Bảo Châu làm thật tốt mọi chuyện từ hai bàn tay trắng, bản thân là em trai của Bảo Châu nên cậu càng phải chứng minh thực lực của chính mình.
Hơn nữa cậu bây giờ còn có mẹ và Bảo Châu giúp duy trì tình hình kinh tế. Nếu như muốn tiền được đầu tư đúng chỗ thì Bảo Nhạc càng phải thúc đẩy bản thân mình nỗ lực hơn nữa.
Mà Lâm Tiếu Tiếu sau khi bị Bảo Nhạc ‘tẩy não, cô cảm thấy mình có thể rời đi cùng Bảo Nhạc. Chuyện này có gì mà không thể kia chứ?
Cô cũng muốn chứng minh thực lực của chính mình.
Cho nên trong khoảng thời gian này cô lúc nào cũng có dáng vẻ vội vội vàng vàng không ngừng, dù sao thì mấy chuyện làm ăn qua lại này nhiều đếm không xuể. Người buồn bực nhất trong chuyện này là Đinh Lan, thật vất vả mới kéo được người đắc lực đến giúp đỡ thế nhưng lại có người ‘thọc gậy bánh xe .
Vẫn là đánh không lại cái loại chuyên đi đào góc tường này, thật là đáng giận đáng giận mà.
Chuyện này dẫn tới việc bây giờ mỗi lần Đinh Lan nhìn thấy Bảo Nhạc đều muốn bổ nhào đến đánh người, cô rất có tư thế của người đi bắt gà.
Còn Bảo Châu lại thấy điều này thật thú vị, mà có thú vị thì cô cũng không rảnh rỗi, trong khoảng thời gian này cô đang bàn bạc việc cải cách mở rộng một xưởng thực phẩm nhà nước ở địa phương, dù nhiều xí nghiệp nhà nước đã bắt đầu không ổn định từ thập niên 90. Cũng bởi vì lúc đầu các xưởng thực phẩm và quần áo bị ảnh hưởng khá lớn.
Dù sao thì hai ngành sản xuất này rất dễ bị xâm nhập, xưởng quần áo xem ra còn có thể chống đỡ được một chút, chứ như xưởng thực phẩm thì bị thị trường ngoại dồn ép nên ảnh hưởng rất nặng nề. Mặt khác cho dù có đầu tư cho xưởng thực phẩm ngày một nhiều thì cũng khó khấm khá lên được.
Có thể nói xưởng thực phẩm lớn nhất thủ đô phải là đơn vị cải cách đầu tiên.
Phải biết rằng hiện tại còn chưa đến thời điểm đình công nghỉ việc, vậy mà xưởng thực phẩm đã bắt đầu khất nợ tiền lương. Đương nhiên bây giờ xử lý sớm xưởng thực phẩm thủ đô như vậy cũng không liên lụy gì đến cô, có thể nói đây chỉ là thử nghiệm. Còn chuyện thử nghiệm cải cách như thế nào thì Bảo Châu đều nghe từ chủ nhiệm Tiết bên kia nói, như thế thì chủ nhiệm Tiết cũng không thể chèn ép Bảo Châu xuống dưới.
Căn bản là phải ăn ngay nói thật, tuy rằng Bảo Châu muốn kiếm tiền nhưng cũng không phải vìmột chút tiền mà có thể bắt nạt cô.
Ngoại trừ đề cập đến việc nhân công, an trí và máy móc, kỹ thuật thì vấn đề quan trọng nhất vẫn là vị trí, ở đây là khu xưởng có diện tích rất lớn, dù sao thì ban đầu đây cũng là nhà máy lớn nhất miền bắc. Cũng chính vì bên này đủ lớn rồi nên mới sớm xuất hiện vấn đề.
Ở đây nếu muốn cải cách thì yêu cầu về tài chính vô cùng lớn, Bảo Châu và bọn họ căn bản không dám nhận. Chủ nhiệm Tiết làm theo ý kiến của Lôi Khải Uẩn, dù biết chuyện nhà họ Lôi đã chia nhà nhưng Lôi Khải Uẩn có thể lấy ra tới một trăm vạn để sửa chửa, chứng tỏ anh có thể kiếm ra rất nhiều tiền.
