Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 651: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Mặc dù hơn một năm nay anh đã ở đây làm rất nhiều việc, rất nhiều người đều hiểu được nhưng anh cũng không chịu thường xuyên xuất hiện, cũng không tham dự vào các hoạt động xã giao, điều đó khiến người khác khá bận tâm để ý.

Nói ra thì một người trưởng thành trong hoàn cảnh nào thì cũng sẽ chịu ảnh hưởng như thế, Bảo Sơn đúng là như vậy, không phải anh có tâm tư như thế mà là từ nhỏ đã tạo thành thói quen, khi còn nhỏ nhà bọn họ có bí mật rất lớn, lúc ấy vì hoàn cảnh nên bọn họ tuyệt đối không dám làm bậy. Họ chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí.

Trong hoàn cảnh như vậy, tính cách và thói quen cho tới phong cách làm việc của anh đã được hình thành từ đó.

Mặc dù đã trưởng thành rồi cũng rất khó sửa.

Hơn nữa Bảo Sơn không cảm thấy bản thân mình có vấn đề gì, đương nhiên anh sẽ không sửa đổi.

Phần lớn sẽ tạo nên phong cách thần bí, có thể nói con người cuồng công việc chính là một loại điển hình.

Rất nhanh sau đó Bảo Sơn cùng với ông nội và quản gia lên máy bay trở về Bắc Kinh, trước tiên là về nghỉ ngơi vào đầu năm mới. Mặc dù hiện tại đã mở đường hàng không nhưng không phải mỗi ngày đều có chuyến bay, hơn nữa cũng đã sắp đến thời gian ăn tết, người di chuyển bằng phương tiện máy bay cũng không đồng cho lắm.

Ông Lôi và Bảo Sơn ngồi cùng nhau, tâm trạng của ông rất tốt, nói như thế nào đây, vì hôm trước bán tháo cổ phiếu, ông kiếm được tiền nên vẫn rất vui vẻ. Thật ra ông thu vào cũng không được nhiều, có lẽ số tiền này đối với người khác mà nói là rất nhiều nhưng đối với ông mà nói thì không tính là gì.

Chỉ là ông vẫn vô cùng mui mừng, niềm vui này hoàn toàn là vì những việc mà Bảo Sơn làm.

Cháu nội ông có khả năng thì đương nhiên là ông sẽ vui rồi.

“Ông nội à, ông nghỉ ngơi một lát đi, ngủ một giấc, thức dậy là thấy đến nơi ngay ạ. Ông Lôi bật cười, nói:

"Ông già rồi, chỉ sợ là ngủ không được"

Bảo Sơn:

"Vậy chúng ta tán gẫu một chút đi ạ.

Anh nhìn đám mây ngoài cửa sổ, nói:

"Ông xem có phải rất đẹp không ạ?"

Ông Lôi:

".... Cháu cũng không phải là người cảm tính"

Bảo Sơn gật đầu, nói:

"Đúng vậy, đúng là cháu không phải, nhưng cho dù cháu không phải là một người cảm tính thì cháu cũng không ngại thưởng thức.

Ông Lôi nhướng mày, ngay sau đó nói:

"Xem ra tâm trạng cháu không tồi. Nhưng nói gì thì nói, cũng rất nhiều năm rồi ông không gặp Bảo Châu, con bé ấy có thay đổi nhiều không?” Bảo Sơn:

"Không có gì thay đổi đâu ạ, Bảo Châu của cháu vẫn rất đáng yêu như trước kia.

Câu này khiến ông Lôi bật cười, nói:

"Thế này là trong mắt cháu thì người yêu hóa thành Tây Thi à?"

Bảo Sơn nghiêm túc:

"Cô ấy còn đẹp hơn Tây Thi nhiều"

Ông Lôi:

"Gì cơ chứ? So với Tây Thi được luôn à? Nói thế giống như cháu đã gặp Tây Thi vậy đó!"

Bảo Sơn trả lời đúng lý hợp tình:

"Chúng ta chưa ai từng gặp qua nhưng ở trong lòng cháu không có bất kỳ ai hơn được Bảo Châu, vậy nên cháu nghĩ như vậy không phải rất bình thường sao ạ?” Ông Lôi:

Trong lúc nhất thời thật sự không có lời gì để nói.

