Hai người thương lượng tốt hết thảy xong cũng không tự mình đi đàm phán mà ngược lại tìm đoàn đội đàm phán chuyên nghiệp. Ở chỗ chủ nhiệm Tiết, bọn họ cũng phối hợp rất tốt, một đóng vai chính diện, một vào vai phản diện.
Về lần đàm phán này, mặc kệ là Bảo Sơn hay Bảo Châu thì cũng đều xác định rõ ràng, bọn họ thu mua là hoàn toàn không có vấn đề gì, cũng có thể tiếp nhận một bộ phận công nhân viên chức, miễn là công nhân viên chức bình thường, bọn họ vẫn đồng ý tiếp nhận. Còn tầng lớp lãnh đạo thì bọn họ dù là một người cũng không muốn nhận, dù sao thì hoàn cảnh sinh hoạt tập thể trước đó hình thành loại người không phù hợp với yêu cầu của Bảo Sơn và Bảo Châu.
Hơn nữa một nhà máy lớn như vậy mà chỉ trong một đoạn thời gian ngắn đã bị suy sụp đến mức phải bán đi, có thể thấy được những người này căn bản không có gì trình độ gì đáng nói.
Cho nên điểm này Bảo Châu vô cùng kiên trì và quyết đoán.
Mà bởi vì lần này đàm phán không chỉ mỗi chuyện xưởng thực phẩm, dù sao thì cũng là làm “thử nghiệm bí mật’ nên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, đám người lãnh đạo trong xưởng còn tưởng sẽ thu được món bở gì cho mình. Điều này là tuyệt đối không thể xảy ra.
Không những không xảy ra mà còn bởi vì Bảo Sơn và Ellen có phong cách làm việc không để ý đến tình thân nên mọi chuyện càng được tiến hành một cách rõ ràng và dứt khoát.
Không một ai dám làm bậy, trải qua mấy vòng thương lượng đến cuối mùa thu thì đặt bút ký hợp đồng thứ nhất. Rốt cuộc thì cuộc đàm phán cũng kết thúc.
Vì bọn họ kiên quyết không cần tầng lớp lãnh đạo nên toàn bộ những người này đều bị điều đi nơi khác.
Có quan hệ hay không có quan hệ đều phải đi.
Chuyện này thật ra đối với công nhân viên chức bình thường không có ảnh hưởng gì, mọi người vẫn đi làm như cũ, đương nhiên nếu cảm thấy không tin tưởng xí nghiệp tư nhân thì cũng có thể nhận tiền bồi thường và từ chức.
Những trường hợp này vẫn có tuy nhiên không nhiều cho lắm, chỉ chiếm một phần năm công nhân, không tính là nhiều nhưng vẫn ít hơn so với số lượng Bảo Châu nghĩ.
Tất nhiên sau đó cũng có người không chăm chỉ làm việc hoặc làm trái với điều lệ cơ bản, những người như vậy đều bị đuổi việc, giết gà dọa khỉ hai ba lần mới khiến cho mọi người nghiêm túc làm việc.
Bây giờ đã không còn giống trước kia nữa, trước kia là sản phẩm của nhà nước, mọi người lười biếng cũng có cơm tập thể để ăn. Nhưng bây giờ thì đừng hòng suy nghĩ như vậy.
Bảo Sơn và Bảo Châu tiếp nhận xí nghiệp, việc đầu tiên là đổi tên, sau khi hai người thảo luận xong thì để thuận tiện nên hai người đều nhất trí sẽ sửa lại tên.
Tiếp theo là điều chỉnh phương hướng sản xuất của nhà máy, trước kia bọn họ chủ yếu sản xuất các loại thực phẩm nhưng lại không có sức cạnh tranh. Cho nên lúc này đây bọn họ quyết định điều chỉnh phương thức kinh doanh, chủ yếu sản xuất các loại nước chấm và gia vị. Năm mới bọn họ đổi phương thức quảng cáo, Bảo Châu còn là đại diện của công ty đấu thầu, năm nay trực tiếp mạnh tay tiêu tiền quảng cáo trên TV.
Lúc bấy giờ vẫn chưa có nhiều phương tiện tuyên truyền, quảng cáo trên TV báo đài là chủ yếu, tuy chưa được như vài chục năm sau đa dạng nhiều loại hình quảng cáo nhưng phát tin trên TV lại có hiệu quả rất cao.
Vốn dĩ Bảo Châu trước đây còn không cảm thấy được điều này vậy mà bây giờ đã thấy được kết quả trong một giây.
Không thể phủ nhận rằng thời đại này chỉ cần dám nghĩ dám làm thì heo cũng có thể trở thành người phát ngôn.
Thật ra Bảo Sơn cũng suy nghĩ rất nhiều, anh dồn hết sự chú ý qua bên này, nhưng mà nghĩ lại thì làm gì có ai mà ghét bỏ tiền vào tay cơ chứ?
Những năm gần đây kiếm tiền trong nước rất dễ, nói đúng hơn là giới trẻ bây giờ kiếm tiền rất giỏi. Vậy nên sản nghiệp giải trí của anh tạm thời không thích hợp để chuyển về đây. Trong nước vẫn còn chưa mở rộng nên chuyển qua đây chỉ sợ không thuận lợi phát triển. Mà hiện tại ngành giải trí ở Hong Kong phát triển cực kỳ mạnh, sau khi suy xét từ nhiều mặt thì Bảo Sơn quyết định tránh đường bọn họ để đi theo con đường của chính mình.
Mà đặc biệt hơn là mắt ngắm của Bảo Sơn từ trước đến nay đều rất lợi hại, sản phẩm đá phiến của công ty bọn họ không lúc nào là không đắt khách. Quan trọng nhất là công ty của bọn họ chưa bao giờ bị chững lại. Trong khi ngành sản xuất đá phiến lúc bấy giờ đang rất hot, có vô vàn công ty sản xuất đá phiến cùng loại xuất hiện.
Trên cơ bản công ty của bọn họ không chạy theo phong trào, ngược lại mỗi một viên đá phiến đều đặc biệt theo cách của riêng nó. Và chúng cũng dẫn đầu không ít trào lưu.
Ở Hong Kong, Lôi Khải Uẩn được công nhận là một trong những người rất kỳ lạ, anh lạnh lùng ít nói, đồng thời cũng ít ra ngoài giao lưu với mọi người.
Càng làm cho người ta bực mình hơn là anh có một người bạn gái ở Bắc Kinh mà chưa có ai được nhìn thấy dù chỉ một lần, gần như mỗi tháng anh đều bay qua đó, vì chuyện này mà có rất nhiều người cười nhạo sau lưng anh. Chỉ thấy anh đi thăm bạn gái mà lại chưa bao giờ thấy bạn gái qua thăm anh. Bọn họ có thể thấy anh là một người sợ người yêu.
Cơ mà có đôi khi cười nhạo người khác như vậy một phần cũng là muốn người ta đáp lại lời chọc ghẹo thì bản thân mới cảm thấy đắc ý được.
Đằng này người ta không thèm để ý đến đã thế còn coi như không có chuyện gì.
Nhưng trong thành phố vẫn có rất nhiều người lớn tuổi thật sự thích Lôi Khải Uẩn, họ cảm thấy anh trầm ổn, không nóng nảy và vội vàng. Quan trọng nhất là anh kiếm ra rất nhiều tiền. So với mấy đứa đời thứ hai thứ ba trong nhà mình cả ngày chỉ biết ăn uống mua vui thì anh vẫn khá hơn họ nhiều."