Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 619: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Bảo Châu ghé vào tai Bảo Sơn, nói:

"Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta xem phim có tình tiết như thế này không?"

Lúc ấy bọn họ còn chưa đến 10 tuổi, lần đó cả nhà cùng nhau đi xem phim là ở bên kia. Phải nói đến mẹ cô vẫn có chút tính toán, ban đầu cũng nghĩ dẫn theo trẻ con thì không thể xem phim về tình yêu vì sợ sẽ dạy hư con nít. Cho nên bọn họ đã chọn một bộ phim hài kịch, kết quả cái bộ phim đó lại có cảnh hôn.... không dưới 50 lần.

Điều này khiến mẹ cô luống cuống tay chân, mỗi lần có tình tiết như vậy cũng không biết là phải che mắt Bảo Châu hay là che mắt Bảo Sơn, à đúng rồi còn phải che cả Bảo Nhạc nữa. Cô ấy trông thật là đáng thương, chỉ có một đôi tay nhưng lại phải che đến ba cặp mắt. Không thể không nói rằng lần xem phim đó, mẹ cô mồ hôi ướt đẫm, dáng vẻ còn mệt mỏi hơn cả việc phải đi thu hoạch vụ thu. Lúc ấy bọn họ vẫn là trẻ con nên khi coi chỉ có chút xíu ngượng nhưng hiện tại nhớ lại thì chỉ cảm thấy cực kỳ buồn cười.

ngùng, Ánh mắt hai người đối diện nhau rồi tự dưng bật cười.

Bảo Sơn:

"Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta xem phim bom tấn Hollywood không?"

Bảo Châu che kín mặt, cô càng cười lớn hơn nữa, cả người đều run rẩy. Lúc ấy bộ phim kia chính là có cảnh thuyền... sau đó còn có cảnh hôn trên thuyền...

Mẹ cô cảm thấy như vậy là hỏng mất rồi, không thể tin được tại sao rạp chiếu phim lại chiếu cái này, nếu không phải vì tiếc tiền mua vé xem phim thì cô ấy đã kéo bọn họ ra ngoài rồi. Bảo Châu nhỏ giọng nói thầm:

"Lúc ấy mẹ đúng là rất tiết kiệm Bảo Sơn nhướng mày:

"Em không nghĩ là do mẹ muốn xem sao?” Anh vừa dứt lời thì lập tức nhận lấy nắm đấm của Bảo Châu, cùi chỏ liên tiếp thụi trên người anh, Bảo Châu nói:

"Anh không được nói mẹ như vậy"

Bảo Sơn cười, nói:

"Anh nói giỡn mà"

Bảo Châu:

"Không được lấy mẹ ra làm đùa giỡn như vậy đâu"

Bảo Sơn không cười nữa, nghiêm túc:

"Được anh biết rồi.

Anh nhìn Bảo Châu thì thấy không phải cô đang tức giận, rốt cuộc Bảo Châu là người hiểu anh nhất, anh nói lời này không có ý khác mà chỉ là một câu trêu chọc mà thôi. Anh nói:

"Anh sai rồi, anh biết lỗi rồi mà"

Bảo Châu:

"Hi"

Bảo Sơn cầm tay cô, Bảo Châu muốn rút ra nhưng Bảo Sơn lại không chịu buông ra, anh nói:

"Vừa rồi là anh không lựa lời mà nói, là do anh sai, anh không cố ý.

Bảo Châu liếc anh, nói:

"Anh biết như thế là được nhưng mà..... Hiện tại không phải em đang nói về chuyện đó... mà là anh mau bỏ tay ra......"

Cô chỉ chỉ vào tay anh:

"Anh bắt lấy tay em làm gì thế?"

Bảo Sơn:

"Tay anh đẹp như thế này sao có thể gọi là bắt được.

Bảo Châu:

"Ai cho anh nắm tay em?” Giọng điệu cô cao ngạo hơn một chút:

"Em đã đồng ý cho anh nắm chưa hả?"