“Vậy Bảo Châu sẽ đến đón chúng ta sao?"

Bảo Sơn gật đầu:

"Hôm qua cháu đã điện thoại cho cô ấy rồi ạ?

Ông Lôi tính toán một chút, cũng đã năm sáu năm rồi ông chưa gặp Điền Bảo Châu, lần trước gặp cô, cô vẫn còn là sinh viên năm nhất, bởi vì Bảo Sơn bị mang đi nên cảm xúc không được tốt, đã vậy còn rất mâu thuẫn với ông.

Ngần ấy năm trôi qua, không ngờ quan hệ giữa bọn họ lại hoàn toàn khác đi.

Tuy nhiên chuyện này cũng nằm trong dự kiến.

Ông cười nói:

"Cháu biết không? Từ nhỏ ông đã lớn lên ở Bắc Kinh. Lúc ông còn trẻ có rất nhiều bạn nhưng mà bây giờ thì không còn nữa.

Bảo Sơn biết, anh nói:

"Vậy ông còn nhớ ra ai không ạ, chúng ta sẽ thử tìm tung tích về họ"

Anh lại nói:

"Hồi trước ông ở chỗ nào ạ? Chúng ta sẽ bắt đầu tìm từ đó ạ"

Ông Lôi:

"Được thôi.

Ông cảm thán:

"Lúc ông đi vẫn còn trẻ, hiện tại đều đã già hết cả rồi.

Bảo Sơn:

"Ông đâu có già đâu ạ, ông còn chưa nhìn mặt chắt trai mà.

Ông Lôi bật cười, nói:

"Vậy cháu cần phải mau chóng cho ông được bồng chắt thôi"

Bảo Sơn:

"Vậy ông cũng phải cố lên ạ, ông hãy cố sống lâu thêm mấy năm nữa ạ?

Ông Lôi bật cười, nói:

"Tuy cháu nói mấy câu này rất hay nhưng mà nói ra thì sao ông cứ cảm thấy kỳ lạ lắm"

có gì đó Bảo Sơn bật cười, nói:

"Tại sao vậy ạ?"

“Lúc ấy ông suốt ngày rong chơi nên không chịu làm việc đàng hoàng. Ông cũng không biết hiện tại họ có còn sống hay không, nhưng mà khi đó đúng là ông rất xứng với câu ăn chơi trác táng, ai có thể ngờ được là sẽ có những chuyện xui xẻo ập tới, cuộc sống thường ngày đều bị đảo lộn......” Nói đến đây, ông Lôi nghiến răng nghiến lợi, thế hệ của ông phải trải qua thời khắc đau thương kia, trong lòng nhất định không thể tha thứ.

Ông nói:

"Ông hai của cháu, lúc ấy rất thích học tập, ông ấy từ nhỏ đã được đánh giá là thần đồng, ông cảm thấy cháu rất giống ông ấy, đáng tiếc người đã không còn, cháu nói xem rõ ràng ông ấy là một người tài giỏi, sao lại như vậy..."

Bảo Sơn vỗ vỗ vào tay ông nội, nói:

"Ông nội à, ông hai là người tốt như vậy, kiếp sau nhất định cũng sẽ báo đáp lại thôi ạ."

Ông Lôi nhướng mày:

"Đứa nhỏ này, tuổi không bao lớn nhưng lại rất mê tín nha Bảo Sơn mỉm cười:

"Vậy chúng ta lấy danh nghĩa của ông hai làm chút chuyện tốt đi ạ.

Ông Lôi:

"Được thôi.

Dù sao thì ông cũng chẳng có gì ngoài nhiều tiền.

“Còn có bà nội cháu, cha mẹ cháu......"

Ông nghiêm túc:

"Ông thật sự có lỗi với bà nội và cha của cháu"

Bảo Sơn không nói gì, anh cũng không thể thay bọn họ nói tha thứ cho ông, nhưng mà cũng có gì phải tha thứ đâu chứ?"