Hắn không thể ngờ rằng mình đang lợi dụng người khác, lại càng không thể ngờ rằng hắn đang lợi dụng đứa con gái tương lai của mình.
Nếu hắn ta sống một kiếp khác, có lẽ hắn đã không nghĩ đến điều đó. Khương Hải Phong nhanh chóng chạy tới, lúc này hai vợ chồng Bảo Sơn và Bảo Châu ngồi ở sân trên ghế xích đu hóng gió, hai người tựa vào nhau, gió thoảng qua trông rất thư thái và nhàn nhã.
Ngay sau đó thì từ xa đã nhìn thấy hắn ta chạy như một con ngựa hoang khỏi dây cương tiến lại gần bọn họ. Bảo Sơn và Bảo Châu nhìn nhau, anh ấy nói:
"Anh ấy đến sớm hơn anh nghĩ Tưởng rằng người đàn ông này sẽ phải suy nghĩ đến ngày mai.
Nhưng nghĩ lại thì thật ra cũng có chút giống tính cách của Khương Việt và Khương Lãng.
Ba giống... con trai hay con gái?
Bảo Sơn bật cười rồi lắc đầu.
Anh lập tức đứng dậy nói:
"Tiểu Khương!" Vừa gọi xong thì anh lại tự bật cười.
Anh gọi Khương Việt là "chị Khương Việt". Nhưng lại gọi ba của Khương Việt là "Tiểu Khương"....
Có chút kỳ lạ nhưng anh cũng không cảm thấy có gì khác thường, Bảo Sơn cười nói:
"Thật vui vì anh đã tới đây.
Khương Hải Phong thở hổn hển nói:
"Anh à, anh vừa nói cái gì, tất cả là thật sao ạ?"
Bảo Sơn cười nói:
"Tôi không có nói dối mà"
Anh ấy nói tiếp:
"Hãy mau kiếm một công việc và sống một cuộc sống tốt đẹp thôi nào" Khương Hải Phong có cảm giác như đang đối mặt với trưởng lão của mình, hắn a lên một tiếng sau đó liền hỏi:
"Vậy thì có thể cho tôi hỏi..... người nhà của tôi đã làm điều gì giúp cho hai người thế?"
Bảo Sơn:
"Sau này anh sẽ biết thôi.
Anh không trực tiếp nói mà thay vào đó là dùng những từ như: Đôi khi, biết đấy, điều đó không quan trọng chút nào.
Anh nhìn Khương Hải Phong và nói:
"Sau khi kết hôn và sinh con, anh hãy chăm sóc cho con mình thật tốt."
Khương Hải Phong:
"? ?? ?"
Người này thật sự không bị bệnh tâm thần đấy chứ?
Tại sao lại nói đến chuyện này? Hắn ta thậm chí còn không có đối tượng để hẹn hò kia mà?
Thật sự là khó hiểu quá đi!
Bảo Châu đứng bên cạnh xem ‘vở kịch này cũng phải bật cười...
Chuyện này nhìn qua thì thực sự trông rất kỳ lạ nhưng lại rất buồn cười!
Bảo Châu nhìn ba của Khương Việt đang đứng ở trước mặt mình, cô không khỏi vui mừng nhưng cũng cảm thấy rất chua chát.
‘Chị Khương Việt à em đã gặp được ba của chị rồi đây.
Mặc dù qua lời kể của Khương Việt thì ba của cô ấy là một người đàn ông rất vĩ đại và khôn ngoan, nhưng theo ý kiến của bọn họ thì ba của Khương Việt lại là một thanh niên vui tươi, không hề có nội tâm gì đen tối.
Hơn nữa bây giờ ba của cô ấy đang nghi ngờ rằng có điều gì đó không ổn với bọn họ.
Nghĩ đến đây rồi Bảo Châu càng cười lớn hơn.
Cô nói một cách nghiêm túc:
"Tôi có thể đoán được mệnh người, tôi xem qua tướng mạo của anh thì trong tương lai anh sẽ có hai đứa con, một gái và một trai” Khương Hải Phong:
"Kế hoạch hóa gia đình không cho phép sinh hai con."
