Cô múa may nám tay, trực tiếp đáp trên người Bảo Sơn, Bảo Sơn nở nụ cười:
"Em xem em kìa, anh nói thật mà em còn không tin sao..."
Anh dừng một chút, nói:
"À, anh biết rồi, em vẫn cảm thấy người que diêm không đáng yêu, nếu đáng yêu sao lại ghét bỏ vậy chứ? Rõ ràng là không đáng yêu mà em còn nói là anh?"
Bảo Châu trừng mắt:
"Anh thật là phiền nha!"
Nắm tay cô lại đấm liên tục trên người Bảo Sơn.
Bảo Sơn cười lợi hại sau đó liên tiếp né tránh, nói:
"Thôi được rồi, anh sai rồi, ui cha, em đả thương anh, ui cha, anh nghe lời em nói mà, anh phải ăn vạ mới được.
Bảo Châu:
"Ăn vạ thế nào?"
Bảo Sơn bắt lấy tay cô, nói:
"Anh bị em đánh bị thương rồi, bây giờ phải cần kết hôn mới có thể đền bù được"
Bảo Châu mở to mắt, nói:
"Trời ơi, anh thật đúng là......"
Cô cười ha hả:
"Em cảm thấy anh đây là muốn nghe mẹ giáo huấn rồi đây.
Bảo Sơn cười run rẩy bả vai, dựa vào giường đệm, nói:
"Có phải anh không giỏi nói chuyện không?
Anh bắt đầu nổi hết cả da gà lên rồi"
Bảo Châu:
Cô lại bắt đầu hừ hừ.
Bảo Sơn lại tươi cười xán lạn.
Quần chúng xung quanh nhìn thấy chỉ có thể cảm thán một câu: Người trẻ tuổi bây giờ đúng là không thể hiểu nổi!
Bảo Sơn và Bảo Châu cùng nhau leo lên Lư Sơn, vào thời điểm này thì không có nhiều người ra ngoài đi du lịch cho lắm, nhưng Lư Sơn lại được xem như một địa điểm du lịch tương đối nổi tiếng. Nguyên nhân cũng là do phim Lư Sơn quá hot.
Mọi người khi xem qua màn hình, còn có rất nhiều người tưởng nhầm nam chính và nữ chính là vợ chồng. Nhưng nếu so với Bảo Châu kiến thức phong phú mà nói thì quả là thua xa.
Vào thời tiết nắng nóng của mùa hè này cũng có không ít người leo núi, hơn nữa phần lớn đều là các cặp đôi yêu nhau.
Bảo Sơn và Bảo Châu cũng leo lên đến đỉnh núi rồi, cảnh sắc Lư Sơn thật đẹp, hoàn toàn không giống với quê nhà của bọn họ. À đương nhiên không phải là nói cảnh ở quê nhà bọn họ không đẹp, mà là mỗi nơi đều có những đặc điểm riêng biệt, lúc này Bảo Châu cảm thán, quả nhiên bộ phim lấy cảnh ở đây là có nguyên nhân cả.
Tuy nhiên những người khác thì tìm địa điểm trong cốt truyện để chụp ảnh, còn hai người bọn họ thì không có cảnh tượng nào trong đầu, vì sao chứ? Bởi vì bọn họ căn bản không hề xem phim nghiêm túc.
Lần đầu tiên đi xem phim là do quá nhỏ nên không để tâm, lần thứ hai thì cũng không có ký ức gì nốt...
Cho nên hai người họ không tìm được những nơi được quay trong phim, bọn họ quyết định chụp tất cả mọi nơi, Bảo Sơn tự mang theo camera, hai người chụp ảnh cho nhau, Bảo Châu thật sự rất hoạt bát, cứ ríu rít suốt buổi, hai người chụp đủ loại kiểu ảnh, thể loại ảnh như thế nào cũng có. Điều đó làm cho du khách đều nhìn chằm chằm bọn họ.