Bảo Sơn mỉm cười hỏi:

"Vậy em có đồng ý không?"

Bảo Châu:

Bảo Sơn:

"Tiểu Bảo Châu thân mến à......"

Bảo Châu lại đánh anh:

"Anh nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, sao lại làm hành động sến súa như vậy, anh nhìn em này, em nổi hết cả da gà rồi.

Bảo Sơn bật cười.

Hai người nói nói cười cười nhưng bọn họ thật sự rất hiểu ý nhau, bọn họ vẫn nắm tay nhau như vậy không hề buông ra.

Mà lúc này đây dường như không giống như trước kia nữa.

Hoàn toàn không giống lúc Bảo Sơn nắm tay cô lên núi xuống núi, giữa bọn họ có rất nhiều sự ái muội .

Thời gian chiếu phim cũng không ngắn nhưng đối với bọn họ mà nói, thời gian này ngắn đến mức không chấp nhận được, giống như còn chưa xem gì cả thì phim đã chiếu xong mất rồi.

Bảo Châu gãi gãi đầu, nói:

"Cuối cùng là phim đang nói về cái gì thế ạ?"

Bảo Sơn:

".....

Anh cũng hoàn toàn không nhớ được cốt truyện là gì, thật ra là anh không hề xem, vì anh chỉ lo nói chuyện cùng Bảo Châu đến nỗi tình tiết phim là gì anh còn không biết, anh chỉ nhớ mỗi một cảnh hôn mà thôi.

Còn những cái khác căn bản là không để ý.

Còn Điền Bảo Châu thì cô cũng như vậy.

Tuy hai người không để tâm xem phim nhưng lúc ra ngoài cũng đã gần 10 giờ, lúc này trời đã rất tối rồi, trên đường cũng không còn người qua lại nữa, lúc này hoàn toàn không có cái gì gọi là ‘cuộc sống về đêm. Ngay cả quán ăn khuya cũng không còn chỗ nào mở.

Bảo Sơn:

"Em mau lên xe đi"

Chiếc xe nổ máy, Bảo Châu nhìn những bông tuyết rơi trên cửa sổ xe, nói:

"Anh ơi tuyết rơi rồi kìa” Bảo Sơn:

"Đúng vậy, trước kia mỗi lần có những trận tuyết lớn, chúng ta đều bị nhốt ở trong nhà, sau đó ghé mặt vào cửa sổ nhìn tuyết rơi.

Hiện tại đã có thể thưởng thức cảnh tuyết rơi tuyệt đẹp, nhưng mà lúc ấy bọn họ rất sợ có tuyết lớn, bởi vì cuộc sống lúc đó của họ còn nghèo khó, tuyết rơi dày như thế sẽ rất nguy hiểm, còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Bảo Sơn ngừng xe lại, hai người cứ ngồi yên trên xe như vậy, mở đèn xe lên nhìn bông tuyết rơi xuống từng chút một.

“Anh Bảo Sơn, anh nói xem, cái hang động kia là hoàn toàn biến mất rồi sao?” Bảo Châu đột nhiên lại hỏi như vậy.

Từ khi cái hang động thông qua bên kia biến mất, đã rất lâu rồi Bảo Châu không đề cập đến vấn đề này, bọn họ cũng thường xuyên nhắc tới một vài tình huống ở hai bên, nhưng về việc có thể đi hay không, có phải hoàn toàn biến mất hay không thì lại không đề cập đến.

Bảo Sơn:

"Anh cũng không biết nữa, anh nghĩ có lẽ là hoàn toàn biến mất rồi. Nó xuất hiện vào lúc chúng ta cần nhất, rồi lại biến mất vào lúc chúng ta không cần nữa, có lẽ chính là ý trời. Anh cảm thấy rốt cuộc thì khả năng của em đã không còn.

Nói thẳng ra như vậy thì người bình thường nghe xong sẽ đều cảm thấy buồn bã.

Nhưng Bảo Châu lại không thấy buồn nữa, cô dựa vào cửa kính xe, nói:"