Hơn nữa ông cũng đã cho người điều tra rồi, người này đúng là rất có năng lực.
Nếu anh đồng ý đầu tư thì chắc chắn là chuyện không đáng lo ngại.
Vậy nên chủ nhiệm Tiết mới để Bảo Châu liên hệ với Lôi Khải Uẩn.
Bảo Châu biết được điều này liền bận tâm tới. Tuy cô biết chủ nhiệm Tiết tưởng là Bảo Sơn đầu tư nhưng Bảo Châu cũng thực sự xem trọng hạng mục này, chẳng qua chủ nhiệm Tiết không nói sai, bọn họ xác thật không đủ tài chính.
Cô và mẹ của mình đều không có đủ.
Cô muốn đầu tư vào hạng mục này nhưng lại phát hiện tiền trong tay mình không đủ, cái cảm giác này thật là muốn điên lên.
Tâm trạng cô bây giờ rất là buồn bực.
Không còn biện pháp nào khác nên cô chỉ có thể liên hệ với Bảo Sơn, Bảo Sơn mà lại còn không hiểu suy nghĩ của Bảo Châu sao?
Anh hỏi thẳng:
"Em có muốn làm cùng nhau không?"
Bảo Châu:
"Với ai cơ?"
Bảo Sơn:
"Chúng ta hợp tác, một mình anh đầu tư cũng sợ điều động quá nhiều tài chính, ảnh hưởng đến công việc bên này, không ấy chúng ta cùng nhau làm em thấy sao?"
Căn bản Bảo Sơn không bị ảnh hưởng gì, anh nói vậy là vì muốn làm việc cùng Bảo Châu.
Bảo Châu lập tức nâng cao tinh thần:
"Em và anh có thể hợp tác như vậy sao?"
Bảo Sơn bật cười:
"Đương nhiên rồi.
Anh nói:
"Vốn lưu động trong tay em nhiều hay ít? Chúng ta chia đôi cũng được.
Bảo Châu hơi híp mắt, nói:
"Anh cố ý làm vậy phải không? Anh quan tâm đến tâm trạng của em thật đó."
Bảo Sơn hiểu Bảo Châu, chẳng lẽ Bảo Châu lại không hiểu anh sao?
Mà Bảo Sơn cũng thẳng thắn thừa nhận:
"Chúng ta còn muốn phân rõ cái này của ai cái kia của ai nữa sao? Anh thích làm việc cùng em nhiều hơn một chút, nói không chừng chúng ta sẽ làm tốt được một dự án lớn đó chứ? Em thấy anh nói có đúng không?"
Bảo Châu bật cười, đắc ý rung chân:
"Đương nhiên là vậy rồi"
Thật ra hai người chỉ xem trọng ngành sản xuất này thôi, vừa lúc có cơ hội thì muốn gia nhập, nhưng nếu nói làm một nhà máy lập tức từ lỗ thành lãi thì bọn họ cũng chưa chắc rằng mình có thể làm được. Nhưng mà không ngờ tới cơ hội này lại nhanh chóng trở thành sự thật.
Ngắn nhất thì cũng phải trải qua mấy năm cố gắng thì sản phẩm của công ty thực phẩm của bọn họ mới có thể chiếm lĩnh phần lớn thị trường nội địa, có điều đây đều là chuyện của sau này.
Mà hiện tại sau khi hai người quyết định mọi việc xong xuôi, Bảo Sơn lập tức bay qua gặp Bảo Châu rồi âm thầm thảo luận thêm. Trong mắt người ngoài, đương nhiên họ sẽ thấy hai người này thật sự vì tình yêu mà không quan tâm đến tiền bạc.
Nhưng chỉ có bọn họ mới biết chính mình là người lý trí, bản thân cũng thật sự xem trọng cái xí nghiệp này."