi chụp ảnh cũng không còn trẻ nữa, hầu hết đều đã ngoài năm mươi, nhưng sáu mươi bảy mươi tuổi mà nhìn mình lúc năm mươi thì có ai mà không công nhận là mình trẻ chứ?

khi mẹ của Khương Việt nhìn những bức ảnh của chính mình ở tuổi đôi mươi, chắc chắn sẽ cảm thấy sâu sắc rằng cô như là một tiên nữ giáng trần.

Thậm chí chú của Khương Việt đã xem những bức ảnh khi anh ấy lớn hơn và than thở rằng em gái anh ấy thực sự trẻ đẹp như một bông hoa khi cô ấy còn nhỏ.

Bố mẹ anh ấy là người sắc sảo, họ có thể nhận ra ngay rằng em gái anh ấy trông rất xinh đẹp. Thảo nào lúc đó bố mẹ anh không đồng ý chuyện cưới xin.

Có thể nói rằng khoảng cách thời gian thực sự quá lớn.

Nhưng sau cùng thì tất cả đều chỉ là suy nghĩ, bây giờ khi Khương Việt còn nhỏ, ba và mẹ của cô bé đều rất bận rộn. Tuy rằng ba mẹ rất bận, nhưng có bận như vậy thì mới kiếm được nhiều tiền, ba mẹ năm nào cũng có đạt được giải thưởng nhân viên xuất sắc nhất."