Hai người thuộc dạng tiêu điểm trong đám đông, căn bản cũng đã quen bị người khác chú ý cho nên họ nào có để ý đến những điều đó!
Ai muốn nhìn thì cứ nhìn.
Bọn họ ở trên núi chơi một ngày, lúc xuống núi thì đã sức cùng lực kiệt, mặc dù là như thế, hai người cũng không ở lại những chỗ gần núi, mà ngược lại là tìm một khách sạn lớn nhất nơi này. Bảo Sơn vẫn luôn dặn dò:
"Em nhớ phải đóng cửa cẩn thận, nếu thật sự không yên tâm thì nhớ dùng món đồ gì đó mà chắn cửa lại, anh ở ngay bên cạnh em, nếu có việc gì thì em cứ kêu anh, anh sẽ lập tức đến ngay.
Trông anh dặn dò thế này chẳng khác gì ông cụ non.
Bảo Châu gật đầu đồng ý, tuy nhiên cũng nói:
"Có thể có chuyện gì chứ, chẳng qua là do anh suy nghĩ nhiều thôi"
Bảo Sơn lại lắc đầu, nói:
"Vẫn nên cẩn thận chú ý một chút thì tốt hơn, năm nay không phải còn một số kẻ bắt cóc đang nhởn nhơ sao?"
Ngay sau đó lại nói tiếp:
"Thật sự chúng ta chỉ đi có hai người, nếu em ở bên này có người thì anh cũng không cần lo lắng nhiều như vậy.
Trước khi xuất phát thì không muốn có người khác ảnh hưởng đến chuyến đi của hai người bọn họ, nhưng bây giờ lại thật sự khiến cho Bảo Sơn không yên tâm.
Bảo Châu bật cười, nói:
"Em không muốn mang theo người khác, yêu đương chính là chuyện của hai người, em không thích đi du lịch bốn người hoặc là sáu người, như vậy em đều cảm thấy không tự nhiên. Em không ở nhà thì Bảo Nhạc cũng bận rộn, nếu những người khác cùng chúng ta ra ngoài, vậy sẽ có chuyện gì xảy ra đây? Em không hy vọng bạn bè hoặc là đồng nghiệp của em tham chuyện tình cảm của em"
gia vào Bảo Sơn suy nghĩ một chút cũng cảm thấy đúng là có chuyện như vậy, số lần anh đến đây không nhiều, hơn nửa năm rồi mà chỉ mới trở về được hai ba lần, nhưng gần như Bảo Châu đều không để anh đi nhiều nơi, càng không để đồng nghiệp của cô và anh có cơ hội tiếp xúc qua lại.
Anh liếc Bảo Châu:
"Em đang sợ người khác cướp anh mất sao?” Bảo Châu:
"Sao em phải sợ như vậy làm gì chứ, anh đúng là không biết xấu hổ mà.
Cô bật cười, nói:
"Không phải đâu nha, không phải em sợ bọn họ cướp anh đi mất, nếu anh phong lưu đa tình thì em có giữ anh cách nào cũng vô ích. Anh mở công ty giải trí, những cô gái xinh đẹp bên cạnh anh cũng không phải ít. Nếu trong lòng anh có ý nghĩ xấu, em cũng không ngăn cản được. Nhưng mà em không muốn anh liên lụy đến người bên cạnh em, cũng không phải là em không tin anh, nhưng nếu có thể tránh ngay từ đầu thì em không muốn tự mình chuốc lấy phiềnphức.
Bảo Sơn:
"Em không thể tâng bốc anh một chút sao, nói một câu người em yêu nhất chính là anh không được sao? Không muốn bất kỳ kẻ nào cướp anh đi mất không được sao?"
Bảo Châu bĩu môi, Bảo Sơn cũng cười rộ lên. Hai người thu xếp một chút rồi cùng xuống lầu ăn cơm chiều, lúc này Bảo Sơn mới tò mò hỏi:"