Chuyện này không thể hoàn toàn trách ông được, chỉ có thể nói vận mệnh đang trêu người.
“Chúng ta tới nơi rồi ạ"
Chậm rãi bước xuống máy bay, Bảo Sơn nói:
"Cuối cùng cũng tới ngày quay trở lại đây ạ” Bảo Châu nhìn thấy gia đình Bảo Sơn, cô cười khanh khách:
"Ông nội Lôi, đã lâu không gặp rồi ạ. Ông Lôi nhìn Điền Bảo Châu, cô mặc quần áo như biến thành một con chim cánh cụt béo ú, từ trên xuống dưới đều là áo lông vũ siêu lớn, tuy nhiên gương mặt kia vẫn không có gì thay đổi, ông cười nói:
"Khải Uẩn nói không sai, đúng là cháu không có gì thay đổi.
Bảo Châu mỉm cười ngọt ngào, nói:
"Chúng ta mau về nhà thôi ạ, bên này lạnh hơn chỗ mọi người, nếu còn nán lại đây thêm cháu sợ ông sẽ cảm thấy không thoải mái.
Ông Lôi:
"Được thôi"
Ông nhìn về phía sau Bảo Châu, nói:
"Đây là em trai cháu đúng không? Bảo Nhạc à, cháu còn nhớ rõ ông không?"
Bảo Nhạc:
"Cháu chào ông nội Lôi"
Chị em bọn họ thoạt nhìn đều vô cùng ngoan ngoãn.
Hai người lái hai chiếc xe đến đây, cũng may là lái hai chiếc xe chứ không thì thật sự là không đủ chỗ, nguyên nhân là do hành lý của Bảo Sơn quá nhiều.
Bảo Châu:
"Nếu ai không biết còn tưởng mọi người đang chuyển nhà đó"
Bảo Sơn mỉm cười:
"Anh mua một ít quà tết.
Mọi người lái xe về nhà, Bảo Châu luôn miệng nói:
"Ông nội Lỗi, hiện tại nhà cháu đang ở tại căn nhà ông đưa cho, ông về đây cũng sẽ ở cùng với nhà cháu ạ"
Ông Lôi lắc đầu:
"Cũng không phải là ông đưa cho mọi người, đây là Bảo Sơn đưa, Bảo Sơn kiếm tiền rồi đã giao lại cho ông. Ông cũng đã nhận lấy rồi"
Bảo Châu:
"À phải rồi, cháu quên mất, anh ấy đã nói qua chuyện này rồi ạ.
Cô tiếp tục nói luôn miệng:
"Bên này mọi thứ cũng không có gì khác với trước kia khi mọi người trông thấy đâu ạ, nhà cháu đã thay đổi đi một ít nhưng mà tiện hơn rất nhiều, cháu chính là một thiên tài......"
Ông Lôi bật cười, ông chưa từng gặp qua cô bé nào có thể tự biên tự diễn như vậy, nhưng nhìn bộ dạng đương nhiên đó của Bảo Châu, ông lại nghĩ tới dáng vẻ cực kỳ đắc ý của cháu nội, ừ thì chẳng trách hai người này có thể nhìn trúng đối phương, bản chất bọn họ là cùng một kiểu người mà.
Ông nói:
"Ông nhớ rõ cháu không phải học kiến trúc...."
Bảo Châu:
"Không phải kiến trúc ạ, cháu học kinh tế cho nên cháu mới nói bản thân là thiên tài, tuy không học kiến trúc nhưng cháu vẫn có thể sửa lại chúng rất đẹp"
Ông Lôi không nhịn được lại tiếp tục cười, có một số người có một loại ma lực khiến người khác vui vẻ, mặc dù bản thân cô có thể không cảm thấy nhưng điều đó là rất thú vị.
Ông hỏi:
"Mẹ cháu vẫn khỏe chứ?"
“Mẹ cháu rất khỏe ạ, mấy hôm trước mẹ cháu đã về nhà, bây giờ mẹ cháu cơ bản không thể nào ở lại thủ đô mà phải ở Thẩm Quyến.
