Bảo Châu dạ một tiếng, một ngày mùa hè nóng bức, nếu có gió thổi nhè nhẹ thì sẽ thoải mái hơn một chút, đầu tóc Bảo Châu bị thổi bay, cô cười nói:
"Nhìn em có giống kẻ điên không?"
Bảo Sơn:
"Em đẹp lắm"
Hai người đều bật cười, Bảo Sơn ở giường trên, nhưng anh không trở lại chỗ nằm của mình, ngược lại là ngồi cạnh Bảo Châu, hai người đều ôm đầu gối, Bảo Châu mỉm cười hỏi:
"Anh đoán xem nếu mẹ biết chúng ta đi du lịch, mẹ sẽ phản ứng như thế nào?"
Bảo Sơn suy nghĩ một lát rồi nói:
"Chắc là sẽ không có chuyện gì đâu, nhưng mà tức giận thì anh nghĩ là có"
Bảo Châu bật cười khanh khách, nói:
"Em đoán mẹ sẽ lại tức giận với anh"
Bảo Sơn:
"Chuyện này còn phải nói nữa sao?"
Chính anh cũng đã suy nghĩ một chút, anh không cảm thấy lo lắng, nhưng lại thấy hơi buồn cười, nói:
"Mẹ ở bên kia có bận lắm không?"
Bảo Châu gật đầu, nói:
"Mẹ thật sự rất bận rộn, mẹ lại mở thêm hai cái cửa hàng nữa, nhưng mà em cũng không có hỏi kỹ lắm. Chỉ có Bảo Nhạc biết rõ nhất thôi.
Cô ở bên này cũng đang vội vàng mở rộng thêm nên cũng không thể xen vào chuyện của mẹ ở bên kia.
Bảo Châu:
"Thế nào đây thưa cậu Lôi, anh có hứng thú đến Thẩm Quyến để đầu tư không?"
Bảo Sơn:
"Thật sự là anh cũng có ý tưởng này, anh sẽ đến đó khảo sát một chút"
Anh hỏi:
"Không phải chúng ta đang hẹn hò sao? Chẳng lẽ ra ngoài rồi mà em còn muốn nói chuyện công việc? Hơn nữa em dám gọi anh là cậu Lôi sao?"
Bảo Châu cười khanh khách:
"Em gọi anh như thế không được sao? Thế em phải gọi anh là cái gì bây giờ? Lão Lôi hả?"
Hiện tại cô đều cố hết sức không gọi “Bảo Sơn” hoặc là “anh trai”, như thế thì không hay cho lắm.
Tuy bọn họ biết là giữa hai người hoàn toàn không có quan hệ gì, không ở cùng một sổ hộ khẩu nhưng cũng phải suy xét một chút về ảnh hưởng bên ngoài.
Bảo Sơn không nhịn được cười:
"Anh đã già như vậy rồi sao? Không phải trông anh vẫn rất anh tuấn tiêu sái sao?"
Bảo Châu:
"Anh đừng làm em thấy mắc ói vậy chứ"
Bảo Sơn:
Anh thấy em đây là muốn gây sự"
Bảo Châu bật cười, cô thuận thế lại dựa vào cửa sổ, nói:
"Được rồi được rồi, anh là anh tuấn tiêu sái nhất. Nhưng mà em cũng rất đẹp, hẹn hò với em là anh không lỗ rồi. Tìm được một tiểu tiên nữ như em, rõ ràng anh là người được lợi nhất rồi. Anh nhìn em này, em vừa đẹp vừa có tài mà lại còn có tiền, anh có đốt đèn lồng cũng khó tìm được ai như em Bảo Sơn làm bộ nhìn kỹ Bảo Châu, gật đầu:
"Hình như em nói cũng có lý. Bảo Châu:
"Rất có lý nữa là đằng khác.
Bảo Sơn đảo mắt nhìn qua, người đàn ông khách khí nói:
"Hai người đều rất tự tin và hài hước.
Bảo Sơn mỉm cười:
"Tuy rằng nghe thấy sẽ nghĩ chúng tôi rất tự tin, nhưng trên thực tế những lời nói đó cũng là lời nói thật” Người đàn ông không nhịn được lại bật cười:
"Hai người đang đi đến Lư Sơn sao?"