Bảo Châu gật đầu:
"Tuy là kế hoạch hóa gia đình nhưng anh là người dân tộc thiểu số cho nên có thể sinh hai con đúng không?" Khương Hải Phong trợn to hai mắt, gật đầu thật mạnh:
"Đúng vậy cô biết rõ về tôi quá?
Bảo Châu:
"Tôi cũng đoán rằng cả hai đứa con của anh sẽ rất thành công trong tương lai"
Đôi mắt của Khương Hải Phong cong lên vì vui mừng và anh ấy xoa hai tay vào nhau:
"Nếu được như vậy thì thật là tuyệt vời quá rồi ạ."
Bảo Châu khẽ nhướng mày cười đầy ẩn ý.
Chị Khương Việt à thật mong đến ngày chị được sinh ra.
Khương Việt được sinh ra vào thập niên 90, chính xác là sinh vào cuối năm 1994, nhưng nói là 1995 thì cũng không sao, chỉ là ‘mắc kẹt’ giữa lịch dương và lịch âm. Nghe nói vào năm cô bé sinh ra, gia đình họ đổi nhà mới mà nhà cũ cũng không đem bán, ông bà chuyển về thành phố sinh sống, ba mẹ thì đều đi làm nên Khương Việt được ông bà nuôi dưỡng từ nhỏ.
Nhìn vào những năm chín mươi, dù là ở thời điểm nào, tình trạng trọng nam khinh nữ vẫn còn, như nhà chị hàng xóm và các bạn cùng lớp của cô bé..... trên thực tế ở phương bắc nếu mỗi gia đình chỉ có một con thì sẽ được coi như là chấp hành tốt kế hoạch hoá gia đình.
Ở năm Khương Việt sinh ra rất ít nhà nào có đứa con thứ hai. Nhưng không có nghĩ là tất cả bọn họ đều không có.
Ông bà của cô bé ở thôn, đa số đều là người dân tộc thiểu số, người dân tộc thiểu số thì được phép sinh hai con, ba con. Mỗi lần trở về nhà, Tiểu Khương Việt đều có thể cảm thấy được bọn nhỏ không được coi trọng. Đây thật sự là một hành vi rất rõ ràng chứ không phải do cô cảm giác thế thôi. Đừng cho rằng trẻ con thì không hiểu chuyện gì nhưng thực tế thì trẻ con là đối tượng nhạy cảm nhất. Cho nên Tiểu Khương Việt biết ông bà không phải là người như vậy.
Ông bà chưa bao giờ gia trưởng, ngược lại còn rất cưng chiều cô bé, nhà chú hai cũng có con trai, con trai bằng tuổi Khương Việt. Nhưng ông bà ngoại luôn dành tình cảm cho cô bé nhiều hơn. Bạn bè của cô nhóc nói rằng đó là do ông bà của cô sống trong ngôi nhà cũ của họ và tất nhiên là phải đối tốt với cô bé mà thôi.
Nhưng Tiểu Khương Việt biết rằng đó không phải là sự thật.
Cho dù là ở nhà cũ của bọn họ nhưng cũng có thể được phụng dưỡng mà, có một từ gọi là cơm dẻo canh ngọt , cô bé không biết dùng vào thời điểm này có thích hợp hay không nhưng vì Khương Việt còn rất nhỏ nên cho rằng cách miêu tả này khá phù hợp rồi.
Vì vậy nên ông bà rất thích việc cô bé đối xử tốt với mình.
Là một cô bé được yêu thích, Tiểu Khương Việt lớn lên trong niềm hạnh phúc.
Sau này khi ba và mẹ cô bé có thêm đứa con thứ hai, Tiểu Khương Việt không hề lo lắng chút nào vì ba đã nói với cô bé rằng dù có bao nhiêu con thì cô bé vẫn là con gái lớn của gia đình và là con đầu lòng của hai vợ chồng, đó chính là điều quan trọng nhất. Khương Việt khi đó còn nhỏ, chỉ vừa học xong lớp mẫu giáo, tính ra là còn rất nhỏ nhưng mà đã rất hiểu chuyện rồi."