Ông Lôi cũng không hiểu lắm về chuyện nhà Bảo Châu, dù sao thì ông cũng đã sinh sống ở nước ngoài rất nhiều năm, căn bản không phải một người thích tìm hiểu chuyện nhà người khác cho nên về chuyện của Thích Ngọc Tú ông thật sự không biết. Ông kinh ngạc:
"Sao mẹ cháu lại ở bên đó?"
Ngay sau đó phản ứng lại:
"Mẹ cháu ở bên đó làm buôn bán à?"
Bảo Châu:
"Đúng vậy ạ.
Ông Lôi suy nghĩ một chút, nói:
"Như thế thì đúng là rất giống với phong cách của mẹ cháu” Thiếu điều cái đuôi của Bảo Châu cũng nhếch lên rồi, khen mẹ cô như vậy thì so với việc khen cô còn vui hơn.
Bọn họ vẫn tiếp tục nói chuyện với nhau tương đối hợp ý, tâm trạng của mọi người cũng đều không tồi, xe chạy vào nhà Bảo Châu, Thích Ngọc Tú lập tức ra đón, ông Lôi cảm thán:
"Cô Thích, đã nhiều năm như vậy, người nhà cô ăn thần tiên diệu dược gì hay sao? Tôi thấy cô vẫn trẻ tuổi xinh đẹp như trước kia"
Thích Ngọc Tú:
Ôi má ơi, ông già này đúng là biết nói chuyện.
Cô ấy cười nói:
"Ngài cũng thế ạ."
Sức khỏe ông Lôi không bằng như lúc trước nhưng người ta nói như vậy ông cũng rất vui.
“Tôi không được như vậy đâu, mấy năm trước suýt chút nữa là không qua khỏi rồi, may mắn là có Khải Uẩn, sao chúng ta cứ đứng ở cửa nói chuyện...."
Thích Ngọc Tú:
"Đúng đúng, mau vào trong đi ạ."
Mặc dù căn nhà này đáng giá vì nó cổ kính, nhưng nếu cần để ở thì nhà lầu đúng là càng tiện hơn. Đặc biệt là vào mùa đông thì cảm giác càng rõ ràng.
Cho dù là sưởi ấm hay là WC, những nhu cầu bình thường đó đối với nhà lầu đều tiện hơn.
Tuy nhiên Bảo Châu vẫn sửa lại chỗ này, dù sao cũng là tự mình ở, họ vẫn nên làm cho thoải mái hơn, trước kia thời gian bọn họ trở về không nhiều lắm, lại chỉ cần một hai căn phòng ấm áp cho nên cô mới không nghĩ nhiều như vậy.
Nhưng năm nay đông người nên Bảo Châu cân nhắc mở rộng ra.
Một lần nữa điều chỉnh căn nhà này, cô trang hoàng lại một chút, lắp thêm nhiều hệ thống sưởi ấm, tuy tiêu nhiều tiền cho việc sưởi ấm nhưng xác thật là nhờ vậy mà bọn họ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
“Nơi này thật là ấm áp.
Tuy rất vui nhưng dù sao ông Lôi cũng đã lớn tuổi, sức khỏe cũng không tốt lắm, sau khi đến nơi thì đã có biểu hiện mỏi mệt, Bảo Sơn lập tức sắp xếp cho ông nghỉ ngơi, ông Lôi cũng không từ chối.
Quản gia đỡ ông đi nghỉ ngơi, Bảo Sơn:
"Chú Quan, chú cũng nghỉ ngơi một chút đi ạ.
Dù sao thì tuổi của chú cũng không còn trẻ nữa.
Chú Quan:
"Không cần đâu thiếu gia, tôi vẫn còn khỏe lắm.
Bảo Sơn mỉm cười:
"Nghỉ ngơi một chút đi ạ bằng không đợi đến khi ông nội thức dậy thì không phải chú cũng không thể nghỉ ngơi được nữa sao ạ?"
Quan quản gia:
"Vậy tôi đi nghỉ một xíu thưa thiếu gia"
Bảo Sơn sắp xếp cho bọn họ ổn thỏa, một lần nữa anh trở lại phòng khách, nơi này đã được Bảo Châu sửa sang lại, đương nhiên là mang đậm phong cách của Bảo Châu, có cả vài phần lười biếng nên rất thích hợp để nghỉ ngơi, Bảo Sơn tùy ý dựa lưng vào ghế sô pha, nói:"