Bảo Sơn vâng một tiếng, nói:
"Đúng vậy, còn hai người đây là......"
“Tôi về quê xử lý tùy quân cho vợ và con trai. Bảo Sơn:
"Con trai nhà anh rất ngoan.
“Đương nhiên rồi, thằng bé rất hiểu chuyện Hai người nói chuyện vài câu, Bảo Sơn nhìn thấy Bảo Châu móc ra một quyển sổ nhỏ, không biết là đang viết cái gì, Bảo Sơn lại gần:
"Em đang viết cái gì đấy?"
Bảo Châu:
"Không có việc gì đâu, em chỉ đang vẽ tranh thôi"
Hóa ra cũng không phải là cô đang vẽ tranh, Bảo Sơn lại gần xem...... Người que diêm.
Quả nhiên anh biết là Bảo Châu sẽ không vẽ tranh.
Nhưng mà cái người que diêm này cũng được cô vẽ rất đẹp.
Bảo Sơn mỉm cười:
"Em đúng thật là lợi hại nha.
Bảo Châu gật đầu, mỉm cười:
"Anh thích lắm sao?"
Bảo Sơn gật đầu:
"Đúng rồi, anh cảm thấy em vẽ rất đáng yêu"
“Cái này thật thú vị"
Bảo Châu cười càng thêm xán lạn, nói:
"Anh đương nhiên là sẽ phải thích rồi bởi vì đây là anh nha.
Bảo Sơn:
Vẻ tươi cười của anh trong nháy mắt đã tan biến mất, chỉ vào người que diêm:
"Đây là anh sao?” Bảo Châu cười khanh khách, ôn nhu:
"Đúng vậy, anh thấy trông có giống không?” Bảo Sơn:
"...... Không giống tí nào, một chút cũng không giống, em vẽ chẳng ra gì cả.
Bảo Châu trừng mắt, khiển trách anh:
"Anh nói bậy bạ, vừa rồi anh còn nói rất đáng yêu, bây giờ lại nói chẳng ra gì, anh quá đáng lắm rồi lão Lôi à"
Bảo Sơn hơi híp mắt:
"Em còn gọi anh là lão Lôi cơ à?"
Bảo Châu:
"Em gọi vậy đó rồi sao sao nào!"
Cô cười chọc Bảo Sơn:
"Em không được kêu anh là lão Lôi à?"
Bảo Sơn nhìn khuôn mặt cô, lại nhìn đầu ngón tay cô, hít sâu một hơi:
"Được mà"
Bảo Châu:
"Xem đây, cái này chính là anh"
“Làm gì có ai cưỡng ép người khác thừa nhận như vậy chứ.
Bảo Châu:
"Cũng không xem như là cưỡng ép mà."
Cô vẽ truyện tranh người que diêm, nhìn trông rất khả ái.
Bảo Sơn:
"Em vẽ người que diêm được rồi, sao lại còn làm nhục người khác, cằm của anh nhô cao như vậy sao?"
Bảo Châu bật cười, nói:
"Anh yêu cầu quá nghiêm khắc rồi, em không phải là người mới vào nghề sao?"
“Người mới vào nghề cũng không thể vẽ như vậy, đây, em đưa anh, anh làm cho Hai người cùng nhau vẽ tranh rất vui vẻ. Người khác hẹn hò yêu đương là bộ dạng gì bọn họ không biết, nhưng bọn họ hẹn hò như vậy lại cảm thấy rất hạnh phúc, rốt cuộc thì cách yêu của mỗi người lại không hề giống nhau.
Để có được hạnh phúc thì cũng có hàng ngàn hàng vạn cách thức khác nhau.
Bảo Châu:
"Anh nói xem tại sao khi còn nhỏ chúng ta không có học mỹ thuật?"
Bảo Sơn:
"Em có thời gian để học sao?"
Bảo Châu:
"À, em không có"
Cô nghiêng đầu, gối lên đầu gối của mình, nói:
"Lúc học đại học anh có đi ra ngoài du lịch không?
Kể cho em nghe được không?"
Bảo Sơn nghiêm túc:
"Mỗi lần đi anh đều ngồi trên xe lửa như vậy rồi vẽ em"